Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 214: Lời Thầm Thì Giữa Khoảng Trống
Buổi sáng muộn, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua tấm rèm cửa sổ bằng vải lanh màu be, vẽ nên những vệt sáng mềm mại trên sàn gỗ lim đã cũ kỹ, đánh thức từng hạt bụi nhỏ li ti nhảy múa trong không khí. Yến Chi ngồi đó, trên chiếc ghế bành bọc vải bố màu kem quen thuộc, lưng tựa vào chiếc gối ôm mềm mại in hoa văn thổ cẩm tinh tế. Căn hộ của cô, với những món đồ nội thất tối giản nhưng ấm cúng, từ kệ sách gỗ sồi chất đầy những cuốn tiểu thuyết và sách nghệ thuật, đến chiếc bàn làm việc gọn gàng bày biện laptop và vài chậu cây xanh nhỏ, vẫn toát lên vẻ bình yên mà cô đã dày công vun đắp suốt bao năm tháng. Tiếng xe cộ từ con phố bên dưới vọng lên xa xăm, như một bản giao hưởng không lời của thành phố đang cựa mình. Hòa cùng đó là tiếng cười nói lanh lảnh của lũ trẻ hàng xóm đang chơi đùa đâu đó, và tiếng chim hót líu lo từ ban công, tạo nên một bản nhạc nền quen thuộc của cuộc sống thành thị. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng từ tách trà đã nguội lạnh trên bàn, quyện với mùi hoa nhài dịu nhẹ từ chậu cây nhỏ đang nở rộ trên ban công, và cả mùi giấy cũ từ chồng sách bên cạnh. Tất cả đều là những xúc cảm quen thuộc, là pháo đài bình yên mà Yến Chi đã xây dựng cho riêng mình, để bảo vệ trái tim đã từng tổn thương.
Thế nhưng, sáng nay, pháo đài ấy lại không vững chãi như mọi khi. Tâm trí cô, thay vì tập trung vào bản phác thảo kiến trúc đang dang dở trên laptop, lại cứ lởn vởn quanh một hình bóng. Minh Khang. Hình ảnh anh tại triển lãm đêm qua, cái cách anh đứng đó, trầm tư, ánh mắt anh nhìn bức tranh, rồi nhìn cô, và đặc biệt là những lời anh nói về nghệ thuật, về cuộc sống, về những "khoảng trống" – tất cả cứ như những thước phim quay chậm không ngừng chiếu lại trong đầu cô. Mọi giác quan của cô dường như đều ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất, từ giọng nói trầm ấm đến nụ cười buồn phảng phất trên môi anh.
Cô đưa tay khẽ vuốt lên màn hình laptop, nơi trang cá nhân của anh vừa được cô lướt qua một lần nữa cách đây vài phút. Đêm qua, sau khi Mai Thư về, Yến Chi đã không ngủ được. Cô nằm trằn trọc, cảm giác bối rối và tò mò cứ thế len lỏi, giằng xé giữa mong muốn giữ vững sự bình yên và khao khát được thấu hiểu. Cuối cùng, cô đã không cưỡng lại được, cầm điện thoại lên và tìm kiếm. Cô đã xem đi xem lại bức ảnh anh đứng trước khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, với ánh mắt xa xăm, và đọc đi đọc lại dòng trạng thái: "Tìm thấy sự bình yên trong những khoảng trống vĩ đại của tự nhiên."
Một nụ cười nhạt nhẽo, mang chút mỉa mai, hiện trên môi cô. *Bình yên sao? Anh cũng đi tìm bình yên sao?* Cô nhớ lại những năm tháng đầu tiên họ gặp nhau, khi anh chỉ biết lao đầu vào công việc, vào sự ổn định, vào việc xây dựng một sự nghiệp vững chắc. Anh đã từng nói rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó." Khi ấy, cô thấy anh như một người xa lạ, một người với những ưu tiên quá khác biệt so với cô. Cô tin rằng, anh chỉ đơn thuần là không sẵn sàng, hoặc không đủ cảm xúc để đón nhận tình yêu của cô, của "phiên bản" Yến Chi khi ấy. Cô đã từng cho rằng anh là người thực dụng, chỉ biết chạy theo danh vọng và tiền bạc, bỏ quên những giá trị cảm xúc. Nhưng giờ đây, cô bắt đầu tự hỏi, liệu có phải những gì cô thấy khi đó chỉ là một phần rất nhỏ của anh, một phiên bản chưa hoàn thiện, chưa tìm thấy con đường của chính mình? Hay cô đã quá vội vàng kết luận về anh, về con người anh?
