Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 226: Lời Hứa Trên Đầu Ngón Tay

Tiếng chuông gió ở cửa quán cà phê “Dấu Chân Mưa” vừa dứt hẳn, để lại một khoảng lặng đầy ám ảnh trong không gian. Minh Khang vẫn ngồi đó, bất động, mắt dõi theo bóng dáng Yến Chi khuất dần sau cánh cửa kính mờ hơi nước. Đêm Sài Gòn đã buông xuống thật sâu, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối năm, và một màn mưa phùn lất phất vừa kịp giăng mắc, đậu lại trên khung cửa sổ như những giọt pha lê li ti. Bên trong quán, mọi thứ vẫn ấm áp và lãng mạn như thường lệ, nhưng riêng góc bàn của Minh Khang, một sự tĩnh mịch đến lạ lùng đã bao trùm. Ly cà phê sữa đá của anh đã nguội lạnh từ lâu, những viên đá tan chảy thành một vũng nước đục lờ, như phản chiếu chính tâm trạng anh lúc này: lạnh lẽo, hỗn loạn, nhưng cũng pha chút vị ngọt đắng còn đọng lại.

Anh cầm chiếc ly sứ trong tay, ngón cái miết nhẹ lên viền ly trơn bóng. Hơi lạnh từ thành ly thấm vào đầu ngón tay, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lòng anh. Những lời Yến Chi nói, từng câu từng chữ, vẫn vang vọng rõ mồn một trong tâm trí anh, như một bản án, nhưng cũng là một lời mời gọi. “Đây không phải là một sự đồng ý, Minh Khang. Đây là một cơ hội. Một cơ hội để chúng ta xem xét, để chúng ta thử. Và em phải nói trước, nó sẽ rất khó khăn.” Cô ấy đã nói vậy, giọng điệu kiên định, ánh mắt chất chứa bao nhiêu trải nghiệm và sự thận trọng mà thời gian đã hun đúc. Cô ấy không còn là Yến Chi của năm năm về trước, cô gái dễ dàng rung động và tin vào những lời hứa hẹn. Giờ đây, cô ấy là một người phụ nữ đã trưởng thành, biết giá trị của bản thân, và không dễ dàng trao đi niềm tin một lần nữa. Điều đó càng khiến Minh Khang cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được chinh phục, không phải chinh phục một mục tiêu sự nghiệp, mà là chinh phục trái tim đã chai sạn của một người phụ nữ.

Anh nhìn ra ngoài cửa kính. Những hạt mưa lất phất rơi, va vào tấm kính trong suốt, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng, đều đặn. Tiếng nhạc acoustic trầm bổng trong quán vẫn đang vang lên, những giai điệu buồn man mác càng làm tăng thêm sự sâu lắng trong suy nghĩ của anh. Mùi cà phê rang xay vẫn thoang thoảng, hòa lẫn với mùi bánh ngọt mới ra lò từ phía quầy bar, một sự kết hợp quen thuộc và dễ chịu. Nhưng hôm nay, những mùi hương ấy dường như không thể xoa dịu được sự căng thẳng đang cuộn trào trong anh. Anh lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên với hàng loạt thông báo công việc, những email chưa đọc, những tin nhắn từ đối tác. Anh lướt qua một cách vô thức, ánh mắt trống rỗng. Mấy tháng trước, hay thậm chí chỉ vài tuần trước thôi, anh sẽ lao vào giải quyết chúng không chút do dự. Công việc là ưu tiên hàng đầu, là lẽ sống, là kim chỉ nam cho mọi hành động. Nhưng giờ đây, những dòng chữ ấy chỉ như một mảng mờ nhạt, không còn sức hút mạnh mẽ như trước. Cảm giác trống rỗng mà anh đã cố gắng lấp đầy bằng những thành công vật chất, giờ đây lại càng hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, như một khoảng không vô tận không thể lấp đầy nếu thiếu đi một điều gì đó... hay một ai đó.

