Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 228: Dấu Hiệu Giữa Khoảng Cách
Ánh sáng ban mai trải dài qua ô cửa sổ lớn của căn hộ, vẽ nên những vệt nắng vàng ươm trên sàn gỗ mát lạnh. Tiếng xe cộ từ xa vọng lên thành phố vẫn còn ngái ngủ, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, không quá ồn ào nhưng đủ để biết một ngày mới đã bắt đầu. Yến Chi ngồi bên ban công nhỏ, nơi những chậu hoa nhài trắng muốt đang hé nụ, tỏa hương thơm thanh khiết trong làn gió nhẹ. Mái tóc dài của cô được buộc gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt trong trẻo đang dõi theo từng trang sách. Cô nhấp một ngụm trà thảo mộc ấm nóng từ chiếc tách sứ có họa tiết hoa văn cổ điển, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dễ chịu lan tỏa trong khoang miệng. Căn hộ của Yến Chi, dù nằm trong một khu chung cư cũ kỹ mang phong cách thập niên 90, nhưng lại được cô tự tay trang trí, mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage, với rất nhiều cây xanh và một giá sách lớn chất đầy những cuốn sách đủ mọi thể loại. Không khí ở đây luôn ấm áp, yên bình, phảng phất mùi trà và giấy cũ, đôi khi là tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng cô mở khi muốn tìm kiếm cảm hứng.
Hôm nay, Yến Chi đang đọc dở một cuốn tiểu thuyết kinh điển của văn học Anh, nhưng tâm trí cô không hoàn toàn đặt vào những dòng chữ. Cô cứ ngẩn ngơ nhìn xuống sảnh chung cư bên dưới, nơi có một quán cà phê nhỏ mà cô thường ghé qua trước khi đi làm. Ở trên chiếc bàn cà phê gỗ mộc đặt bên ngoài, cạnh lối vào, có một cuốn tạp chí chuyên ngành thiết kế mà cô đã định mua. Ấn phẩm đó khá hiếm, không phải lúc nào cũng có sẵn ở các sạp báo thông thường, và đặc biệt hơn, nó có một bài viết chuyên sâu về dự án "Không gian xanh trong đô thị" mà cô đã theo dõi và rất quan tâm. Yến Chi thoáng nghĩ, thật tình cờ khi cuốn tạp chí lại xuất hiện đúng lúc này. Cô nhớ mình đã từng tìm mua nó ở vài nhà sách lớn nhưng không thấy, và cũng đã quên bẵng đi.
Cô khẽ đặt cuốn sách xuống, đưa tay chạm nhẹ vào chiếc tách trà vẫn còn vương hơi ấm. Mọi thứ xung quanh cô đều bình yên và chậm rãi, một cuộc sống mà cô đã nỗ lực rất nhiều để xây dựng sau những năm tháng đầy biến động. Cô đã học cách trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại, không vội vàng, không chờ đợi những điều không chắc chắn.
Rồi một tia suy nghĩ vụt qua trong đầu Yến Chi, như một đốm sáng nhỏ xé toang màn sương mờ ảo của sự ngẫu nhiên. Cô nhớ lại những lời Minh Khang đã nói, về việc anh sẽ "bắt đầu lại từ con số không", "bằng những điều nhỏ nhất", và "chứng minh bằng hành động, không phải chỉ bằng lời nói". Anh đã nói anh sẽ học cách tinh tế hơn, thấu hiểu hơn. Và đây, cuốn tạp chí này, là một cử chỉ tinh tế đến lạ thường. Không một lời nhắn, không một cái tên, chỉ là một sự xuất hiện đúng lúc, đúng nơi, như thể nó tình cờ đến với cô. Nhưng Yến Chi biết, trong cuộc sống này, không phải lúc nào sự tình cờ cũng là ngẫu nhiên.
