Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 243: Dấu Chân Đầu Tiên Trên Con Đường Chậm Trễ

Đêm đã về khuya, nhưng trong căn penthouse chót vót giữa tầng không, Minh Khang vẫn đứng bất động bên cửa sổ lớn. Ánh đèn đô thị rực rỡ dưới chân anh, trải dài vô tận như một tấm thảm lụa thêu kim tuyến, nhưng lại không thể sưởi ấm được khoảng trống mênh mông trong lồng ngực anh. Anh nhìn những chấm sáng li ti đó, mỗi chấm là một cuộc đời, một câu chuyện, một mái ấm. Và trong số hàng triệu ánh đèn ấy, anh tự hỏi, đâu là ánh sáng dẫn lối cho riêng mình?

Cái cảm giác trống rỗng ấy, nó không còn là một cơn gió thoảng qua nữa, mà đã biến thành một khoảng lặng triền miên, một âm thanh vang vọng không ngừng trong tâm trí anh kể từ bữa tối với Hoàng Nam và Khánh Linh. "Bình yên... bến đỗ..." những từ ấy cứ xoáy sâu vào anh, khắc khoải như một vết thương cũ vừa mới rỉ máu. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông ở tuổi ba mươi có thể khao khát: sự nghiệp đỉnh cao, tài chính vững chắc, một vị thế đáng ngưỡng mộ trong xã hội. Nhưng cái giá của sự ổn định ấy, anh chợt nhận ra, lại là một tâm hồn khô cằn, một trái tim đơn độc.

Yến Chi. Hình ảnh cô hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết, không còn là một ký ức mờ nhạt, mà là một bức tranh sống động, lấp lánh như những ánh sao anh đang nhìn. Anh nhớ nụ cười của cô, ánh mắt trong veo ẩn chứa sự tinh nghịch và cả những vết tàn nhang nhỏ trên gò má mà anh đã từng lướt qua quá vội vã. Cô ấy không chờ đợi anh. Cô ấy đã không dừng lại để chờ đợi cái "thời điểm" mà anh cho là phù hợp. Cô ấy đã sống cuộc đời của mình, đã tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc của riêng mình. Và anh, anh đã quá chậm trễ. Nỗi day dứt về sự "muộn màng" bóp nghẹt lồng ngực anh, đau đáu.

Một cơn gió nhẹ rít qua khe cửa kính, mang theo hơi lạnh của đêm muộn. Anh đưa tay lên vuốt mái tóc cắt ngắn gọn gàng, cảm nhận sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt góc cạnh của mình. Anh đã từng tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Anh đã từng gạt bỏ những rung động đầu tiên với Yến Chi vì cái lý tưởng ấy. Giờ đây, khi anh đã "ổn định" đến mức đỉnh điểm, anh lại thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết. Thành công vật chất không thể thay thế cho một trái tim biết yêu thương và được yêu thương.

Anh quay lưng lại với khung cảnh thành phố, bước chậm rãi đến quầy bar mini trong phòng khách. Ly rượu vang đỏ còn dở dang từ tối qua vẫn nằm đó, ánh lên màu hổ phách dưới ánh đèn dịu nhẹ. Anh không uống, chỉ ngắm nhìn nó, như ngắm nhìn một phần của quá khứ, một phần của con người anh đã từng. "Không thể tiếp tục thế này được nữa," anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm khàn, như tiếng vọng từ một nơi sâu thẳm trong tâm hồn. "Mình đã bỏ lỡ quá nhiều... Nhưng bây giờ, liệu có còn kịp?" Câu hỏi ấy vang vọng, đầy hoài nghi và cả một chút hy vọng mong manh.

Anh nhớ lại cuộc trò chuyện với Hoàng Nam. "Bến đỗ bình yên" – Hoàng Nam đã nói vậy, và anh đã cảm nhận được sự chân thành, ấm áp trong ánh mắt bạn mình khi nói về Khánh Linh. Đó là điều anh muốn, khao khát, và Yến Chi là người duy nhất anh nghĩ đến khi hình dung về một bến đỗ như thế. Cô ấy không ồn ào, không phô trương, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, một sự bình yên nội tại khiến người khác muốn được ở gần.

Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua lớp kính cường lực từ sàn đến trần, rọi thẳng vào căn hộ penthouse. Không khí mát mẻ sau một đêm mưa khiến mọi vật như được gột rửa, trong trẻo lạ thường. Minh Khang đứng bên cửa sổ, tay cầm ly cà phê sứ trắng. Hương cà phê mới pha thơm lừng, quyện lẫn với mùi gỗ quý và hương nước hoa nam tính còn vương lại trên người anh. Chiếc đồng hồ đeo tay, biểu tượng của thời gian và những cuộc đua tốc độ anh từng theo đuổi, vẫn nằm yên vị trên cổ tay anh, sáng lấp lánh dưới ánh nắng.

Anh đưa ly cà phê lên môi, nhấp một ngụm. Vị đắng nhẹ lan tỏa, đánh thức từng giác quan. Ánh mắt anh lướt qua chiếc đồng hồ. Đã bao nhiêu thời gian trôi qua? Năm năm, những năm tháng anh mải miết lao vào sự nghiệp, coi đó là mục tiêu duy nhất. Năm năm, cũng là chừng ấy thời gian anh đã để Yến Chi trôi tuột khỏi tầm tay, không một lời níu kéo.

Anh đặt ly cà phê xuống bàn kính. Tiếng sứ chạm mặt kính khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh mở chiếc laptop mỏng dính. Màn hình bật sáng, phản chiếu khuôn mặt anh, có phần suy tư, có phần kiên định. Thông thường, việc đầu tiên khi mở laptop là kiểm tra email công việc, lịch họp, hay các báo cáo dự án. Nhưng sáng nay thì khác. Ngón tay anh lướt nhẹ trên bàn phím, không phải để gõ một email công việc, mà để tìm kiếm một cái tên. Một cái tên đã ám ảnh anh suốt đêm qua, và có lẽ, đã ám ảnh anh từ rất lâu rồi, chỉ là anh không chịu thừa nhận. "Yến Chi." Anh gõ nhẹ nhàng, như sợ làm tan biến một giấc mơ.

* * *

Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng trao đổi công việc rộn ràng... Văn phòng kiến trúc "Khởi Nguyên" giữa trưa luôn bận rộn như vậy. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ hắt xuống những mô hình kiến trúc tinh xảo và các bản vẽ chi tiết, tạo nên một không khí chuyên nghiệp, tràn đầy năng lượng sáng tạo. Mùi giấy in, cà phê mới pha, và cả mùi nước hoa cao cấp từ các đồng nghiệp tạo nên một tổng thể quen thuộc, hằng ngày.

Minh Khang đứng cạnh Hoàng Nam ở khu vực pantry, đợi cốc cà phê của mình. Anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi nắng gắt đang đổ lửa xuống thành phố. Cuộc sống bên ngoài vẫn hối hả, nhưng trong lòng anh, một quyết định đã nhen nhóm và đang dần trở nên rõ ràng.

"Này, Nam," Minh Khang bắt chuyện, giọng điềm tĩnh nhưng ẩn chứa chút gì đó không tự nhiên. "Trưa nay mày rảnh không? Hay mình đi ăn quán cũ gần đây đi."

Hoàng Nam, dáng người thư sinh, đeo kính, quay sang nhìn bạn, nở một nụ cười nhẹ. "Cũng được đấy. Đã lâu rồi không ghé lại quán đó." Anh biết Minh Khang hiếm khi đề nghị những bữa trưa bình dị như vậy, thường thì họ sẽ đi ăn ở những nhà hàng sang trọng hơn hoặc chỉ ăn vội ở văn phòng. Anh cảm nhận được sự khác lạ trong lời mời của bạn.

Họ chọn một góc nhỏ trong quán ăn quen thuộc, nơi những kỷ niệm thời sinh viên còn vương vấn. Mùi phở, mùi bún riêu quen thuộc như đưa họ về với những ngày tháng vô tư hơn. Minh Khang nhấp một ngụm trà đá, ánh mắt lướt qua Hoàng Nam, người đang mỉm cười kể chuyện vui về thằng bé Bon. Anh cảm nhận sự bình yên, viên mãn toát ra từ Hoàng Nam, một sự bình yên mà anh khao khát đến cháy lòng.

"Dạo này mày có liên lạc với bạn bè cũ không, Nam?" Minh Khang hỏi, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể. "Tao thấy mình hơi tách biệt rồi. Cứ cắm đầu vào công việc, rồi khi ngẩng lên thì thấy mọi người đã đi xa quá."