Cô khẽ thở dài, rồi nhanh chóng đóng tab trình duyệt lại, như thể muốn xua đi những suy nghĩ đang bủa vây. Nhưng chúng vẫn ở đó, dai dẳng, như những sợi tơ vương víu trong tâm trí. Cô cầm lấy cuốn sổ phác thảo cũ nằm trên bàn, lật giở những trang giấy đã ngả màu ố vàng theo thời gian. Những nét vẽ nguệch ngoạc của thời sinh viên, những bản thiết kế đầu tay đầy nhiệt huyết, những ước mơ về một thế giới đầy màu sắc và cảm xúc. Cô nhớ lại cái cảm giác được sống hết mình cho đam mê, được yêu bằng tất cả trái tim mà không cần toan tính, không cần lo lắng về "sự ổn định" hay "thời điểm". Khi ấy, cô chưa từng nghĩ rằng tình yêu lại phức tạp đến thế, lại đòi hỏi nhiều sự đồng điệu đến thế, hay đúng hơn là, sự đồng điệu về thời điểm.
*Đúng người, sai thời điểm.* Cụm từ ấy lại hiện lên trong tâm trí cô, như một điệp khúc buồn, một lời giải thích cho những gì đã qua giữa hai người. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy một Minh Khang trầm tư hơn, thấu hiểu hơn, một Minh Khang của "những khoảng trống vĩ đại của tự nhiên", cô lại tự hỏi: *Liệu có phải, thời điểm đã thay đổi, nhưng mình lại đang cố giữ nguyên những định kiến cũ, những tổn thương cũ? Liệu có phải, cả hai đã cùng trải qua một hành trình thay đổi, để rồi bây giờ, những "phiên bản" của nhau lại đang dần xích lại gần hơn?*
Cô đứng dậy, bước ra ban công. Nắng nhẹ trải dài trên những chậu cây cảnh xanh mướt, những cánh hoa nhài trắng muốt khẽ rung rinh trong gió. Gió mát vuốt ve mái tóc dài của cô, thổi bay những sợi tóc lòa xòa trước mặt. Yến Chi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành của không khí buổi sáng, pha chút hương đất sau cơn mưa đêm qua. Cô nhìn xuống con phố tấp nập, dòng người hối hả, những chiếc xe cộ nối đuôi nhau. Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, một nhịp sống không ngừng nghỉ, nhưng trong lòng cô lại đang có một cơn bão nhỏ, dữ dội hơn bất cứ cơn bão nào cô từng trải qua.
Cái bình yên mà cô đã rất khó khăn mới có được, sau những đổ vỡ, sau những lần lỡ nhịp, giờ đây đang bị lung lay bởi một người đàn ông mà cô tưởng chừng đã xếp vào ngăn kéo quá khứ, đã đóng chặt bằng những ký ức không vui. Cô đã tự nhủ rằng mình đã "không còn chờ đợi", rằng cô đã học được cách yêu bản thân và sống trọn vẹn cho hiện tại. Cô đã từng tin rằng mình đã hoàn toàn chấp nhận một cuộc sống độc lập, không cần đến bất kỳ ai để lấp đầy những khoảng trống. Nhưng sự xuất hiện của Minh Khang, cùng với sự tinh tế và thấu hiểu bất ngờ của anh, lại đánh thức những cảm xúc mà cô tưởng chừng đã ngủ yên, đã bị chôn vùi dưới lớp đất dày của thời gian.
