Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 213: Nghệ Thuật Của Sự Vô Thức

Đêm dần buông xuống, mang theo những hạt mưa lất phất chạm vào khung cửa sổ, tạo nên một điệu nhạc rì rầm trong căn hộ của Yến Chi. Cô vẫn ngồi đó, bên bàn trà nhỏ, ánh mắt vô định nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Cuốn sách “Bản đồ tâm hồn” nằm úp trên đùi, nhưng từng câu chữ, từng triết lý dường như chẳng thể nào len lỏi vào tâm trí cô lúc này. Tất cả những gì cô có thể cảm nhận được là một sự xao động nhẹ, một gợn sóng nhỏ vừa khuấy động mặt hồ phẳng lặng mang tên bình yên mà cô đã dày công xây dựng.

Minh Khang. Cái tên ấy, cùng với ánh mắt anh, lời nói anh, và cái cách anh lắng nghe cô trong nhà sách chiều nay, cứ lởn vởn mãi không tan. Nó khác hẳn những gì cô từng biết về anh. Cô nhớ lại những lần gặp gỡ trước đây, khi anh luôn bận rộn, luôn có một vẻ mặt căng thẳng, dường như cả thế giới đang xoay quanh những dự án, những con số, những tham vọng. Anh khi ấy, là một người đàn ông thành đạt, nhưng cũng đầy vội vã và có chút gì đó xa cách. Ánh mắt anh không bao giờ dừng lại đủ lâu ở một điểm, ngoại trừ những bản kế hoạch trên màn hình laptop.

"Anh ấy không còn vội vã như trước..." cô tự nhủ, ngón tay vô thức miết nhẹ lên bìa cuốn sách, cảm nhận từng đường gân nổi của chất liệu giấy. "Ánh mắt đó... có gì đó rất khác." Nó không còn chỉ nhìn vào công việc, mà nhìn vào cô, nhìn vào những điều cô quan tâm, với một sự thấu hiểu mà cô chưa từng cảm nhận được. Đó không phải là ánh mắt dò xét, hay đánh giá, mà là ánh mắt của sự lắng nghe, của sự chân thành. Nó khiến cô bất giác nhớ lại ánh sáng dịu nhẹ của buổi chiều trong nhà sách, và cả mùi hương sách cũ quen thuộc, tất cả hòa quyện tạo nên một ấn tượng khó phai.

Cô thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự bối rối và cả một chút hoài nghi. Bình yên này, cô đã khó khăn lắm mới có được. Sau những đổ vỡ, sau những năm tháng vật lộn để tìm lại chính mình, cô đã xây dựng một cuộc sống độc lập, tự chủ, nơi mà cô không còn phải chờ đợi bất kỳ ai, không còn phải hy vọng vào bất kỳ điều gì. Cô đã học cách yêu bản thân, yêu cuộc sống hiện tại của mình, trân trọng từng khoảnh khắc nhỏ bé. Cái vỏ bọc bình yên đó, nó đã bảo vệ cô khỏi mọi tổn thương, mọi sự thất vọng. "Bình yên này khó lắm mới có được... liệu có nên mạo hiểm để tìm hiểu sự thay đổi đó?" Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, tựa như tiếng mưa rơi đều đặn ngoài kia.

Cô đặt cuốn sách xuống, cầm lấy cuốn `Sổ phác thảo cũ` của mình. Cuốn sổ đã sờn cũ với những trang giấy ngả màu, chất chứa biết bao ý tưởng, cảm xúc, và cả những vết thương lòng. Cô thường dùng nó để phác thảo những dự án, những ý tưởng thiết kế mới, hoặc đơn giản là để ghi lại những cảm xúc của mình bằng hình ảnh, bằng những nét chì than hay màu nước. Nhưng đêm nay, thay vì vẽ, cô lại viết. Đầu bút chì lướt nhẹ trên trang giấy, để lại những dòng chữ nguệch ngoạc nhưng chân thật, ghi lại sự bối rối của cô trước Minh Khang, những câu hỏi không lời đang xoáy sâu trong tâm trí.

