Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 225: Khởi Đầu Từ Con Số Không
Chiếc đồng hồ treo tường trong căn hộ của Yến Chi điểm đúng sáu giờ tối, tiếng chuông đồng hồ vọng nhẹ, nhắc nhở cô về cuộc hẹn sắp tới. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà thảo mộc thoang thoảng còn vương trong không khí, xoa dịu đôi chút sự bồn chồn ẩn sâu. Mặc dù đã chuẩn bị kỹ càng mọi thứ trong tâm trí, đã tự mình vạch ra từng điểm, từng câu chữ, nhưng cảm giác đối diện trực tiếp với Minh Khang vẫn khiến trái tim cô rung lên một nhịp lạ. Đó không phải là sự háo hức của tình yêu chớm nở, mà là sự pha trộn giữa trọng trách của một quyết định lớn và một chút hoài niệm khó gọi tên. Cô đưa tay vuốt phẳng chiếc váy linen màu be nhạt, kiểu dáng đơn giản nhưng thanh lịch, phản ánh đúng phong thái điềm tĩnh mà cô muốn thể hiện. Cô không muốn mình trông quá cầu kỳ, cũng không quá xuề xòa. Quan trọng là sự tự tin toát ra từ bên trong.
Yến Chi bước ra khỏi căn hộ, khóa cửa cẩn thận. Ánh đèn hành lang vàng vọt chiếu lên mái tóc dài buông xõa của cô, tạo thành một vầng sáng dịu nhẹ. Cô gọi một chuyến xe, và trong suốt quãng đường đi, ánh mắt cô hướng ra ngoài cửa sổ, dõi theo những con phố Sài Gòn đang dần lên đèn. Những bảng hiệu neon đủ màu sắc bắt đầu nhấp nháy, tiếng còi xe hòa cùng tiếng nói cười của dòng người tan tầm, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng quen thuộc của thành phố. Cô nghĩ về những năm tháng qua, về Yến Chi của những phiên bản cũ, yếu đuối hơn, dễ tổn thương hơn. Cô đã từng là một người chỉ biết chờ đợi, từng đặt hạnh phúc của mình vào tay người khác. Nhưng giờ đây, cô đã khác. Cô không còn chờ đợi. Cô chủ động nắm giữ cuộc đời mình, và quan trọng hơn, cô đã học được cách bảo vệ sự bình yên mà cô đã dày công xây đắp.
Quán cà phê "Dấu Chân Mưa" hiện ra trước mắt, nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, như một ốc đảo tách biệt khỏi sự hối hả bên ngoài. Kiến trúc Pháp thuộc cổ kính với những bức tường rêu phong, mái ngói đỏ thẫm và khung cửa sổ gỗ sơn xanh đã phai màu, mang một vẻ đẹp trầm mặc, hoài niệm. Bước qua cánh cửa gỗ nặng nề, Yến Chi cảm nhận ngay một bầu không khí khác lạ. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau, cùng mùi gỗ cũ ấm áp, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc máy đĩa than cổ, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những cuộc trò chuyện thì thầm, tạo nên một không gian riêng tư, ấm cúng. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng treo trên trần và đèn bàn nhỏ trên mỗi góc bàn, vẽ nên những vùng sáng tối lãng mạn, đôi khi có chút u buồn.
Yến Chi chọn một góc quen thuộc, nơi cô thường ngồi mỗi khi cần một không gian yên tĩnh để suy nghĩ hay phác thảo ý tưởng. Đó là một chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh cửa sổ, nhìn ra con hẻm vắng. Cô đặt chiếc túi xách xuống ghế, lấy ra cuốn sổ nhỏ đã theo cô suốt hành trình tự vấn và xây dựng "điều kiện của trái tim". Nó không phải là một cuốn sổ mới tinh, mà là một cuốn sổ phác thảo cũ, bìa đã sờn màu, đánh dấu bao nhiêu suy tư và trưởng thành của cô. Một nhân viên phục vụ quen mặt tiến lại, mỉm cười đặt xuống một tách trà thảo mộc nóng hổi, đúng loại cô yêu thích. Yến Chi nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị ấm nóng lan tỏa trong vòm miệng, làm dịu đi sự căng thẳng đang len lỏi trong lòng. Cô lướt mắt qua từng dòng chữ mình đã ghi, từng gạch đầu dòng rõ ràng, mạch lạc, như một bản tuyên ngôn về giá trị của bản thân. Cô không đọc lại, mà chỉ đơn thuần cảm nhận lại sự kiên định trong từng câu chữ.
