Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 244: Bản Kế Hoạch Của Kẻ Đến Muộn
Đêm xuống, căn penthouse lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Tiếng nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng vang lên, hòa vào tiếng gió nhẹ rít qua ô cửa sổ và tiếng nước chảy rì rào từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng. Không gian rộng rãi, sang trọng giờ đây lại càng khiến Minh Khang cảm thấy cô độc. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi nước hoa nam tính của anh, tạo nên một bầu không khí trầm mặc.
Minh Khang ngồi trước chiếc laptop, màn hình phát ra ánh sáng xanh nhạt, rọi lên khuôn mặt anh. Đôi tay anh khẽ run rẩy khi gõ lại tên "Yến Chi" vào thanh tìm kiếm. Lần này, anh không chỉ lướt qua như đêm qua, mà anh muốn tìm kiếm một cách kỹ lưỡng hơn, sâu sắc hơn. Anh muốn tìm một dấu vết, một sợi chỉ nhỏ bé có thể dẫn anh đến với cô.
Anh bắt đầu với Facebook. Hàng loạt kết quả hiện ra, nhưng không có nhiều thông tin công khai về cuộc sống cá nhân của cô. Anh lướt qua những bức ảnh về các workshop cắm hoa, những buổi chia sẻ về nghệ thuật, những chuyến đi tình nguyện. Yến Chi trong ảnh vẫn rạng rỡ, vẫn tràn đầy năng lượng tích cực, ánh mắt vẫn trong veo như anh từng nhớ. Cô cười, nụ cười ấy dường như đã thêm chút từng trải, chút trưởng thành, nhưng vẫn giữ được nét hồn nhiên vốn có.
"Yến Chi... cô ấy đã thay đổi nhiều đến vậy sao?" anh thầm nhủ, giọng nội tâm đầy hoài niệm. Anh cảm thấy một sự xa lạ và khoảng cách vô hình. Những bức ảnh công việc, những bài đăng mang tính xã giao, tất cả đều tạo nên một bức tường vô hình ngăn cách anh với cuộc sống hiện tại của cô. Không có một dấu hiệu nào về một người đàn ông bên cạnh cô, một status hẹn hò, hay bất kỳ điều gì có thể gợi ý về một mối quan hệ cá nhân. Điều này khiến anh vừa nhẹ nhõm, vừa lo lắng. Nhẹ nhõm vì có thể cô vẫn độc thân, nhưng lo lắng vì sự kín đáo ấy có thể che giấu một điều gì đó sâu sắc hơn.
Anh chuyển sang LinkedIn, rồi Instagram. Cũng tương tự. Cô ấy là một người phụ nữ thành đạt trong lĩnh vực của mình, được nhiều người ngưỡng mộ. Nhưng cuộc sống riêng tư của cô thì như một tấm màn mỏng, che phủ một cách tinh tế, không để lộ quá nhiều. Anh thở dài. Tiếng thở dài nặng nề vang lên trong không gian tĩnh mịch. Anh cảm thấy bế tắc. Dường như cô ấy đã tạo ra một lớp bảo vệ vô hình quanh mình, khiến những kẻ "đến muộn" như anh khó lòng tiếp cận.
Ngón tay anh vuốt ve chiếc điện thoại thông minh trên bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt kính. Cảm giác hối tiếc và sợ hãi dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Liệu cô ấy có còn nhớ mình không?" anh tự hỏi. "Mình đã quá chậm trễ rồi sao?" Câu nói của Hoàng Nam lại vang vọng trong đầu anh: "Liệu có còn muốn chờ mày nữa không."
Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Anh đã tự hứa với mình rằng sẽ không hối hận nếu không cố gắng. Anh sẽ không còn là phiên bản của Minh Khang chỉ biết chạy theo sự nghiệp, mà sẽ là một Minh Khang biết trân trọng những giá trị sâu sắc hơn, biết khao khát và theo đuổi một tình yêu đích thực. Anh mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào màn hình laptop, nơi hình ảnh của Yến Chi vẫn hiện hữu. Dù anh không tìm được nhiều thông tin, nhưng sự tồn tại của cô, sự bình yên và hạnh phúc cô đang có, lại càng thôi thúc anh.