*Anh ấy thật sự đã thay đổi? Hay chỉ là một chiến thuật mới?*

*Mình có đang quá khắt khe, hay quá dễ dãi?*

*Liệu có còn là "đúng người, sai thời điểm" nữa không? Hay đã là "đúng người, đúng thời điểm" nhưng mình lại sợ hãi?*

Cô nhìn ra ban công, nơi những hạt mưa lất phất rơi, đậu trên lá cây xanh mướt, long lanh như những viên ngọc. Cảm giác một sự xao động nhẹ trong lòng, không còn là sự bình yên tuyệt đối như trước. Như mặt hồ phẳng lặng bỗng xuất hiện một gợn sóng nhỏ, không lớn lao, không dữ dội, nhưng đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng. Minh Khang đang cố gắng phá vỡ bức tường mà cô đã dựng lên, và cái cách anh làm, không ồn ào, không vồ vập, lại là cách hiệu quả nhất. Anh không dùng sức mạnh để phá vỡ, mà dùng sự tinh tế, sự kiên nhẫn, như nước chảy đá mòn. Dù cô biết, anh đã từng là một cơn bão, một cơn bão mà cô đã cố gắng tránh né.

Yến Chi biết, cô không còn hoàn toàn thờ ơ. Những rung động vô thức, những bối rối, những tò mò đang dần hình thành trong cô. Cô đã từng nghĩ rằng trái tim mình đã trở nên chai sạn, rằng cô đã "không còn chờ đợi" nữa". Nhưng giờ đây, trước một "phiên bản" Minh Khang hoàn toàn khác, một "phiên bản" đã trưởng thành, đã biết lắng nghe, biết quan tâm, cô lại thấy mình phải đối diện với những cảm xúc mới mẻ, phức tạp. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để mùi trà thảo mộc và hương hoa nhài xoa dịu tâm hồn. Cô đã từng yêu một "phiên bản" của Minh Khang trong quá khứ, một tình yêu lỡ nhịp và đầy tiếc nuối. Liệu cô có nên mở lòng với một "phiên bản" Minh Khang mới này không? Liệu cô có nên cho anh một cơ hội, và cho chính mình một cơ hội để tìm hiểu xem liệu tình yêu có thể thăng hoa ở thời điểm này không? Câu hỏi đó vẫn lơ lửng trong không khí, không có lời đáp. Nhưng Yến Chi biết, hạt mầm của sự bối rối và tò mò đã được gieo, và nó sẽ tiếp tục nảy mầm, buộc cô phải đối diện với một hành trình cảm xúc đầy thử thách phía trước.

Đêm nay, căn hộ của Yến Chi vẫn ấm áp và yên bình, nhưng tâm trí cô thì không. Cô đặt bút xuống, nhìn vào những dòng chữ của mình, rồi nhìn ra màn mưa. Một cuộc dạo chơi trong nhà sách, một cuộc trò chuyện ngắn ngủi, một lời gợi ý tinh tế, tất cả đã đủ để gieo vào lòng cô một sự xao động. Cô không thể phủ nhận rằng Minh Khang đang đến gần, không phải bằng sự vội vã, mà bằng từng bước chân chậm rãi, kiên trì và đầy chân thành. Và cô, dù vẫn còn giữ khoảng cách, đã không còn hoàn toàn buông bỏ.

Sáng hôm sau, khi Yến Chi đang nhâm nhi tách trà nóng và lướt qua những email công việc, một tin nhắn bất ngờ từ Mai Thư khiến cô giật mình. "Triển lãm nghệ thuật đương đại ở Gallery X chiều nay, cậu đi không? Nghe nói có mấy tác phẩm lạ lắm, chắc hợp gu cậu." Yến Chi nhíu mày, Mai Thư thường không quá quan tâm đến nghệ thuật trừu tượng. Cô có cảm giác mơ hồ rằng có điều gì đó không đúng, nhưng trí tò mò lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cô nhớ lại lời gợi ý của Minh Khang về một buổi triển lãm nghệ thuật, nhưng anh không nói rõ là triển lãm nào. Có lẽ nào...

Chiều hôm đó, Phòng Triển Lãm Nghệ Thuật Đương Đại, với kiến trúc công nghiệp hiện đại, tường trắng tinh khôi, trần cao vút và sàn bê tông sáng màu, đón chào Yến Chi và Mai Thư bằng một bầu không khí thanh bình, tĩnh lặng. Hệ thống chiếu sáng chuyên nghiệp được điều chỉnh cẩn thận, làm nổi bật từng đường nét, từng gam màu trên các tác phẩm. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người thưởng lãm, tiếng xì xào bình luận khe khẽ, và đôi khi là tiếng nhạc ambient du dương tạo nên một không gian mang tính chiêm nghiệm sâu sắc. Mùi sơn mới, mùi gỗ phảng phất trong không khí, hòa quyện với chút hương cà phê thoang thoảng từ quầy giải khát nhỏ ở góc phòng.

