Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 239: Chạm Vào Bình Yên
Bầu trời chiều muộn ngả màu cam tím, đổ những vệt nắng cuối cùng lên khu đất trống nay đã biến thành một không gian xanh mướt, rộn ràng tiếng cười. Dự án cộng đồng đã đi đến hồi kết, và cảnh tượng hiện ra trước mắt Minh Khang cùng Yến Chi là minh chứng sống động nhất cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của họ. Hàng chục đứa trẻ địa phương, với những khuôn mặt lấm lem bụi đất nhưng đôi mắt sáng ngời, đang hăng say nô đùa trên sân chơi mới tinh. Chiếc cầu trượt rực rỡ màu sắc, những chiếc xích đu kêu kẽo kẹt theo từng nhịp chân, và một khu vườn nhỏ với những luống hoa mới gieo đang rung rinh trong gió nhẹ – tất cả như một bức tranh sống động, tràn đầy hơi thở của sự sống và niềm vui.
Minh Khang đứng tựa vào một thân cây cổ thụ vừa được giữ lại, dáng người cao ráo của anh in bóng dài trên nền đất. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt đã sờn nhẹ ở vai, quần kaki ống rộng thoải mái, khác hẳn với hình ảnh một doanh nhân chỉn chu thường thấy. Đôi mắt sâu của anh dõi theo lũ trẻ, mỉm cười nhẹ nhõm. Một cảm giác bình yên lạ thường dâng lên trong lòng anh, một sự tĩnh lặng mà anh chưa từng trải nghiệm khi đạt được bất kỳ hợp đồng kinh doanh hay cột mốc sự nghiệp nào. Mùi đất mới trộn lẫn hương cỏ cây xanh mát thoang thoảng trong không khí, xoa dịu mọi giác quan. Tiếng cười giòn tan của bọn trẻ như một bản nhạc không lời, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn, gột rửa đi những mệt mỏi, căng thẳng và cả những tham vọng đã từng ngự trị bấy lâu.
Yến Chi đứng cách anh không xa, mái tóc dài được buộc gọn gàng, vài sợi tóc con vương vấn trên trán. Cô mặc một chiếc váy linen màu kem nhẹ nhàng, tay đang cẩn thận chỉnh lại một cành hoa cúc vạn thọ vừa được trồng vào luống. Đôi mắt cô cũng ánh lên vẻ hài lòng, nhưng sâu thẳm hơn là một sự suy tư tĩnh lặng. Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt cô vô tình chạm vào ánh mắt của Minh Khang. Một khoảnh khắc giao thoa không lời, đủ để cả hai cảm nhận được sự đồng điệu trong niềm vui chung.
“Nhìn những đứa trẻ này, em mới thấy những nỗ lực của chúng ta thật đáng giá,” Minh Khang lên tiếng trước, giọng nói anh trầm ấm, mang theo một sự chân thành hiếm thấy. Anh không còn che giấu cảm xúc như những năm tháng trước, khi anh tin rằng sự kiểm soát bản thân là chìa khóa để thành công. Giờ đây, anh để cho cảm xúc dẫn lối, để những niềm vui nhỏ bé này chạm đến trái tim mình. Anh nhớ lại những ngày đầu, khi khu đất này chỉ là một bãi hoang đầy cỏ dại và rác thải, một biểu tượng cho sự lãng quên của đô thị. Rồi từng bước, từng bước, với sự kiên trì của anh và sự sáng tạo của Yến Chi, nó đã hồi sinh, trở thành một ốc đảo của tuổi thơ.
Yến Chi mỉm cười, gật đầu. “Đúng vậy. Đây là một loại ‘thành công’ mà tiền bạc không thể mua được.” Cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng kiên định. Cô đã từng trải qua những đổ vỡ, những mất mát khiến cô thu mình vào vỏ ốc của sự an nhiên tự tại, không muốn phụ thuộc hay đặt hy vọng vào bất kỳ ai, bất kỳ điều gì. Nhưng dự án này đã cho cô thấy một khía cạnh khác của cuộc sống, nơi sự sẻ chia và kết nối mang lại một niềm hạnh phúc giản dị mà sâu sắc. Nó không ồn ào, không phô trương, nhưng lại bền vững và chân thật hơn bất kỳ thành công vật chất nào. Cô đã từng là người sống theo cảm xúc, tin vào hiện tại, nhưng sau những tổn thương, cô đã học cách bảo vệ bản thân bằng cách không mong chờ. Giờ đây, được chứng kiến những nụ cười này, cô lại cảm thấy những bức tường vô hình trong lòng mình đang dần được gỡ bỏ, từng chút một.
