Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 242: Phép Cộng Tình Yêu và Nỗi Trừ Chiếc
Minh Khang đứng lặng trước khung cửa kính của căn penthouse, ánh mắt anh dõi theo những vì sao lấp lánh trên nền trời đen thẫm của thành phố. Lời hứa tự thốt ra đêm qua vẫn còn văng vẳng bên tai, một lời thề nguyện không chỉ với chính anh mà còn với một phần tâm hồn đã bị bỏ quên quá lâu. "Mọi thứ sẽ thay đổi." Anh đã nói thế. Và giờ đây, ánh sáng bình minh đầu tiên vừa hé rạng, mang theo một làn gió mát lành, như muốn cuốn đi những hoài nghi còn vương vấn trong anh. Sáng nay, Minh Khang thức dậy với một cảm giác khác lạ, không còn sự nặng nề của những ngày tháng chỉ biết lao vào công việc. Anh cảm thấy một tia hy vọng le lói, một sự thôi thúc mạnh mẽ để bắt đầu hành trình tìm kiếm một điều gì đó ý nghĩa hơn, một sự đủ đầy mà anh đã từng nghĩ rằng sự nghiệp có thể mang lại.
Tối nay, anh có hẹn với Hoàng Nam và Khánh Linh. Một bữa ăn thân mật mà Hoàng Nam đã gợi ý từ lâu, như một cách để kéo anh ra khỏi guồng quay công việc không ngừng nghỉ. Minh Khang đã do dự, nhưng rồi anh nhận ra đây chính là cơ hội để anh đối diện với những gì anh đang thiếu, để anh nhìn rõ hơn cái hình ảnh của một hạnh phúc mà anh đã từng cho là xa xỉ, không phù hợp với con đường anh đã chọn. Anh khoác lên mình chiếc áo sơ mi màu xanh than nhã nhặn, kết hợp với quần kaki màu kem, trông anh thư thái hơn hẳn so với những bộ vest phẳng phiu thường ngày. Dù vậy, đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn ẩn chứa một nét suy tư, một sự chờ đợi mơ hồ.
Anh đến Nhà Hàng 'Bữa Tối Của Ký Ức' sớm hơn giờ hẹn một chút. Bước chân anh chậm rãi qua cánh cửa gỗ chạm trổ tinh xảo, một thế giới khác như mở ra. Kiến trúc nơi đây mang phong cách tân cổ điển, với những cột đá cẩm thạch và đường nét hoa văn tinh xảo, nhưng không hề tạo cảm giác nặng nề. Thay vào đó, nó toát lên vẻ sang trọng, ấm cúng nhờ ánh đèn vàng dịu nhẹ tỏa ra từ những chiếc đèn chùm pha lê và những ngọn nến lung linh trên mỗi bàn ăn. Không gian rộng rãi, nhưng được bố trí khéo léo với những vách ngăn gỗ, tạo nên sự riêng tư cho từng nhóm khách. Tiếng nhạc không lời du dương, một bản piano nhẹ nhàng của Chopin, lấp đầy không gian một cách êm ái, hòa lẫn với tiếng ly tách chạm nhẹ, tiếng thì thầm trò chuyện của những cặp đôi, những gia đình. Mùi thức ăn cao cấp thoang thoảng, mùi rượu vang nồng nàn, cùng hương hoa ly trắng tinh khiết trên bàn, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, thanh lịch và yên tĩnh đến nao lòng.
Từ góc nhìn của mình, Minh Khang thấy Hoàng Nam và Khánh Linh đã ngồi đợi ở một bàn trong góc, cạnh cửa sổ nhìn ra khu vườn nhỏ. Hoàng Nam, với dáng người thư sinh và cặp kính tri thức, đang nghiêng đầu lắng nghe Khánh Linh nói, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Khánh Linh, mái tóc dài buông xõa trên vai, trông thật dịu dàng và thanh tú. Cô ấy đang kể một câu chuyện gì đó, đôi mắt lấp lánh niềm vui, và mỗi cử chỉ của cô đều toát lên sự hạnh phúc viên mãn. Ánh mắt Minh Khang dừng lại ở khoảnh khắc Khánh Linh khẽ chạm vào tay Hoàng Nam, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy yêu thương và thấu hiểu. Nó giống như một mã số riêng mà chỉ hai người họ mới có thể giải mã, một sợi dây vô hình liên kết hai tâm hồn.