Yến Chi, trong chiếc váy suông màu kem nhạt, mái tóc dài buộc hờ, bước đi chậm rãi, ánh mắt lướt qua từng bức tranh, từng tác phẩm điêu khắc. Cô cảm nhận được sự rung động trong từng nét cọ, từng khối hình. Mai Thư đi cạnh, mái tóc highlight thời thượng tung bay, trang phục sành điệu và nổi bật, nhưng cô dường như không tập trung hoàn toàn vào nghệ thuật. Ánh mắt cô liên tục đảo quanh, như thể đang tìm kiếm điều gì đó.

"Chà, bức này thú vị thật đấy," Mai Thư lên tiếng, chỉ vào một tác phẩm điêu khắc bằng kim loại với những đường nét phức tạp. "Nhìn như một khối hỗn độn, nhưng lại có trật tự riêng."

Yến Chi mỉm cười, "Đó là cái hay của nghệ thuật đương đại. Không phải lúc nào cũng rõ ràng, nhưng nó gợi mở những suy nghĩ." Cô đang định chuyển sang một bức tranh khác thì ánh mắt cô chợt dừng lại. Không phải ở một tác phẩm nghệ thuật nào, mà ở một bóng hình quen thuộc đang đứng cách đó không xa, trước một bức tranh trừu tượng với các gam màu lạnh và những khoảng trống lớn.

Minh Khang. Anh ấy đây thật.

Anh vẫn giữ vóc dáng cân đối, cao ráo, nhưng không còn vẻ gầy guộc hay mệt mỏi như những năm trước. Chiếc áo sơ mi xanh đậm được là phẳng phiu, quần tây đen lịch lãm, kết hợp với đôi `đồng hồ đeo tay` bạc sáng loáng, toát lên vẻ ngoài của một người đàn ông thành đạt, nhưng giờ đây, có thêm một chút gì đó điềm tĩnh và sâu sắc. Anh đứng trước bức tranh, ánh mắt sâu thẳm chăm chú, như thể đang thực sự chiêm nghiệm từng nét vẽ, từng mảng màu. Anh đã đến sớm hơn Yến Chi một lúc, chọn một vị trí không quá lộ liễu, nhưng đủ để cô dễ dàng nhận ra. Anh đã nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc của Yến Chi và Mai Thư từ phía sau. Một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi anh, nhưng anh vẫn giữ nguyên tư thế, chờ đợi.

Khi Yến Chi và Mai Thư tiến đến gần hơn, Minh Khang từ từ quay người lại, ánh mắt anh chạm nhẹ vào Yến Chi, rồi dừng lại ở bức tranh. Anh khẽ hắng giọng, như thể đang nói với chính mình, nhưng đủ lớn để Yến Chi và Mai Thư nghe thấy.

"Bức tranh này... nó có vẻ như đang kể một câu chuyện về những khoảng trống, những điều ta không thể chạm tới nhưng lại luôn cảm nhận được sự hiện hữu của nó, phải không?" Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, không chút vội vã.

Yến Chi giật mình, ngạc nhiên đến nỗi suýt thốt lên. Cô không nghĩ anh sẽ nói một câu như vậy. Nó không giống anh của những năm trước. "Anh Khang... anh cũng ở đây sao?" Cô hỏi, giọng hơi run. Cô nhìn lại bức tranh, rồi lại nhìn vào đôi mắt anh, cố gắng tìm kiếm điều gì đó. "Đúng vậy, nó như thể... một nỗi nhớ vô hình."

Minh Khang mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh vẫn giữ vẻ trầm tư. "Chào em, Yến Chi. Chào Mai Thư. Thật trùng hợp, anh không ngờ lại gặp hai em ở đây." Anh nói, sự tự nhiên trong ngữ điệu khiến Yến Chi khó mà nghi ngờ rằng đây là một cuộc gặp gỡ được sắp đặt. "Anh vừa đi ngang qua và thấy có một buổi triển lãm khá thú vị nên ghé vào xem." Anh đưa tay vuốt nhẹ cằm, giả vờ tiếp tục suy nghĩ về tác phẩm. "Em Chi nói đúng, nó là một nỗi nhớ vô hình, hay có lẽ là một khao khát vô hình. Những khoảng trống trong cuộc sống, đôi khi ta cứ cố gắng lấp đầy chúng bằng mọi giá, nhưng có bao giờ nghĩ rằng chính những khoảng trống đó lại là nơi cho ta không gian để thở, để suy ngẫm, để nhận ra những điều thật sự quan trọng?"