"Lại là anh ta sao?" Yến Chi khẽ độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ cho chính cô nghe thấy, như một làn gió thoảng qua. Đôi mắt cô nheo lại một chút, ánh nhìn lướt qua bìa tạp chí ở dưới sảnh, rồi lại quay về phía chậu hoa nhài đang rung rinh trong gió. "Tinh ý thật... Anh ấy biết mình quan tâm đến dự án này, và cũng biết mình không dễ tìm được cuốn tạp chí đó." Cô thừa nhận sự tinh tế ấy, một cách miễn cưỡng. Minh Khang của những năm về trước sẽ không bao giờ để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt như vậy. Anh ta sẽ trực tiếp tặng cô một bó hoa đắt tiền, một bữa tối sang trọng, hoặc những lời hứa hẹn lớn lao. Nhưng bây giờ, anh ta lại chọn cách này, một cách nhẹ nhàng và không gây áp lực.
Sự thay đổi này, dù nhỏ, cũng khiến Yến Chi phải suy nghĩ. "Nhưng liệu có phải là thật lòng, hay chỉ là một chiến thuật khác, một cách khác để cố gắng kiểm soát?" Cô tự hỏi, trong lòng dấy lên một sự cảnh giác quen thuộc. Những vết sẹo của quá khứ, của những lần "lệch pha" về thời điểm, vẫn còn đó, ẩn sâu trong tâm hồn cô. Chúng nhắc nhở cô phải cẩn trọng, không được dễ dàng bị lung lay bởi những cử chỉ bề ngoài. Minh Khang từng nói "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó", và chính câu nói đó đã khiến cô phải trải qua một hành trình dài để tìm thấy sự ổn định và bình yên trong chính mình, không phụ thuộc vào bất kỳ ai. Giờ đây, khi cô đã có được nó, cô không muốn bất kỳ điều gì làm xáo trộn.
Yến Chi nhấp thêm một ngụm trà, vị đắng nhẹ nhàng tan ra trên đầu lưỡi, như chính những hoài niệm ngọt ngào pha lẫn cay đắng về một tình yêu đã từng tồn tại, nhưng chưa bao giờ thực sự thăng hoa. Cô đứng dậy, bước ra ban công, hít một hơi thật sâu mùi hương hoa nhài và không khí trong lành của buổi sáng. Cô nhìn ra xa, về phía những tòa nhà cao tầng đang vươn mình đón nắng. Thành phố vẫn vậy, nhộn nhịp và đầy rẫy những câu chuyện đang chờ được kể.
Cô chậm rãi bước xuống tầng trệt. Không gian quán cà phê ấm cúng, mùi cà phê rang xay thoang thoảng trong không khí. Yến Chi tiến đến chiếc bàn gỗ, cầm cuốn tạp chí lên. Bìa tạp chí in hình một công trình kiến trúc xanh đầy ấn tượng. Cô lật nhanh qua vài trang, dừng lại ở bài báo về dự án "Không gian xanh", lướt qua những dòng chữ và hình ảnh minh họa. Đúng là cuốn cô cần. Cô cảm nhận được sự mát lạnh của trang giấy lướt qua đầu ngón tay. Không có một mảnh giấy note, không có một cái tên người gửi. Trống rỗng. Đúng như những gì Minh Khang đã nói, anh sẽ không gây áp lực.
"Không, mình không được vội vàng," Yến Chi tự nhủ một lần nữa, như một lời nhắc nhở cho chính mình. Cô đặt cuốn tạp chí xuống bàn, không mang theo. Cô sẽ không để một cử chỉ nhỏ, dù tinh tế đến mấy, làm xáo trộn sự bình yên mà cô đã dày công gây dựng. Cô sẽ quan sát, sẽ chờ đợi những dấu hiệu rõ ràng hơn, những bằng chứng cụ thể hơn cho sự thay đổi mà anh đã hứa. Bởi vì, cô biết, "khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ" chính là câu chuyện của họ. Và giờ đây, cô đã học được cách buông bỏ những kỳ vọng, những sự chờ đợi vô vọng. Cô đã sẵn sàng cho tình yêu, nhưng không phải bằng cách vội vàng đón nhận những điều chưa chắc chắn. Yến Chi quay người, bước ra khỏi quán cà phê, bỏ lại cuốn tạp chí trên bàn. Ánh nắng buổi sáng tiếp tục trải dài trên con đường cô đi, và cô vẫn giữ vẻ thanh thoát, tự chủ của mình.
