Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 238: Hài Hòa Giữa Những Dòng Chảy
Ánh đèn thành phố từ bên ngoài cửa kính đã lên rực rỡ, hắt những vệt sáng cam vàng lên khung cửa sổ phòng họp, nhưng bên trong, ngọn lửa nhiệt huyết của Minh Khang và Yến Chi vẫn cháy sáng, xua đi cái lạnh của đêm khuya và sự mệt mỏi sau những giờ tập trung cao độ. Họ không còn cảm thấy sự mệt mỏi, mà thay vào đó là sự hứng khởi khi cùng nhau xây dựng một điều gì đó ý nghĩa, một công trình không chỉ bằng gạch đá mà còn bằng những sợi dây kết nối vô hình. Yến Chi nhận ra rằng, cô đang dần mở lòng với một dạng kết nối khác với Minh Khang, không còn hoàn toàn đóng cửa trái tim. Điều này có thể dẫn đến việc cô chấp nhận anh ở một 'phiên bản' khác, một phiên bản không gò bó bởi những định nghĩa cũ kỹ hay những vết thương đã qua.
“Anh sẽ chuẩn bị một bản kế hoạch chi tiết hơn dựa trên những gì chúng ta đã thảo luận hôm nay,” Minh Khang nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự tin tưởng tuyệt đối vào người đối diện. Ánh mắt anh nhìn Yến Chi không còn sự dò xét hay e dè của những lần gặp gỡ trước, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, một niềm ngưỡng mộ chân thành. “Em có thể suy nghĩ thêm về các chương trình cụ thể, và chúng ta sẽ gặp lại vào cuối tuần sau để thống nhất mọi thứ.” Anh nói thêm, từng lời như một lời mời gọi cho sự hợp tác lâu dài, không phải một cuộc hẹn hò lãng mạn, nhưng ý nghĩa lại không hề kém cạnh.
Yến Chi mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ, làm bừng sáng cả căn phòng đã nhuốm màu đêm. “Được thôi, Khang. Tôi sẽ cố gắng hết sức.” Lời đồng ý của cô không chỉ là một sự chấp thuận cho dự án, mà còn là một cánh cửa hé mở cho một 'phiên bản' kết nối mới giữa họ, một sự bắt đầu không có kỳ vọng, không có áp lực, chỉ có sự chân thành và mục tiêu chung. Sự hợp tác trong dự án cộng đồng này sẽ là nền tảng cho một 'hoạt động ý nghĩa' lớn hơn, nơi họ thể hiện sự thấu hiểu và chấp nhận lẫn nhau sâu sắc hơn. Minh Khang đang dần phá vỡ vỏ bọc lý trí và sự nghiệp, hướng tới những giá trị nhân văn và tình cảm. Anh sẽ ngày càng chủ động và chân thành hơn trong việc theo đuổi Yến Chi, không phải bằng những lời đường mật, mà bằng hành động, bằng sự hiện diện.
Họ đứng dậy, dọn dẹp những bản vẽ và ghi chú, những mảnh ghép rời rạc giờ đã thành hình hài của một giấc mơ. Một cảm giác nhẹ nhõm và phấn chấn bao trùm lấy cả hai, như thể họ vừa hoàn thành một chặng đường dài, chứ không phải chỉ là phác thảo những nét đầu tiên. Không có những lời hứa hẹn tình yêu, không có những cử chỉ lãng mạn, nhưng trong ánh mắt họ trao nhau, có một sự thấu hiểu sâu sắc, một niềm hy vọng cho một hành trình chung, một tương lai mà có lẽ, họ đã tìm thấy đúng người và đúng thời điểm để cùng nhau xây dựng, không phải một tình yêu lãng mạn nồng cháy, mà là một mối quan hệ dựa trên sự tôn trọng và đồng điệu về giá trị.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang loay hoay tìm đường xuyên qua những tầng mây mỏng và những tán lá cây xanh mướt của thành phố, Minh Khang đã có mặt tại khu đất trống được quy hoạch thành không gian xanh và khu vui chơi cộng đồng. Không khí trong lành mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ non và một chút hương hoa dại phảng phất từ những bụi cây bên đường. Trời trong xanh, nắng dịu như một lời hứa hẹn cho một ngày đẹp trời, và gió nhẹ lướt qua, mơn man trên da thịt, thổi bay đi những lo toan còn vương vấn trong lòng.
