Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 224: Ranh Giới Mới
Ánh sáng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ lớn của căn hộ, vẽ nên những vệt vàng cam ấm áp trên sàn gỗ. Yến Chi ngồi tại bàn làm việc quen thuộc, trước mặt là cuốn sổ phác thảo cũ đã mở sẵn ở trang ghi chú. Cuốn sổ, với bìa da đã sờn và những trang giấy ố màu thời gian, không chỉ là nơi cô phác họa những ý tưởng nghệ thuật mà còn là người bạn tâm tình thầm lặng, chứng kiến hành trình chữa lành và trưởng thành của cô qua bao năm tháng. Bên cạnh là ly trà thảo mộc còn bốc hơi nhẹ, hương bạc hà và hoa cúc thanh khiết lan tỏa khắp không gian, xoa dịu những sợi dây thần kinh căng thẳng.
Cô đọc lại từng dòng chữ đã viết trong đêm qua, những gạch đầu dòng về "điều kiện của trái tim" mà cô đã dày công suy ngẫm. Ánh mắt cô đầy suy tư nhưng cũng rất tập trung, lướt qua từng chữ, từng ý tưởng.
"Mình phải thật rõ ràng," cô tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên định như tiếng chuông chùa giữa buổi sớm. "Không thể để những cảm xúc mơ hồ hay sự tiếc nuối lấn át lý trí nữa. Bình yên này, mình đã đánh đổi bằng nhiều thứ. Nó không phải là thứ dễ dàng có được để rồi đánh mất chỉ vì một thoáng rung động."
Yến Chi nhấp một ngụm trà ấm, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu mát lan tỏa trong khoang miệng. Hơi ấm từ ly trà truyền vào lòng bàn tay, mang theo chút an ủi. Cô cầm cây bút chì, bắt đầu chỉnh sửa, thêm bớt những từ ngữ để làm cho các điểm của mình trở nên sắc bén và không thể hiểu lầm. Tiếng bút chì sột soạt nhẹ nhàng trên giấy, hòa vào tiếng chim hót líu lo từ ban công và tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tạo nên một bản giao hưởng của buổi sáng thành phố.
"1. **Thời gian thật sự:** Không phải những cuộc hẹn chớp nhoáng, không phải những lời hứa hẹn xa vời. Mình cần thời gian để Minh Khang chứng minh sự thay đổi của anh ấy, và mình cũng cần thời gian để trái tim mình tin tưởng trở lại. Tình yêu không thể vội vàng, không thể đốt cháy giai đoạn. Nó cần được xây dựng từng viên gạch một, chậm rãi và vững chắc." Cô gạch chân chữ "thật sự", rồi thêm vào bên cạnh: "Minh Khang cần hiểu rằng 'thời gian' ở đây không chỉ là thời gian vật lý, mà là thời gian chất lượng, là sự hiện diện trọn vẹn, không bị chia sẻ bởi những ưu tiên khác. Là những khoảnh khắc được sống, được cảm nhận, chứ không phải những mục tiêu cần đạt được."
Cô dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Những ánh đèn của thành phố đêm qua đã tắt, nhường chỗ cho ánh nắng vàng ươm. Tâm trí cô lại quay về quá khứ, về những lần gặp gỡ vội vã, những lời hứa hẹn không thành. Minh Khang đã từng tin "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," và chính niềm tin đó đã tạo nên một khoảng cách vô hình giữa họ, một bức tường ngăn cách mà cô đã phải mất rất nhiều công sức để vượt qua. Giờ đây, khi cô đã tìm thấy sự ổn định trong chính mình, liệu anh đã thay đổi quan điểm đó chưa? Liệu anh có đủ kiên nhẫn để cùng cô xây dựng lại từ đầu, từng chút một, không vội vã, không áp đặt?
"2. **Sự thấu hiểu và sẻ chia:** Không chỉ là sự quan tâm từ những điều nhỏ nhặt như cuốn sách này." Cô gạch bỏ từ "nhỏ nhặt" và thay bằng "tinh tế", "có chiều sâu". "Mình cần một người có thể thực sự lắng nghe, chia sẻ những suy nghĩ, những ước mơ, những nỗi sợ hãi. Một người có thể đồng hành cùng mình trong mọi khía cạnh của cuộc sống, chứ không phải chỉ là một người bạn đời 'lý tưởng' trong mắt xã hội. Sự nghiệp của anh ấy quan trọng, nhưng cuộc sống của chúng ta cũng vậy. Mình cần một người đàn ông có thể dành thời gian chất lượng cho mối quan hệ, không phải chỉ là những khoảng trống còn sót lại sau khi công việc đã chiếm hết."