Chưa đầy mười phút sau, cánh cửa quán lại khẽ mở. Minh Khang bước vào, vóc dáng cao ráo, cân đối của anh nổi bật giữa không gian chật hẹp của quán. Anh vẫn giữ phong thái chỉn chu thường thấy, áo sơ mi xanh đậm được là phẳng phiu, quần tây màu ghi, toát lên vẻ lịch lãm nhưng cũng có chút mệt mỏi ẩn hiện trong đôi mắt sâu thẳm. Ánh mắt anh đảo một vòng quanh quán, tìm kiếm, và nhanh chóng dừng lại ở góc bàn quen thuộc của Yến Chi. Một khoảnh khắc ngượng ngùng ngắn ngủi trôi qua, như một làn gió lạnh thoảng qua giữa không gian ấm áp, trước khi anh sải bước tiến đến chỗ cô. Yến Chi không né tránh ánh mắt anh, cô nhìn thẳng, ánh mắt bình tĩnh và có phần thách thức.
Minh Khang kéo chiếc ghế gỗ đối diện cô, tiếng ghế kéo nhẹ nhàng trên nền gạch hoa cổ. Anh ngồi xuống, cả người tỏa ra một sự căng thẳng rõ rệt. Anh gọi một ly cà phê đen, không đường, thứ thức uống quen thuộc của những người đàn ông bận rộn, luôn cần sự tỉnh táo. Trong lúc chờ cà phê, cả hai giữ im lặng, chỉ có tiếng nhạc nền và tiếng ly tách khẽ vang lên làm không gian bớt đi phần nào sự gượng gạo. Yến Chi cảm nhận được ánh mắt anh đang dò xét, nhưng cô vẫn giữ nguyên vẻ mặt điềm tĩnh, đặt nhẹ tay lên cuốn sổ trên bàn, như một lời nhắc nhở về những ranh giới cô đã vạch ra.
"Chào Yến Chi. Cảm ơn em đã dành thời gian," Minh Khang mở lời, giọng anh trầm ấm nhưng có chút ngập ngừng, không còn vẻ tự tin thường thấy. Anh nhìn cô, đôi mắt ẩn chứa sự mong đợi, xen lẫn một chút lo lắng.
Yến Chi khẽ gật đầu, ánh mắt cô không hề dao động. "Chào anh. Em nghĩ chúng ta cần nói chuyện rõ ràng, Minh Khang." Cô nhấn mạnh từ "rõ ràng", như một lời khẳng định về mục đích của cuộc gặp này. Không phải để ôn lại kỷ niệm, không phải để chơi đùa với cảm xúc. Mà là để đối diện với sự thật, với những điều kiện của một khởi đầu mới, nếu có thể. Mùi cà phê rang xay giờ đây lại càng nồng nàn hơn, như đang cố lấp đầy khoảng trống giữa hai con người từng quen thuộc nhưng giờ đây lại xa lạ đến vậy. Cô cảm nhận được sự hồi hộp trong anh, nhưng cô biết, đây là lúc cô cần phải kiên định.
**********
Ly cà phê đen của Minh Khang được đặt xuống bàn, hơi nóng bốc lên nghi ngút, mang theo hương vị đắng nhẹ đặc trưng. Anh nhấp một ngụm, vị đắng lan tỏa trong miệng, như chính cảm giác anh đang trải qua lúc này. Yến Chi vẫn ngồi thẳng lưng, dáng vẻ thanh thoát, đôi mắt thông minh và linh hoạt của cô nhìn thẳng vào anh, không một chút e dè hay né tránh. Ánh đèn vàng dịu nhẹ trong quán bắt đầu thắp sáng rõ hơn, tạo nên những vùng bóng đổ trầm mặc trên tường, nơi treo những bức tranh cũ kỹ. Không khí bên ngoài đã chạng vạng tối, và sự mát mẻ của buổi chiều muộn đã hoàn toàn thay thế cái nắng gay gắt ban ngày.
"Em không còn là Yến Chi của ngày xưa, người sẽ chờ đợi hay bỏ qua những gì mình xứng đáng," Yến Chi bắt đầu, giọng cô rõ ràng, dứt khoát, không một chút do dự. Cô không nhìn vào cuốn sổ, mà như thể những điều cô muốn nói đã khắc sâu vào tâm trí, vào từng thớ thịt. "Hành trình tự chữa lành và xây dựng sự bình yên này, nó không dễ dàng, Minh Khang. Em đã phải trả giá bằng rất nhiều thời gian, nước mắt, và cả những đổ vỡ. Em đã học được rằng, giá trị của bản thân không nằm ở việc mình có ai đó bên cạnh, mà là ở việc mình tự đứng vững như thế nào."
