Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 241: Bình Minh Tuổi Ba Mươi: Sự Vô Vọng Giữa Đỉnh Cao

Đêm Sài Gòn buông xuống, như một tấm màn nhung huyền ảo phủ lên thành phố. Từ độ cao của căn penthouse, Minh Khang có thể thu trọn vào tầm mắt cả một vũ điệu ánh sáng không ngừng nghỉ. Những con đường uốn lượn như dải ngân hà chảy dài, những tòa nhà chọc trời lấp lánh như những khối pha lê khổng lồ. Kiến trúc hiện đại, tối giản của căn hộ càng tôn lên vẻ lộng lẫy xa hoa, với những tấm kính cường lực từ sàn đến trần nhà, nội thất nhập khẩu đắt tiền và tông màu trầm chủ đạo, tạo nên một không gian vừa sang trọng vừa có chút lạnh lẽo. Tiếng nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng len lỏi trong không khí, hòa cùng tiếng gió rít khe khẽ qua ô cửa kính, và tiếng nước chảy rì rầm từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng. Mùi gỗ quý từ bộ bàn ghế cổ điển trộn lẫn với hương nước hoa nam tính phảng phất, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự thành công và cô độc.

Minh Khang đứng lặng lẽ bên cửa sổ lớn, ly rượu vang đỏ sóng sánh trong tay, thứ chất lỏng sánh đặc, ấm áp không làm dịu đi sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn anh. Anh vừa trải qua sinh nhật tuổi ba mươi, một cột mốc mà anh luôn nghĩ sẽ tràn đầy sự viên mãn, một đỉnh cao chói lọi của tuổi trẻ và sự nghiệp. Anh đã hình dung mình sẽ đứng ở đây, mỉm cười mãn nguyện nhìn xuống đế chế mà mình đã dày công gây dựng. Nhưng giờ đây, khi mọi thứ đã nằm trong tầm tay, thứ duy nhất anh cảm thấy không phải là niềm vui trọn vẹn, mà là một khoảng trống vô định, mênh mông đến đáng sợ. "Ba mươi tuổi..." anh thì thầm, giọng nói trầm khẽ lạc đi trong không gian rộng lớn, "đây là tất cả những gì mình đã xây dựng sao? Một đế chế bằng gạch và thép, nhưng rỗng tuếch bên trong?"

Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát của rượu như thấm vào từng tế bào, gợi lên một nỗi cay đắng khó tả. Ánh mắt anh lướt qua những bức ảnh được sắp xếp gọn gàng trên màn hình điện thoại, đó là những hình ảnh về các dự án kiến trúc đồ sộ mà công ty anh đã hoàn thành xuất sắc, những giải thưởng danh giá, những buổi lễ ký kết hợp đồng triệu đô. Tất cả đều là minh chứng cho một hành trình không ngừng nghỉ, một cuộc đua không mệt mỏi với thời gian và đối thủ. Anh đã lao đầu vào công việc, từng giây từng phút, từng ngày từng đêm, tin rằng chỉ khi đạt được sự ổn định tột cùng, anh mới xứng đáng yêu thương và được yêu thương. Niềm tin ấy đã trở thành kim chỉ nam, là ngọn đuốc soi đường cho anh suốt những năm tháng tuổi trẻ. Anh đã nghĩ, thành công sẽ mang đến hạnh phúc, sự đủ đầy vật chất sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng giờ đây, khi đã chạm đến đỉnh vinh quang, anh nhận ra mình đang đứng trên một ngọn núi cô độc, nơi gió thổi mạnh hơn và không khí loãng hơn, khiến trái tim anh càng thêm hụt hẫng.