Minh Khang, với chiếc áo phông đơn giản và quần kaki, trông thoải mái hơn nhiều so với hình ảnh một giám đốc công ty kiến trúc lịch lãm thường thấy. Anh cao ráo, vóc dáng cân đối, nhưng đôi mắt sâu vẫn ẩn chứa sự tập trung cao độ, quét qua từng chi tiết của công tác chuẩn bị. Anh Tú, người cộng sự lâu năm và cũng là một người bạn đáng tin cậy, đang cùng các tình nguyện viên kiểm tra lại các vật tư xây dựng. Tiếng búa gõ lách cách, tiếng xe đẩy hàng kẽo kẹt và tiếng trò chuyện râm ran của các tình nguyện viên tạo nên một bản giao hưởng của sự khởi đầu.
Chỉ vài phút sau, một chiếc taxi dừng lại ở rìa khu đất. Yến Chi bước xuống, mái tóc dài buộc gọn gàng, chiếc áo sơ mi linen màu xanh nhạt và quần tây ống rộng tạo cảm giác thanh thoát, năng động nhưng vẫn giữ được nét tinh tế của cô. Khuôn mặt cô tươi tắn, đôi mắt toát lên sự thông minh và linh hoạt, quét một vòng quanh khu đất, ghi nhận mọi thứ. Cô không mang theo túi xách cầu kỳ, chỉ có một chiếc túi vải canvas đơn giản đựng đầy những bản phác thảo và vật liệu nhỏ.
Minh Khang tiến lại gần, nụ cười nhẹ nở trên môi. “Chào buổi sáng, Chi. Em đến sớm hơn anh nghĩ.”
Yến Chi đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ không kém. “Chào Khang. Em muốn đến sớm để xem xét lại khu vực sáng tạo. Anh biết đấy, ánh sáng và không gian là yếu tố quan trọng để khơi gợi cảm hứng.” Cô nói, giọng trong trẻo, mang theo sự hào hứng khó tả. “Tất cả vật tư đã đủ cả chứ? Anh đã kiểm tra lại bản vẽ bố cục lần nữa chưa, Khang?” Cô hỏi lại, không phải vì nghi ngờ, mà là một thói quen chuyên nghiệp, một sự khẳng định về sự chu đáo của mình.
Minh Khang gật đầu. “Tất cả đã đủ cả. Anh đã rà soát kỹ rồi. Mọi thứ sẵn sàng cho việc triển khai. Chỉ có một chút điều chỉnh nhỏ ở khu vực lắp đặt xích đu, cần dịch chuyển vài mét để tránh gốc cây cổ thụ.” Anh vừa nói vừa chỉ tay về phía một góc khu đất, nơi một cây cổ thụ lớn đang vươn mình sừng sững, tỏa bóng mát khắp một khoảng đất rộng. “Anh nghĩ chúng ta nên tận dụng bóng mát đó cho khu vực nghỉ ngơi của các bé.”
Yến Chi lắng nghe chăm chú, rồi ánh mắt cô dừng lại ở khu vực đã được khoanh vùng cho các hoạt động sáng tạo. “Còn khu vực vẽ tranh, Khang. Em đã rà soát kỹ rồi, mọi thứ sẵn sàng. Chỉ cần điều chỉnh nhỏ ở khu vực vẽ tranh để đảm bảo ánh sáng tốt nhất cho các bé. Em thấy góc này hơi bị khuất nắng vào giữa trưa, có thể khiến màu sắc bị chói.” Cô đề xuất, ánh mắt tinh tế của người làm nghệ thuật đã nhìn ra vấn đề mà Minh Khang, với tư duy kỹ thuật, có thể đã bỏ qua.
Minh Khang suy nghĩ một chút, rồi gật đầu tán thành. “Em nói đúng. Anh sẽ bảo các tình nguyện viên dịch chuyển bàn vẽ sang phía kia một chút. Cảm ơn em đã tinh ý.” Sự phối hợp ăn ý của họ hiện rõ qua từng lời nói, từng cử chỉ. Minh Khang tỉ mỉ với bản vẽ, kiểm tra từng con số, từng góc độ, trong khi Yến Chi lại tập trung vào cảm xúc, vào trải nghiệm của người dùng, đặc biệt là những đứa trẻ. Họ cùng nhau di chuyển một vài chậu cây nhỏ được chuẩn bị để trang trí, đặt chúng vào những vị trí mà Yến Chi cảm thấy sẽ tạo nên một không gian ấm cúng và đầy cảm hứng hơn.