Anh thở dài, cất điện thoại vào túi áo. "Mình có làm được không?" Anh tự hỏi, giọng nói vang lên trong đầu, vừa là một câu hỏi nghi vấn, vừa là một lời thách thức. Những điều kiện Yến Chi đưa ra không hề dễ dàng: thời gian, kiên nhẫn, tôn trọng không gian cá nhân, và quan trọng nhất là "xây dựng lại niềm tin từ con số không". Đó không chỉ là những yêu cầu đơn thuần, mà là một bản danh sách những thử thách đòi hỏi sự thay đổi sâu sắc từ chính con người anh. Anh đã quen với việc đặt ra mục tiêu, vạch ra kế hoạch, và dùng mọi nguồn lực để đạt được chúng một cách nhanh nhất. Nhưng tình yêu, hay nói đúng hơn là niềm tin của Yến Chi, không phải là một dự án kinh doanh có thể được đẩy nhanh tiến độ. Nó cần sự chân thành, sự chậm rãi, sự vun đắp từng chút một, giống như một cái cây non cần được tưới nước và chăm sóc mỗi ngày.

Anh nhớ lại ánh mắt của cô khi nói về "niềm tin không thể xây dựng lại chỉ sau một vài lần gặp gỡ hay một vài lời nói." Ánh mắt ấy vừa có sự tổn thương của quá khứ, vừa có sự kiên định của hiện tại, và cả một chút hy vọng mong manh cho tương lai. Điều đó khiến anh nhận ra, không phải Yến Chi không còn rung động, mà cô ấy chỉ đang bảo vệ chính mình, bảo vệ sự bình yên mà cô đã dày công gây dựng. Và anh, chính là người đã từng phá vỡ sự bình yên ấy, dù vô tình hay cố ý. Giờ đây, để có được cơ hội thứ hai, anh phải chứng minh rằng anh xứng đáng với niềm tin đó, xứng đáng với sự bình yên đó, xứng đáng với chính cô ấy.

Minh Khang đưa tay lên vuốt mặt, cảm nhận sự mệt mỏi đang xâm chiếm. Cái mệt không phải do công việc chất chồng, mà là cái mệt mỏi của một cuộc đấu tranh nội tâm dài hơi, của những hối tiếc chất chứa, và của một sự khởi đầu mới đầy bất định. Nhưng xen lẫn sự mệt mỏi ấy, anh cảm nhận được một luồng năng lượng mới, một sự quyết tâm chưa từng có. Anh đã từng tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Anh đã từng lao đầu vào sự nghiệp, gạt bỏ tình cảm sang một bên, coi đó như một thứ xa xỉ. Nhưng giờ đây, khi đã đạt được cái gọi là "ổn định" ấy, anh lại thấy mình cô độc và trống rỗng. Anh đã nhận ra, sự ổn định thực sự không phải là những con số trong tài khoản hay những dự án thành công, mà là sự bình yên trong tâm hồn, là việc có một người để chia sẻ và yêu thương. Và Yến Chi, cô ấy chính là mảnh ghép còn thiếu, là bình yên mà anh đã vô tình đánh mất.

Anh đứng dậy, cơ thể hơi mỏi nhừ. Tiếng ghế gỗ cọt kẹt khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh bước ra khỏi quán, tiếng chuông gió lại leng keng một lần nữa, như một lời chào tạm biệt cho quá khứ và một lời hẹn cho tương lai. Màn đêm Sài Gòn vẫn còn giăng mắc, nhưng những hạt mưa đã ngừng rơi. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm ướt của đất trời, mùi hoa sữa thoang thoảng từ một góc phố nào đó. Anh biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh đã chấp nhận thử thách. Bởi vì, có những điều, dù phải bắt đầu từ con số không, cũng xứng đáng để anh đánh đổi tất cả.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới vừa kịp len lỏi qua rèm cửa kính, chiếu rọi vào căn penthouse sang trọng, Minh Khang đã thức giấc. Anh không ngủ được nhiều đêm qua. Tâm trí anh vẫn quay cuồng với những suy nghĩ, những lời nói của Yến Chi. Căn hộ penthouse được thiết kế hiện đại, tối giản, với kính cường lực từ sàn đến trần, mang đến tầm nhìn toàn cảnh thành phố. Ban ngày, nó ngập tràn ánh sáng tự nhiên. Ban đêm, nó biến thành một đài quan sát rực rỡ, nơi anh có thể ngắm nhìn hàng triệu ánh đèn lấp lánh của Sài Gòn. Nhưng sáng nay, sự lộng lẫy ấy dường như không còn ý nghĩa nhiều với anh. Anh đứng bên cửa sổ lớn, nhìn xuống những con đường đã bắt đầu tấp nập. Tiếng còi xe từ xa vọng lên, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị.