Hình ảnh từ dự án cộng đồng ở chương trước chợt hiện về. Đó là những ngày anh và Yến Chi cùng các tình nguyện viên khác lăn lộn trên công trường, cùng nhau biến một khu đất hoang thành một không gian xanh tươi, đầy ắp tiếng cười trẻ thơ. Anh nhớ như in nụ cười rạng rỡ của Yến Chi khi cô bế một đứa bé lên cao, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui, sự bình yên và tự tại mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ ai. Cái cảm giác ấm áp, thanh thản khi được cống hiến, được kết nối với cộng đồng, được nhìn thấy những giá trị nhân văn mà anh đã từng lãng quên – nó ngắn ngủi nhưng chân thật đến lạ thường. Nó đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo anh đang cảm nhận lúc này.

Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp Yến Chi đang cười rạng rỡ bên cạnh lũ trẻ trong ngày tổng kết dự án. Ánh mắt cô ấy toát lên sự bình yên, sự tự tại mà anh đang khao khát. Không phải là sự bình yên đến từ tiền bạc hay danh vọng, mà là sự bình yên nội tại, tự thân cô ấy tạo ra. Nó không bị ảnh hưởng bởi những phù phiếm bên ngoài, mà vững vàng như rễ cây bám sâu vào đất. Minh Khang nhìn kỹ bức ảnh, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn nhấp nháy không ngừng, vô cảm trước nỗi lòng anh. Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực anh, nặng trĩu những suy tư.

"Mình đã đặt cược cả tuổi trẻ vào cái gọi là 'ổn định'," anh tự nhủ, "và giờ mình có nó. Nhưng cái giá phải trả... liệu có quá đắt?" Anh đã xây dựng một "đế chế" vững chắc, nhưng quên mất rằng một đế chế cần có sự sống, cần có những mối quan hệ, những cảm xúc chân thật để nó không trở thành một pháo đài cô đơn. Sự thành công vật chất đã đưa anh lên một tầm cao mới, nhưng cũng vô tình tạo ra một khoảng cách vô hình, xa cách với những giá trị thực sự của cuộc sống, với những điều giản dị nhưng ý nghĩa. Anh biết, anh đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng. Con đường anh đã chọn đã đưa anh đến đỉnh cao sự nghiệp, nhưng cũng để lại một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn, một nỗi khao khát cháy bỏng về một điều gì đó vượt lên trên mọi thành tựu. Giờ đây, anh muốn tìm kiếm một con đường khác, một con đường dẫn đến những giá trị sâu sắc hơn, đến sự kết nối thực sự. Và không hiểu sao, hình bóng Yến Chi, phiên bản bình yên, độc lập của cô ấy, lại hiện rõ trong tâm trí anh như một ngọn hải đăng, một lời nhắc nhở về một thế giới mà anh đã bỏ lỡ. Anh cảm thấy một sự "muộn màng" đang chớm nở, một nỗi tiếc nuối khi nhận ra những giá trị ấy quá trễ, khi cô ấy đã trưởng thành và tự chủ theo cách riêng của mình, không còn là cô gái mà anh từng cho là "chưa đúng thời điểm" nữa. Anh đã trì hoãn quá lâu, đặt công việc lên trên hết, và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự lựa chọn đó. Ly rượu vang trong tay anh đã cạn, và đêm cũng dần về khuya, nhưng những suy tư trong tâm trí anh thì dường như mới chỉ bắt đầu.

***

Sáng hôm sau, văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' vẫn bừng sáng dưới ánh nắng Sài Gòn, nhưng không khí bên trong thì mát lạnh và khô ráo nhờ hệ thống điều hòa hoạt động hết công suất. Tòa nhà văn phòng kính hiện đại, nội thất bên trong tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, tạo nên một không gian chuyên nghiệp và hiệu quả. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng điện thoại reo không ngớt, tiếng trao đổi công việc nhanh gọn và tiếng máy in rào rào tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn. Đôi khi, một bản nhạc không lời nhẹ nhàng phát ra từ khu vực làm việc chung, cố gắng làm dịu đi sự căng thẳng, nhưng dường như không mấy hiệu quả. Mùi giấy in mới, cà phê vừa pha và nước hoa cao cấp của các nhân viên hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của môi trường công sở.