Minh Khang lắng nghe, ban đầu anh hơi ngỡ ngàng trước sự kiên định và trưởng thành toát ra từ cô. Anh từng nghĩ Yến Chi vẫn là cô gái sống theo cảm xúc, dễ mềm lòng. Nhưng giờ đây, trước mặt anh là một phiên bản hoàn toàn khác, một Yến Chi mạnh mẽ và quyết đoán hơn rất nhiều. Anh cúi đầu nhẹ, ánh mắt anh dần chuyển từ bất ngờ sang suy tư sâu sắc. Anh cảm thấy một sự hổ thẹn len lỏi trong lòng khi nhận ra mình đã đánh giá thấp cô, đã không nhận ra cô đã tiến xa đến mức nào trong hành trình của chính mình.
Yến Chi tiếp tục, từng lời nói như những nhát dao găm thẳng vào những suy nghĩ cũ kỹ của Minh Khang. "Nếu chúng ta muốn thử, em có vài điều kiện." Cô dừng lại một chút, để Minh Khang có thể tiếp nhận và chuẩn bị tinh thần. "Thứ nhất, em cần thời gian, rất nhiều thời gian để xây dựng lại niềm tin. Niềm tin, Minh Khang, không phải thứ có thể có được trong một sớm một chiều, nhất là khi nó đã từng bị rạn nứt vì những lần 'lệch pha', vì những lần anh đặt sự nghiệp lên trên tất cả, bỏ quên cảm xúc của em." Cô nhớ lại lần gặp gỡ thứ hai, khi anh vẫn còn quá bận rộn với công việc mà quên mất sự hiện diện của cô, quên mất lời hứa về một buổi tối trọn vẹn. Cái cảm giác bị bỏ lại phía sau, bị xem nhẹ, vẫn còn hằn sâu.
Minh Khang chỉ gật đầu nhẹ, tay anh siết chặt ly cà phê sứ ấm nóng. Anh không nói gì, chỉ tập trung lắng nghe, đôi mắt đăm chiêu. Vị đắng của cà phê dường như càng thêm đậm, hòa quyện với vị đắng trong lòng anh. Anh nhận ra rằng, những lời cô nói không phải là sự trách móc, mà là những sự thật anh đã vô tình gây ra.
"Thứ hai," Yến Chi tiếp tục, giọng cô vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh, "em cần sự tôn trọng tuyệt đối cho không gian và sự độc lập của em. Em không phải là một dự án để anh chinh phục, cũng không phải một món đồ để anh sở hữu khi anh đã 'ổn định'. Em có cuộc sống riêng, có công việc, có bạn bè, và có cả những giấc mơ em đang theo đuổi. Em không muốn bị ràng buộc bởi những kỳ vọng hay áp đặt nào. Em cần một người đồng hành, không phải một người kiểm soát." Cô nói về tầm quan trọng của việc duy trì bản sắc cá nhân, điều mà cô đã phải đấu tranh rất nhiều để tìm lại sau những đổ vỡ trước đây. Sự độc lập này, cô sẽ không bao giờ đánh đổi.
Minh Khang khẽ nhắm mắt lại. Anh hiểu. Anh đã từng quá tập trung vào bản thân, vào sự nghiệp mà quên mất rằng người đối diện cũng có những giá trị, những khao khát riêng. Anh đã từng nghĩ rằng, chỉ cần anh thành công, anh sẽ có được mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, Yến Chi không phải là "mọi thứ", cô là một vũ trụ riêng, một người phụ nữ với những nguyên tắc không thể bị lay chuyển.
"Thứ ba, em cần sự kiên nhẫn, không vội vàng, không áp đặt," Yến Chi tiếp tục, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi anh. "Mối quan hệ này, nếu có thể bắt đầu, sẽ là một khởi đầu chậm rãi, từ con số không. Không có những lời hứa hẹn sáo rỗng, không có những bước tiến thần tốc. Chúng ta sẽ dành thời gian để tìm hiểu lại nhau, để xem liệu những phiên bản hiện tại của chúng ta có thực sự hòa hợp hay không. Em không muốn tái diễn những sai lầm của quá khứ, khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ." Cô nhớ lại câu nói đó, một câu nói đã ám ảnh cô bấy lâu nay, và giờ đây, cô sẽ không để nó lặp lại.