Cô ấy không chỉ là một kỷ niệm, mà là một mục tiêu mới, một bến đỗ tiềm năng cho trái tim anh. Con đường phía trước có thể đầy chông gai, có thể cô ấy đã có ai đó khác, hoặc trái tim cô ấy đã khép lại. Nhưng anh sẽ không từ bỏ. Sự khó khăn trong việc tìm kiếm thông tin không làm anh nản lòng, mà ngược lại, nó càng thổi bùng lên ngọn lửa quyết tâm trong anh. Anh sẽ tìm cách để kết nối lại với Yến Chi, không phải là một đối tác trong dự án, mà là một người đàn ông muốn tìm kiếm tình yêu, một người đàn ông đã sẵn sàng để nắm lấy. Anh sẽ không để cái "thời điểm" định đoạt số phận anh nữa. Anh sẽ tự tạo ra thời điểm của riêng mình. Ngón tay anh khẽ lướt trên màn hình cảm ứng, như chạm vào hình bóng của cô, một lời hứa thầm lặng được gửi gắm vào màn đêm bao la, một lời hứa sẽ không để lỡ nhau lần nữa.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày mỏng manh chiếu qua tấm kính cường lực, nhuộm vàng căn penthouse sang trọng. Minh Khang ngồi trong phòng khách, trước mặt là chiếc laptop vẫn hiển thị những thông tin rời rạc về Yến Chi. Đêm qua, anh đã không ngủ. Hay nói đúng hơn, anh không thể ngủ. Mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh Yến Chi tươi cười trong những bức ảnh, cùng với câu hỏi day dứt của Hoàng Nam, lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh đã dành cả đêm để đắm chìm trong dòng suy nghĩ hỗn độn, sắp xếp lại những mảnh ghép cảm xúc mà anh đã bỏ quên quá lâu.
Anh nhìn ra khung cảnh thành phố đang thức giấc, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, những con đường bắt đầu tấp nập xe cộ. Tất cả đều chuyển động, chỉ có anh là dường như đã đứng yên quá lâu trong vòng xoáy của công việc. Ánh mắt anh xa xăm, chứa đựng sự mệt mỏi của một đêm không ngủ, nhưng sâu thẳm trong đó là một tia quyết tâm mãnh liệt. Hơi thở anh đều hơn, nhưng lồng ngực vẫn cảm thấy nặng trĩu. Anh muốn hít một hơi thật sâu để xua tan đi cái mùi gỗ quý ám ảnh và sự tĩnh lặng cô đơn, nhưng dường như không khí buổi sáng sớm cũng không thể xoa dịu được nỗi trống rỗng đang ngự trị trong anh.
"Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó." Câu nói đó đã từng là kim chỉ nam cho cuộc đời anh. Anh đã lao đầu vào công việc, xây dựng một sự nghiệp vững chắc, một tài sản đáng mơ ước. Nhưng khi đứng trên đỉnh cao ấy, anh lại thấy mình cô độc, trống rỗng. Cái "ổn định" mà anh theo đuổi hóa ra lại là một cái lồng mạ vàng, giam cầm cảm xúc và khao khát của chính anh. Anh nhận ra, sự ổn định về tài chính và sự nghiệp không thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim. Mảnh ghép còn thiếu không phải là một dự án lớn, một hợp đồng triệu đô, mà là một nụ cười, một ánh mắt, một bàn tay nắm lấy. Đó là Yến Chi.