Anh Tú, đang đi ngang qua với một chồng ván gỗ trên tay, mỉm cười nhìn hai người. “Hai bạn phối hợp tốt đấy chứ. Một người chắc chắn về kỹ thuật, một người tinh tế về cảm xúc. Dự án này chắc chắn sẽ thành công.” Giọng anh Tú điềm đạm, nhưng ánh mắt anh lấp lánh sự thích thú khi chứng kiến sự tương tác tự nhiên giữa Minh Khang và Yến Chi. Anh đã theo dõi họ từ những ngày đầu, và nhận ra rằng sự khác biệt ban đầu giờ đây đã trở thành một lợi thế, một sự bổ trợ hoàn hảo.
Minh Khang khẽ cười, ánh mắt anh chạm vào Yến Chi. Trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra rằng, đây không còn là những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, không còn là những cuộc đấu trí giữa hai người với hai phiên bản khác nhau. Đây là một hành trình chung, nơi anh đang học cách buông bỏ một phần sự kiểm soát lý trí của mình, để đón nhận sự tự do, sáng tạo mà Yến Chi mang lại. Anh không còn thấy cô là người "đến quá sớm" hay anh là người "chưa sẵn sàng" nữa, mà là hai con người đang cùng nhau xây dựng một điều gì đó, ở đúng thời điểm. Yến Chi cũng cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường. Sự thận trọng ban đầu của cô dần tan biến khi cô chứng kiến sự chân thành và khả năng thích nghi của Minh Khang. Anh không cố gắng ép cô vào khuôn khổ của anh, mà tôn trọng những ý tưởng bay bổng của cô, và biến chúng thành hiện thực một cách tỉ mỉ. Có lẽ, đây chính là "phiên bản" mà cô có thể tin tưởng.
***
Giữa buổi sáng, khu đất trống giờ đã biến thành một không gian tràn đầy sức sống. Tiếng cười nói rộn ràng của trẻ em hòa cùng tiếng nhạc vui tươi được mở từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bầu không khí lễ hội. Nắng đẹp, không khí trong lành, và mùi sơn mới cùng mùi đất ẩm quyện vào nhau, gợi lên cảm giác về sự khởi đầu và sáng tạo. Các tình nguyện viên nhiệt tình hướng dẫn các em nhỏ tham gia vào các hoạt động khác nhau.
Minh Khang, với chiếc mũ lưỡi trai và nụ cười thường trực trên môi, đang hướng dẫn một nhóm tình nguyện viên và vài phụ huynh về cách lắp đặt các thiết bị vui chơi đơn giản. Anh tỉ mỉ giải thích từng bước, đảm bảo mọi chi tiết kỹ thuật đều an toàn và chắc chắn. Giọng nói trầm ấm của anh vang lên, hướng dẫn mọi người một cách rõ ràng và hiệu quả. Anh kiểm tra từng mối nối, từng vít vặn, không để sót một chi tiết nào. Anh tin rằng, chỉ khi mọi thứ được chuẩn bị kỹ lưỡng, cẩn thận, thì những giá trị mà dự án mang lại mới thực sự bền vững. Đây chính là "sự ổn định" mà anh luôn theo đuổi, nhưng giờ đây, nó không chỉ dành cho bản thân hay sự nghiệp, mà còn cho cả cộng đồng, cho những nụ cười thơ trẻ.
Ở một góc khác, Yến Chi cùng Thanh Nga và các tình nguyện viên khác đang phụ trách khu vực sáng tạo. Những chiếc bàn gỗ đơn giản được phủ bạt trắng, bày đầy màu vẽ, cọ, giấy, và đủ loại vật liệu tái chế như vỏ chai, bìa carton, nắp nhựa. Yến Chi, với mái tóc dài thả tự nhiên, đeo một chiếc tạp dề màu sắc, đang say sưa hướng dẫn các em nhỏ vẽ tranh, làm đồ thủ công để trang trí không gian. Giọng nói trong trẻo của cô đầy sự nhiệt huyết, khuyến khích các em tự do thể hiện trí tưởng tượng của mình. Cô không gò bó các em vào bất kỳ khuôn mẫu nào, mà chỉ gợi ý, động viên. "Các con hãy dùng màu sắc mà con yêu thích nhất để kể câu chuyện của mình nhé! Không có màu nào là sai đâu," cô nói, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Một em bé gái khoảng năm tuổi, với đôi mắt to tròn và mái tóc tết hai bím, đang say sưa vẽ một ngôi nhà cầu vồng. Bất ngờ, em lỡ tay làm đổ lọ màu xanh dương lên toàn bộ bức tranh và cả chiếc bàn. Tiếng khóc thút thít của em vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Minh Khang, đang ở gần đó, ngay lập tức quay lại. Anh nhìn thấy vết màu loang lổ, và phản ứng tự nhiên của một người luôn yêu thích sự ngăn nắp là muốn nhanh chóng dọn dẹp.