Một cảm giác lạ lùng trỗi dậy trong lòng Minh Khang. Không phải là ghen tỵ, mà là một sự trống rỗng, một nỗi khao khát mơ hồ. Anh đã có tất cả những gì anh từng đặt ra mục tiêu: sự nghiệp thăng hoa, tài chính vững vàng, vị thế xã hội được ngưỡng mộ. Nhưng nhìn vào nụ cười rạng rỡ, ánh mắt hạnh phúc của Hoàng Nam và Khánh Linh, anh chợt nhận ra mình đang thiếu đi một điều gì đó cơ bản, một điều mà tiền bạc hay danh vọng không thể mua được. Đó là sự ấm áp của một tổ ấm, là sự sẻ chia từ một người bạn đời, là những cử chỉ yêu thương vụn vặt nhưng vô giá.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man, rồi bước về phía bàn của bạn mình. Tiếng giày da của anh khẽ khàng trên nền gạch hoa văn cổ điển.
"Khang đấy à? Lâu lắm rồi mới thấy cậu chịu khó bỏ công việc ra ngoài đấy," Hoàng Nam mỉm cười, ánh mắt ấm áp chào đón anh. Anh đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai Minh Khang. "Cứ tưởng cậu lại bận bù đầu ở công ty rồi chứ."
Minh Khang khẽ mỉm cười, một nụ cười có phần gượng gạo, khác hẳn với sự tự tin thường thấy. "Cũng may là hôm nay công việc tạm ổn. Mà, xin lỗi hai người nhé, tôi đến muộn."
Khánh Linh cũng đứng dậy, gương mặt cô rạng rỡ. "Anh Khang dạo này trông phong độ hơn nhiều, chắc là công việc thuận lợi lắm đúng không ạ?" Giọng cô trong trẻo, tự nhiên, và đôi mắt cô ánh lên sự ngưỡng mộ chân thành.
Minh Khang gật đầu, nụ cười trên môi hơi cứng lại. "Cũng tạm ổn thôi, Linh ạ. Chỉ là dạo này có chút thời gian rảnh rỗi hơn nên muốn gặp gỡ bạn bè." Anh kéo ghế ngồi xuống, đối diện với cặp đôi. Bàn tay anh khẽ chạm vào mặt bàn gỗ mát lạnh, cảm nhận sự tinh xảo trong từng đường nét. Anh quan sát Hoàng Nam và Khánh Linh một lần nữa, cách họ ngồi cạnh nhau, vai kề vai, ánh mắt họ giao nhau đầy trìu mến. Hoàng Nam khẽ chỉnh lại chiếc khăn ăn cho Khánh Linh, một hành động nhỏ nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Khánh Linh đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng, như thể đó là điều hiển nhiên và đẹp đẽ nhất trên đời.
Minh Khang cảm thấy một khoảng trống lạnh lẽo trong lòng mình. Anh đã từng nghĩ rằng mình ổn, rằng sự nghiệp và thành công là đủ. Nhưng đêm qua, và giờ đây, trước mắt anh là hình ảnh một hạnh phúc giản dị mà anh chưa từng nếm trải, anh chợt nhận ra cái giá của sự ổn định mà anh đã miệt mài theo đuổi. Nó không chỉ là những đêm dài thức trắng, những cuộc họp căng thẳng, mà còn là những khoảnh khắc cô đơn, những khoảng trống trong tâm hồn mà anh đã vô tình lấp đầy bằng công việc. Anh nhấp một ngụm nước lọc, vị nước tinh khiết không thể xua đi cái vị chát của sự hối tiếc đang dần dâng lên trong anh.
Suốt bữa ăn, những câu chuyện cứ thế trôi chảy. Hoàng Nam và Khánh Linh chia sẻ về kế hoạch du lịch sắp tới, về việc trang trí lại căn hộ, về những dự định nhỏ bé nhưng đầy ắp yêu thương. Giọng Hoàng Nam trầm ấm, kể về cách anh và Khánh Linh cùng nhau vượt qua những khó khăn nhỏ trong cuộc sống, về cách họ luôn tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị nhất. Khánh Linh thì thầm thêm thắt những chi tiết đáng yêu, đôi khi nhìn Hoàng Nam với ánh mắt lấp lánh tự hào. Mỗi lời họ nói, mỗi cử chỉ họ trao nhau đều toát lên một sự gắn kết bền chặt, một niềm tin tuyệt đối vào đối phương. Họ không cần phải nói những lời hoa mỹ hay những lời thề non hẹn biển, chỉ cần nhìn vào cách họ ở bên nhau, người ta cũng đủ cảm nhận được tình yêu chân thành và sâu đậm.
