Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 215: Chân Tình Vỡ Òa
Đêm Sài Gòn buông xuống, mang theo cái se lạnh thường thấy của những ngày cuối năm. Yến Chi ngồi trên chiếc sofa quen thuộc trong căn hộ của mình, chiếc tách trà thảo mộc trên bàn đã nguội lạnh từ lâu. Ánh mắt cô vô định nhìn ra ban công nhỏ, nơi vài chậu hoa nhài đang lẳng lặng tỏa hương trong màn đêm. Căn phòng vốn là nơi trú ẩn bình yên, được cô tự tay sắp đặt với những món đồ vintage, những cuốn sách cũ và màu xanh dịu mát của cây cối, giờ đây lại trở thành một chiến trường của cảm xúc.
Tâm trí cô là một mớ hỗn độn không sao gỡ rối. Những lời nói gián tiếp của Minh Khang ở triển lãm cứ lởn vởn, ám ảnh, như một giai điệu buồn nhưng đầy ám ảnh. “Cái giá của sự ổn định… mà tôi đã phải trả. Một cái giá quá đắt.” Từng câu, từng chữ cứ xoáy sâu vào tâm can cô, phá vỡ bức tường phòng thủ mà cô đã dày công dựng xây. Cô cố gắng trấn an bản thân rằng mọi thứ chỉ là ảo giác, là sự nhạy cảm thái quá của một người phụ nữ vừa trải qua những biến động. Cô nhắc nhở mình rằng Minh Khang của ngày xưa, người đàn ông đã từng nói “Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó”, sẽ không bao giờ có thể thay đổi đến mức này. Nhưng trái tim cô lại đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh đến nỗi cô tưởng chừng có thể nghe thấy nó vọng lại trong không gian tĩnh mịch.
Cô đứng dậy, bước chân trần trên sàn gỗ mát lạnh, đi lại quanh phòng. Từng bước đi như một nỗ lực vô vọng để thoát khỏi những suy nghĩ đang vây hãm. Cô chạm tay vào những gáy sách quen thuộc, vuốt ve cuốn sổ phác thảo đã sờn cũ trên bàn cà phê, nơi lưu giữ những ý tưởng, những cảm xúc cô đã từng gói ghém cẩn thận. Nhưng hôm nay, không một đường nét, không một ý tưởng nào có thể len lỏi vào tâm trí cô. Tất cả đều bị lấn át bởi hình ảnh Minh Khang, bởi ánh mắt anh, bởi nỗi hối tiếc sâu thẳm mà cô nhìn thấy trong đôi mắt ấy.
Nhiều năm qua, cô đã học cách chấp nhận sự thật nghiệt ngã của “đúng người, sai thời điểm”. Cô đã học cách biến nỗi đau thành sức mạnh, biến sự cô đơn thành sự độc lập. Cô đã tìm thấy một phiên bản của chính mình – một Yến Chi bình yên, không còn chờ đợi, không còn vội vã. Cô đã tin rằng mình đã đóng lại cánh cửa quá khứ, rằng những cảm xúc dành cho Minh Khang đã ngủ yên vĩnh viễn. Vậy mà, chỉ vài câu nói, vài ánh mắt của Minh Khang của hiện tại, lại có thể khuấy động mọi thứ như một cơn bão dữ dội.
“Một phiên bản của tôi, đã từng quá bận rộn để nhận ra giá trị của những điều thật sự đáng quý.” Lời nói đó vang vọng trong đầu cô. Cô tự hỏi, liệu anh có đang nói về phiên bản của cô, của những năm tháng cô đã kiên nhẫn chờ đợi, hy vọng? Hay anh đang nói về chính anh, về sự mù quáng mà anh từng mắc phải? Dù là gì, thì nó cũng đã chạm đến một nơi sâu thẳm nhất trong cô, nơi mà cô đã cố gắng chôn giấu bao nhiêu năm. Sự bình yên mà cô đã dày công xây dựng, giờ đây đang bị rung chuyển tận gốc rễ. Cô cảm thấy mình như đứng trên một sợi dây mảnh, một bên là sự an toàn của cuộc sống hiện tại, một bên là vực thẳm của những cảm xúc trỗi dậy, đầy bất định và rủi ro. Nỗi sợ hãi bị tổn thương một lần nữa là có thật, nhưng sự hấp dẫn từ một Minh Khang đã thay đổi, một Minh Khang đầy chân thành và khao khát, lại càng mãnh liệt hơn.
