Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 227: Những Bước Chân Đầu Tiên: Kiên Nhẫn Gieo Mầm
Minh Khang ngồi lặng lẽ trong căn penthouse của mình, ly cà phê đen sánh đặc đã nguội lạnh từ lâu. Từng ánh đèn lấp lánh của Sài Gòn đêm qua cửa kính cường lực từ sàn đến trần như những vì sao trên mặt đất, nhưng tâm trí anh không dừng lại ở vẻ đẹp xa hoa đó. Âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm không gian rộng lớn này là tiếng nhạc cổ điển không lời đang khẽ khàng len lỏi từ chiếc loa thông minh, và đôi khi là tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, tựa như một lời thì thầm của vũ trụ. Mùi hương gỗ quý toát ra từ nội thất sang trọng hòa quyện với chút nồng nàn còn sót lại của nước hoa nam tính và mùi cà phê rang xay, tạo nên một bầu không khí vừa sang trọng, vừa tĩnh lặng đến cô độc.
Anh đưa tay vuốt nhẹ tập giấy đã được vuốt phẳng phiu, nơi anh đã cẩn thận ghi lại từng gạch đầu dòng mà Yến Chi đã đưa ra. "Thời gian, kiên nhẫn, không gian cá nhân, xây dựng lại niềm tin từ con số không..." Mỗi từ, mỗi cụm từ đều như một vết khắc sâu vào tâm hồn anh, nhắc nhở anh về cái giá của sự chậm trễ, của những ưu tiên sai lầm trong quá khứ. Anh nhớ lại lời Hoàng Nam đã nói, rằng đây không phải là một dự án kinh doanh, không có KPI hay deadline rõ ràng. Đây là cảm xúc, là con người, là một hành trình mà anh phải đối mặt với chính bản thân mình nhiều hơn là đối thủ trên thương trường.
Minh Khang nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoảng qua của hoa ly từ bình hoa đặt trên bàn. Anh đã từng nghĩ, sự ổn định là tất cả. Có một sự nghiệp vững chắc, một vị trí xã hội đáng mơ ước, một tài khoản ngân hàng đủ đầy, đó là nền tảng để xây dựng mọi thứ. Anh đã từng tin rằng, chỉ khi có đủ những điều đó, anh mới "xứng đáng yêu ai đó". Nhưng rồi, khi đã có tất cả, anh lại thấy một khoảng trống rỗng mênh mông trong tâm hồn mình. Sự ổn định mà anh cố công gây dựng, hóa ra chỉ là một cái vỏ bọc hào nhoáng cho một trái tim cô độc.
"Mình đã sai rồi sao?" anh thì thầm, giọng nói trầm khẽ lạc đi trong không gian. "Mình đã bỏ lỡ điều gì? Phải chăng, hạnh phúc không nằm ở những con số, mà ở những rung động giản dị nhất, những khoảnh khắc được chia sẻ, được yêu thương?" Anh mở mắt, ánh nhìn xa xăm lướt qua những tòa nhà chọc trời đang tỏa sáng rực rỡ dưới màn đêm. Giờ đây, anh hiểu rằng, "phiên bản" của anh ở những năm về trước, một Minh Khang tham vọng, lao đầu vào công việc, đã không thể nào đồng điệu với "phiên bản" Yến Chi của khi đó – một cô gái sống theo cảm xúc, tin vào hiện tại, và không chờ đợi điều kiện đủ đầy mà chỉ cần rung động.
Anh đưa tay với lấy chiếc điện thoại, bấm số Hoàng Nam. Tiếng chuông kéo dài mấy hồi trước khi đầu dây bên kia bắt máy.
"Alo, Khang à? Sao giờ này còn chưa ngủ?" Giọng Hoàng Nam vẫn từ tốn, dù đã khá muộn.
"Mình không ngủ được, Nam ạ," Minh Khang trả lời, giọng có chút mệt mỏi nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm mới. "Mình cứ nghĩ mãi về những gì Yến Chi đã nói. Và cả những điều cậu đã khuyên."