***
Buổi chiều tại Studio Sắc Màu, ánh nắng mặt trời chiếu xuyên qua ô cửa kính lớn, nhuộm vàng không gian tràn ngập màu sắc. Mùi sơn acrylic, giấy vẽ và cà phê mới pha hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí năng động nhưng cũng rất thoải mái. Tiếng nhạc indie pop nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, làm nền cho những tiếng lách cách của cọ vẽ và tiếng xột xoạt của giấy. Yến Chi và Mai Thư đang cùng nhau sắp xếp lại các bản phác thảo cho một dự án thiết kế nội thất mới. Yến Chi, với mái tóc dài thả tự nhiên và chiếc váy bohemian nhẹ nhàng, đang tập trung dán những mẫu vật liệu lên một bảng moodboard. Cô toát lên vẻ tự tin và thanh lịch, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt cô lại lơ đãng liếc nhìn điện thoại đặt trên bàn, hoặc trầm ngâm nhìn xa xăm vào bức tường đầy những bức tranh dang dở.
Mai Thư, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và phong cách ăn mặc sành điệu, đang pha một ly cà phê mới. Cô là một người bạn thân thiết của Yến Chi, luôn năng động, bộc trực và đặc biệt tinh ý. Cô nhận ra sự khác lạ trong thái độ của Yến Chi. Không phải là sự mệt mỏi, mà là một sự phân tâm nhẹ, một ánh nhìn chứa đựng suy tư mà Yến Chi thường không thể che giấu được.
"Này, cậu dạo này có vẻ 'hot' đấy nhỉ?" Mai Thư cất tiếng, giọng nói nhanh nhẹn và có chút hài hước, kèm theo một nụ cười tinh quái. Cô đặt ly cà phê xuống bàn, dựa người vào thành bàn làm việc, khoanh tay nhìn Yến Chi. "Vừa có người gửi hoa ẩn danh, giờ lại tạp chí hiếm. Có phải 'người cũ' đang quay lại không?"
Yến Chi giật mình nhẹ, đôi mắt linh hoạt của cô thoáng chút bối rối nhưng nhanh chóng trở lại vẻ điềm tĩnh. Cô quay sang Mai Thư, nở một nụ cười nhẹ. "Cậu quá nhạy cảm rồi, Mai Thư. Chỉ là mấy chuyện vặt vãnh thôi." Cô cố gắng làm ra vẻ thờ ơ, nhưng Mai Thư đã quá hiểu cô bạn thân của mình. "Vả lại, dù là ai, tớ cũng sẽ không để mình bị cuốn vào những trò đoán mò nữa. Cậu biết mà, tớ đã phải mất bao lâu để có được sự bình yên này."
Yến Chi dùng tay vuốt nhẹ lên một bức tranh trừu tượng đang dang dở trên giá vẽ, cảm nhận bề mặt thô ráp của lớp sơn dầu. Ánh mắt cô kiên định, như thể đang nói với chính mình hơn là với Mai Thư. "Tớ đang rất ổn với cuộc sống hiện tại. Không cần những sự bất ngờ hay những điều không rõ ràng. Tớ chỉ cần sự chân thật và rõ ràng."
Mai Thư nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt vẫn không rời khỏi Yến Chi. Cô biết Yến Chi nói thật. Cô đã chứng kiến Yến Chi trải qua những năm tháng chông chênh, những lần "lệch pha" đầy tiếc nuối, và cuối cùng, cách cô ấy tự đứng dậy, tự xây dựng cho mình một cuộc sống độc lập, trọn vẹn. Mai Thư hiểu rằng sự bình yên này quý giá đến nhường nào với Yến Chi.
"Nhưng cậu có thấy tò mò không?" Mai Thư vẫn không bỏ cuộc, cô muốn nghe Yến Chi thừa nhận cảm xúc thật của mình. "Dù sao thì, những cử chỉ đó cũng cho thấy người ta vẫn còn quan tâm đến cậu, và còn rất tinh tế nữa."
Yến Chi thở dài nhẹ, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. "Có chút," cô thừa nhận, rồi lại nhanh chóng thêm vào, "Nhưng sự bình yên của tớ đáng giá hơn những sự tò mò đó. Tớ sẽ quan sát." Cô quay sang Mai Thư, mỉm cười tự tin. Nụ cười ấy vẫn tươi tắn như thường lệ, nhưng Mai Thư vẫn cảm nhận được một lớp phòng vệ vô hình mà Yến Chi đã dựng lên.