Cô quay trở lại sofa, ôm đầu. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng cô vẫn thường bật để thư giãn bỗng trở nên lạc điệu. Cô không thể phớt lờ Minh Khang, cũng không thể phớt lờ chính mình. Cô đã nói với Mai Thư rằng cuộc hành trình tìm kiếm sự bình yên của cô đã không còn đơn độc nữa. Nhưng cô không hề biết rằng, "sự không đơn độc" ấy lại đến từ một người mà cô đã từng nghĩ sẽ mãi mãi là một phần của quá khứ. Cô phải đối mặt. Cô biết, mình không còn lựa chọn nào khác.
***
Tiếng rung của điện thoại trên bàn khiến Yến Chi giật mình. Màn hình hiện lên tên Minh Khang. Cô chần chừ một lúc, trái tim cô lại đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng thu hết bình tĩnh, rồi trượt ngón tay để nghe.
“Yến Chi, anh xin lỗi nếu giờ này làm phiền em.” Giọng Minh Khang trầm ấm, nhưng cô nghe thấy rõ một sự gấp gáp, một sự kiên quyết ẩn chứa bên trong. “Anh biết em vừa về, nhưng anh có thể gặp em một lát không? Ngay bây giờ?”
Yến Chi cắn môi. Cô muốn từ chối, muốn nói rằng đã quá muộn, rằng cô cần thời gian để suy nghĩ. Nhưng một phần trong cô, một phần đã bị Minh Khang khuấy động, lại thôi thúc cô đồng ý. Cô biết, nếu cô từ chối bây giờ, cô sẽ lại lẩn tránh, và cô không muốn điều đó nữa. Cô đã quyết định phải đối mặt.
“Anh đang ở đâu?” Cô hỏi, giọng cô cố gắng giữ vẻ bình thản nhưng vẫn không giấu được sự run rẩy nhẹ.
“Anh đang ở gần đây, ngay khu vực triển lãm. Anh sẽ đợi em ở sảnh chính của tòa nhà bên cạnh. Chỉ vài phút thôi.” Giọng anh như thể đã chờ đợi câu trả lời này, đầy nhẹ nhõm nhưng cũng không kém phần căng thẳng.
Không để cô kịp suy nghĩ thêm, anh cúp máy. Yến Chi đứng dậy, vội vàng thay một chiếc áo khoác mỏng. Gương mặt cô vẫn còn nguyên vẻ bối rối, nhưng trong ánh mắt cô, giờ đây đã có thêm một chút kiên định. Cô biết, khoảnh khắc này sẽ thay đổi mọi thứ.
Chỉ ít phút sau, Yến Chi đã có mặt ở sảnh chính của một tòa nhà văn phòng hiện đại, nằm không xa phòng triển lãm. Kiến trúc tối giản với kính và thép, những ánh đèn trắng hắt xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, tạo nên một không gian trang nghiêm và có phần cô độc. Minh Khang đứng đó, dưới ánh đèn huỳnh quang, dáng người cao ráo, chiếc áo sơ mi vẫn phẳng phiu nhưng mái tóc có vẻ hơi rối, như thể anh đã đi lại nhiều. Đôi mắt anh sâu thẳm, ánh lên sự chờ đợi và một chút lo âu.
Ngay khi thấy cô, anh bước đến. Không gian giữa họ như đặc quánh lại bởi sự căng thẳng vô hình.