Cô nhớ lời Mai Thư nói đêm qua, rằng Minh Khang bây giờ đã khác xưa rất nhiều. Rằng anh đã học được cách lắng nghe, cách quan tâm đến những điều nhỏ nhặt, không còn chỉ là một cỗ máy làm việc không ngừng nghỉ. Yến Chi tự hỏi, liệu có phải Minh Khang của hiện tại, cái "phiên bản" đã biết trân trọng những khoảng trống vĩ đại của tự nhiên, cũng là phiên bản biết trân trọng những "khoảng trống" trong lòng cô, những khoảng trống mà cô đã cố gắng lấp đầy bằng sự độc lập và bình yên giả tạo?
Một cảm giác bối rối xen lẫn tò mò trỗi dậy mạnh mẽ, như những con sóng vỗ vào bờ cát tâm hồn cô. Cô không muốn mở lòng, không muốn lại phải đối mặt với những tổn thương cũ, với sự "lệch pha" của thời điểm. Cô đã từng trải qua cảm giác "khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ", và cô không muốn mình lại là người phải buông bỏ lần nữa, hay phải đối mặt với sự buông bỏ từ phía anh. Nhưng đồng thời, cô cũng không thể phủ nhận những rung động mới mẻ, những cảm giác ấm áp len lỏi trong trái tim mình mỗi khi anh xuất hiện, mỗi khi anh nói những lời chạm đến sâu thẳm tâm hồn cô.
Yến Chi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi những xao động trong lòng. Tiếng tim cô đập nhẹ nhàng trong lồng ngực, không còn quá nhanh như lúc mới gặp anh ở triển lãm, nhưng cũng không còn hoàn toàn tĩnh lặng như trước. Cảm giác một sự ấm áp lan tỏa, không phải là sự bình yên tuyệt đối, mà là một cảm giác của sự sống động, của những cảm xúc đang được đánh thức. Cô biết, mình không thể tiếp tục phớt lờ Minh Khang. Không phải vì anh, mà vì chính cô. Cô không thể phớt lờ những cảm xúc mà anh đang đánh thức trong cô, phớt lờ sự thật rằng, "phiên bản" Minh Khang hiện tại đang thách thức mọi bức tường phòng thủ mà cô đã dựng lên. Cuộc hành trình tìm kiếm sự bình yên của cô, như lời tự nhủ đêm qua, có lẽ, sẽ không còn đơn độc nữa. Nhưng liệu đó có phải là điều cô thực sự muốn? Liệu cô có đủ dũng khí để một lần nữa đối mặt với những rủi ro của tình yêu, của sự lệch pha thời điểm, hay liệu cô sẽ tìm thấy sự đồng điệu ở "phiên bản" Minh Khang này?
***
Chiều muộn, khi ánh nắng đã bắt đầu dịu đi, nhuộm một màu vàng cam lên những tòa nhà cao tầng và những tán cây xanh, Yến Chi cùng Mai Thư một lần nữa bước vào Phòng Triển Lãm Nghệ Thuật Đương Đại. Không khí bên trong vẫn thanh bình và tĩnh lặng một cách lạ thường, khác hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của phố xá bên ngoài. Tường trắng cao vút, trần nhà để lộ những ống dẫn công nghiệp màu xám bạc, và sàn bê tông sáng màu được đánh bóng cẩn thận, tất cả tạo nên một không gian hiện đại, có phần lạnh lẽo nhưng lại rất thích hợp để làm nổi bật những tác phẩm nghệ thuật đầy màu sắc và cảm xúc. Tiếng bước chân của họ khẽ khàng trên sàn, hòa vào tiếng xì xào bình luận khe khẽ của một vài khách tham quan khác đang lướt qua các tác phẩm. Đâu đó, tiếng nhạc ambient nhẹ nhàng, gần như vô hình, len lỏi qua từng ngóc ngách, tạo nên một bầu không khí chiêm nghiệm, mời gọi người ta dừng lại và suy tư. Một mùi hương đặc trưng của sơn dầu mới, gỗ và giấy, phảng phất trong không gian, đôi khi xen lẫn mùi cà phê thoang thoảng từ quầy nhỏ ở góc phòng.