Minh Khang ngồi trong văn phòng riêng, chiếc ghế xoay bọc da êm ái nhưng anh cảm thấy như đang ngồi trên một chiếc ghế đầy gai. Anh nhìn ra không gian làm việc mở của nhân viên qua tấm kính trong suốt. Ánh mắt anh dừng lại ở Đức Anh, cậu mentee trẻ tuổi đang say sưa thảo luận với đồng nghiệp về một mô hình kiến trúc mới. Đức Anh với vẻ ngoài trẻ trung, năng động, đôi mắt sáng bừng đầy nhiệt huyết, dáng vẻ hăng hái ấy khiến Minh Khang như nhìn thấy hình bóng của chính mình mười năm về trước, khi anh cũng từng ôm ấp những hoài bão và khát vọng cháy bỏng tương tự, tin rằng công việc là tất cả, là mục tiêu duy nhất của cuộc đời.

Cốc cà phê sứ trên bàn còn nguyên hơi ấm, nhưng anh chưa hề nhấp một ngụm nào. Anh đang cố gắng tập trung vào chồng hồ sơ trước mặt, nhưng tâm trí anh cứ lơ đãng, trôi dạt về đêm qua, về những suy tư không lối thoát. Anh đã đạt được mọi thứ mà một Minh Khang trẻ tuổi từng khao khát: một công ty thành công, một vị trí đỉnh cao, một cuộc sống xa hoa. Nhưng cái cảm giác trống rỗng vẫn đeo bám anh như một cái bóng, khiến anh thấy mọi thành tựu đều trở nên vô nghĩa.

Cánh cửa văn phòng bật mở, Đức Anh bước vào, khuôn mặt rạng rỡ, đầy vẻ tự hào. Cậu thanh niên trẻ vẫn giữ vững phong thái chỉnh tề với chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt và quần tây đen, toát lên sự chuyên nghiệp và đầy triển vọng. "Thưa sếp," Đức Anh nói, giọng nói tràn đầy năng lượng, "dự án X đã hoàn thành xuất sắc, đối tác rất hài lòng ạ! Họ thậm chí còn đề xuất hợp tác thêm cho hai dự án tiếp theo với quy mô lớn hơn nữa."

Minh Khang ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự thờ ơ kỳ lạ. Anh gật đầu một cách máy móc. "Tốt. Cứ theo kế hoạch mà triển khai. Em cứ gửi báo cáo chi tiết qua email cho tôi." Anh nghe những lời báo cáo của Đức Anh, đưa ra những lời chỉ dẫn sắc bén, chính xác như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo. Anh vẫn là một kiến trúc sư tài ba, một CEO xuất sắc, nhưng không còn tìm thấy niềm vui trong những lời khen ngợi hay những hợp đồng béo bở. Những thành công vang dội giờ đây chỉ như những con số vô hồn trên bảng báo cáo, không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn anh.

Đức Anh vẫn tiếp tục hào hứng trình bày về những ý tưởng mới, những kế hoạch đầy tham vọng, ánh mắt lấp lánh niềm tin vào một tương lai tươi sáng. "Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!" Đức Anh thốt lên, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn Minh Khang. Lời nói ấy như một mũi dao vô hình cứa vào trái tim Minh Khang. Anh đã từng là Đức Anh, từng tin rằng thành công là chìa khóa duy nhất dẫn đến hạnh phúc. Nhưng giờ đây, anh lại chính là người đang nghi ngờ thứ chìa khóa đó. Anh chỉ có thể nở một nụ cười nhạt, không đáp lại. "Cứ làm tốt công việc của mình là được, Đức Anh."