Anh vuốt nhẹ lên màn hình laptop, chạm vào bức ảnh Yến Chi đang say sưa cắm hoa trong một workshop nào đó. Nụ cười của cô vẫn trong trẻo, tựa như ánh nắng sớm, nhưng sâu trong ánh mắt lại có thêm sự bình yên, tự tại mà trước đây anh chưa từng thấy. "Cô ấy đã thay đổi," anh tự nhủ. "Mình cũng đã thay đổi." Nhưng liệu sự thay đổi của anh có đủ để bắt kịp cô? Hay anh đã đến quá muộn, khi cô đã tìm thấy sự bình yên của riêng mình, không còn chờ đợi bất kỳ ai nữa? Nỗi sợ hãi này như một sợi dây vô hình thắt chặt trái tim anh. "Liệu có còn kịp không?" Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu, như một điệp khúc đau đáu. Anh biết, anh không thể để mình hối hận thêm một lần nào nữa. Anh không muốn sống trong cái viễn cảnh "giá như" hay "phải chi". Anh phải hành động.
Minh Khang nhìn đồng hồ đeo tay. Đã gần tám giờ sáng. Anh đứng dậy, đi đến ban công. Gió thổi nhẹ, mang theo chút hơi nước mát lạnh từ hồ bơi. Anh nhìn xuống thành phố đang rộn ràng, một cảm giác khẩn cấp dâng lên trong anh. Anh đã dành quá nhiều thời gian để suy nghĩ, để cân nhắc, để trì hoãn. Giờ đây, anh cần một lời khuyên, một góc nhìn mới mẻ hơn, ít lý trí hơn, và có lẽ, nhiều cảm xúc hơn. Anh nghĩ đến Ngọc Trâm, cô em gái năng động, luôn cập nhật những xu hướng mới nhất của giới trẻ, và cũng là người luôn thẳng thắn với anh. Có lẽ cô ấy sẽ có câu trả lời cho những băn khoăn của anh, hoặc ít nhất, cô ấy sẽ giúp anh nhìn rõ hơn con đường phía trước. Quyết định đã được đưa ra. Anh sẽ không chần chừ nữa.
***
Chiều muộn, ánh nắng dịu dàng trải vàng trên những con phố Sài Gòn, len lỏi vào căn hộ nhỏ nhưng đầy màu sắc của Ngọc Trâm. Khác xa với sự sang trọng tối giản của penthouse Minh Khang, căn hộ của Ngọc Trâm tràn ngập sức sống. Những chậu cây xanh nhỏ treo lủng lẳng, những bức tranh trừu tượng đầy màu sắc trên tường, và một kệ sách chất đầy tiểu thuyết, tạp chí thời trang. Mùi hương nến thơm thoang thoảng quyện với mùi cà phê mới pha, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thư thái.
Minh Khang bước vào, trên tay là một hộp bánh macaron mà anh đã ghé mua vội. Dáng vẻ anh vẫn điềm tĩnh, chỉn chu trong chiếc áo sơ mi xanh nhạt và quần kaki, nhưng có gì đó phảng phất sự mệt mỏi và suy tư chưa tan hết trên khuôn mặt. Ngọc Trâm, với mái tóc ngắn nhuộm nâu hạt dẻ cá tính, chiếc áo phông oversize màu vàng tươi và quần jeans rách gối, đang lúi húi trong bếp. Cô quay lại, thấy anh trai, và ngay lập tức nở nụ cười tươi rói.
"U là trời, anh trai tôi thất tình hay gì mà mặt ủ mày chau vậy?" Ngọc Trâm lanh lảnh cất tiếng, giọng điệu vừa trêu chọc vừa quan tâm. Cô tiến đến, cầm lấy hộp bánh, rồi liếc nhìn anh một cách tinh quái. "Hay là stress deadline? Em tưởng anh đã 'retire' khỏi mấy cái đó rồi chứ?"
Minh Khang khẽ mỉm cười, nụ cười gượng gạo. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái, nơi có những chiếc gối tựa đủ màu sắc. "Không phải deadline, cũng không hẳn là thất tình... ít nhất là chưa." Anh thở dài, rồi ngập ngừng. "Anh có chuyện muốn hỏi em... chuyện tình cảm."
Ngọc Trâm đặt cốc cà phê xuống bàn, ngồi đối diện anh, khoanh chân trên sofa. Vẻ mặt cô trở nên nghiêm túc hơn một chút, dù ánh mắt vẫn ánh lên sự tinh nghịch. "Ai, chị Yến Chi à?" Cô nói thẳng, không vòng vo. Minh Khang giật mình, ngạc nhiên. "Sao em biết?"