Nhưng Yến Chi nhanh hơn. Cô cúi xuống, ôm lấy em bé, vuốt nhẹ mái tóc rối bời của em. “Ôi, không sao đâu con,” Yến Chi trấn an, giọng cô dịu dàng như một làn gió. “Đôi khi những điều 'lỡ' lại tạo nên điều bất ngờ đẹp đẽ nhất đấy. Con nhìn xem, màu xanh này đẹp quá. Chúng ta cùng biến vệt màu này thành một con đường cầu vồng nhé! Hoặc là một dòng sông nhỏ chảy qua khu vườn thần tiên của con thì sao?” Cô vừa nói vừa lấy một cây cọ khác, chấm một chút màu trắng và bắt đầu phác họa những đám mây trên nền màu xanh loang lổ, biến "lỗi lầm" thành một phần của tác phẩm. Ánh mắt em bé từ từ ngưng đọng nước mắt, tò mò nhìn cô.
Minh Khang, đứng cạnh đó, đã nhanh chóng lấy một chiếc khăn ẩm từ túi đồ sơ cứu và nhẹ nhàng lau đi vết màu trên bàn. Anh không nói gì, chỉ thì thầm với Yến Chi khi cô đang cúi xuống trò chuyện với em bé, “Em luôn có cách biến mọi thứ trở nên tích cực.” Giọng anh đầy sự ngưỡng mộ, một sự ngưỡng mộ chân thành dành cho khả năng cảm hóa và sự sáng tạo không ngừng của cô. Anh nhận ra rằng, trong khi anh chỉ nghĩ đến việc "sửa chữa" một vấn đề, Yến Chi lại nhìn thấy một cơ hội để "biến hóa" nó thành một điều đẹp đẽ hơn.
Thanh Nga, đang quan sát từ xa, mỉm cười nói với một tình nguyện viên bên cạnh. “Hai bạn đúng là một cặp bài trùng. Một người xử lý vấn đề, một người xử lý cảm xúc.” Lời nói của cô tuy chỉ là một câu đùa vui, nhưng lại chạm đến một sự thật hiển nhiên. Minh Khang và Yến Chi, bằng những cách khác nhau, đã bổ trợ cho nhau một cách hoàn hảo. Minh Khang với sự tỉ mỉ, cẩn trọng, đảm bảo nền tảng vững chắc. Yến Chi với sự bay bổng, sáng tạo, thổi hồn vào từng chi tiết.
Sau sự cố nhỏ, cả hai cùng hướng dẫn các em nhỏ tiếp tục hoạt động, phối hợp nhịp nhàng trong mọi khía cạnh. Minh Khang giúp các em cố định những tác phẩm điêu khắc nhỏ làm từ vật liệu tái chế, trong khi Yến Chi hướng dẫn các em tô màu cho những bức tranh lớn sẽ được treo lên hàng rào. Ánh mắt họ giao nhau thường xuyên, không còn sự e dè hay xa cách, mà thay vào đó là sự thấu hiểu và đồng điệu sâu sắc. Trong khoảnh khắc đó, Yến Chi nhận ra rằng, Minh Khang không chỉ là một người đàn ông thành đạt, mà còn là một người đàn ông ấm áp, kiên nhẫn, và đặc biệt là biết lắng nghe, biết thích nghi. Anh không còn là "phiên bản" của một người chỉ biết vùi đầu vào công việc, mà là một "phiên bản" đã biết nhìn ra giá trị của những điều nhỏ bé, của những nụ cười trẻ thơ. Và Minh Khang, anh cảm nhận được sự mở lòng của Yến Chi, không còn là những rào cản vô hình, mà là sự tin tưởng, sự chấp nhận. Anh biết, anh đang đi đúng hướng.