"Thế nào rồi? Cậu đã nghĩ ra cách để 'xây dựng lại niềm tin từ con số không' chưa?" Hoàng Nam hỏi, giọng điệu có chút trêu chọc nhưng cũng đầy ý tứ.
Minh Khang khẽ cười nhạt. "Chưa. Nhưng mình đang cố gắng tìm hiểu. Mình nhận ra, mình biết quá ít về cô ấy, về thế giới của cô ấy. Mình đã quá bận rộn với thế giới của riêng mình, đến nỗi bỏ quên mất những điều thực sự quan trọng."
Hoàng Nam im lặng một lúc, rồi nói. "Đó là một khởi đầu tốt đấy, Khang. Để hiểu một người, phải bước vào thế giới của họ. Nhưng nhớ lời mình dặn: đừng vội vã. Yến Chi đã trải qua nhiều. Cô ấy cần thời gian. Và quan trọng hơn, cô ấy cần không gian cá nhân. Đừng cố gắng kiểm soát, đừng cố gắng 'tấn công' một cách dồn dập như cậu vẫn làm với các dự án kinh doanh. Đây là một cuộc chiến của sự kiên nhẫn, của sự tinh tế."
"Mình hiểu," Minh Khang đáp, ánh mắt hướng về phía chiếc đồng hồ đeo tay đang đặt trên bàn. Chiếc đồng hồ sang trọng, kim giây vẫn tuần tự chuyển động, nhắc nhở anh về dòng chảy không ngừng của thời gian. Giờ đây, anh không nhìn nó để kiểm soát thời gian, mà để tự nhắc nhở mình về sự kiên nhẫn. "Mình sẽ không vội. Mình sẽ học cách tôn trọng không gian của cô ấy. Nhưng mình muốn làm gì đó, một điều gì đó nhỏ thôi, để cô ấy biết mình đang thực sự nghiêm túc."
"Vậy thì hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất," Hoàng Nam gợi ý. "Cô ấy thích gì? Cô ấy quan tâm điều gì? Hãy tìm hiểu, nhưng đừng để cô ấy cảm thấy bị theo dõi. Hãy để mọi thứ tự nhiên nhất có thể. Đừng gây áp lực."
"Cảm ơn cậu, Nam," Minh Khang nói, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Cuộc gọi kết thúc, anh đặt điện thoại xuống, ánh mắt lại quay về phía tập giấy. Anh bật máy tính, bắt đầu tìm kiếm thông tin. Studio Sắc Màu của Yến Chi, các dự án nghệ thuật gần đây mà cô ấy tham gia, các nhà sách chuyên về nghệ thuật ở thành phố. Anh nhận ra, thế giới của Yến Chi đầy màu sắc và cảm xúc, hoàn toàn khác biệt với những con số khô khan và các báo cáo tài chính mà anh vẫn quen thuộc. Anh lướt qua các bài báo, các diễn đàn về nghệ thuật, ghi chú vào cuốn sổ tay nhỏ những cái tên, những khái niệm mà anh chưa từng nghe đến.
Minh Khang dừng lại ở một bài viết về một triển lãm tranh đương đại sắp tới, và một cuốn sách ảnh nghệ thuật hiếm hoi vừa được tái bản, giới thiệu những tác phẩm của một họa sĩ mà anh nhớ loáng thoáng Yến Chi từng nhắc đến trong một lần gặp gỡ nào đó. Một tia sáng lóe lên trong đầu anh. Đây rồi, một khởi đầu nhỏ, tinh tế, không quá phô trương, không gây áp lực. Anh đã từng là một người đàn ông của những kế hoạch lớn, những dự án bạc tỷ. Giờ đây, anh phải học cách trân trọng những cử chỉ nhỏ nhất, những điều tưởng chừng như không đáng kể, nhưng lại chứa đựng tất cả sự chân thành.