Yến Chi im lặng lắng nghe, cô cảm thấy như có một luồng điện nhẹ chạy qua. Những lời anh nói, nó chạm đến một góc sâu kín trong tâm hồn cô, nơi cô đã cất giấu những nỗi niềm, những tổn thương và cả hành trình tìm lại sự bình yên của mình. Cô đã dành nhiều năm để "lấp đầy" những khoảng trống sau những đổ vỡ, bằng công việc, bằng những chuyến đi, bằng sự độc lập. Nhưng liệu có phải cô đã vô tình lấp đầy cả những "khoảng trống đẹp nhất" như anh nói?

Minh Khang quay sang Yến Chi, ánh mắt anh dịu dàng, thăm dò. "Em biết không, đôi khi những điều ta cố gắng lấp đầy lại chính là những khoảng trống đẹp nhất, nơi ta tìm thấy sự bình yên thực sự. Giống như bức tranh này, những mảng màu tối và những khoảng trắng, chúng bổ trợ cho nhau, tạo nên một tổng thể hài hòa."

Yến Chi ngập ngừng, cô cảm thấy một sự bối rối dâng lên trong lòng. "Tôi... tôi chưa từng nghĩ theo cách đó. Nhưng anh nói đúng, có lẽ... tôi đã cố gắng lấp đầy quá nhiều." Cô thừa nhận, giọng nói nhỏ dần. "Tôi đã từng nghĩ sự ổn định, sự đầy đủ là tất cả. Nhưng đôi khi, chính sự trống trải lại mang đến những điều không ngờ." Cô không biết tại sao mình lại có thể chia sẻ những suy nghĩ sâu kín như vậy với anh, một người mà cô đã từng giữ khoảng cách rất lớn. Có lẽ, là vì "phiên bản" Minh Khang này quá khác biệt, quá thấu hiểu.

Mai Thư đứng cạnh, quan sát sự tương tác giữa hai người với ánh mắt đầy suy tư. Cô là người hiểu rõ nhất hành trình của Yến Chi, những nỗ lực mà bạn mình đã bỏ ra để tìm lại sự bình yên và độc lập. Cô cũng biết Yến Chi đã từng nghĩ rằng Minh Khang là một "phiên bản" không phù hợp với mình, quá bận rộn, quá tham vọng. Giờ đây, khi nghe Minh Khang nói những lời triết lý sâu sắc đến vậy, và thấy Yến Chi lắng nghe một cách chăm chú, cô không khỏi thầm nghĩ: *Cái tên Minh Khang này... hắn ta đang làm gì vậy? Hắn ta đã thay đổi thật sao? Hay đây chỉ là một vỏ bọc mới, một chiến thuật tinh vi hơn?* Dù nghi ngờ, Mai Thư cũng không thể phủ nhận rằng Minh Khang đang thể hiện một khía cạnh hoàn toàn mới, và Yến Chi dường như đang bị cuốn hút. Ánh mắt Minh Khang không còn chỉ là sự tập trung vào công việc, mà đã chuyển sang một sự tập trung có chủ đích, tinh tế hơn, vào Yến Chi.

Minh Khang duy trì cuộc trò chuyện, khéo léo lồng ghép những chiêm nghiệm cá nhân và sự thấu hiểu về nghệ thuật, khiến Yến Chi bị cuốn hút hoàn toàn. Anh nói về sự cần thiết của những khoảng lặng trong cuộc sống, về việc đôi khi ta cần buông bỏ những thứ tưởng chừng là quan trọng để nhận ra giá trị thật sự của những điều nhỏ bé, giản dị. "Giống như người nghệ sĩ này," anh chỉ vào bức tranh, "họ dùng những mảng tối để làm nổi bật những khoảng sáng, dùng sự đơn giản để kể một câu chuyện phức tạp. Cuộc sống của chúng ta cũng vậy, không phải lúc nào cũng cần những điều to tát, đôi khi chỉ một khoảnh khắc tĩnh lặng, một cái nhìn khác đi, cũng đủ để thay đổi cả một góc nhìn."