Trong tay anh là một tập giấy trắng, những trang giấy vẫn còn nguyên mùi mực mới. Đêm qua, khi về đến nhà, anh đã vội vàng ghi lại từng gạch đầu dòng những điều kiện mà Yến Chi đã đưa ra. Anh không muốn bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, không muốn để bất kỳ lời nào của cô ấy trôi tuột vào quên lãng. Sự lạnh lẽo của kính cửa sổ áp vào lòng bàn tay anh, nhưng tâm trí anh lại nóng bỏng, sôi sục. Anh đọc lại từng dòng chữ đã viết, như thể đang phân tích một bản hợp đồng quan trọng, một kế hoạch chiến lược cho dự án để đời.

"Thời gian, kiên nhẫn, không gian cá nhân, xây dựng lại niềm tin từ con số không..." Anh lẩm nhẩm từng cụm từ, gạch chân chúng bằng cây bút bi màu xanh. "Cô ấy không hề bỏ qua bất cứ điều gì." Anh nhận ra sự kỹ lưỡng, sự cẩn trọng của Yến Chi. Cô ấy không chỉ nói ra những yêu cầu chung chung, mà là những nguyên tắc sống, những ranh giới đã được thiết lập rõ ràng sau nhiều đổ vỡ. Điều đó khiến anh vừa ngưỡng mộ, vừa cảm thấy một áp lực nặng nề. Anh đã quen với việc kiểm soát mọi thứ, đặt ra thời hạn và đạt được chúng. Nhưng với Yến Chi, với tình cảm, anh không thể làm như vậy. Anh không thể dùng những chiêu trò hay chiến thuật kinh doanh để có được trái tim cô. Anh phải dùng sự chân thành, sự kiên trì, và quan trọng nhất là sự thay đổi từ chính con người anh.

"Mình có đủ kiên nhẫn không?" Câu hỏi này cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một điệp khúc dai dẳng. Anh vốn là người của hành động, của tốc độ. Chờ đợi không phải là thế mạnh của anh. Nhưng giờ đây, anh phải học cách chờ đợi. Anh phải học cách cho đi mà không đòi hỏi nhận lại ngay lập tức. Anh phải học cách tôn trọng không gian riêng của cô, dù trái tim anh đang khao khát được đến gần. Đây là một hành trình hoàn toàn mới mẻ, một hành trình mà anh chưa từng trải qua, và anh không có bất kỳ kinh nghiệm nào để dựa vào. Sự lo lắng len lỏi, xen lẫn với một chút sợ hãi. Sợ hãi rằng anh sẽ không làm được, sợ hãi rằng anh sẽ lại thất bại, sợ hãi rằng anh sẽ lại đánh mất cô ấy một lần nữa.

Anh hít một hơi thật sâu, đưa tay vuốt mặt. Cảm giác mệt mỏi của đêm qua vẫn còn vương vấn, nhưng trong đôi mắt anh, một tia sáng kiên định đã lóe lên. Anh không thể để nỗi sợ hãi kiểm soát mình. Anh đã từng là một người đàn ông quyết đoán, từng vượt qua bao nhiêu thử thách trong sự nghiệp. Và giờ đây, anh sẽ dùng chính sự quyết đoán ấy, chính nghị lực ấy, để chiến đấu cho điều anh khao khát nhất. Anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ chứng minh rằng anh đã thay đổi. Anh sẽ chứng minh rằng anh xứng đáng với cơ hội mà Yến Chi đã trao.