Hoàng Nam đặt đôi đũa xuống, nhìn Minh Khang với ánh mắt thấu hiểu. Anh biết bạn mình đang muốn nói điều gì đó sâu sắc hơn. "Tùy người thôi, Khang. Có những người dù không gặp vẫn luôn ở đó, như một phần của ký ức, một phần của chính mình. Nhưng cũng có những người, nếu không chủ động, sẽ lạc mất nhau lúc nào không hay." Hoàng Nam khẽ mỉm cười, nụ cười ấy chứa đựng cả sự trải đời và một chút an ủi. "Đời người có những ngã rẽ, những ưu tiên khác nhau. Quan trọng là mình biết mình muốn gì, và có dám nắm lấy nó khi thời điểm đến hay không."

Minh Khang cúi đầu, khuấy nhẹ bát phở. Lời của Hoàng Nam như chạm đúng vào nỗi lòng anh. "Thời điểm..." anh lẩm bẩm trong đầu. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều thời điểm.

Anh ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Hoàng Nam. "Mày nghĩ sao về việc... tìm lại một người mà mình từng có cảm tình, nhưng lúc đó lại quá bận rộn, không thể dành thời gian cho họ?" Anh không nhắc thẳng tên Yến Chi, nhưng anh biết Hoàng Nam đủ tinh ý để hiểu anh đang ám chỉ ai. Anh và Hoàng Nam đã lớn lên cùng nhau, biết rõ mọi ngóc ngách trong tâm tư của nhau.

Hoàng Nam không trả lời ngay. Anh nhấp một ngụm trà, ánh mắt xa xăm một chút, như đang suy nghĩ điều gì đó rất kỹ. Minh Khang lắng nghe từng lời của bạn, đôi lúc cúi đầu suy tư, cố gắng che giấu sự sốt ruột và dò hỏi một cách khéo léo. Anh cảm nhận được sự bồn chồn trong lòng mình, một cảm giác mà anh đã quên từ rất lâu rồi.

"Quan trọng là bây giờ mày có thực sự muốn hay không," Hoàng Nam cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Và người ta, liệu có còn muốn chờ mày nữa không."

Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt vào Minh Khang, nhưng đồng thời cũng là một lời đánh thức. Nó không chỉ là một câu hỏi tu từ, mà là một lời cảnh báo, một sự thật nghiệt ngã mà anh cần phải đối mặt. "Liệu có còn muốn chờ mày nữa không." Nỗi sợ hãi về sự muộn màng lại dâng lên, bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh đã từng là người buông bỏ, gạt đi những rung động đầu tiên vì cái lý tưởng "sự nghiệp trước tiên". Giờ đây, khi anh muốn nắm lấy, liệu cô ấy có còn sẵn sàng không? Liệu cô ấy đã thực sự buông bỏ anh ra khỏi trái tim mình?

Minh Khang không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Anh biết Hoàng Nam đã hiểu ý anh, và cũng đã cho anh lời khuyên chân thành nhất. Không cần phải nói ra, họ đều biết người anh đang nói đến là ai. Bữa trưa kết thúc trong một không khí trầm lắng hơn. Minh Khang cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh không thể để cuộc đời mình trôi qua trong sự hối tiếc và trống rỗng nữa. Anh sẽ không hối hận nếu anh không cố gắng.

* * *

Đêm xuống, căn penthouse lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Tiếng nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng vang lên, hòa vào tiếng gió nhẹ rít qua ô cửa sổ và tiếng nước chảy rì rào từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng. Không gian rộng rãi, sang trọng giờ đây lại càng khiến Minh Khang cảm thấy cô độc. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi nước hoa nam tính của anh, tạo nên một bầu không khí trầm mặc.

Minh Khang ngồi trước chiếc laptop, màn hình phát ra ánh sáng xanh nhạt, rọi lên khuôn mặt anh. Đôi tay anh khẽ run rẩy khi gõ lại tên "Yến Chi" vào thanh tìm kiếm. Lần này, anh không chỉ lướt qua như đêm qua, mà anh muốn tìm kiếm một cách kỹ lưỡng hơn, sâu sắc hơn. Anh muốn tìm một dấu vết, một sợi chỉ nhỏ bé có thể dẫn anh đến với cô.