Anh Tú, với chiếc áo phông tình nguyện viên còn lấm lem đất, bước tới, nụ cười hiền lành thường trực trên môi. “Hai bạn đã làm rất tốt. Không gian này sẽ là kỷ niệm đẹp cho bọn trẻ, và cả cho chúng ta nữa.” Anh nhìn cả Minh Khang và Yến Chi, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Anh là một người đàn ông của gia đình, luôn tin vào những giá trị bền vững và ý nghĩa. Việc chứng kiến hai con người, tưởng chừng như ở hai thế giới khác biệt, lại có thể cùng nhau tạo ra điều tuyệt vời này, khiến anh cảm thấy ấm lòng.
Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát rượi lướt qua da. “Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể tìm thấy niềm vui trong những công việc không liên quan đến lợi nhuận hay danh vọng.” Anh thừa nhận, ánh mắt vẫn dõi theo lũ trẻ đang tranh nhau trượt cầu trượt. “Trước đây, anh luôn bị cuốn vào vòng xoáy của những con số, những dự án lớn, những mục tiêu phải đạt được. Anh nghĩ rằng đó là con đường duy nhất để đạt được ‘sự ổn định’, để rồi mới ‘xứng đáng yêu ai đó’.” Anh nói, từ ‘sự ổn định’ được nhấn nhá một cách đặc biệt, như thể anh đang tự vấn lại chính mình. “Nhưng dự án này… nó đã cho anh một cái nhìn hoàn toàn khác. Một sự ổn định của tâm hồn, một niềm vui nội tại mà anh đã bỏ lỡ bấy lâu.”
Yến Chi lắng nghe, không ngắt lời. Cô thấy Minh Khang của hiện tại hoàn toàn khác biệt với “phiên bản” Minh Khang mà cô từng gặp gỡ trong quá khứ. Không còn vẻ căng thẳng, vội vã, hay cái nhìn xa xăm chứa đầy toan tính. Thay vào đó là một sự điềm tĩnh, một vẻ bình yên toát ra từ sâu thẳm bên trong. Cô nhớ lại những lần gặp đầu tiên, khi cô cảm nhận anh “chưa sẵn sàng” và anh thì thấy cô “đến quá sớm”. Những lần lỡ nhịp sau đó, khi anh khao khát thì cô lại an nhiên. Nhưng giờ đây, cô thấy một sự đồng điệu, một sự hòa hợp mà họ chưa từng có. “Em cũng vậy,” cô khẽ nói. “Em đã từng nghĩ rằng để có được bình yên, mình phải tự xây dựng một thế giới riêng, không phụ thuộc vào ai, không để cảm xúc bị lung lay. Nhưng khi cùng nhau tạo ra điều này, em nhận ra, bình yên còn là khi mình chia sẻ, khi mình kết nối, và khi mình được thấy những giá trị mình tạo ra mang lại hạnh phúc cho người khác.” Cô nhìn Minh Khang, ánh mắt cô chất chứa sự thấu hiểu và một chút gì đó của sự chấp nhận mới.
Cảnh tượng hoàng hôn buông xuống dần nhuộm màu đỏ cam lên những mái nhà xa xa. Tiếng cười của trẻ em vẫn vang vọng, nhưng giờ đã có thêm sự hòa quyện của tiếng gió xào xạc qua những tán cây, và mùi hương của hoa nhài bắt đầu lan tỏa từ góc vườn. Minh Khang và Yến Chi đứng cạnh nhau, không cần nói thêm lời nào, chỉ đơn giản là cùng nhau ngắm nhìn thành quả của mình. Đó là khoảnh khắc của sự bình yên trọn vẹn, nơi hai tâm hồn, từng lạc lối trong những phiên bản khác nhau của cuộc đời, cuối cùng đã tìm thấy một điểm chung, một sự đồng điệu không cần đến những lời lẽ hoa mỹ. Trong khoảnh khắc đó, họ không chỉ là cộng sự, không chỉ là những người bạn, mà là hai con người đã cùng nhau chạm vào một giá trị ý nghĩa hơn, một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình, và của nhau.