Yến Chi nhớ lại những lần gặp gỡ trước đây, khi Minh Khang luôn bận rộn, luôn ưu tiên công việc. Khi cô khao khát một bờ vai, một sự hiện diện, anh lại đang lao vào những dự án, những cuộc họp không hồi kết. Cô nhớ ánh mắt mệt mỏi của anh, sự căng thẳng in hằn trên gương mặt, và cả cảm giác trống rỗng khi những cuộc trò chuyện của họ luôn bị ngắt quãng bởi những cuộc gọi, những email khẩn cấp. Lúc đó, cô cảm thấy mình như một chi tiết nhỏ trong bức tranh lớn của cuộc đời anh, một chi tiết có thể bị gạt sang một bên bất cứ lúc nào. Giờ đây, khi anh đã có vẻ chậm lại, có vẻ đã học cách trân trọng những giá trị khác ngoài sự nghiệp, liệu anh có đủ kiên nhẫn để thấu hiểu một Yến Chi đã trải qua nhiều thăng trầm, đã có những rào cản và nỗi sợ hãi riêng? Cô cần một sự cam kết về tinh thần, một sự hiện diện không chỉ bằng thể xác mà còn bằng cả tâm hồn. Mùi giấy cũ và mực in từ cuốn sổ phảng phất trong không khí, như nhắc nhở cô về những bài học đã được khắc ghi.
"3. **Không lặp lại sự lệch pha:** Đây là điều quan trọng nhất. Mình không muốn lại phải trải qua cảm giác 'đúng người, sai thời điểm' hay 'yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau' nữa. Nếu chúng ta tiến tới, đó phải là sự đồng điệu của hai tâm hồn, hai con người cùng nhìn về một hướng, cùng sẵn sàng cho một mối quan hệ. Mình không muốn phải chờ đợi anh ấy 'sẵn sàng', và anh ấy cũng không nên cảm thấy mình 'đến quá sớm'. Chúng ta phải cùng một nhịp, cùng một tần số." Yến Chi thêm vào một câu cuối cùng, mạnh mẽ và dứt khoát: "Nếu không, thà rằng không bắt đầu."
Nét chữ của cô trở nên kiên định hơn bao giờ hết, như chính quyết tâm trong lòng cô. Đây không chỉ là những điều kiện cho Minh Khang, mà còn là một lời cam kết với chính bản thân cô. Cô sẽ không thỏa hiệp với những gì mình xứng đáng. Cô sẽ không để nỗi sợ hãi bị tổn thương hay khao khát tình yêu làm mờ mắt mình. Sự độc lập và kiên định của Yến Chi đã được củng cố vững chắc qua những năm tháng một mình, và cô sẽ không từ bỏ nó. Sắc xanh của trà thảo mộc trong ly phản chiếu ánh sáng, lung linh như một lời nhắc nhở về sự tĩnh lặng mà cô đã tìm thấy. Cô biết, Minh Khang có thể là "đúng người," nhưng nếu "thời điểm" và "phiên bản" của họ vẫn không trùng khớp, thì mọi nỗ lực đều sẽ vô nghĩa.
Cô đặt bút xuống, dựa lưng vào ghế, thở dài một tiếng thật khẽ. Căn phòng yên tĩnh bao trùm lấy cô, chỉ còn tiếng gió lướt nhẹ qua ban công. Yến Chi cảm nhận rõ ràng từng chi tiết nhỏ của không gian xung quanh: ánh sáng tự nhiên tràn ngập, hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công, sự im lặng được điểm xuyết bởi những âm thanh rất đỗi đời thường. Tất cả những điều đó đã trở thành một phần của sự bình yên mà cô đã dày công xây đắp.
**********
Nắng dịu dàng của buổi trưa trải đều trên ban công, làm ấm những chậu cây xanh mướt. Yến Chi tạm rời bàn làm việc, bước ra ngoài, để đôi chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh. Cô tựa tay lên lan can, nhắm mắt lại, hít thở sâu không khí trong lành, cảm nhận làn gió nhẹ mơn man qua làn tóc. Mùi hương của hoa nhài từ chậu cây nhỏ góc ban công bay theo gió, quấn quýt quanh cô, mang theo một chút ngọt ngào, dịu mát.