Minh Khang ký vào tài liệu một cách máy móc, rồi lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh thẳm. Anh đang tìm kiếm điều gì đó, một câu trả lời, một tia sáng dẫn lối thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của sự nghiệp và nỗi cô đơn. Thành công đã đến, nhưng hạnh phúc thì vẫn ở một nơi rất xa, ngoài tầm với của anh. Anh nhớ lại lời Yến Chi nói trong quán cà phê, về việc "kết nối nhân văn", về "giá trị của việc sẻ chia". Có lẽ, anh đã tập trung quá nhiều vào việc xây dựng những công trình vật chất mà quên mất việc xây dựng một "công trình" tinh thần vững chãi cho chính mình. Anh bắt đầu cảm thấy sự bức bối, một khát khao mãnh liệt muốn thoát ra khỏi cái guồng quay mà anh đã tự đặt mình vào.

***

Chiều muộn, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả không gian penthouse. Những tia nắng cuối ngày rọi thẳng vào căn phòng qua khung cửa kính lớn, tạo nên một vẻ đẹp vừa lộng lẫy vừa u hoài. Minh Khang đang ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da, ánh mắt anh dõi theo những vệt sáng nhảy múa trên sàn nhà. Tiếng nhạc không lời cổ điển vẫn văng vẳng, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng đến mức cô độc trong căn hộ rộng lớn này. Mùi gỗ quý và nước hoa nam tính vẫn hiện hữu, nhưng anh cảm thấy chúng như đang bao bọc lấy một sự tr��ng rỗng vô hình.

Đúng lúc đó, điện thoại anh reo lên, phá tan sự tĩnh mịch. Đó là Hoàng Nam. Minh Khang nhấc máy, cố gắng điều chỉnh giọng điệu để nghe tự nhiên nhất có thể. "Alo, Nam à?"

Đầu dây bên kia, giọng Hoàng Nam tràn đầy vẻ vui vẻ, hạnh phúc, như một làn gió mát lành nhưng cũng mang theo chút vị chát của sự ghen tị mơ hồ. "Thằng cha này, công việc ngập đầu không biết có bạn bè gì không? Mày còn nhớ số điện thoại tao không đấy?" Hoàng Nam trêu chọc, rồi anh ta tiếp tục kể một tràng về buổi đi chơi cuối tuần với Khánh Linh, về việc họ đã tìm thấy một cửa hàng đồ trẻ em thật dễ thương, và về những món ăn Khánh Linh định nấu cho bữa tối. "Khánh Linh nấu món mày thích đấy, cuối tuần này rảnh không, qua nhà tao ăn cơm? Thằng cu nhà tao cũng sắp chào đời rồi, mày làm chú thì phải có trách nhiệm chứ!" Giọng điệu của Hoàng Nam là sự kết hợp hoàn hảo giữa tình bạn và niềm hạnh phúc gia đình viên mãn, một thứ hạnh phúc mà Minh Khang cảm thấy mình đang ngày càng xa vời.

Minh Khang cố gắng nở một nụ cười, nhưng anh biết nó không thể che giấu được sự hụt hẫng trong lòng. Anh cảm thấy một sự ghen tị mơ hồ dâng lên, không phải là ghen tị với thành công hay tài sản, mà là ghen tị với sự bình yên, ấm áp của một gia đình nhỏ, với một bến đỗ tình cảm mà anh đang thiếu vắng. "À... chắc tao bận rồi, Nam ạ," anh nói, giọng điệu có chút gượng gạo. "Dạo này công việc ở công ty cũng nhiều. Chúc mừng mày nhé, chuẩn bị lên chức bố rồi." Anh cố gắng chuyển hướng cuộc trò chuyện, không muốn để lộ ra sự yếu đuối của mình. "Mày cứ bảo Khánh Linh đừng nấu cầu kỳ quá, giữ sức khỏe cho em bé là quan trọng nhất."