"Trời ạ, anh của em! Từ hồi anh với chị ấy gặp nhau ở sự kiện triển lãm của Hoàng Nam, ánh mắt anh nhìn chị ấy có khác chứ bộ. Rồi mấy năm nay anh cứ hỏi bóng gió về chị ấy, dù em biết anh giấu kỹ lắm." Ngọc Trâm nhún vai. "Chưa kể, đêm qua anh còn gọi em hỏi về cách 'tìm hiểu thông tin' mà không bị 'bắt bài'. Em đoán là anh đang 'stalk' chị ấy trên mạng xã hội đúng không?" Cô phá lên cười.
Minh Khang đỏ mặt, có chút ngượng nghịu. "Không phải 'stalk', chỉ là... tìm hiểu thôi." Anh cố gắng biện minh.
"Ừ thì 'tìm hiểu'!" Ngọc Trâm vẫn cười, rồi cô thu lại nụ cười, nhìn anh trai một cách chân thành. "Nói thật nhé anh Khang, anh đã 'delay' cái chuyện tình cảm này lâu quá rồi. Em biết anh muốn ổn định sự nghiệp, muốn có nền tảng vững chắc. Nhưng mà, tình yêu đâu phải là một dự án kinh doanh mà có thể lên kế hoạch tỉ mỉ từng bước, đợi đến khi mọi thứ hoàn hảo mới bắt đầu được."
Cô đứng dậy, đi rót cho anh một cốc nước cam mát lạnh. "Anh biết không, cái khái niệm 'đúng người, sai thời điểm' nó cay đắng lắm. Nhưng đôi khi, không phải là thời điểm sai, mà là mình đã không *tạo ra* thời điểm. Anh cứ chờ, chờ đến khi anh cảm thấy 'sẵn sàng', thì người ta có khi đã không còn chờ anh nữa rồi." Ngọc Trâm đưa cốc nước cam cho anh, rồi lại ngồi xuống. "Trong tình yêu, 'thời điểm' không phải là một cột mốc cố định m�� là một chuỗi những khoảnh khắc mà mình phải biết nắm bắt, phải biết chủ động. Tín hiệu là quan trọng lắm đó anh."
Minh Khang nhấp một ngụm nước cam mát lạnh, vị chua ngọt làm anh tỉnh táo hơn. Anh lắng nghe em gái nói, từng lời như những nhát dao đâm trúng vào những suy nghĩ cố hữu của anh. "Tín hiệu... chủ động?" anh lẩm bẩm.
"Đúng vậy! Đàn ông hiện đại bây giờ không ai chờ đợi nữa anh ơi. Nếu anh thích ai đó, anh phải thể hiện ra. Phải cho người ta biết anh đang quan tâm. Chứ cứ giấu giếm, cứ phân tích, cứ chờ đợi, rồi người ta nghĩ anh không có hứng thú, người ta đi tìm người khác là đúng rồi. Mà chị Yến Chi, em thấy chị ấy là người rất rõ ràng, rất sống cho hiện tại. Chị ấy sẽ không chờ một ai đó không biết khi nào mới 'ổn định' để yêu đâu." Ngọc Trâm nói, giọng điệu có chút nghiêm túc, nhưng vẫn không thiếu sự thoải mái. "Với lại, chị Yến Chi bây giờ rất khác rồi anh. Chị ấy thành công, độc lập, có cuộc sống riêng rất phong phú. Chị ấy có rất nhiều người theo đuổi. Anh mà không nhanh, thì coi chừng... mất cơ hội đó."
Lời khuyên của Ngọc Trâm như một gáo nước lạnh tạt vào Minh Khang, nhưng cũng như một ngọn lửa thổi bùng lên quyết tâm trong anh. Anh đã thấy sự thay đổi của Yến Chi qua những bức ảnh, sự bình yên và độc lập toát ra từ cô. Anh biết Ngọc Trâm nói đúng. Anh không thể tiếp tục lãng phí thời gian nữa. "Vậy... anh phải làm gì?" anh hỏi, giọng nói có chút gấp gáp.