Minh Khang cúi đầu thật sâu, như thể đang gánh chịu toàn bộ trọng lượng của những lời cô nói. Anh nhận ra sự thật nghiệt ngã: anh đã quá chậm. Anh đã để cô phải trải qua bao nhiêu khó khăn một mình, để cô phải tự mình trưởng thành, để rồi giờ đây, khi anh đã sẵn sàng, anh lại phải đối mặt với một bức tường kiên cố mang tên "ranh giới" do chính anh tạo ra.
"Và quan trọng nhất," Yến Chi kết thúc, giọng cô nhẹ nhàng hơn một chút, nhưng vẫn đầy sức nặng, "anh phải chứng minh rằng anh đã thay đổi, rằng anh sẵn sàng đặt tình cảm lên trên những ưu tiên khác, ở một mức độ mà trước đây anh chưa từng làm. Em cần một người bạn đồng hành, không phải một dự án để anh chinh phục." Câu nói cuối cùng của cô vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời kết luận không thể chối cãi. Nó gói gọn tất cả những gì cô muốn anh hiểu: cô không cần một người đàn ông thành công để khoe khoang, cô cần một người đàn ông thực sự có mặt, thực sự quan tâm, thực sự đầu tư vào mối quan hệ.
Minh Khang vẫn im lặng, anh chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt đăm chiêu, thỉnh thoảng liếc nhìn cô. Anh cảm nhận được sự mát mẻ của không khí đêm Sài Gòn đang len lỏi qua khe cửa, nhưng trong lòng anh lại là một ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội. Đó là ngọn lửa của sự hối tiếc, của sự quyết tâm, và của một chút hy vọng mong manh. Anh biết, đây không phải là một cuộc trò chuyện dễ dàng, nhưng nó là điều cần thiết. Anh đã từng nghĩ mình có thể dễ dàng có được cô, nhưng giờ đây, anh nhận ra, Yến Chi đã đặt ra một tiêu chuẩn hoàn toàn mới, một tiêu chuẩn mà anh phải nỗ lực rất nhiều để đạt được. Anh cảm nhận được sức nặng của cây bút trong tay cô, dù cô không dùng đến nó, nhưng nó như một biểu tượng cho sự kiên định của cô.
**********
Quán cà phê "Dấu Chân Mưa" giờ đây đã vắng khách hơn rất nhiều. Chỉ còn vài ba cặp đôi ngồi thì thầm ở những góc khuất, tiếng nhạc acoustic vẫn vang lên đều đều, nhưng có vẻ trầm lắng hơn, như đang hòa vào không khí suy tư bao trùm lấy Minh Khang và Yến Chi. Ánh đèn đô thị lấp lánh bên ngoài khung cửa kính, vẽ nên những dải sáng mờ ảo trên nền trời đêm. Mùi cà phê và bánh ngọt đã dần phai nhạt, nhường chỗ cho hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ.
Minh Khang ngẩng đầu lên, ánh mắt anh đã thay đổi hoàn toàn. Không còn sự ngỡ ngàng hay bất ngờ, mà thay vào đó là sự nghiêm túc, sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm không thể lay chuyển. Anh nhìn thẳng vào Yến Chi, đôi mắt anh ánh lên một tia sáng mới, như thể anh vừa tìm thấy được mục tiêu thực sự của mình.
"Anh hiểu," Minh Khang nói, giọng anh trầm ấm, rõ ràng và đầy chân thành. "Anh biết mình đã sai rất nhiều, Yến Chi. Anh biết anh đã bỏ lỡ những khoảnh khắc quý giá, đã không nhận ra giá trị của em và của tình cảm này sớm hơn. Anh đã quá tập trung vào việc xây dựng 'sự ổn định' mà quên mất rằng, có những điều không thể chờ đợi, có những cảm xúc cần được trân trọng ngay tại hiện tại." Anh dừng lại một chút, hít một hơi sâu, như để gom góp hết sự dũng cảm của mình. "Anh không mong em chấp nhận anh ngay lập tức, Yến Chi. Điều đó là không công bằng với em, sau tất cả những gì em đã trải qua. Nhưng anh muốn em cho anh một cơ hội. Một cơ hội để anh chứng minh rằng anh đã thay đổi, rằng anh đã học được bài học của mình."