"Thôi được rồi, biết ngay mà," Hoàng Nam thở dài, nhưng giọng điệu vẫn đầy thông cảm. "Làm gì thì làm cũng phải giữ gìn sức khỏe đấy. Đừng có cố quá rồi lại ngã bệnh ra đấy. Mà mày cũng nên kiếm một cô đi là vừa, ba mươi tuổi rồi còn gì, cứ mãi độc thân thế à?" Lời nhắc nhở của Hoàng Nam như một nhát dao cứa vào vết thương lòng Minh Khang. Anh đã từng tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Giờ đây, anh đã có sự ổn định, thậm chí là dư dả, nhưng tình yêu thì vẫn ở đâu đó ngoài tầm với. Và nhìn vào hạnh phúc giản dị, chân thật của Hoàng Nam, anh nhận ra mình đã bỏ lỡ quá nhiều điều.

Minh Khang chỉ ừ hữ vài tiếng rồi cúp máy. Anh đặt điện thoại xuống bàn, rồi nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình. Chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền, mặt kính sapphire lấp lánh, kim giây vẫn tích tắc đều đặn, như thể thời gian đang trôi qua một cách vô nghĩa, không chờ đợi bất kỳ ai. Anh cảm thấy một nỗi cô đơn càng lớn hơn, như một tảng băng chìm đang bao trùm lấy anh. Hoàng Nam đang hạnh phúc với tổ ấm nhỏ của mình, với một người vợ yêu thương và một đứa con sắp chào đời. Còn anh, anh có gì? Những con số trên tài khoản ngân hàng, những dự án đồ sộ, một căn penthouse lộng lẫy và... sự trống rỗng.

Anh nhận ra rằng, sự nghiệp, dù có thành công đến mấy, cũng không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn. Nó không thể mang lại những cái ôm ấm áp, những lời chia sẻ chân thành hay một bàn tay để nắm lấy khi mệt mỏi. Anh đã hy sinh quá nhiều cho mục tiêu "ổn định" mà bỏ quên chính bản thân và những khao khát tình cảm sâu thẳm nhất. Nỗi "muộn màng" mà anh cảm nhận từ đêm qua giờ đây càng trở nên rõ ràng và day dứt hơn bao giờ hết. Anh đã từng có những cơ hội, từng có những khoảnh khắc, nhưng anh đã bỏ lỡ tất cả vì một mục tiêu duy nhất. Và giờ đây, anh đang phải trả giá cho sự lựa chọn đó. Hình ảnh Yến Chi, với nụ cười bình yên và ánh mắt tự tại, lại một lần nữa hiện lên trong tâm trí anh, như một biểu tượng của những giá trị mà anh đang thiếu. Cô ấy không chờ đợi anh, cô ấy đã tự tạo ra hạnh phúc và sự bình yên cho riêng mình. Và anh, anh đang ở đâu trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc của chính mình?

***

Nửa đêm, không gian penthouse chìm vào sự tĩnh mịch tuyệt đối, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khung cửa kính và tiếng nhạc không lời cổ điển vẫn đều đặn ngân nga, như một lời thì thầm của đêm. Minh Khang vẫn ngồi trên chiếc ghế sofa, ly rượu vang đã cạn từ lâu, và chiếc đồng hồ đeo tay cũng đã được tháo ra, đặt gọn gàng trên bàn kính. Anh đã trải qua nhiều giờ đồng hồ trôi nổi trong những suy tư không dứt, những câu hỏi cứ bủa vây lấy tâm trí anh, không ngừng xoáy sâu vào tận cùng nỗi cô đơn. Anh đã cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp cho cái cảm giác trống rỗng mà sự nghiệp đỉnh cao không thể nào lấp đầy.

"Mình đã sai ở đâu?" Anh tự hỏi, giọng nói khẽ khàng, lạc đi trong không gian rộng lớn. "Mình đã bỏ lỡ điều gì?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Anh đã dành cả tuổi trẻ để theo đuổi sự nghiệp, để xây dựng một đế chế vững chắc, để đạt được cái gọi là "sự ổn định" mà anh tin rằng là nền tảng cho mọi hạnh phúc. Nhưng giờ đây, khi đã có tất cả, anh lại thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết. Anh có tiền bạc, danh vọng, sự nghiệp lẫy lừng, nhưng anh không có một bàn tay để nắm lấy, không có một bờ vai để tựa vào khi mệt mỏi, không có một trái tim để sẻ chia những niềm vui và nỗi buồn.