Yến Chi lắng nghe, đôi khi đưa ra những nhận xét ngắn gọn, ánh mắt cô bắt đầu có sự thay đổi. Từ vẻ ngạc nhiên ban đầu, giờ đây là sự tò mò, xen lẫn một chút xao xuyến. Cô cảm thấy anh đang thực sự hiểu cô, hiểu những gì cô đã trải qua và đang tìm kiếm, dù họ chưa bao giờ nói chuyện sâu sắc đến vậy. Những lời anh nói, tựa như những dòng nước mát lành, đang dần xoa dịu những hoài nghi trong cô, và thay vào đó là một sự tin tưởng mơ hồ. Minh Khang tinh ý nhận ra điều đó. Anh thấy ánh mắt cô không còn vẻ đề phòng, mà trở nên mềm mại hơn, ánh lên những cảm xúc mà anh đã mong chờ bấy lâu.

"Anh nghĩ, mỗi chúng ta đều có những 'khoảng trống' của riêng mình," Minh Khang tiếp tục, giọng anh nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng. "Có người cố gắng lấp đầy chúng bằng danh vọng, bằng tiền bạc. Có người lại lấp đầy bằng những mối quan hệ vội vã. Nhưng ít ai nhận ra rằng, những khoảng trống đó, nếu biết cách trân trọng, có thể trở thành không gian để tâm hồn mình được yên nghỉ, được tự do. Em có nghĩ vậy không, Yến Chi?"

Câu hỏi của anh như một lời mời gọi, một lời gợi mở để cô chia sẻ. Yến Chi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của sơn và gỗ hòa quyện trong không khí. "Tôi... tôi nghĩ anh nói đúng. Sau nhiều năm cố gắng tìm kiếm, tôi nhận ra rằng sự bình yên không đến từ việc có được mọi thứ, mà đến từ việc chấp nhận những gì mình có, và cả những gì mình không có. Chấp nhận cả những khoảng trống trong tâm hồn." Cô nhìn anh, ánh mắt cô giờ đây không còn chỉ là sự lắng nghe, mà là sự chia sẻ, sự kết nối.

Mai Thư vẫn đứng đó, im lặng quan sát. Cô thấy Yến Chi đang mở lòng, một điều mà cô bạn thân của mình đã rất khó khăn mới làm được sau những đổ vỡ. Cô cũng thấy Minh Khang không còn vẻ vội vã, tham vọng như những lần gặp trước, mà thay vào đó là sự trầm tĩnh, thấu hiểu. Anh ấy không chỉ nói về nghệ thuật, anh ấy đang nói về cuộc sống, về những giá trị mà Yến Chi luôn tìm kiếm. Một sự thay đổi đáng kinh ngạc. Mai Thư tự hỏi, liệu đây có phải là "phiên bản" Minh Khang mà Yến Chi đã từng mong chờ, nhưng lại xuất hiện vào "sai thời điểm"? Hay đây chính là thời điểm thích hợp để mọi thứ bắt đầu lại?

Buổi triển lãm kết thúc, nhưng những lời nói của Minh Khang vẫn vang vọng trong tâm trí Yến Chi. Cô chào tạm biệt Minh Khang ở cửa, anh chỉ mỉm cười nhẹ, không vồ vập, không cố gắng kéo dài cuộc trò chuyện hay hẹn hò. "Cảm ơn em đã chia sẻ những suy nghĩ thú vị," anh nói. "Rất vui được gặp em ở đây." Sự điềm tĩnh của anh càng khiến Yến Chi bối rối. Nó không phải là sự thờ ơ, mà là một sự tôn trọng, một sự kiên nhẫn.

Đêm khuya, căn hộ của Yến Chi chìm trong ánh đèn vàng dịu nhẹ. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của màn đêm. Cô ngồi trên sofa, cuốn `Sổ phác thảo cũ` nằm trên bàn nhưng cô không thể tập trung vẽ. Tâm trí cô tràn ngập hình ảnh Minh Khang tại triển lãm, những lời anh nói, ánh mắt anh nhìn. Cô cảm thấy một sự giằng xé rõ ràng giữa sự bình yên cô đã tìm thấy và những cảm xúc mới mẻ, khó hiểu đang trỗi dậy.

*Tại sao anh ấy lại hiểu mình đến thế? Có phải mình đã sai lầm khi nghĩ rằng anh ấy chỉ quan tâm công việc? Hay đây chỉ là một vỏ bọc mới của anh ấy?*

Cô đứng dậy, đi lại quanh phòng, cố gắng xua đi những suy nghĩ nhưng không thành. Mỗi bước chân của cô đều mang theo một sự bất an nhẹ nhàng, một cảm giác không rõ ràng. Mùi hương của trà thảo mộc và hoa nhài vẫn thoang thoảng trong không khí, nhưng không thể xoa dịu được những gợn sóng trong lòng. Cô đã xây dựng một bức tường kiên cố bao bọc trái tim mình, sau nhiều lần vấp ngã. Cô đã từng tin rằng mình đã "không còn chờ đợi" nữa, rằng cô đã hoàn toàn chấp nhận thực tại. Nhưng những lời nói của Minh Khang, sự tinh tế của anh, như một dòng nước mát lạnh len lỏi qua từng kẽ hở của bức tường đó, làm nó lung lay.