Anh bước đến bàn làm việc, đặt tập giấy xuống. Bên cạnh đó là một cuốn sổ tay nhỏ, nơi anh thường ghi lại những ý tưởng, những kế hoạch cho công việc. Giờ đây, nó sẽ có thêm một mục mới, một mục quan trọng hơn bất cứ dự án nào anh từng thực hiện: "Kế hoạch chinh phục niềm tin Yến Chi." Anh cầm bút, bắt đầu gạch những đầu dòng đầu tiên. "1. Tìm hiểu sở thích hiện tại của Yến Chi. 2. Tìm cách tương tác một cách tự nhiên, không áp đặt. 3. Thể hiện sự kiên nhẫn qua từng hành động nhỏ." Anh viết một cách chậm rãi, cẩn trọng, như thể đang đặt nền móng cho một công trình vĩ đại.

Mùi gỗ quý từ nội thất, mùi nước hoa nam tính phảng phất, và không khí trong lành từ độ cao của căn penthouse dường như đang tiếp thêm sức mạnh cho anh. Anh cảm nhận một nguồn năng lượng mới đang trỗi dậy, không phải là sự phấn khích bốc đồng, mà là một sự quyết tâm vững chắc, một ý chí sắt đá. Anh sẽ không vội vàng. Anh sẽ không cố gắng đốt cháy giai đoạn. Anh sẽ đi từng bước một, chậm rãi nhưng kiên định, để xây dựng lại từng viên gạch niềm tin đã đổ vỡ. Anh hiểu rằng, Yến Chi đã không còn chờ đợi, và anh phải là người chủ động chứng minh bản thân, không phải bằng lời nói suông, mà bằng chính hành động của mình. Bình minh đã lên, nhuộm đỏ cả một góc trời, báo hiệu một ngày mới, một khởi đầu mới, đầy hứa hẹn nhưng cũng không kém phần thử thách.

***

Trưa hôm sau, văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' vẫn nhộn nhịp như thường lệ. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng máy in rề rề, và những cuộc trao đổi công việc liên tục vang lên. Nhưng Minh Khang lại tìm thấy mình trong một căn phòng họp trống, im ắng đến lạ thường. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu xuống, làm nổi bật sự nghiêm trọng trên khuôn mặt anh. Đối diện anh là Hoàng Nam, người bạn thân và cũng là đối tác lâu năm của anh. Hoàng Nam, với dáng người thư sinh và cặp kính cận, trông có vẻ điềm tĩnh hơn Minh Khang, nhưng ánh mắt anh ấy lại chất chứa sự lo lắng và dò xét.

"Cuộc hẹn với Yến Chi thế nào rồi?" Hoàng Nam lên tiếng trước, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn như thường lệ, nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. Anh biết Minh Khang đã trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm lớn trong suốt thời gian qua.

Minh Khang hít một hơi thật sâu, thở ra chậm rãi. Anh đặt tập giấy chứa những điều kiện của Yến Chi lên bàn, đẩy nhẹ về phía Hoàng Nam. "Yến Chi... cô ấy đưa ra những điều kiện. Rất rõ ràng."

Hoàng Nam đeo kính lên, cúi xuống đọc lướt qua những gạch đầu dòng mà Minh Khang đã cẩn thận ghi lại. Vẻ mặt anh ấy dần trở nên nghiêm trọng hơn. "Thời gian, kiên nhẫn, không gian cá nhân, xây dựng lại niềm tin từ con số không..." Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Minh Khang, ánh mắt dò xét. "Cậu định làm gì? Cậu có chấp nhận được không? Con đường này sẽ rất khó khăn đấy, Khang. Yến Chi không còn là cô gái mà cậu có thể dùng sự nghiệp hay thành công để lấp đầy khoảng trống tình cảm nữa."