Minh Khang lắng nghe, thi thoảng chen vào vài câu hỏi xã giao, nhưng tâm trí anh lại đang lạc trôi trong những suy nghĩ của riêng mình. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay mình đã tháo ra đặt bên cạnh ly cà phê sứ trắng, tự hỏi thời gian trôi qua sao mà nhanh đến thế. Ba mươi tuổi, anh đã đạt được tất cả những gì anh từng mơ ước về sự nghiệp. Nhưng thứ anh đang chứng kiến trước mắt lại là một loại thành công khác, một thành công về mặt cảm xúc, về sự đủ đầy của tâm hồn mà anh chưa bao giờ dám nghĩ tới.
Hoàng Nam, như đọc được suy nghĩ của anh, khẽ đặt tay lên vai Khánh Linh. "Thật ra, sau những năm tháng bôn ba, Nam mới nhận ra, có một người để về, một tổ ấm bình yên mới là điều đáng giá nhất." Anh nhìn Minh Khang, ánh mắt chân thành. "Công việc có thể mang lại danh vọng, tiền bạc, nhưng nó không thể sưởi ấm trái tim mình khi mình cô đơn, Khang ạ."
Khánh Linh gật đầu đồng tình, rồi quay sang nhìn Minh Khang, nở một nụ cười rạng rỡ. "Đúng rồi đấy ạ. Anh Khang cũng nên tìm một nửa của mình đi chứ, nhìn anh Nam là gương đấy ạ. Em thấy anh Nam hạnh phúc hơn nhiều kể từ khi có em đấy nhé!" Cô trêu chọc Hoàng Nam, nhưng ánh mắt cô vẫn hướng về Minh Khang, đầy sự quan tâm. "Anh Khang tài giỏi như vậy, chắc chắn sẽ tìm được một người xứng đáng."
Minh Khang nhấp một ngụm rượu vang, vị chát của nó lan tỏa trên đầu lưỡi, nhưng không thể át đi cái vị đắng chát trong lòng. Bình yên... bến đỗ... mình đã bỏ lỡ điều gì? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, từng tiếng từng tiếng như gõ vào vách đá cằn cỗi của tâm hồn. Anh đã từng tin rằng tình yêu là một thứ xa xỉ, chỉ dành cho những người đã có đủ đầy mọi thứ. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu sẽ tự tìm đến khi anh đã vững vàng. Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy mình như một người đàn ông giàu có nhưng cô đơn giữa một sa mạc rộng lớn. Sự ổn định mà anh đã gầy dựng bấy lâu, cái vỏ bọc hào nhoáng của một người thành đạt, bỗng trở nên rỗng tuếch và vô vị.
Anh nhìn Hoàng Nam và Khánh Linh, họ đang thì thầm điều gì đó, rồi cùng nhau bật cười khúc khích. Nụ cười của họ thật sự rạng rỡ, thật sự tự nhiên, khác hẳn với những nụ cười xã giao mà Minh Khang vẫn thường phải phô bày. Anh thấy rõ ràng sự đồng điệu trong từng ánh mắt, từng cử chỉ, một sự kết nối mà anh chỉ có thể hình dung chứ chưa bao giờ chạm tới. Họ là minh chứng sống động cho cái gọi là "đúng người, đúng thời điểm", hay ít nhất, họ đã tạo ra được cái "thời điểm" ấy cho tình yêu của mình. Còn anh, anh đã quá mải mê chạy theo một mục tiêu mà anh cho là duy nhất, để rồi bây giờ, khi đã đạt được nó, anh lại cảm thấy lạc lõng hơn bao giờ hết.
"Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản," câu nói đó chợt hiện lên trong đầu Minh Khang. Anh tự hỏi, phải chăng anh và Yến Chi đã từng ở trong hoàn cảnh đó? Cô ấy đã đến vào lúc anh còn đang miệt mài theo đuổi sự nghiệp, còn anh thì mãi đến bây giờ mới nhận ra giá trị của tình yêu. Liệu có phải anh đã là "phiên bản" chưa sẵn sàng, chưa đủ trưởng thành để đón nhận một tình yêu như cô ấy? Và bây giờ, khi anh đã sẵn sàng, liệu cô ấy có còn là "phiên bản" mà anh đã từng biết, hay cô ấy cũng đã thay đổi, cũng đã tìm thấy "phiên bản" phù hợp của riêng mình? Những suy nghĩ ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí anh, khiến anh cảm thấy day dứt khôn nguôi.