Anh nhìn vào cuốn sổ tay, những dòng chữ viết tay của anh thẳng thớm, ngay ngắn. "Thời gian, kiên nhẫn, không gian cá nhân, xây dựng lại niềm tin từ con số không." Anh đã từng nghĩ, những điều kiện này thật khó khăn. Nhưng giờ đây, anh lại nhìn thấy trong đó một cơ hội. Một cơ hội để anh thay đổi, để anh trưởng thành hơn, để anh học cách yêu thương một cách chân thật hơn. Anh biết, hành trình này sẽ dài, sẽ đầy chông gai. Sẽ có những lúc anh muốn bỏ cuộc, muốn quay về với những thói quen cũ. Nhưng vì Yến Chi, vì tình yêu mà anh đã vô tình đánh mất và giờ đây khao khát tìm lại, anh sẽ kiên trì. Anh sẽ dùng tất cả sự chân thành và kiên nhẫn của mình để viết tiếp câu chuyện này, hy vọng rằng, những phiên bản hiện tại này, cuối cùng sẽ tìm thấy nhau ở một điểm chung, một khởi đầu mới. Anh đặt hàng cuốn sách, chọn chế độ giao hàng ẩn danh.
***
Giữa buổi chiều nắng nhẹ, Yến Chi đang say sưa với một bản phác thảo mới tại Studio Sắc Màu. Ánh sáng vàng ươm từ ô cửa sổ lớn hắt vào, rải đều trên những cây cọ đủ kích cỡ, những tuýp màu rực rỡ và mùi sơn dầu thoang thoảng trong không khí. Cô đang vẽ một bức tranh phong cảnh trừu tượng, với những gam màu trầm ấm, lột tả sự bình yên mà cô đã tìm thấy trong cuộc sống của mình. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ, và tiếng máy điều hòa chạy êm ái là những âm thanh duy nhất trong căn phòng. Bầu không khí tại Studio Sắc Màu luôn tràn ngập sự sáng tạo và thư thái, là nơi Yến Chi có thể hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của riêng mình.
Đúng lúc cô đang miệt mài điều chỉnh một chi tiết nhỏ trên bức tranh, chuông cửa khẽ vang lên. Một nhân viên giao hàng đứng bên ngoài, trên tay là một gói hàng nhỏ được bọc cẩn thận.
"Chị Yến Chi phải không ạ?" người giao hàng hỏi, giọng nói lễ phép.
Yến Chi khẽ gật đầu, đặt cọ xuống. Cô nhận lấy gói hàng, trên đó không có tên người gửi rõ ràng, chỉ có một dòng chữ viết tay lịch sự: "Gửi Yến Chi, từ một người ngưỡng mộ." Chữ viết khá đẹp, nét thanh thoát, nhưng cô không thể nhận ra.
Lòng cô dấy lên một chút tò mò. Ai lại gửi quà cho cô mà lại không đề tên? Cô từng nhận được quà từ những người hâm mộ tranh của mình, nhưng họ thường để lại danh thiếp hoặc một lời nhắn rõ ràng. Lần này thì không.
Yến Chi cẩn thận mở gói hàng. Bên trong là một cuốn sách ảnh nghệ thuật dày dặn, bìa cứng sang trọng, với những hình ảnh tuyệt đẹp về phong cảnh và kiến trúc. Cô nhận ra ngay đó là cuốn sách ảnh của một họa sĩ người Pháp mà cô đã cố gắng tìm kiếm bấy lâu nhưng không thấy. Đây là một ấn bản đặc biệt, khá hiếm trên thị trường. Cô đã từng nhắc đến nó một cách vu vơ với một vài người bạn thân, nhưng không nghĩ ai đó lại để tâm và tìm được nó.
Một nụ cười nhẹ lướt qua môi Yến Chi, nhưng đôi mắt cô vẫn ẩn chứa sự cảnh giác. Cô lật giở từng trang sách, cảm nhận chất giấy mịn màng, ngắm nhìn những bức ảnh tuyệt mỹ. Cuốn sách thật sự rất đẹp, và nó đúng là thứ mà cô khao khát. Nhưng sự tò mò trong cô vẫn lớn hơn niềm vui nhận quà.