"Sao rồi, vẫn bị ám ảnh bởi bức tranh hôm qua à, tiểu thư Yến Chi?" Mai Thư nháy mắt, giọng nói nhanh và mạnh mẽ của cô bạn thân có vẻ hơi lạc điệu trong không gian này, nhưng Yến Chi đã quá quen thuộc với sự hoạt bát của cô bạn. Mai Thư, với mái tóc nhuộm highlight màu nâu khói thời thượng, được búi cao gọn gàng, và bộ trang phục sành điệu gồm chân váy da và áo blouse lụa màu xanh ngọc, luôn nổi bật giữa đám đông, dù là ở một phòng triển lãm nghệ thuật yêu cầu sự trầm lắng.
Yến Chi khẽ cười, nụ cười nhẹ nhàng mà vẫn giữ được vẻ ưu tư. "Cậu nói cứ như mình bị ma ám vậy. Chỉ là... có những tác phẩm mà mình cảm thấy có sự kết nối đặc biệt thôi. Nó cứ vương vấn mãi trong tâm trí." Cô dẫn Mai Thư đến đúng vị trí bức tranh mà cô đã đứng nhìn hôm qua. Đó là một bức tranh trừu tượng khổ lớn, với những gam màu trầm, tối của xanh đen, xám tro, đan xen những vệt sáng nhỏ, yếu ớt của màu vàng đất và trắng ngà, như thể ánh sáng đang cố gắng xuyên qua màn đêm dày đặc, tìm kiếm một lối thoát, một hy vọng.
"Nó có gì đặc biệt đến vậy?" Mai Thư nhíu mày nhìn bức tranh, cố gắng tìm kiếm điều gì đó khác biệt ngoài những mảng màu. "Trông có vẻ... hơi u ám và khó hiểu nhỉ. Cậu lại thích những thứ thách thức thế này sao?"
Yến Chi lắc đầu, ánh mắt cô dán chặt vào bức tranh, như thể đang cố gắng giải mã một mật mã, một câu chuyện ��n giấu. "Không phải u ám, Thư à. Nó là sự đấu tranh. Là hy vọng. Là những khoảng trống mà ánh sáng đang cố gắng lấp đầy. Nó nói lên rằng, ngay cả trong những khoảnh khắc tối tăm nhất, vẫn luôn có một tia sáng, một con đường để vươn tới." Cô nói, giọng cô tràn đầy cảm xúc, như thể bức tranh đang kể câu chuyện của chính cô. "Và cái cách mà những vệt sáng nhỏ bé ấy kiên trì xuất hiện, dù chỉ là mỏng manh, lại khiến mình cảm thấy... một sự đồng cảm sâu sắc."
Đúng lúc đó, một bóng người cao ráo, quen thuộc xuất hiện ở một góc khuất gần đó. Minh Khang. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh đậm, được là phẳng phiu, kết hợp với quần kaki màu be, trông giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ chỉn chu, lịch thiệp vốn có của một người đàn ông công sở. Khuôn mặt góc cạnh của anh có vẻ trầm tư hơn bình thường, đôi mắt sâu thẳm của anh đang hướng về bức tranh mà Yến Chi đang ngắm nhìn, như thể anh cũng đang chìm đắm trong những suy tư của riêng mình. Anh không vồ vập, không tiến lại ngay lập tức, chỉ khẽ mỉm cười nhẹ khi ánh mắt anh chạm phải Yến Chi. Nụ cười ấy, không phải là nụ cười xã giao lạnh nhạt mà cô từng biết, mà là một nụ cười ấm áp, có chút gì đó đồng điệu, một sự nhận biết.
Mai Thư quay sang, thấy Minh Khang, cô nàng nháy mắt với Yến Chi một cách tinh quái. "Ồ, ai đây? Lại 'tình cờ' gặp nhau nữa à, Khang? Hay là anh cũng bị bức tranh này 'ám' như Yến Chi vậy?" Giọng điệu của Mai Thư đầy vẻ trêu chọc, nhưng cũng đủ nhỏ để không làm phiền không khí chung của phòng triển lãm. Cô bạn thân tinh quái của Yến Chi luôn biết cách tạo ra những khoảnh khắc thú vị.