"Cậu nói đúng," Mai Thư gật đầu, không cố gắng thuyết phục thêm. Cô biết Yến Chi đã trưởng thành hơn rất nhiều, không còn là cô gái dễ dàng rung động bởi những lời nói hay cử chỉ thoáng qua. "Mà này, cậu có biết Thế Vinh sắp về nước không? Cậu ta hỏi tớ về cậu đấy." Mai Thư buông một câu bâng quơ, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào phản ứng của Yến Chi. Thế Vinh là bạn học cũ của cả hai, một chàng trai tài năng và từng có ý với Yến Chi.
Yến Chi thoáng ngạc nhiên, nhưng nét mặt cô nhanh chóng trở lại vẻ bình thản. "Thế à? Lâu rồi không gặp. Cậu ấy vẫn ổn chứ?" Cô không hỏi thêm, cũng không thể hiện bất kỳ sự hào hứng hay bận tâm nào quá mức. Cô vẫn giữ sự độc lập và tự chủ của mình, không để bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì làm lung lay sự bình yên hiện tại.
Mai Thư nhún vai, hiểu rằng Yến Chi không muốn đào sâu câu chuyện. Cô biết, Yến Chi đã tự tạo cho mình một lớp vỏ bọc kiên cố. Cô ấy đã từng yêu Minh Khang, yêu một phiên bản của Minh Khang mà có lẽ không bao giờ thực sự tồn tại ở đúng thời điểm. Giờ đây, khi Minh Khang đã thay đổi, cô lại không còn chờ đợi. Sự trớ trêu của thời điểm, một lần nữa, lại hiện hữu rõ nét. Yến Chi không phải là người 'không đúng', cô chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và giờ đây, cô không muốn lặp lại sai lầm đó. Cô sẽ quan sát, với tất cả sự cẩn trọng và bình tĩnh mà cô đã dày công vun đắp. Cuộc sống của cô vẫn tiếp diễn, đầy màu sắc và ý nghĩa, không cần phải chờ đợi một ai đó hay một điều gì đó để hoàn thiện.
***
Tối muộn, thành phố Sài Gòn đã lên đèn, biến những con đường thành dải lụa vàng lấp lánh và những tòa nhà chọc trời thành những khối pha lê khổng lồ. Gió đêm se lạnh luồn qua những kẽ hở của ô cửa kính, tạo nên một tiếng rít khẽ khàng, như tiếng thở dài của chính thành phố. Minh Khang ngồi một mình trong phòng họp trống ở tầng cao nhất của tòa nhà, nơi chỉ còn lại tiếng điều hòa rì rầm và sự im lặng tuyệt đối. Chiếc bàn họp dài bằng gỗ mun bóng loáng, những chiếc ghế xoay xếp ngay ngắn và màn hình chiếu lớn treo trên tường kính phản chiếu ánh sáng từ bên ngoài, tạo nên một không gian trang nghiêm, nhưng cũng đầy vẻ cô đơn.
Chiếc laptop của anh vẫn mở trên bàn, màn hình hiển thị trang mạng xã hội của Yến Chi. Anh không làm việc, chỉ đơn thuần lướt qua những bức ảnh, những dòng trạng thái công khai của cô, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy cô đã nhận được 'món quà' tinh tế mà anh đã gửi. Đó là cuốn tạp chí chuyên ngành thiết kế mà anh đã mất công tìm kiếm, đúng như kế hoạch anh đã vạch ra sau đêm suy tư ấy. Anh đã bỏ nó ở quán cà phê dưới sảnh chung cư của cô, một cách kín đáo nhất, không lời nhắn, không một gợi ý nào về người gửi. Anh muốn nó đến với cô như một sự tình cờ, để cô tự mình khám phá, tự mình suy ngẫm.