***
Khi những vệt nắng cuối cùng của ngày bắt đầu chìm xuống phía chân trời, nhuộm bầu trời thành một bức tranh màu cam tím rực rỡ, Minh Khang, Yến Chi, Anh Tú và Thanh Nga ghé vào quán cà phê 'Dấu Chân Mưa'. Quán nằm trong một con hẻm nhỏ, khuất mình sau những dãy nhà cao tầng, nhưng lại là một ốc đảo bình yên giữa lòng thành phố ồn ào. Đó là một ngôi nhà ống cổ được cải tạo, vẫn giữ lại nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ với những ô cửa sổ vòm và ban công sắt uốn lượn. Nội thất bên trong chủ yếu là gỗ tối màu, những chiếc bàn, ghế được chạm khắc tinh xảo, phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng. Nhiều tranh ảnh cũ, sách báo và các vật dụng trang trí vintage được sắp đặt một cách ngẫu hứng nhưng đầy nghệ thuật, tạo nên một không gian hoài niệm và thân thuộc.
Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện cùng hương bánh ngọt mới ra lò, phảng phất đâu đó mùi hoa nhài dịu nhẹ từ khu vườn nhỏ phía sau. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương như một lời ru, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn nhưng cũng có chút u buồn man mác. Đó là một không gian lý tưởng để tổng kết một ngày dài với nhiều cảm xúc.
Họ chọn một góc bàn cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ và cảm nhận được làn gió mát mẻ của buổi hoàng hôn đang buông xuống. Sau khi gọi đồ uống, Minh Khang mở sổ tay, bắt đầu tổng kết những gì đã làm được trong ngày. “Hôm nay, mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ. Các hạng mục kỹ thuật đều hoàn thành đúng tiến độ. Đặc biệt, khu vực sáng tạo của Chi đã thu hút rất nhiều trẻ em. Anh thấy các em rất hào hứng.” Giọng anh trầm ấm, mang theo sự hài lòng rõ rệt.
Yến Chi mỉm cười, nhấp một ngụm trà gừng nóng. “Đúng vậy. Các bé rất đáng yêu và sáng tạo. Em đã không nghĩ rằng ý tưởng 'Xưởng thủ công xanh' lại được đón nhận nhiệt tình đến thế. Vấn đề duy nhất là chúng ta cần thêm một số vật liệu tái chế đa dạng hơn cho những buổi sau.” Cô vừa nói vừa phác thảo một vài ý tưởng mới lên chiếc khăn giấy, đôi mắt vẫn lấp lánh niềm hứng khởi.
Anh Tú đưa tay gãi cằm, vẻ mặt điềm đạm. “Tôi thấy cách hai bạn phối hợp hôm nay thực sự rất hiệu quả. Minh Khang tỉ mỉ, chắc chắn, đảm bảo nền tảng. Yến Chi bay bổng, sáng tạo, thổi hồn vào từng hoạt động. Đúng là sự bổ trợ hoàn hảo.” Anh cười nhẹ, ánh mắt nhìn hai người đầy ẩn ý. “Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và có lẽ, đây là lúc các bạn tìm thấy đúng phiên bản của nhau, không phải để yêu đương, mà để cùng nhau tạo ra những giá trị mới.”
Minh Khang nhìn Anh Tú, rồi ánh mắt anh lại chuyển sang Yến Chi. “Anh nhận ra rằng cách em nhìn nhận vấn đề, luôn đặt cảm xúc và sự sáng tạo lên hàng đầu, đã giúp dự án trở nên sống động hơn rất nhiều. Nếu chỉ có sự logic của anh, e rằng sẽ khô khan và chỉ dừng lại ở một công trình xây dựng đơn thuần.” Anh thừa nhận, giọng nói chân thành, không chút che giấu. Anh đã từng là người tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó", và "sự ổn định" đó thường đi kèm với những con số, những kế hoạch chi tiết. Nhưng Yến Chi đã cho anh thấy một "sự ổn định" khác, một sự ổn định của cảm xúc, của những giá trị nhân văn mà anh đã bỏ lỡ trong những năm tháng mải mê theo đuổi sự nghiệp.