Trong tâm trí cô, hình ảnh Minh Khang hiện lên. Không phải là Minh Khang của lần gặp đầu tiên với vẻ tự tin, ngạo nghễ, cũng không phải là Minh Khang của lần thứ tư, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng nhưng cô thì không còn chờ đợi. Mà là dáng vẻ mệt mỏi, căng thẳng của anh trong lần gặp gỡ thứ hai, khi anh vẫn đang vật lộn với những tham vọng sự nghiệp, khi anh dường như không có một giây phút nào để thực sự sống cho bản thân, cho cảm xúc. Sự đối lập rõ rệt với sự bình yên của cô lúc bấy giờ, khi cô đã bắt đầu hành trình tự chữa lành và tìm lại chính mình.
"Ngày đó, anh ấy bận rộn đến mức không có thời gian cho một nụ cười thật tâm," cô độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí cô, mang theo chút hoài niệm và cả sự thấu hiểu. "Giờ đây, anh ấy muốn... gì đây? Anh ấy thực sự muốn gì? Có phải là muốn một Yến Chi của những ngày xưa, hay một Yến Chi của hiện tại?"
Cô nhớ lại cảm giác trống rỗng khi những cuộc trò chuyện của họ luôn xoay quanh công việc, những dự án, những mục tiêu xa vời. Cô nhớ cảm giác bị bỏ lại phía sau, khi cô cố gắng chia sẻ những cảm xúc, những suy nghĩ của mình, nhưng ánh mắt anh lại lạc đi đâu đó, dường như tâm trí anh đang ở một nơi khác, với những con số, những bản hợp đồng. Cô đã từng khao khát được anh lắng nghe, được anh thấu hiểu, nhưng anh lại quá đắm chìm trong thế giới của riêng mình.
Yến Chi mở mắt, nhìn ra xa. Thành phố vẫn ồn ào và tấp nập, nhưng từ độ cao này, mọi thứ dường như tĩnh lặng hơn, chậm rãi hơn. Cô nhận ra rằng những "điều kiện" cô đang đặt ra không phải là để trừng phạt Minh Khang vì những lỗi lầm trong quá khứ, mà là để bảo vệ chính mình khỏi việc lặp lại những vết xe đổ của sự "lệch pha" thời điểm. Cô không muốn bị cuốn vào một vòng lặp tương tự, nơi cô lại phải chờ đợi, lại phải hy vọng vào một tương lai không chắc chắn.
"Mình không thể để bản thân bị cuốn vào một vòng lặp tương tự," cô tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên định hơn bao giờ hết. "Giá trị của mình không nằm ở việc chờ đợi, không nằm ở việc hy sinh sự bình yên của bản thân vì một lời hứa hẹn. Giá trị của mình nằm ở sự độc lập, ở khả năng tự mình tạo dựng hạnh phúc. Nếu Minh Khang muốn bước vào cuộc sống của mình, anh ấy phải thực sự hòa mình vào đó, chứ không phải chỉ là một người khách ghé thăm."
Cô hít một hơi thật sâu nữa, cảm nhận lồng ngực căng tràn không khí trong lành. Hơi thở đều đặn giúp cô định tâm, gạt bỏ những cảm xúc hỗn độn, những nỗi sợ hãi mơ hồ. Giờ đây, cô không còn là cô gái yếu đuối, dễ bị tổn thương của những năm tháng trước. Cô đã học được cách yêu bản thân, cách đặt ra những giới hạn để bảo vệ chính mình. Những điều kiện này không phải là rào cản, mà là những viên gạch nền tảng, đảm bảo rằng nếu mối quan hệ này có cơ hội được xây dựng lại, nó sẽ vững chắc và bền vững. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng cô bật từ trong nhà vọng ra, du dương và êm đềm, như tiếng lòng cô lúc này.
Cô quay vào nhà, cầm cuốn sổ và cây bút, cảm thấy quyết tâm hơn trong việc hoàn thiện bản nháp cuối cùng. Ánh nắng trưa vẫn rọi qua cửa sổ, chiếu sáng trang giấy, nhưng giờ đây, tâm trí cô đã rõ ràng và kiên định hơn bao giờ hết. Cô không còn cảm thấy bối rối hay lo lắng. Thay vào đó là một sự bình tĩnh, một sự sẵn sàng đối diện với những gì sắp tới. Cô hiểu rằng, cuộc đối thoại sắp tới sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho nó. Cảm giác chắc chắn của cây bút trong tay tiếp thêm sức mạnh cho cô.