Yến Chi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp, một cảm giác quen thuộc nhưng vẫn đầy bối rối. Cô đã tự nhủ rằng mình sẽ giữ vững sự bình tĩnh, sẽ không để anh làm xao động, nhưng sự xuất hiện của anh, lại đúng lúc cô đang chìm đắm trong cảm xúc với bức tranh, khiến cô có cảm giác như mọi rào cản đang dần sụp đổ, mọi dự định của cô về việc giữ khoảng cách đều trở nên vô nghĩa.
Minh Khang bước đến gần hơn một chút, vẫn giữ một khoảng cách tôn trọng, đủ để họ có không gian riêng tư nhưng cũng đủ để giao tiếp. "Chào Yến Chi, Mai Thư. Không ngờ lại có duyên gặp hai cô ở đây lần nữa." Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng Yến Chi nhận ra một sự rung động nhẹ trong đó, một sự phấn khích được kìm nén, một tia hy vọng len lỏi.
"Chào anh Khang. Anh cũng thích bức này à?" Mai Thư hỏi, cô nàng dường như đã đọc được suy nghĩ của Minh Khang và Yến Chi, cô muốn thúc đẩy một chút. "Yến Chi vừa mới hùng hồn diễn giải ý nghĩa của nó đấy. Anh có cùng quan điểm không?"
Minh Khang khẽ gật đầu, ánh mắt anh vẫn hướng về bức tranh, nhưng Yến Chi cảm nhận được anh đang nói với cô, từng lời nói đều dành cho cô. "Phải. Bức tranh này... nó có một sức hút đặc biệt. Nó khiến tôi nghĩ về những khoảng trống trong cuộc đời. Những điều mình đã bỏ lỡ, hoặc không dám nắm giữ, hoặc đã từng có nhưng lại để tuột mất vì những toan tính vô nghĩa. Những khoảng trống mà ta chỉ nhận ra khi đã quá muộn." Anh nói chậm rãi, từng câu chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng, nhưng lại chứa đựng một nỗi niềm sâu sắc, một sự hối tiếc mà Yến Chi có thể cảm nhận được.
Yến Chi cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh lại nói đúng những gì cô đang nghĩ, những gì cô đang cảm nhận từ bức tranh này. Cái cách anh thấu hiểu, cái cách anh diễn đạt những cảm xúc phức tạp một cách đơn giản và chân thành, khiến cô không thể không bị lay động. Cô cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói của cô lại hơi run run, yếu ớt hơn cô mong muốn. "Anh... anh cũng cảm thấy như vậy sao? Về những khoảng trống đó?"
Minh Khang quay sang nhìn cô, ánh mắt anh giao nhau với ánh mắt cô, chứa đựng một sự thấu hiểu lạ lùng, như thể giữa họ có một sợi dây liên kết vô hình. "Phải. Có lẽ, những khoảng trống đó... là những nơi mà chúng ta từng có cơ hội để lấp đầy, nhưng vì lý do nào đó, chúng ta đã không làm. Hoặc không kịp làm, hoặc không đủ dũng khí để làm. Đôi khi, chúng ta chỉ biết nhìn về phía trước, mà quên mất những gì đang ở ngay cạnh mình." Anh dừng lại một chút, nụ cười buồn lướt qua trên môi, như một lời tự thú đầy hối tiếc.
Mai Thư, tinh ý nhận ra sự căng thẳng đầy cảm xúc đang dâng lên giữa hai người, khẽ ho một tiếng. "Này, hai người cứ trò chuyện đi nhé. Mình tự nhiên thấy khát nước quá, đi mua ly cà phê cái đã. Yến Chi, cậu có muốn uống gì không? Hay Khang, anh có muốn mình mua gì không?" Cô nàng nói nhanh, ánh mắt lướt qua cả hai, đầy ẩn ý.