Anh bắt đầu với Facebook. Hàng loạt kết quả hiện ra, nhưng không có nhiều thông tin công khai về cuộc sống cá nhân của cô. Anh lướt qua những bức ảnh về các workshop cắm hoa, những buổi chia sẻ về nghệ thuật, những chuyến đi tình nguyện. Yến Chi trong ảnh vẫn rạng rỡ, vẫn tràn đầy năng lượng tích cực, ánh mắt vẫn trong veo như anh từng nhớ. Cô cười, nụ cười ấy dường như đã thêm chút từng trải, chút trưởng thành, nhưng vẫn giữ được nét hồn nhiên vốn có.

"Yến Chi... cô ấy đã thay đổi nhiều đến vậy sao?" anh thầm nhủ, giọng nội tâm đầy hoài niệm. Anh cảm thấy một sự xa lạ và khoảng cách vô hình. Những bức ảnh công việc, những bài đăng mang tính xã giao, tất cả đều tạo nên một bức tường vô hình ngăn cách anh với cuộc sống hiện tại của cô. Không có một dấu hiệu nào về một người đàn ông bên cạnh cô, một status hẹn hò, hay bất kỳ điều gì có thể gợi ý về một mối quan hệ cá nhân. Điều này khiến anh vừa nhẹ nhõm, vừa lo lắng. Nhẹ nhõm vì có thể cô vẫn độc thân, nhưng lo lắng vì sự kín đáo ấy có thể che giấu một điều gì đó sâu sắc hơn.

Anh chuyển sang LinkedIn, rồi Instagram. Cũng tương tự. Cô ấy là một người phụ nữ thành đạt trong lĩnh vực của mình, được nhiều người ngưỡng mộ. Nhưng cuộc sống riêng tư của cô thì như một tấm màn mỏng, che phủ một cách tinh tế, không để lộ quá nhiều. Anh thở dài. Tiếng thở dài nặng nề vang lên trong không gian tĩnh mịch. Anh cảm thấy bế tắc. Dường như cô ấy đã tạo ra một lớp bảo vệ vô hình quanh mình, khiến những kẻ "đến muộn" như anh khó lòng tiếp cận.

Ngón tay anh vuốt ve chiếc điện thoại thông minh trên bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt kính. Cảm giác hối tiếc và sợ hãi dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Liệu cô ấy có còn nhớ mình không?" anh tự hỏi. "Mình đã quá chậm trễ rồi sao?" Câu nói của Hoàng Nam lại vang vọng trong đầu anh: "Liệu có còn muốn chờ mày nữa không."

Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Anh đã tự hứa với mình rằng sẽ không hối hận nếu không cố gắng. Anh sẽ không còn là phiên bản của Minh Khang chỉ biết chạy theo sự nghiệp, mà sẽ là một Minh Khang biết trân trọng những giá trị sâu sắc hơn, biết khao khát và theo đuổi một tình yêu đích thực. Anh mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào màn hình laptop, nơi hình ảnh của Yến Chi vẫn hiện hữu. Dù anh không tìm được nhiều thông tin, nhưng sự tồn tại của cô, sự bình yên và hạnh phúc cô đang có, lại càng thôi thúc anh.

Cô ấy không chỉ là một kỷ niệm, mà là một mục tiêu mới, một bến đỗ tiềm năng cho trái tim anh. Con đường phía trước có thể đầy chông gai, có thể cô ấy đã có ai đó khác, hoặc trái tim cô ấy đã khép lại. Nhưng anh sẽ không từ bỏ. Sự khó khăn trong việc tìm kiếm thông tin không làm anh nản lòng, mà ngược lại, nó càng thổi bùng lên ngọn lửa quyết tâm trong anh. Anh sẽ tìm cách để kết nối lại với Yến Chi, không phải là một đối tác trong dự án, mà là một người đàn ông muốn tìm kiếm tình yêu, một người đàn ông đã sẵn sàng để nắm lấy. Anh sẽ không để cái "thời điểm" định đoạt số phận anh nữa. Anh sẽ tự tạo ra thời điểm của riêng mình. Ngón tay anh khẽ lướt trên màn hình cảm ứng, như chạm vào hình bóng của cô, một lời hứa thầm lặng được gửi gắm vào màn đêm bao la, một lời hứa sẽ không để lỡ nhau lần nữa.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free