“Cảm ơn em đã đến,” anh nói, giọng anh trầm, nhưng đầy sự biết ơn.
Yến Chi gật đầu, cô không biết phải nói gì. Cô chỉ đứng đó, khoanh tay trước ngực, một tư thế phòng thủ quen thuộc.
Minh Khang nhìn cô, ánh mắt anh quét qua khuôn mặt cô, như đang cố gắng đọc vị từng biểu cảm nhỏ nhất. “Yến Chi, anh biết em đang nghĩ gì,” anh bắt đầu, giọng anh kiên định, “nhưng anh không thể để em đi mà không nói ra điều này.”
“Anh muốn nói gì?” Yến Chi hỏi, giọng cô cố gắng giữ bình tĩnh nhưng không tài nào che giấu được sự run rẩy. Cô cảm thấy như đang đứng trước một bức tường cao lớn, và Minh Khang đang chuẩn bị phá vỡ nó. “Tôi nghĩ chúng ta đã nói đủ rồi.”
Minh Khang khẽ lắc đầu. Anh không phản bác, mà chỉ tiếp tục nhìn cô, ánh mắt anh nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời nói nào. Sau đó, anh quay người, ra hiệu về phía một hành lang dẫn đến một căn phòng nhỏ hơn. “Vào đây đi. Sẽ riêng tư hơn.”
Yến Chi lưỡng lự một giây, nhưng rồi cô cũng bước theo anh. Họ đi vào một phòng họp nhỏ, trống trải, chỉ có một chiếc bàn dài bằng gỗ sồi và vài chiếc ghế xoay. Tường kính nhìn ra thành phố đã lên đèn, tạo nên một cảm giác vừa xa cách vừa gần gũi. Tiếng điều hòa rì rầm đều đặn là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Mùi gỗ mới, mùi giấy và không khí lạnh lẽo từ điều hòa phảng phất trong không gian. Căn phòng này, vốn được thiết kế để phục vụ những cuộc họp quan trọng, giờ đây trở thành nơi chứng kiến một cuộc đối thoại còn quan trọng hơn thế, một cuộc đối thoại của những trái tim đã từng lỡ nhịp.
Minh Khang đứng đối diện Yến Chi, chỉ cách cô vài bước chân. Anh không ngồi xuống, cũng không mời cô ngồi. Anh muốn đối mặt với cô, trực diện. Anh hít một hơi sâu, đôi mắt anh không rời khỏi cô một giây nào. Yến Chi cảm thấy như tất cả các giác quan của cô đều đang tập trung vào anh, vào từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt anh. Cô cảm thấy một sự căng thẳng tột độ trong không khí, như thể chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể làm vỡ tan mọi thứ.
“Anh đã sai, Yến Chi,” Minh Khang bắt đầu, giọng anh trầm ấm, không còn vẻ lý trí lạnh lùng thường ngày, mà thay vào đó là một sự thổn thức bị kìm nén. Anh không dùng lời lẽ hoa mỹ, mà dùng chính sự chân thành, sự đau đớn trong anh để nói lên tất cả. “Anh đã nghĩ thành công là tất cả, là mục tiêu duy nhất của cuộc đời mình. Anh đã lao vào công việc như một kẻ điên, bỏ qua mọi thứ, mọi người xung quanh.”
Anh đưa tay lên, khẽ chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình, nhưng không phải để xem giờ, mà như một thói quen vô thức, một dấu vết của con người anh trong quá khứ. “Anh đã từng tin rằng ‘chưa đến lúc’, rằng ‘phải ổn định’, rằng ‘chỉ khi đủ đầy rồi mới xứng đáng yêu ai đó’.” Anh nhìn sâu vào mắt cô, nỗi hối tiếc hiện rõ mồn một. “Nhưng khi có được nó, khi đạt đến cái đỉnh cao mà anh từng khao khát, anh lại thấy trống rỗng. Một khoảng trống mênh mông, không gì có thể lấp đầy.”