Yến Chi ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt Minh Khang. “Ngược lại, sự tỉ mỉ và khả năng tổ chức của anh đã biến những ý tưởng bay bổng của em thành hiện thực một cách hiệu quả. Em nghĩ chúng ta là một sự kết hợp tốt.” Cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sự chân thành. Cô nhớ lại những lần gặp gỡ trước, khi Minh Khang còn là một người đàn ông bận rộn, đầy tham vọng, và cô là một người vừa trải qua đổ vỡ. Họ đã từng là "đúng người, sai thời điểm", và cô đã từng cảm thấy anh "chưa sẵn sàng" để yêu. Nhưng giờ đây, cô thấy một "phiên bản" Minh Khang khác, một phiên bản đã "quay đầu", đã biết trân trọng những điều nhỏ bé, và đã học cách cân bằng giữa sự nghiệp và cuộc sống.
Thanh Nga, với vẻ mặt tinh quái, nhấp một ngụm cà phê, rồi nói với một nụ cười rạng rỡ. “Đúng là 'thiên thời, địa lợi, nhân hòa' rồi. Quan trọng là 'nhân' ở đây biết cách dung hòa và chấp nhận nhau.” Cô liếc nhìn hai người, rồi thêm vào, “Một khởi đầu rất hứa hẹn cho một mối quan hệ… à nhầm, cho một dự án ý nghĩa.” Cô cố ý kéo dài từ "mối quan hệ" rồi đổi ý, khiến cả Anh Tú và Yến Chi đều bật cười. Minh Khang cũng khẽ lắc đầu cười, trong lòng anh, câu nói đó không hoàn toàn là một câu đùa. Anh biết, mối quan hệ giữa anh và Yến Chi đang vượt ra ngoài khuôn khổ của những người bạn hay cộng sự đơn thuần. Nó đang dần hình thành một nền tảng vững chắc, dựa trên sự tôn trọng, thấu hiểu và đồng điệu về giá trị, một kiểu quan hệ mà anh chưa từng nghĩ tới.
Trong cuộc trò chuyện, Minh Khang và Yến Chi nhận ra rằng những khác biệt trong tư duy của họ lại bổ trợ cho nhau một cách hoàn hảo, tạo nên hiệu quả bất ngờ. Minh Khang, với sự phân tích logic và khả năng quản lý dự án xuất sắc, đã biến những ý tưởng sáng tạo của Yến Chi thành những kế hoạch khả thi. Còn Yến Chi, với sự nhạy cảm nghệ thuật và khả năng kết nối cảm xúc, đã thổi hồn vào những cấu trúc khô khan của Minh Khang, làm cho dự án trở nên sống động và ý nghĩa hơn. Ánh mắt họ chạm nhau thường xuyên, không còn sự ngượng nghịu, mà là sự tôn trọng và đồng điệu sâu sắc.
Khi buổi tối dần buông, quán cà phê 'Dấu Chân Mưa' càng trở nên trầm lắng hơn. Minh Khang nhìn đồng hồ, rồi quay sang Yến Chi. “Đã muộn rồi. Anh đưa em về nhé?” Anh đề nghị, giọng nói ấm áp và tự nhiên. Đó không phải là một lời mời hẹn hò, mà là một cử chỉ quan tâm chân thành, một bước tiến nhỏ nhưng ý nghĩa trong mối quan hệ của họ. Yến Chi mỉm cười, gật đầu. Cô không còn cảm thấy cần phải giữ khoảng cách hay đề phòng nữa.
Khi họ bước ra khỏi quán, bầu trời đêm đã ngập tràn ánh sao. Minh Khang mở cửa xe cho Yến Chi, và khi cô ngồi vào, một cảm giác bình yên lạ thường bao trùm lấy cô. Cô nhìn Minh Khang, thấy anh không còn là "phiên bản" của một người chỉ biết chạy theo danh vọng, mà là một "phiên bản" đã biết dừng lại, lắng nghe và yêu thương. Và cô, cũng không còn là "phiên bản" của một người chỉ biết chạy trốn khỏi nỗi đau, mà là một "phiên bản" đã dám mở lòng, dám chấp nhận những kết nối mới. Dù chưa phải là tình yêu lãng mạn, nhưng trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy họ đang đi trên một "hành trình chung", nơi họ đã tìm thấy đúng người, và đúng thời điểm, để cùng nhau xây dựng một điều gì đó ý nghĩa. Một tương lai khác biệt, nơi khao khát và an nhiên có thể tồn tại song song, không cần phải chọn lựa.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.