Anh nhấp thêm một ngụm rượu nữa, cố gắng xoa dịu cái vị đắng trong cổ họng. Vị rượu hơi chát, rồi dần ngọt dịu ở hậu vị, giống như cuộc đời anh vậy. Đã từng trải qua những tháng ngày chát đắng vì công việc, vì những mục tiêu đặt ra, nhưng giờ đây, anh đang khao khát một sự ngọt ngào, một sự bình yên. Anh nhìn đôi bàn tay mình, bàn tay đã từng nắm giữ những hợp đồng triệu đô, điều hành những dự án lớn, nhưng lại chưa từng thực sự nắm chặt một bàn tay khác trong tình yêu. Nỗi khao khát về một tình yêu thực sự, một sự kết nối sâu sắc, một bến đỗ cảm xúc cứ lớn dần trong lòng anh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Khi bữa ăn kết thúc, Hoàng Nam và Khánh Linh tiễn anh ra tận cửa, nụ cười vẫn rạng rỡ trên môi. "Khi nào rảnh, tụi mình lại gặp nhau nhé Khang," Hoàng Nam nói, ánh mắt đầy sự quan tâm. "Đừng có vùi đầu vào công việc mãi thế."
Khánh Linh cũng khẽ nắm tay anh. "Anh Khang nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Em tin anh sẽ sớm tìm được hạnh phúc thôi."
Lời chúc của họ như một lời an ủi, nhưng cũng như một lời nhắc nhở sắc bén. Minh Khang gật đầu, cố gắng nở một nụ cười chân thành nhất có thể. Anh nhìn theo bóng dáng họ khuất dần trong đêm, cảm giác cô đơn bỗng ùa về mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đã có tất cả, nhưng lại thiếu đi thứ quan trọng nhất: một người để chia sẻ tất cả.
Minh Khang lái xe về căn penthouse của mình, con đường về nhà bỗng trở nên dài hơn và vắng vẻ hơn thường lệ. Ánh đèn đô thị rực rỡ lướt qua cửa kính xe, tạo thành những vệt sáng mờ ảo, nhưng không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm tâm hồn anh. Sự tĩnh lặng của đêm khuya càng làm nổi bật lên những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí anh.
Khi cánh cửa thang máy mở ra, đưa anh đến căn hộ ở tầng cao nhất, một không gian rộng lớn, sang trọng và tĩnh mịch chào đón anh. Kiến trúc hiện đại, tối giản với tông màu trầm chủ đạo, nội thất nhập khẩu đắt tiền, và những bức tranh trừu tượng treo trên tường. Kính cường lực từ sàn đến trần trải dài khắp căn hộ, cho phép anh ngắm nhìn toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn. Từ trên cao, Sài Gòn về đêm thật tráng lệ, lộng lẫy, nhưng cũng thật xa lạ và vô cảm. Tiếng nhạc không lời cổ điển mà anh vẫn thường bật vẫn đều đặn ngân nga, nhưng đêm nay nó không còn là bạn đồng hành mà giống như một lời nhắc nhở về sự cô độc. Tiếng gió khẽ rít qua khe cửa kính, tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, tất cả đều góp phần tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng, đến mức cô độc.
Anh bước vào phòng khách, nới lỏng cà vạt, rồi cởi bỏ nó một cách chậm rãi. Anh đặt chiếc đồng hồ đeo tay của mình lên bàn kính, nơi có ly cà phê sứ trắng đã nguội lạnh từ sáng. Căn phòng rộng lớn, sang trọng, nhưng lại trống trải đến lạ. Anh đã có tất cả những gì mình từng muốn, nhưng tại sao lại trống rỗng đến vậy? Câu hỏi đó, đã từng lặp lại đêm qua, giờ đây lại vang vọng với một sự đau đáu hơn. Anh đã lao đầu vào công việc, vào sự nghiệp, để đạt được cái gọi là "sự ổn định", để rồi bây giờ, anh nhận ra nó chỉ là một lớp vỏ bọc hào nhoáng cho một tâm hồn thiếu thốn.
Anh tiến đến bên cửa sổ lớn, đứng đó, nhìn ra thành phố. Hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những ngôi sao rơi xuống mặt đất, nhưng không một ánh sáng nào có thể thắp lên sự ấm áp trong lòng anh. Hình ảnh Hoàng Nam và Khánh Linh, với nụ cười rạng rỡ và những cử chỉ yêu thương, cứ hiện về trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm, đối lập hoàn toàn với khung cảnh cô độc của anh. Bình yên... bến đỗ... Yến Chi... cô ấy có đang hạnh phúc như vậy không? Câu hỏi về Yến Chi chợt bùng lên trong anh, rõ ràng hơn bao giờ hết.