Yến Chi giật mình, vội vàng lắc đầu, giọng cô vẫn còn hơi ngập ngừng. "Không, mình không cần đâu, Thư. Cậu cứ đi đi."
"Vậy thôi nhé. Cứ tự nhiên nhé Khang, Yến Chi." Mai Thư nháy mắt với Minh Khang, rồi quay đi, bước nhanh về phía quầy nước giải khát ở một góc khác của triển lãm. Bóng dáng cô nàng dần khuất vào đám đông thưa thớt, để lại một khoảng không gian riêng tư, gần như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Sự biến mất khéo léo của cô bạn thân đã tạo ra một khoảnh khắc mà cả hai đều biết rằng không thể tránh khỏi.
Chỉ còn Minh Khang và Yến Chi đứng đối diện nhau, giữa không gian rộng lớn của phòng triển lãm. Tiếng bước chân của Mai Thư dần xa, rồi biến mất hẳn. Sự im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng nhạc ambient nhỏ bé và những cảm xúc đang dâng trào trong lòng hai người, như những con sóng ngầm chuẩn bị vỡ bờ. Ánh sáng dịu nhẹ từ đèn chiếu tranh hắt lên khuôn mặt họ, làm nổi bật từng đường nét, từng biểu cảm, từ ánh mắt suy tư của Minh Khang đến vẻ bối rối của Yến Chi. Yến Chi cảm thấy tim mình đập thình thịch, một nhịp điệu không đều, một sự hỗn loạn ngọt ngào, vừa đáng sợ vừa đáng khao khát. Cô biết, đây không còn là những cuộc gặp gỡ "tình cờ" nữa. Đây là một cuộc đối đầu, không phải với anh, mà với chính những cảm xúc của cô, với những gì cô đã cố gắng chôn vùi.
***
Ánh hoàng hôn đã bắt đầu len lỏi qua những ô cửa sổ lớn của phòng triển lãm, nhuộm một màu tím than lên bầu trời phía Tây, báo hiệu một ngày sắp tàn. Những khách tham quan cuối cùng cũng đã vãn, chỉ còn lại vài bóng người lướt đi trong im lặng, chuẩn bị cho giờ đóng cửa. Không gian trở nên tĩnh mịch hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng nhạc ambient nhỏ bé vẫn lặp đi lặp lại, như một lời thì thầm không dứt, bao trùm lên mọi thứ, tạo ra một bầu không khí thân mật đến nghẹt thở. Mùi sơn mới từ những tác phẩm vừa được trưng bày, quyện với mùi gỗ trầm ấm của sàn nhà và chút hơi ẩm từ không khí cuối ngày, tạo nên một bầu không khí đặc trưng, vừa hiện đại vừa đầy hoài niệm.
Minh Khang và Yến Chi vẫn đứng đó, trước bức tranh trừu tượng với những khoảng sáng tối đan xen, như thể thời gian đã ngừng lại chỉ dành riêng cho khoảnh khắc này. Mai Thư đã biến mất, để lại một khoảng không gian riêng tư đến nghẹt thở. Yến Chi có thể cảm nhận được ánh mắt của Minh Khang đang dán chặt vào mình, một ánh mắt không còn sự dè dặt hay che giấu, không còn vẻ bận rộn hay mệt mỏi như những "phiên bản" trước đây cô từng thấy. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, đôi mắt toát lên sự thông minh và linh hoạt, như thể muốn đọc thấu tất cả những suy nghĩ, những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng cô.
"Người ta thường chỉ chạy theo những gì có thể nhìn thấy, chạm được... mà quên mất, đôi khi hạnh phúc lại ẩn mình trong những điều vô hình, trong những khoảnh khắc mà ta cho là không quan trọng." Giọng Minh Khang trầm ấm, vang vọng nhẹ trong không gian tĩnh lặng, như một lời thú tội muộn màng. Anh không nhìn bức tranh nữa, mà nhìn thẳng vào Yến Chi, ánh mắt anh chứa đựng một nỗi niềm sâu sắc, một sự hối tiếc mà cô chưa từng thấy trước đây, một khao khát mãnh liệt đến mức nó gần như hữu hình.