Anh đưa tay ra, đặt lên mặt bàn, nhưng không chạm vào tay cô, chỉ đơn thuần là một cử chỉ mở lòng, một lời mời gọi. "Anh sẽ làm tất cả để xây dựng lại niềm tin đó, dù phải bắt đầu từ con số không, như em nói. Anh sẽ kiên nhẫn. Anh sẽ tôn trọng sự độc lập của em. Anh sẽ chứng minh bằng hành động, không phải chỉ bằng lời nói. Anh sẵn sàng đặt tình cảm lên hàng đầu, bởi vì giờ đây, anh đã nhận ra, sự ổn định thực sự không phải là những con số trong tài khoản hay những dự án thành công, mà là sự bình yên trong tâm hồn, là việc có một người để chia sẻ và yêu thương."
Yến Chi lắng nghe, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc trên gương mặt. Cô vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng trong lòng cô, một chút dao động nhỏ đã xuất hiện. Cô nhận ra sự chân thành trong ánh mắt và giọng nói của Minh Khang. Anh không còn là chàng trai tham vọng, đôi khi vô tâm của những năm trước. Anh đã trưởng thành, đã thấu hiểu. Tuy nhiên, vết thương cũ vẫn còn đó, và sự thận trọng của cô không cho phép cô dễ dàng mềm lòng. Cô biết, lời nói chỉ là một phần, hành động mới là yếu tố quyết định.
"Đây không phải là một sự đồng ý, Minh Khang," Yến Chi nói, giọng cô vẫn giữ nguyên sự rõ ràng, nhưng có pha chút nhẹ nhàng hơn. "Đây là một cơ hội. Một cơ hội để chúng ta xem xét, để chúng ta thử. Và em phải nói trước, nó sẽ rất khó khăn. Niềm tin không phải là thứ có thể xây dựng lại chỉ sau một vài lần gặp gỡ hay một vài lời nói. Nó cần thời gian, cần sự kiên trì và cần sự nhất quán." Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô chất chứa bao nhiêu kỳ vọng và thử thách. "Anh có sẵn sàng không?"
Minh Khang không chút do dự. Ánh mắt anh kiên định, như một lời thề. "Anh sẵn sàng." Giọng anh chắc nịch, không còn chút ngập ngừng nào. Anh biết con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ có những lúc anh muốn bỏ cuộc, muốn quay về với những thói quen cũ. Nhưng anh cũng biết, đây là cơ hội duy nhất của anh, để không phải hối tiếc thêm một lần nào nữa. Anh đã phải trả giá quá đắt cho sự chậm trễ của mình, và giờ đây, anh phải chấp nhận mọi thử thách để có được điều anh khao khát nhất. Anh hiểu rằng, Yến Chi đã không còn chờ đợi, và anh phải là người chủ động chứng minh bản thân.
Yến Chi khẽ gật đầu lịch sự, cô không đưa tay ra đáp lại cử chỉ của anh, mà chỉ giữ khoảng cách tinh tế, một ranh giới vô hình nhưng rõ ràng. Cô khép cuốn sổ lại một cách dứt khoát, tiếng "cạch" nhẹ nhàng vang lên, như một lời khẳng định cho sự kết thúc của cuộc đối thoại này và một sự mở ra cho một giai đoạn mới đầy thử thách. Cô đứng dậy, Minh Khang cũng đứng dậy theo. Cả hai nhìn nhau thêm một lúc, trong ánh mắt họ là sự pha trộn giữa hy vọng, lo lắng và một sự chấp nhận thầm lặng về con đường phía trước.
Họ cùng bước ra khỏi quán cà phê "Dấu Chân Mưa", tiếng chuông gió ở cửa khẽ leng keng khi cánh cửa mở ra. Không khí đêm Sài Gòn ùa vào, mang theo sự mát mẻ và mùi hương đặc trưng của những con phố về đêm. Hàng triệu ánh sáng lung linh của thành phố trải dài trước mắt, như một bức tranh đầy hứa hẹn nhưng cũng ẩn chứa bao điều chưa biết. Yến Chi biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Và Minh Khang, anh đã chấp nhận thử thách, chấp nhận bắt đầu lại từ con số không, trong một cuộc hành trình mà kết quả vẫn còn là một dấu hỏi lớn. Cả hai đều hiểu rằng, họ đã từng yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau, nhưng liệu những phiên bản hiện tại này có thể tìm thấy một điểm chung, một khởi đầu mới, hay không, đó vẫn còn là một câu chuyện dài cần thời gian để viết tiếp.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.