Ngọc Trâm mỉm cười. "Đó, cuối cùng cũng chịu hỏi. Đầu tiên, anh phải cho chị ấy thấy anh không còn là phiên bản của Minh Khang chỉ biết công việc nữa. Phải cho chị ấy thấy anh cũng có những sở thích, những cảm xúc. Và quan trọng nhất, là anh phải thể hiện *ý định* của mình. Đừng để chị ấy đoán mò, đừng để chị ấy tự hỏi anh đang muốn gì." Cô đứng dậy, đi đến chiếc bảng trắng nhỏ treo trên tường, cầm bút lông màu xanh. "Tóm lại, anh phải chủ động. Tạo ra cơ hội để gặp gỡ, để trò chuyện. Rồi từ từ, từng bước một, xây dựng lại mối quan hệ. Nhưng đừng quá 'plan' mọi thứ, đôi khi để mọi thứ tự nhiên một chút lại hay. Quan trọng là đừng để lỡ nhau lần nữa, anh nhé."
Ngọc Trâm quay lại nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự động viên. "Đừng sợ thất bại, anh Khang. Điều đáng sợ nhất là không dám thử, để rồi phải hối tiếc suốt đời. Em tin là chị Yến Chi là một người rất tốt. Nếu anh thật lòng, chị ấy sẽ cảm nhận được thôi." Minh Khang gật đầu, cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản. Anh biết, Ngọc Trâm đã cho anh một lời khuyên vô giá. Anh không thể cứ mãi chìm đắm trong sự lo sợ và hối tiếc nữa. Đã đến lúc anh phải tự mình tạo ra "thời điểm" cho chính mình.
***
Tối khuya, căn penthouse của Minh Khang lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc, nhưng lần này, sự tĩnh lặng ấy không còn mang theo vẻ cô độc, mà thay vào đó là một sự tập trung cao độ. Tiếng nhạc không lời cổ điển vẫn nhẹ nhàng vang lên, hòa vào tiếng gió rít qua ô cửa kính và tiếng nước chảy rì rào từ hồ bơi vô cực. Mùi hương gỗ quý vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó dường như dễ chịu hơn, không còn nặng nề như trước.
Minh Khang ngồi trước chiếc máy tính, màn hình phát ra ánh sáng xanh nhạt, rọi lên khuôn mặt anh. Trên màn hình là một tài liệu trắng tinh, nơi anh sẽ bắt đầu vạch ra những gạch đầu dòng cho "kế hoạch tiếp cận Yến Chi". Sau cuộc nói chuyện với Ngọc Trâm, tâm trí anh đã được khai sáng rất nhiều. Anh nhận ra rằng, dù bản tính anh là một người lý trí, thích phân tích và lên kế hoạch cho mọi thứ, nhưng trong chuyện tình cảm, anh không thể áp dụng hoàn toàn công thức đó. Anh cần một sự cân bằng giữa lý trí và cảm xúc, giữa sự chủ động và sự tự nhiên.
Đôi mắt anh quét qua màn hình, ngón tay anh lướt nhẹ trên bàn phím, bắt đầu gõ những dòng chữ đầu tiên. "Kế hoạch tiếp cận Yến Chi." Anh hít một hơi sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt bàn kính dưới lòng bàn tay. Anh bắt đầu tổng hợp những lời khuyên của Ngọc Trâm, kết hợp với khả năng phân tích vấn đề của một doanh nhân thành đạt.