Cô cảm thấy tim mình đập mạnh hơn, những cảm xúc hỗn loạn đang trỗi dậy trong lòng, đan xen giữa sợ hãi và tò mò, giữa muốn chạy trốn và muốn lắng nghe. Một phần của cô muốn chạy trốn, muốn thoát khỏi cái nhìn xuyên thấu ấy, muốn giữ lấy sự bình yên mà cô đã rất khó khăn mới có được, sự bình yên mà cô đã tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ đánh đổi. Nhưng một phần khác lại bị cuốn hút, bị mê hoặc bởi sự chân thành, bởi nỗi đau ẩn giấu trong ánh mắt anh, bởi một "phiên bản" Minh Khang hoàn toàn khác biệt.
"Chúng ta... chúng ta thường quá bận rộn để nhìn thấy những điều ấy, phải không?" Minh Khang nói tiếp, giọng anh khẽ run lên, như thể anh đang đấu tranh với chính cảm xúc của mình, với những gánh nặng của quá khứ. "Mải miết theo đuổi những mục tiêu cụ thể, những con số, những thành công... để rồi khi nhìn lại, mọi thứ đã quá xa. Chỉ còn lại một khoảng trống rất lớn, Yến Chi à. Một khoảng trống mà không điều gì có thể lấp đầy."
Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào một góc bức tranh, nơi một vệt màu xanh lam mờ nhạt len lỏi giữa những mảng tối, như một tia hy vọng yếu ớt. Đầu ngón tay anh lướt nhẹ trên bề mặt gồ ghề của vải toan, như thể đang vuốt ve một ký ức nào đó, một nỗi mất mát nào đó. Rồi anh hạ tay xuống, ánh mắt vẫn không rời Yến Chi, ánh mắt anh như một lời cầu xin không nói thành lời. Cử chỉ ấy, cùng với những lời anh nói, không trực tiếp nhắc đến tình yêu, không trực tiếp nói "anh hối hận" hay "anh nhớ em", nhưng lại chất chứa tất cả những điều đó. Cô cảm nhận được sự khao khát mãnh liệt trong anh, khao khát được bù đắp, khao khát được yêu thương, khao khát được quay ngược thời gian để sửa chữa những sai lầm.
Yến Chi nuốt khan, cổ họng cô khô khốc. Giọng cô run run, yếu ớt hơn cô nghĩ, như một sợi chỉ mỏng manh giữa không gian tĩnh lặng. "Anh... anh đang nói về điều gì? Khoảng trống nào?" Cô biết câu hỏi đó là thừa thãi, cô biết anh đang nói về họ, về những năm tháng đã qua, về những lần lỡ nhịp mà "đúng người, sai thời điểm" đã chia cắt họ. Nhưng cô cần anh nói ra, dù chỉ là gián tiếp, cô cần một sự xác nhận, một lời giải thích.
Minh Khang khẽ lắc đầu, nụ cười buồn hiện lên trên môi anh, một nụ cười đầy sự chấp nhận nhưng cũng đầy nỗi đau. "Có lẽ... là về một phiên bản của tôi, đã từng quá bận rộn để nhận ra giá trị của những điều thật sự đáng quý. Một phiên bản đã quá tập trung vào 'sự ổn định' mà quên đi 'sự sống động' của cảm xúc." Anh dừng lại, ánh mắt anh quét qua khuôn mặt cô, từng đường nét, từng biểu cảm, như thể muốn khắc sâu chúng vào tâm trí, để không bao giờ quên. "Và về cái giá của sự ổn định... mà tôi đã phải trả. Một cái giá quá đắt. Đắt hơn cả những thành công mà tôi đã đạt được."