Yến Chi đứng sững sờ, nghe từng lời anh nói. Nước mắt cô bắt đầu lăn dài trên má, không phải vì buồn, mà vì sự choáng váng, vì sự hỗn loạn tột độ của cảm xúc. Cô không thể tin vào những gì mình đang nghe. Đây là Minh Khang? Minh Khang của cô, của những năm tháng đã qua, hay một Minh Khang hoàn toàn khác?
“Anh đã nhìn em,” Minh Khang tiếp tục, giọng anh khẽ run lên, “ở những phiên bản khác nhau, ở những thời điểm khác nhau. Một Yến Chi rạng rỡ sau khi rời khỏi mối tình đau khổ. Một Yến Chi an nhiên, độc lập, tìm thấy bình yên trong cuộc sống của riêng mình. Và bây giờ, một Yến Chi đang đứng trước mặt anh, vẫn xinh đẹp, vẫn kiên cường, nhưng anh cảm nhận được sự sâu sắc, sự trưởng thành trong em, mà anh đã từng bỏ lỡ.”
Anh tiến thêm một bước nhỏ, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại. “Và anh nhận ra, thứ anh khao khát bấy lâu, thứ mà anh đã vô tình đánh mất trong hành trình tìm kiếm ‘ổn định’... chính là em. Là em của bây giờ, và là em của những năm tháng anh đã bỏ lỡ. Là tất cả những ‘phiên bản’ của em mà anh đã không dám nắm giữ.”
Minh Khang đưa tay ra, nhưng dừng lại giữa không trung, không chạm vào cô. Ánh mắt anh đầy khao khát, nhưng cũng đầy sự tôn trọng, chờ đợi. “Anh hối tiếc… rất nhiều. Anh hối tiếc vì những lựa chọn đã qua, vì những lần anh đã không đủ dũng cảm, không đủ trưởng thành để nhận ra giá trị của em. Anh biết anh đã đến muộn, anh biết anh đã làm em phải chờ đợi, phải tự mình đi qua những khó khăn. Nhưng anh không muốn bỏ lỡ em thêm một lần nào nữa, Yến Chi. Anh không thể.”
Giọng anh khẽ vỡ ra ở những lời cuối. Đó không phải là lời cầu xin, mà là một lời thú nhận chân thành, ��au đớn và đầy hy vọng. Anh đã cởi bỏ mọi lớp vỏ bọc, mọi sự kiêu hãnh của một người đàn ông thành đạt, để đứng trước cô với tất cả sự yếu mềm và khao khát của mình.
Yến Chi vẫn im lặng. Nước mắt cứ thế tuôn rơi, làm nhòe đi hình ảnh Minh Khang trước mặt cô. Trái tim cô đập dồn dập, như muốn vỡ tung. Bình yên mà cô đã dày công xây dựng, sự độc lập mà cô đã tìm thấy, giờ đây đều đang bị xáo trộn dữ dội. Cô cảm thấy một sự bối rối tột độ, một sự choáng váng đến mức không thể thốt nên lời. Lý trí cô vẫn đang nhắc nhở về những vết thương trong quá khứ, về những lần anh đã lỡ hẹn. Nhưng cảm xúc, những rung động mạnh mẽ đang cuộn trào trong cô, lại khao khát được tin vào Minh Khang của hiện tại, người đàn ông đang đứng trước mặt cô với tất cả sự chân thành và nỗi hối tiếc.
Bức tường phòng thủ của cô đã sụp đổ hoàn toàn. Cô không còn biết mình là ai, hay mình muốn gì nữa. Cô chỉ đứng đó, run rẩy, đối mặt với Minh Khang, và đối mặt với chính bản thân mình, một lần nữa. Và cô cảm thấy, rằng quyết định này, sẽ không còn là một cuộc chiến đơn độc, mà là một hành trình chung, dù cô vẫn chưa biết nó sẽ dẫn đến đâu. Minh Khang của hiện tại đã đến đúng lúc, nhưng lại quá muộn.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.