Minh Khang không chút do dự. Ánh mắt anh kiên định, không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi của đêm qua. "Mình sẽ chấp nhận. Mình phải chấp nhận." Giọng anh chắc nịch, không một chút ngập ngừng. "Anh đã phải trả giá quá đắt cho sự chậm trễ của mình, và giờ đây, anh phải chấp nhận mọi thử thách để có được điều anh khao khát nhất." Anh nhớ lại những lời anh đã nói với Yến Chi đêm qua, và chính lời nói ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho anh. "Mình đã nhận ra, sự ổn định thực sự không phải là những con số trong tài khoản hay những dự án thành công, mà là sự bình yên trong tâm hồn, là việc có một người để chia sẻ và yêu thương."

Hoàng Nam dựa lưng vào ghế, thở dài một tiếng. "Cậu đã thật sự nghĩ kỹ chưa? Ý mình là, đây không phải là một dự án kinh doanh mà cậu có thể đặt ra KPI rồi đạt được trong vòng ba tháng. Đây là cảm xúc, là con người. Yến Chi đã thay đổi rất nhiều, cậu cũng vậy. Nhưng liệu hai phiên bản hiện tại này có thể tìm thấy một điểm chung, một khởi đầu mới, hay không... đó là một câu chuyện dài. Cậu sẽ phải đối mặt với những khó khăn không tưởng khi cố gắng thực hiện những điều kiện này. Sẽ có những lúc cậu cảm thấy nản lòng, muốn bỏ cuộc, muốn quay về với những thói quen cũ, đặt công việc lên hàng đầu."

Minh Khang gật đầu, ánh mắt xa xăm nhìn về phía cửa kính. Bên ngoài, nắng nhẹ vẫn đang trải dài trên những tòa nhà cao tầng. "Mình biết. Mình biết con đường này sẽ đầy chông gai. Nhưng mình đã không còn lựa chọn nào khác. Mình không muốn phải hối tiếc thêm một lần nào nữa, Hoàng Nam. Mình đã từng bỏ lỡ cô ấy vì những suy nghĩ sai lầm về sự ổn định. Giờ đây, khi đã có được sự ổn định ấy, mình lại thấy trống rỗng." Anh quay lại nhìn Hoàng Nam, ánh mắt đầy quyết tâm. "Mình sẽ kiên nhẫn. Mình sẽ tôn trọng sự độc lập của cô ấy. Mình sẽ chứng minh bằng hành động, không phải chỉ bằng lời nói. Mình sẽ xây dựng lại niềm tin đó, từng chút một, dù phải mất bao nhiêu thời gian đi chăng nữa."

Hoàng Nam nhìn bạn mình, trong ánh mắt có một sự thấu hiểu và tin tưởng. "Nếu cậu đã quyết tâm như vậy, mình tin cậu sẽ làm được. Nhưng nhớ lấy lời mình nói, Khang. Sẽ rất khó khăn. Rất nhiều. Yến Chi không phải là người dễ dàng mở lòng. Cô ấy đã trải qua quá nhiều. Và cậu, cậu cũng cần phải học cách yêu thương một cách khác, một cách trưởng thành hơn, không phải bằng những kế hoạch hay mục tiêu, mà bằng cả trái tim."

Minh Khang khẽ nở một nụ cười nhạt. "Mình sẽ học. Mình sẽ cố gắng." Anh nhặt tập giấy lên, vuốt phẳng phiu. Những dòng chữ trên đó không chỉ là điều kiện của Yến Chi, mà còn là kim chỉ nam mới cho cuộc đời anh. Anh biết, hành trình này sẽ không dễ dàng, sẽ có những lúc anh phải đấu tranh với chính mình, với những thói quen và suy nghĩ cũ. Nhưng vì Yến Chi, vì tình yêu mà anh đã vô tình đánh mất và giờ đây khao khát tìm lại, anh sẵn sàng chấp nhận mọi thử thách. Anh đã chấp nhận bắt đầu lại từ con số không, trong một cuộc hành trình mà kết quả vẫn còn là một dấu hỏi lớn. Và anh, sẽ dùng tất cả sự chân thành và kiên trì của mình để viết tiếp câu chuyện ấy, hy vọng rằng, những phiên bản hiện tại này, cuối cùng sẽ tìm thấy nhau ở một điểm chung, một khởi đầu mới.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free