Lời nói của anh như một cú sốc điện, đánh thẳng vào tâm trí Yến Chi. *Cái giá của sự ổn định.* Minh Khang của ngày xưa, người đàn ông luôn đặt sự nghiệp và sự ổn định lên hàng đầu, giờ đây lại đang nói về "cái giá" của nó, và nó "quá đắt". Cô nhìn thấy sự hối tiếc rõ ràng trong ánh mắt anh, sự hối tiếc về những lựa chọn đã qua, về những thứ đã bị bỏ lỡ, về một tình yêu mà anh đã không dám nắm giữ. Cô nhìn thấy khao khát cháy bỏng trong đôi mắt sâu thẳm ấy, khao khát được yêu, được kết nối, được bù đắp.
Yến Chi lùi lại một bước nhỏ, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh đến nỗi cô nghĩ anh cũng có thể nghe thấy. Cảm giác mát lạnh của không khí trong phòng triển lãm, cùng với mùi sơn và gỗ, không thể làm dịu đi sự nóng bừng trong lòng cô. Cô muốn nói điều gì đó, muốn phản bác, muốn hỏi anh "Tại sao bây giờ anh mới nói?", nhưng cổ họng cô như bị nghẹn lại, không thể thốt nên lời. Mọi bức tường phòng thủ mà cô đã xây dựng, mọi lý lẽ mà cô đã dùng để tự trấn an mình, đều đang sụp đổ dưới ánh mắt và lời nói của anh. Bình yên mà cô đã rất khó khăn mới tìm thấy, giờ đây đang bị xáo trộn một cách dữ dội, bị rung chuyển tận gốc rễ.
Minh Khang đã không dùng lời lẽ hoa mỹ, không dùng những lời hứa hẹn sáo rỗng. Anh dùng chính sự chân thành, sự thấu hiểu, và nỗi hối tiếc sâu sắc của mình để chạm đến cô. Anh không cố gắng thuyết phục cô bằng lời nói, mà bằng cách thể hiện rằng anh đã thay đổi, rằng anh đã nhận ra những sai lầm trong quá khứ, rằng anh đã trở thành một "phiên bản" khác. Anh đã không chỉ thay đổi "phiên bản" của mình, mà còn thay đổi cả cách anh nhìn nhận về giá trị của cuộc sống, của tình yêu, của những "khoảng trống" mà anh từng bỏ qua.
Yến Chi nhìn Minh Khang, ánh mắt cô đầy bối rối, hoài nghi về quá khứ, nhưng cũng không thể che giấu những rung động mạnh mẽ đang cuộn trào, những cảm xúc ấm áp đang len lỏi. Cô không còn là cô gái của năm tháng trước, người sẽ dễ dàng tin vào những lời nói ngọt ngào mà không cần hành động. Nhưng cô cũng không thể phớt lờ Minh Khang của hiện tại, người đàn ông đang đứng trước mặt cô với tất cả sự chân thành và nỗi khao khát bị kìm nén, người đã dùng sự tinh tế để phá vỡ bức tường phòng thủ của cô. Anh đã phá vỡ bức tường của cô, không phải bằng vũ lực, mà bằng sự thấu hiểu và kiên trì, bằng cách chạm vào những khoảng trống sâu thẳm nhất trong tâm hồn cô, những nơi mà cô đã cố gắng che giấu.
Cô biết, mình không thể tiếp tục lẩn tránh. Cuộc hành trình tìm kiếm sự bình yên của cô, như lời tự nhủ đêm qua, đã không còn đơn độc nữa. Và giờ đây, cô phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã nhưng cũng đầy hy vọng: sự hiện diện của Minh Khang, của "phiên bản" Minh Khang hiện tại, đã trở thành một phần không thể phủ nhận trong thế giới của cô. Cô không thể phớt lờ anh, cũng không thể phớt lờ những cảm xúc đang trỗi dậy, những cảm xúc mà cô đã từng nghĩ sẽ không bao giờ xuất hiện nữa. Cô phải đối diện, dù đó là điều cô sợ hãi nhất. Cô phải đối mặt với Minh Khang, và với chính bản thân mình, một lần nữa. Và cô cảm thấy, rằng quyết định này, sẽ không còn là một cuộc chiến đơn độc, mà là một hành trình chung, dù cô vẫn chưa biết nó sẽ dẫn đến đâu.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.