**********
Chiều tối buông xuống, mang theo không khí mát mẻ dần, xua tan đi cái nắng gay gắt của ban ngày. Hoàng hôn vẽ nên những dải màu tím hồng rực rỡ trên nền trời, rồi dần nhường chỗ cho bóng đêm huyền ảo. Yến Chi ngồi thẳng lưng tại bàn làm việc, tay cầm cây bút, xem xét lại từng điểm trong cuốn sổ. Căn phòng giờ đây được thắp sáng bởi ánh đèn vàng dịu nhẹ, tạo nên một không gian ấm cúng, riêng tư. Mùi trà thảo mộc vẫn còn vương vấn, hòa quyện với mùi giấy cũ và hương tinh dầu khuếch tán, tạo nên một bầu không khí thư giãn nhưng cũng đầy tập trung.
Cô nhắm mắt lại, trong tâm trí, cô hình dung Minh Khang đang ngồi đối diện, ánh mắt anh đầy vẻ mong đợi. Cô tự diễn tập cuộc đối thoại sắp tới. Cô sẽ nói những gì? Anh ấy sẽ phản ứng ra sao? Cô sẽ giữ vững lập trường như thế nào để không bị những cảm xúc nhất thời hay những kỷ niệm cũ làm lung lay quyết định của mình?
"Nếu anh ấy thực sự thay đổi, anh ấy sẽ hiểu và chấp nhận," cô tự nhủ, giọng nói nội tâm vang lên rõ ràng, dứt khoát. "Nếu không, thì đây là lúc mình phải chấp nhận sự thật và bước tiếp. Mình đã đi một chặng đường quá dài để rồi lại quay về điểm xuất phát."
Cô hình dung cảnh mình giải thích từng điều kiện một, không phải với thái độ đòi hỏi hay trách móc, mà bằng sự điềm tĩnh, trưởng thành. Cô sẽ nói về giá trị của sự bình yên mà cô đã dày công xây đắp, về những bài học mà cô đã phải trả giá bằng cả nước mắt và thời gian. Cô sẽ nhấn mạnh rằng, đây không phải là một danh sách yêu cầu để làm khó anh, mà là những nguyên tắc cơ bản để bảo vệ một mối quan hệ khỏi sự lặp lại của "lệch pha," của những "phiên bản" không trùng khớp.
"Đây không phải là từ chối anh ấy hoàn toàn," cô tiếp tục suy nghĩ, cân nhắc từng từ ngữ. "Mà là cho nhau một cơ hội, nhưng trên những điều kiện mới, những ranh giới mới. Một khởi đầu thực sự, không phải một sự vá víu từ những mảnh vỡ cũ." Cô nhớ lại lời Mai Thư đã nói, rằng tình yêu cần phải là "hai người cùng nhìn về một hướng," chứ không phải "một người kéo, một người đẩy." Cô đã thấm thía điều đó hơn bao giờ hết.
Yến Chi cảm nhận một sự trưởng thành rõ rệt trong cách mình đối diện với tình cảm và tương lai. Những năm tháng một mình, những trải nghiệm đau thương đã tôi luyện cô thành một phiên bản mạnh mẽ hơn, độc lập hơn. Cô không còn sợ hãi sự cô đơn, cũng không còn sợ hãi việc phải nói lời "không." Cô biết rằng, đôi khi, việc đặt ra ranh giới chính là cách tốt nhất để bảo vệ cả bản thân và mối quan hệ. Ánh mắt cô phản chiếu trong ô cửa kính, kiên định và đầy quyết tâm.
Cô đặt bút xuống, gập cuốn sổ lại một cách dứt khoát. Tiếng "cạch" nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một dấu chấm hết cho một giai đoạn chuẩn bị, và là một dấu hiệu cho một khởi đầu mới. Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ánh đèn thành phố vừa lên. Hàng triệu ánh sáng lung linh như những vì sao trên mặt đất, tạo nên một bức tranh huyền ảo, đầy hy vọng.
Một cảm giác bình yên nhưng cũng đầy trọng trách bao trùm lấy cô. Cô đã sẵn sàng. Sẵn sàng để đối diện, sẵn sàng để nói lên những gì mình muốn, và sẵn sàng để chấp nhận bất cứ kết quả nào đến.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.