Quán cà phê 'Dấu Chân Mưa' về đêm mang một vẻ đẹp trầm lắng, dịu dàng hơn hẳn. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ những ô cửa kính, kết hợp với ánh đèn đường lấp lánh như những vì sao rơi, tạo nên một không gian lãng mạn pha chút hoài niệm. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy tràn, quyện với mùi cà phê rang xay và bánh ngọt, xua tan đi cái lạnh se của buổi tối muộn. Ngoài trời, những hạt mưa phùn li ti bắt đầu rơi, đọng lại trên mái hiên và những tán lá cây xanh mướt, tạo nên âm thanh tí tách nhỏ bé nhưng đầy thi vị.
Minh Khang, Yến Chi, Anh Tú và Thanh Nga ngồi quây quần quanh một chiếc bàn gỗ nhỏ. Trên bàn là những ly cà phê sứ nghi ngút khói, và vài đĩa bánh ngọt còn dang dở. Buổi tổng kết nhỏ sau khi dự án hoàn thành là một khoảnh khắc để nhìn lại, để chia sẻ những cảm xúc chân thật nhất. Minh Khang đặt ly cà phê xuống, hít một hơi thật sâu. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một cảm giác thư thái mà đã rất lâu rồi anh mới có được.
“Trước đây, tôi luôn nghĩ thành công là phải đạt được những mục tiêu lớn lao, những con số ấn tượng trong báo cáo tài chính, những dự án triệu đô… Tôi tin rằng đó là cách duy nhất để chứng minh giá trị của bản thân, để có được một cuộc sống ổn định và rồi mới xứng đáng yêu ai đó,” Minh Khang bắt đầu, giọng nói anh trầm ấm, mang theo một chút tự sự. Anh nhìn lướt qua Anh Tú và Thanh Nga, rồi dừng lại ở Yến Chi. “Nhưng dự án này đã cho tôi một cái nhìn khác. Niềm vui từ sự cống hiến, từ việc nhìn thấy nụ cười của bọn trẻ, từ việc biết rằng mình đã góp phần nhỏ bé vào việc tạo ra một điều tốt đẹp cho cộng đồng… nó thực sự bình yên.”
Anh nói, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Yến Chi, không chút né tránh. Trong đôi mắt sâu thẳm của anh, Yến Chi không còn thấy sự mệt mỏi hay toan tính của “phiên bản” Minh Khang cũ, mà là một sự chân thành, một niềm vui trong trẻo đến bất ngờ. Cô cảm nhận được sự “quay đầu” thực sự của anh, một sự thay đổi không chỉ ở lời nói mà còn ở sâu thẳm trong tâm hồn. Cô đã từng đặt câu hỏi về động cơ của anh khi anh mời cô tham gia dự án này, nhưng giờ đây, mọi nghi ngờ đều tan biến.
Yến Chi không kìm được, khẽ nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đủ để mọi người nghe thấy, “Anh đã thay đổi rất nhiều, Khang à.” Cô nhớ lại những lần gặp gỡ trước, khi họ như hai đường thẳng song song, dù có chạm vào nhau nhưng không thể hòa làm một. Anh mải mê chạy theo sự nghiệp, còn cô thì đang tìm cách chữa lành vết thương lòng. Họ đã từng là “đúng người, sai thời điểm”, và cô đã từng cảm thấy anh “chưa sẵn sàng”. Nhưng giờ đây, cô thấy một “phiên bản” Minh Khang đã biết dừng lại, biết lắng nghe tiếng nói của trái tim, và đã tìm thấy ý nghĩa trong những giá trị nhân văn.
Minh Khang khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Có lẽ. Và tôi tin, đó là một sự thay đổi tích cực.” Anh nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi Yến Chi. Trong khoảnh khắc đó, có một sự kết nối vô hình giữa họ, một sự thấu hiểu sâu sắc mà không ngôn từ nào có thể diễn tả hết. Anh đã từng khao khát Yến Chi, khao khát một tình yêu mà anh tin rằng chỉ có thể có được khi anh đã hoàn toàn “ổn định”. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng tình yêu không phải là một phần thưởng cho sự ổn định vật chất, mà là một hành trình đồng hành, một sự sẻ chia những giá trị và cảm xúc. Và anh, ở “phiên bản” hiện tại, đã sẵn sàng cho hành trình đó, dù nó có thể không phải là thứ tình yêu lãng mạn anh từng hình dung.