"Phải chăng... sự ổn định này không phải là tất cả?" Anh lẩm bẩm, câu hỏi này trực tiếp thách thức niềm tin cốt lõi mà anh đã gầy dựng bấy lâu. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu là một thứ xa xỉ chỉ dành cho những người đã có đủ đầy mọi thứ. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu sẽ tự tìm đến khi anh đã vững vàng. Nhưng thực tế phũ phàng đã chứng minh điều ngược lại. Sự ổn định mà anh đạt được đã mang lại cho anh một cuộc sống tiện nghi, nhưng đồng thời cũng đẩy anh vào một trạng thái cô lập, một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn mà không một dự án triệu đô nào có thể lấp đầy.

Anh vùi mặt vào lòng bàn tay, cảm nhận sự mệt mỏi và khao khát trỗi dậy mạnh mẽ. Đó không chỉ là sự mệt mỏi thể xác sau những giờ làm việc căng thẳng, mà là sự kiệt quệ tinh thần, một nỗi khát khao cháy bỏng về một tình yêu thực sự, một sự kết nối sâu sắc mà anh đã bỏ quên quá lâu. Anh thầm thì, giọng nói nghẹn ngào như thể đang thú nhận một bí mật bị chôn giấu bấy lâu. "Mình đã hy sinh quá nhiều... mình đã bỏ lỡ quá nhiều..."

Trong khoảnh khắc yếu lòng ấy, hình ảnh mơ hồ của Yến Chi lại hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, không còn là một bóng hình thoáng qua mà là một biểu tượng cụ thể. Cô ấy, với vẻ đẹp mộc mạc, tâm hồn bình yên và sự tự chủ đáng ngưỡng mộ, chính là đại diện cho những giá trị mà anh đang khao khát. Cô ấy không cần những thứ hào nhoáng bên ngoài để cảm thấy hạnh phúc, cô ấy tự tạo ra hạnh phúc cho mình từ những điều giản dị, từ những kết nối nhân văn. Anh nhận ra, Yến Chi không chỉ là một người bạn đồng hành trong dự án cộng đồng, mà cô ấy còn là một tấm gương phản chiếu, cho anh thấy những gì anh đang thiếu, và những gì anh thực sự cần trong cuộc đời này.

Đây chính là khoảnh khắc anh bắt đầu nhận ra những ưu tiên của mình cần phải thay đổi. Anh không thể tiếp tục sống trong cái vỏ bọc của sự thành công vật chất mà thiếu đi sự đủ đầy về mặt cảm xúc. Anh không thể tiếp tục chờ đợi tình yêu đến một cách ngẫu nhiên khi anh đã sẵn sàng. Anh phải chủ động tìm kiếm, chủ động xây dựng những gì mình khao khát.

Minh Khang ngồi thẳng dậy, ánh mắt anh giờ đây không còn sự trống rỗng mà thay vào đó là một tia sáng của sự quyết tâm. Anh nắm chặt hai bàn tay, cảm nhận sức mạnh đang chảy trong huyết quản. Anh thầm thì một lời hứa với chính mình, một lời hứa sẽ thay đổi cuộc đời anh. "Mọi thứ sẽ thay đổi," anh nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên định. Anh sẽ không còn là phiên bản của Minh Khang chỉ biết chạy theo sự nghiệp, mà sẽ là một Minh Khang biết trân trọng những giá trị sâu sắc hơn, biết khao khát và theo đuổi một tình yêu đích thực. Con đường phía trước có thể đầy chông gai, có thể là một hành trình "muộn màng" để sửa chữa những sai lầm của quá khứ, nhưng anh biết, đây là con đường duy nhất để anh tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc trọn vẹn. Anh đã sẵn sàng để đối diện với nó.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free