Minh Khang đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm thấy một chút thất vọng khi không thấy bất kỳ phản ứng nào. Không một dòng trạng thái bóng gió, không một bức ảnh check-in với cuốn tạp chí. Yến Chi vẫn giữ sự im lặng tuyệt đối, một bức tường vô hình nhưng kiên cố. Anh nhớ lại lời khuyên của Hoàng Nam, bạn thân anh, người đã cảnh báo về sự khó khăn của con đường này. "Đây không phải là một dự án có deadline, Minh Khang. Đây là một hành trình cần sự vun đắp từng chút một." Lời nói đó giờ đây vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở không ngừng.
"Cô ấy vẫn giữ khoảng cách rất chặt chẽ," Minh Khang độc thoại nội tâm, giọng nói trầm khẽ, gần như chỉ là một tiếng thở dài. "Không một chút phản ứng. Nhưng mình không thể vội vàng. Đây là trò chơi của sự kiên nhẫn, của sự chân thành. Cô ấy đã nói 'từ con số không', và mình sẽ phải xây từng viên gạch một." Anh siết chặt bàn tay, cố gắng dập tắt ngọn lửa sốt ruột đang âm ỉ cháy trong lòng. Anh đã từng là một người đàn ông của sự vội vã, luôn muốn đạt được mục tiêu nhanh nhất, hiệu quả nhất. Nhưng giờ đây, anh phải học cách chậm lại, học cách tôn trọng không gian riêng của Yến Chi, học cách yêu thương một cách khác, một cách trưởng thành hơn, không phải bằng những kế hoạch hay mục tiêu, mà bằng cả trái tim.
Minh Khang nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình, chiếc đồng hồ bạc sáng loáng phản chiếu ánh đèn điện. Thời gian cứ trôi, từng giây, từng phút, chậm rãi và dường như vô tận khi anh chờ đợi một tín hiệu từ Yến Chi. Cảm giác bất an len lỏi trong lòng, một cảm giác mà anh hiếm khi phải đối mặt trong công việc. Trong kinh doanh, mọi thứ đều có quy tắc, có chiến lược, có kết quả đo lường được. Nhưng với Yến Chi, với cảm xúc, mọi thứ lại mơ hồ và khó đoán đến vậy.
Anh khép chiếc laptop lại, màn hình tối đen, nhưng hình ảnh Yến Chi vẫn hiện rõ trong tâm trí anh. Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ lớn nhìn ra thành phố. Sài Gòn về đêm rực rỡ và lộng lẫy, nhưng Minh Khang lại cảm thấy một sự trống rỗng quen thuộc. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an bản thân. Anh đã chấp nhận bắt đầu lại từ con số không, trong một cuộc hành trình mà kết quả vẫn còn là một dấu hỏi lớn. Và anh, sẽ dùng tất cả sự chân thành và kiên trì của mình để viết tiếp câu chuyện ấy.
Anh biết, Yến Chi xứng đáng với sự tôn trọng và thời gian. Cô ấy đã trải qua quá nhiều, đã từng bị anh bỏ lỡ vì những suy nghĩ sai lầm về sự ổn định. Giờ đây, khi anh đã có được sự ổn định ấy, anh lại thấy trống rỗng, và cô ấy lại không còn chờ đợi anh nữa. "Sự trớ trêu của thời điểm", anh thầm nghĩ, "một lần nữa lại hiển hiện rõ nét."
Minh Khang không phải là một người dễ dàng bỏ cuộc. Anh đã xây dựng cả một đế chế từ con số không, và giờ đây, anh sẽ xây dựng lại niềm tin từ con số không với Yến Chi. Từng chút một, từng bước một, anh sẽ chứng minh rằng "phiên bản" hiện tại của anh đã thay đổi, đã sẵn sàng để nắm giữ yêu thương. Anh sẽ không để thời gian và những hiểu lầm chia cắt họ thêm một lần nào nữa. Anh sẽ kiên trì, dù chậm rãi, để tạo ra những vết nứt nhỏ trong 'rào cản vô hình' mà Yến Chi đã dựng lên. Anh tin rằng, những phiên bản hiện tại này, cuối cùng sẽ tìm thấy nhau ở một điểm chung, một khởi đầu mới, dù cho con đường đó có dài và chông gai đến mấy. Trong ánh mắt anh, giữa những ánh đèn lung linh của thành phố, ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển nổi, cùng với một chút hy vọng mong manh.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.