Anh Tú và Thanh Nga mỉm cười nhìn hai người. Họ đã chứng kiến toàn bộ quá trình, từ những buổi họp đầu tiên còn chút ngượng ngùng, cho đến khi hai con người này trở thành một cặp đôi ăn ý, bổ trợ cho nhau một cách hoàn hảo. Thanh Nga, với vẻ mặt tinh quái, nhấp một ngụm cà phê, rồi nói với một nụ cười rạng rỡ. “Đúng là ‘thiên thời, đ���a lợi, nhân hòa’ rồi. Quan trọng là ‘nhân’ ở đây biết cách dung hòa và chấp nhận nhau.” Cô liếc nhìn hai người, rồi thêm vào, “Một khởi đầu rất hứa hẹn cho một mối quan hệ… à nhầm, cho một dự án ý nghĩa.” Cô cố ý kéo dài từ "mối quan hệ" rồi đổi ý, khiến cả Anh Tú và Yến Chi đều bật cười, trong khi Minh Khang cũng khẽ lắc đầu cười. Trong lòng anh, câu nói đó không hoàn toàn là một câu đùa. Anh biết, mối quan hệ giữa anh và Yến Chi đang vượt ra ngoài khuôn khổ của những người bạn hay cộng sự đơn thuần. Nó đang dần hình thành một nền tảng vững chắc, dựa trên sự tôn trọng, thấu hiểu và đồng điệu về giá trị, một kiểu quan hệ mà anh chưa từng nghĩ tới.
Cuộc trò chuyện tiếp tục xoay quanh những kỷ niệm vui vẻ trong quá trình thực hiện dự án, những khoảnh khắc khó khăn được giải quyết, và những nụ cười hạnh phúc của bọn trẻ. Yến Chi cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một cảm giác thuộc về và được thấu hiểu mà cô đã không còn tìm kiếm sau những đổ vỡ. Cô đã từng tin rằng sự an nhiên đến từ việc tách biệt bản thân khỏi những ràng buộc cảm xúc. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng sự kết nối, sự sẻ chia, và việc cùng nhau tạo ra những giá trị tốt đẹp cũng là một phần không thể thiếu của sự bình yên. Minh Khang, với vẻ điềm tĩnh và lắng nghe, đôi khi đưa ra những nhận xét sâu sắc, khiến cô càng thêm tin tưởng vào sự thay đổi của anh. Hai “phiên bản” của họ, từng đối lập và lỡ nhịp, giờ đây đã tìm thấy một điểm giao, một sự hài hòa giữa khao khát cống hiến và an nhiên tự tại.
Đêm đã về khuya, ánh trăng mờ ảo xuyên qua những tán cây trước căn hộ của Yến Chi, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng bạc. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng bao trùm không gian. Trong căn hộ của mình, Yến Chi ngồi trên chiếc ghế bành bọc vải cũ kỹ, nhấp một ngụm trà thảo mộc còn ấm nóng. Mùi hương dịu nhẹ của trà quyện với mùi sách cũ và hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ. Căn phòng được cô tự tay trang trí theo phong cách tối giản kết hợp vintage, với một giá sách lớn chất đầy những cuốn sách đủ thể loại, và vô số chậu cây xanh nhỏ xinh xắn. Đây là thế giới riêng của cô, nơi cô đã xây dựng nên sự an nhiên tự tại của mình sau những đổ vỡ.
Cô nhìn ra cửa sổ lớn, nơi ánh trăng và những vì sao lấp lánh như những viên kim cương vỡ vụn trên nền trời đen nhung. Trong đầu cô, những lời Minh Khang nói ở quán cà phê vẫn còn văng vẳng: “Niềm vui từ sự cống hiến, từ việc nhìn thấy nụ cười của bọn trẻ… nó thực sự bình yên.” Và cô đã đáp lại: “Anh đã thay đổi rất nhiều, Khang à.”