"Bước 1: Tạo cơ hội 'tình cờ' gặp gỡ." Anh gõ. Điều này đòi hỏi sự nghiên cứu kỹ lưỡng. "Tìm hiểu lịch trình các triển lãm nghệ thuật, workshop, hay các sự kiện văn hóa mà Yến Chi có thể tham gia." Anh nhớ lại những bức ảnh cô cắm hoa, những bài chia sẻ về nghệ thuật. Cô là một người yêu cái đẹp và sự sáng tạo. Anh cần tìm những sự kiện phù hợp với sở thích của cô, nơi anh có thể xuất hiện một cách tự nhiên, không quá lộ liễu. Anh bắt đầu suy nghĩ về các phòng trưng bày nghệ thuật đương đại, các buổi ra mắt sách, hay thậm chí là những quán cà phê nghệ thuật nhỏ mà cô từng check-in trong quá khứ. Anh sẽ phải đào sâu hơn nữa.
"Bước 2: Chuẩn bị một chủ đề chung để bắt chuyện." Đây là phần khó nhất đối với một người ít nói và kiệm lời như anh. Anh không muốn nói những câu sáo rỗng. Anh muốn tạo ra một cuộc trò chuyện ý nghĩa, chân thành. "Nghiên cứu về các xu hướng nghệ thuật, các tác giả, hoặc các kỹ thuật cắm hoa hiện đại. Tìm một điểm chung để mở lời một cách tự nhiên, không gượng ép." Anh nghĩ đến việc đọc thêm sách về nghệ thuật, tìm hiểu về ý nghĩa của các loài hoa, hay thậm chí là đăng ký một khóa học cắm hoa online để có thêm kiến thức. Anh phì cười khi nghĩ đến cảnh mình, một CEO của một tập đoàn lớn, lại đang ngồi tỉ mẩn học về hoa cỏ. Nhưng vì Yến Chi, anh sẵn lòng.
"Bước 3: Giữ khoảng cách ban đầu, quan sát phản ứng và tín hiệu." Ngọc Trâm đã nhấn mạnh tầm quan trọng của "tín hiệu". Anh không thể vồ vập, không thể quá mạnh mẽ. Anh cần sự tinh tế, cần đọc được những tín hiệu từ cô. "Thể hiện sự quan tâm một cách chân thành nhưng không áp đặt. Lắng nghe nhiều hơn nói. Quan sát ngôn ngữ cơ thể, ánh mắt của cô ấy." Anh biết, đây là một thách thức lớn đối với anh, một người thường xuyên ra lệnh và kiểm soát mọi thứ. Nhưng tình yêu không phải là một giao dịch. Nó cần sự nhẫn nại và thấu hiểu.
Minh Khang dừng lại, nhìn vào những dòng chữ trên màn hình. Kế hoạch bắt đầu hình thành rõ ràng hơn trong đầu anh. Tuy nhiên, anh cũng không quên những "kịch bản thất bại có thể xảy ra" mà anh đã cân nhắc. "Kịch bản 1: Cô ấy đã có người yêu." Anh cảm thấy một nhói đau trong lồng ngực khi gõ dòng này. "Kịch bản 2: Cô ấy không còn nhớ mình, hoặc không có hứng thú với mình." Nỗi sợ hãi này là có thật. "Kịch bản 3: Mình lại phạm phải những sai lầm cũ, quá lý trí, quá chậm trễ." Anh không muốn điều đó xảy ra. Anh cần phải học cách đối diện với những khả năng này, nhưng quan trọng hơn là không để chúng làm mình nản lòng. Đây là một ván bài mà anh phải chơi, dù có thắng hay thua, anh cũng phải thử.
Anh nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay, kim giây vẫn tích tắc trôi, nhắc nhở anh về thời gian quý báu mà anh đã bỏ lỡ. Sài Gòn về đêm tĩnh lặng, nhưng trong căn phòng này, một kế hoạch mới đang được ấp ủ, một trái tim đang đập mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh sẽ không để cái "thời điểm" định đoạt số phận anh nữa. Anh sẽ tự tạo ra thời điểm của riêng mình, dù con đường phía trước có chông gai đến mấy. Ngón tay anh khẽ lướt trên màn hình cảm ứng, như chạm vào hình bóng của cô, một lời hứa thầm lặng được gửi gắm vào màn đêm bao la, một lời hứa sẽ không để lỡ nhau lần nữa. Kế hoạch đã có. Giờ là lúc hành động.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.