Anh nhớ lại những lần gặp gỡ tình cờ với cô. Lần đầu tiên, khi anh còn quá mải mê với sự nghiệp, Yến Chi như một làn gió lạ, một sắc màu tươi mới trong cuộc sống đơn điệu của anh. Anh đã cảm nhận được một sự rung động, một điều gì đó khác biệt, nhưng anh đã vội vàng gạt bỏ nó sang một bên, tin rằng "chưa đến lúc". Anh đã tự nhủ rằng chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó. Nhưng giờ đây, khi anh đã "ổn định" đến mức đỉnh điểm, anh lại thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết.
Anh lấy điện thoại ra, ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng lạnh lẽo. Anh mở ứng dụng mạng xã hội, một cách vô thức, hoặc có lẽ là một cách hữu ý mà anh không muốn thừa nhận. Anh gõ tên "Yến Chi" vào ô tìm kiếm. Trong vài giây, trang cá nhân của cô hiện ra. Anh lướt qua những bài đăng công khai của cô. Những bức ảnh về công việc sáng tạo của cô, những workshop cắm hoa, những chuyến đi tình nguyện đến vùng sâu vùng xa, những khoảnh khắc cô cười rạng rỡ bên bạn bè. Cô ấy vẫn vậy, vẫn bình yên, vẫn tràn đầy năng lượng tích cực. Cô ấy không cần những thứ hào nhoáng bên ngoài để cảm thấy hạnh phúc, cô ấy tự tạo ra hạnh phúc cho mình từ những điều giản dị, từ những kết nối nhân văn.
Anh dừng lại ở một bức ảnh cận mặt của Yến Chi. Cô đang cười, ánh mắt cô trong veo, đôi môi khẽ cong lên, và trên má có một vết tàn nhang nhỏ mà anh vẫn nhớ. Một cảm giác vừa khao khát vừa tiếc nuối dâng lên mãnh liệt. Cô ấy đã không chờ đợi anh. Cô ấy đã không dừng lại để chờ đợi cái "thời điểm" mà anh cho là phù hợp. Cô ấy đã sống cuộc đời của mình, đã tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc của riêng mình. Và anh, anh đã quá chậm trễ.
"Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ," câu nói ấy chợt hiện lên trong đầu anh, như một lời tiên tri nghiệt ngã. Anh đã từng là người buông bỏ, gạt đi những rung động đầu tiên vì cái lý tưởng "sự nghiệp trước tiên". Giờ đây, khi anh muốn nắm lấy, liệu cô ấy có còn sẵn sàng không? Liệu cô ấy đã thực sự buông bỏ anh ra khỏi trái tim mình?
Nỗi day dứt về sự "muộn màng" bóp nghẹt lồng ngực Minh Khang. Anh nhận ra, sự nghiệp không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn. Thành công vật chất không thể thay thế cho một trái tim biết yêu thương và được yêu thương. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, và cái giá của sự ổn định mà anh đã đặt lên hàng đầu là một cuộc sống trống rỗng, cô độc.
Nhưng rồi, một tia sáng le lói hiện lên trong đôi mắt anh. Yến Chi vẫn đang sống, vẫn đang hạnh phúc, theo cách riêng của cô. Dù anh có muộn màng, nhưng anh vẫn có thể thử. Anh không thể để cuộc đời mình trôi qua trong sự hối tiếc và trống rỗng nữa. Anh sẽ không còn là phiên bản của Minh Khang chỉ biết chạy theo sự nghiệp, mà sẽ là một Minh Khang biết trân trọng những giá trị sâu sắc hơn, biết khao khát và theo đuổi một tình yêu đích thực. Anh nhìn lại bức ảnh của Yến Chi, cô ấy không chỉ là một kỷ niệm, mà là một mục tiêu mới, một bến đỗ tiềm năng cho trái tim anh. Dù con đường phía trước có đầy chông gai, dù cô ấy có thể đã có ai đó khác, nhưng anh sẽ không hối hận nếu anh không cố gắng. Anh sẽ chủ động tìm kiếm, chủ động xây dựng những gì mình khao khát. Anh sẽ tìm cách để kết nối lại với Yến Chi, không phải là một đối tác trong dự án, mà là một người đàn ông muốn tìm kiếm tình yêu. Ngón tay anh khẽ lướt trên màn hình, như chạm vào hình bóng của cô, một lời hứa thầm lặng được gửi gắm vào màn đêm bao la.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.