"Ai lại gửi thứ này? Có phải là... anh ta không?" Yến Chi độc thoại nội tâm. Cái tên Minh Khang chợt hiện lên trong tâm trí cô. Sau cuộc gặp tại quán cà phê, cô đã đặt ra những điều kiện rõ ràng, và anh đã chấp nhận. Cô không biết liệu anh có thực sự hiểu ý cô không, hay chỉ là một sự chấp nhận tạm thời.
Cô đưa mắt tìm kiếm thêm bất kỳ dấu hiệu nào về người gửi. Không có danh thiếp, không có lời nhắn nào khác, chỉ có duy nhất dòng chữ viết tay kia. Sự ẩn danh này càng khiến cô băn khoăn. Một mặt, cô cảm thấy được trân trọng khi có người tỉ mỉ tìm kiếm một món quà phù hợp với sở thích của mình đến vậy. Mặt khác, cô không thể hoàn toàn gạt bỏ sự cảnh giác đã được xây dựng qua nhiều năm tháng, sau những lần lỡ nhịp và những tổn thương trong quá khứ. Cô đã học được rằng, không phải tất cả những cử chỉ ngọt ngào đều đi kèm với sự chân thành.
Cô đặt cuốn sách lên bàn làm việc, ngay cạnh cuốn sổ phác thảo cũ của mình. Tiếp tục công việc, cô cố gắng tập trung vào bức tranh đang dang dở, nhưng tâm trí đã bị phân tán bởi món quà bí ẩn. Đôi khi, một mùi hương nhẹ từ những bông hoa cẩm tú cầu trắng muốt trên bàn làm việc cũng không đủ để kéo cô trở về với thực tại. Cô lướt mắt qua những tin nhắn trên điện thoại, không có tin nhắn nào liên quan đến món quà. Minh Khang không hề liên lạc sau buổi nói chuyện hôm đó, đúng như cô mong muốn. Nhưng chính sự im lặng đó, kết hợp với món quà này, lại tạo nên một sự mâu thuẫn thú vị trong lòng cô.
Yến Chi hít một hơi thật sâu, tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ cũng không làm cô thấy bình yên hoàn toàn. Cô biết, đây có thể chỉ là một cử chỉ nhỏ, nhưng nó cũng là một phép thử. Một phép thử cho sự kiên nhẫn của Minh Khang, và cũng là một phép thử cho chính sự cảnh giác của cô. Cô sẽ làm gì với cuốn sách này? Liệu cô có nên phản hồi không? Cô quyết định giữ im lặng. Cô muốn xem, liệu anh sẽ làm gì tiếp theo. Nếu đây thực sự là anh, thì anh sẽ phải hiểu rằng, những cử chỉ nhỏ như thế này cần sự kiên trì, và không cần một lời hồi đáp ngay lập tức. Cô sẽ tiếp tục làm việc, tiếp tục sống cuộc sống của mình, và chờ đợi. Chờ đợi những dấu hiệu rõ ràng hơn, những bằng chứng cụ thể hơn cho sự thay đổi mà anh đã hứa.
***
Đêm khuya, Minh Khang lại ngồi trước cửa sổ căn penthouse, một ly cà phê đen khác trên bàn. Lần này, không có tiếng nhạc cổ điển, chỉ có sự im lặng bao trùm, thi thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió khẽ rít qua kẽ hở của ô cửa kính, hay tiếng nước chảy nhè nhẹ từ hồ bơi vô cực nhỏ phía ban công. Mùi hương gỗ quý vẫn vương vấn, nhưng giờ đây có thêm chút mùi cà phê rang xay nồng đượm, hòa quyện trong không khí.
Anh không hề mong đợi một phản hồi ngay lập tức từ Yến Chi. Thậm chí, anh đã chuẩn bị tinh thần cho sự im lặng. Hoàng Nam đã nói đúng, đây không phải là một dự án có deadline, mà là một hành trình cần sự vun đắp từng chút một. Anh nhớ lại những lời của Yến Chi tại quán cà phê: "Anh phải chấp nhận bắt đầu lại từ con số không, Minh Khang. Từ những điều nhỏ nhất. Anh phải chứng minh bằng hành động, không phải chỉ bằng lời nói."