“Bình yên…” Yến Chi thì thầm, giọng nói khẽ như tiếng gió. Cô đặt ly trà xuống bàn, nhắm mắt lại, để dòng suy nghĩ cuốn mình đi. Dự án cộng đồng đã kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong cô. Những ngày làm việc cùng Minh Khang, cùng Anh Tú và Thanh Nga, cùng những tình nguyện viên khác, đã mang đến cho cô một cảm giác ấm áp, một niềm vui mà cô đã lâu không cảm nhận được. Nó không phải là niềm vui bồng bột, nông nổi, mà là một sự hài lòng sâu sắc, một cảm giác rằng mình đã làm được điều gì đó có ý nghĩa.
Cô nhớ lại những lần gặp gỡ trước với Minh Khang. Anh của những năm tháng đó, một người đàn ông trẻ tuổi đầy tham vọng, luôn bận rộn với những mục tiêu sự nghiệp, tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Còn cô, cô gái sống theo cảm xúc, tin vào hiện tại, đã từng trải qua đổ vỡ và chỉ cần rung động. Họ đã từng là “đúng người, sai thời điểm”, hai “phiên bản” của nhau không trùng khớp. Khi anh đang lao vào sự nghiệp, cô lại vừa kết thúc một mối tình sâu đậm. Khi anh bắt đầu mệt mỏi và khao khát tình yêu, cô lại đang yên ổn với cuộc sống độc thân. Và đến năm thứ tư, khi Minh Khang cuối cùng đã sẵn sàng để yêu, Yến Chi lại không còn chờ đợi anh nữa.
Nhưng “phiên bản” Minh Khang của hiện tại thì sao? Anh không còn là người đàn ông chỉ biết chạy theo danh vọng. Anh đã biết dừng lại, biết lắng nghe tiếng nói của trái tim, và đã tìm thấy ý nghĩa trong những giá trị nhân văn. “Anh ấy không còn là phiên bản của ba năm trước nữa,” Yến Chi tự nhủ. Sự thay đổi của anh không chỉ là vẻ bề ngoài, mà nó còn len lỏi vào từng cử chỉ, từng ánh mắt, từng lời nói. Cái cách anh nhìn lũ trẻ, cái cách anh nói về niềm vui từ sự cống hiến, tất cả đều toát lên một sự chân thành mà cô chưa từng thấy ở anh. Anh đã thực sự “quay đầu”, không còn bị ràng buộc bởi những định nghĩa thành công cũ kỹ.
Cô lấy điện thoại, mở thư viện ảnh và dừng lại ở một bức ảnh chụp chung của nhóm tình nguyện viên ngày cuối cùng của dự án. Trong ảnh, Minh Khang đứng cạnh cô, nụ cười nhẹ nhõm và ánh mắt hiền hòa. Cô nhìn kỹ hơn vào đôi mắt anh, và nhận ra một sự bình yên, một sự thanh thản mà trước đây cô chưa bao giờ thấy. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười không chỉ vì niềm vui của dự án mà còn vì một điều gì đó sâu xa hơn. Sự kết nối này, dù không phải là tình yêu lãng mạn mà cô từng biết, nhưng lại mang đến một cảm giác tin cậy, một sự đồng điệu hiếm có.
Yến Chi tắt điện thoại, đặt nó sang một bên. Cô tựa lưng vào ghế, khẽ thở dài. Sự an nhiên mà cô đã dày công xây dựng liệu có lung lay trước sự thay đổi của Minh Khang, trước sự ấm áp mà mối quan hệ này mang lại? Cô đã học được cách độc lập, cách không trông mong vào bất kỳ ai, bất kỳ điều gì để tránh những tổn thương. Nhưng giờ đây, cô cảm thấy một sợi dây liên kết mới, một sự chấp nhận mở rộng trái tim mình một cách thận trọng.
Cô không còn chờ đợi một ai đó, một tình yêu nào đó theo cách cũ. Nhưng cô cũng không còn hoàn toàn đóng cửa trái tim mình. Cô đã tìm thấy một loại bình yên mới, không phải là sự cô lập hoàn toàn, mà là sự bình yên đến từ việc sẻ chia, từ việc tạo ra giá trị, và từ việc kết nối với những con người có cùng tần số. Minh Khang, ở phiên bản hiện tại, đã cho cô thấy điều đó. Và cô, ở phiên bản đã an nhiên, cũng đã sẵn sàng đón nhận những kết nối mới, dù chưa biết nó sẽ dẫn đến đâu. Một tương lai khác biệt, nơi khao khát và an nhiên có thể tồn tại song song, không cần phải chọn lựa.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.