Cô vô thức mở điện thoại, ngón tay lướt trên màn hình. Cô biết mình đang làm gì, dù cô không muốn thừa nhận. Cô tìm kiếm về Minh Khang trên mạng xã hội, như một cách để giải mã sự khó hiểu trong lòng. Cô xem qua những bài đăng công việc của anh, những hình ảnh về các dự án anh đã thực hiện. Mọi thứ đều rất chuyên nghiệp, rất chỉn chu. Nhưng rồi, cô dừng lại ở một bài viết cũ hơn, một bức ảnh chụp anh đang đứng trước một khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, với một dòng trạng thái ngắn gọn: "Tìm thấy sự bình yên trong những khoảng trống vĩ đại của tự nhiên."

Yến Chi nhìn chằm chằm vào bức ảnh, rồi đọc lại dòng trạng thái. Nó không phải là một câu nói sáo rỗng, mà dường như là một lời tự sự chân thành. Cô chợt nhận ra, Minh Khang đã bắt đầu thay đổi từ rất lâu rồi, có lẽ là từ sau những lần họ gặp nhau, từ những năm tháng anh lao vào sự nghiệp đến mức kiệt sức. Anh không chỉ thay đổi về cách tiếp cận cô, mà còn thay đổi cả về tư duy, về quan điểm sống. Anh cũng đã trải qua hành trình tìm kiếm sự bình yên cho riêng mình, giống như cô.

Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng Yến Chi. Không còn chỉ là bối rối, mà là một sự thấu hiểu. Cô bắt đầu nhận ra rằng, có lẽ, cô đã quá tập trung vào "phiên bản" Minh Khang của quá khứ, của những lần gặp gỡ lỡ nhịp, đến nỗi bỏ qua "phiên bản" Minh Khang đang đứng trước mặt cô. Anh đã không còn là người đàn ông chỉ biết chạy theo sự ổn định và danh vọng. Anh đã biết trân trọng những khoảng trống, những giá trị sâu sắc hơn của cuộc sống.

*Liệu có phải, cô đã vội vàng kết luận về anh?*

Yến Chi đặt điện thoại xuống, ánh mắt cô hướng ra ban công, nơi những ngôi sao bắt đầu lấp lánh sau màn mưa. Lòng cô vẫn còn giằng xé giữa bình yên hiện tại mà cô đã rất khó khăn mới có được, và những rung động mới mẻ đang trỗi dậy mạnh mẽ. Cô sợ hãi việc mở lòng, sợ hãi lại đối mặt với sự "lệch pha" mà cô đã từng trải qua. Nhưng đồng thời, cô cũng tò mò, khao khát được thấu hiểu sâu hơn về "phiên bản" Minh Khang này. Nỗi sợ hãi về việc lặp lại quá khứ đối đầu với sự tò mò và khao khát được thấu hiểu.

Minh Khang đã dùng sự tinh tế, sự kiên nhẫn để phá vỡ bức tường phòng thủ của cô, không bằng những lời lẽ hoa mỹ, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc. Anh không cố gắng thuyết phục cô bằng lời nói, mà bằng hành động, bằng cách thể hiện rằng anh thực sự quan tâm đến thế giới nội tâm của cô. Đó là một cử chỉ ý nghĩa, một "cứu cánh" thầm lặng mà cô không thể phủ nhận.

Yến Chi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Tiếng tim cô đập nhẹ nhàng trong lồng ngực, không còn quá nhanh như lúc mới gặp anh ở triển lãm, nhưng cũng không còn hoàn toàn tĩnh lặng như trước. Cảm giác một sự ấm áp lan tỏa, không phải là sự bình yên tuyệt đối, mà là một cảm giác của sự sống động, của những cảm xúc đang được đánh thức. Cô biết, mình sẽ phải đối mặt với Minh Khang, và với chính cảm xúc của mình. Cuộc hành trình tìm kiếm sự bình yên của cô, có lẽ, sẽ không còn đơn độc nữa.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free