"Mình đang làm đúng chứ?" anh độc thoại nội tâm. "Liệu cô ấy có hiểu được sự chân thành của mình không? Hay cô ấy sẽ chỉ xem đây là một chiêu trò khác, một cách khác để cố gắng kiểm soát?" Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng. Cảm giác bất an len lỏi trong lòng, một cảm giác mà anh hiếm khi phải đối mặt trong công việc. Trong kinh doanh, mọi thứ đều có quy tắc, có chiến lược, có kết quả đo lường được. Nhưng với Yến Chi, với cảm xúc, mọi thứ lại mơ hồ và khó đoán đến vậy.
Anh đã từng là một người đàn ông của sự vội vã. Luôn muốn đạt được mục tiêu nhanh nhất, hiệu quả nhất. Nhưng giờ đây, anh phải học cách chậm lại. Học cách kiên nhẫn. Học cách tôn trọng không gian riêng của người khác. Anh biết, Yến Chi xứng đáng với sự tôn trọng và thời gian. Cô ấy đã trải qua quá nhiều, đã từng bị anh bỏ lỡ vì những suy nghĩ sai lầm về sự ổn định. Giờ đây, khi anh đã có được sự ổn định ấy, anh lại thấy trống rỗng, và cô ấy lại không còn chờ đợi anh nữa. Sự trớ trêu của thời điểm, một lần nữa lại hiển hiện rõ nét.
Anh nhìn ra xa, về phía những ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như một dải ngân hà trên mặt đất. Trong đó, có lẽ có ánh đèn từ căn hộ của Yến Chi, nơi cô đang sống một cuộc sống bình yên, độc lập. Anh không nhắn tin, không gọi điện. Anh chỉ đơn giản là chờ đợi. Chờ đợi một dấu hiệu, một tín hiệu nhỏ nhất từ cô. Hoặc không. Anh sẽ không làm cô cảm thấy bị áp lực.
Trong tâm trí Minh Khang, anh bắt đầu lên kế hoạch cho "bước chân" tiếp theo. Không phải là một hành động lớn lao hay đột phá, mà vẫn với tinh thần "kiên nhẫn" và "tôn trọng". Có thể là một thông tin về một dự án nghệ thuật mà cô quan tâm, một bài viết hay về một họa sĩ mà cô ngưỡng mộ, hoặc đơn giản là một lời chúc mừng sinh nhật được gửi đúng lúc, không quá sớm, không quá muộn. Anh sẽ phải học cách tinh tế hơn, thấu hiểu hơn, để những cử chỉ của anh không chỉ là hành động, mà còn là thông điệp.
Anh biết, con đường này sẽ đầy chông gai. Yến Chi không phải là người dễ dàng mở lòng. Cô ấy đã trải qua quá nhiều, và những vết sẹo trong tâm hồn cô ấy cần thời gian để lành lại. Và anh, anh cũng cần phải học cách yêu thương một cách khác, một cách trưởng thành hơn, không phải bằng những kế hoạch hay mục tiêu, mà bằng cả trái tim.
Minh Khang khẽ thở dài, trong ánh mắt anh ánh lên một sự kiên định. Anh không phải là một người dễ dàng bỏ cuộc. Anh đã xây dựng cả một đế chế từ con số không, và giờ đây, anh sẽ xây dựng lại niềm tin từ con số không với Yến Chi. Từng chút một, từng bước một, anh sẽ chứng minh rằng "phiên bản" hiện tại của anh đã thay đổi, đã sẵn sàng để nắm giữ yêu thương. Anh sẽ không để thời gian và những hiểu lầm chia cắt họ thêm một lần nào nữa. Anh đã chấp nhận bắt đầu lại từ con số không, trong một cuộc hành trình mà kết quả vẫn còn là một dấu hỏi lớn. Và anh, sẽ dùng tất cả sự chân thành và kiên trì của mình để viết tiếp câu chuyện ấy, hy vọng rằng, những phiên bản hiện tại này, cuối cùng sẽ tìm thấy nhau ở một điểm chung, một khởi đầu mới.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.