Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 245: Bước Chân Đầu Tiên: Kế Hoạch Và Nỗi Lo Sợ
Minh Khang không tài nào rời mắt khỏi tài liệu trắng tinh trên màn hình máy tính. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình rọi lên khuôn mặt anh, tạo nên những bóng đổ lờ mờ, sâu hơn trên vầng trán đã hằn lên vài nếp nhăn mờ vì những đêm dài thức trắng làm việc. Anh cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt bàn kính dưới lòng bàn tay, một cảm giác quen thuộc đến lạ, tựa như sự cô độc đã song hành cùng anh suốt những năm tháng lao vào sự nghiệp. Giọng nói của Ngọc Trâm, em gái anh, vẫn văng vẳng bên tai, vừa thẳng thắn, vừa trêu chọc, nhưng lại mang một sự thật đau đớn mà anh không thể chối bỏ. Cô ấy nói đúng, anh đã quá lý trí, quá chậm trễ. Và giờ đây, anh cần một sự cân bằng, một sự kết hợp giữa lý trí sắc bén của một doanh nhân và trái tim đang bắt đầu đập mạnh mẽ trở lại.
"Kế hoạch tiếp cận Yến Chi." Dòng tiêu đề ấy, anh đã gõ ra từ đêm qua, giờ đây lại mang một trọng lượng khác, không còn là một dự án kinh doanh khô khan mà là một lời hứa, một cam kết với chính bản thân mình. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí mát lạnh của căn phòng máy lạnh, cố gắng xua đi những u ám trong tâm trí. Sáng sớm ở căn penthouse trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, ánh nắng ban mai chói chang đã tràn qua khung cửa kính lớn từ sàn đến trần, rọi thẳng vào bàn làm việc của anh. Nó khiến những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí trở nên lấp lánh, nhưng cũng không làm dịu đi sự nặng trĩu trong đôi mắt Minh Khang. Từ trên cao nhìn xuống, thành phố Sài Gòn đang cựa mình thức giấc, những dòng xe bắt đầu đổ ra đường, tạo thành những dòng chảy liên tục. Bao nhiêu năm nay, anh đã quen với việc nhìn ngắm khung cảnh này, tự hào về đế chế mà anh đã xây dựng, nhưng giờ đây, một khoảng trống mênh mông vẫn hiện hữu, không thể lấp đầy bằng những con số hay những dự án thành công. Tiếng nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh vòm, một bản giao hưởng của Mozart, vốn là để xoa dịu tâm hồn anh mỗi khi làm việc căng thẳng, giờ đây lại càng khiến anh cảm thấy cô đơn hơn. Mùi hương gỗ quý từ nội thất, quyện cùng mùi nước hoa nam tính phảng phất, tạo nên một không gian sang trọng, nhưng cũng tĩnh lặng đến mức đáng sợ.
Anh bắt đầu chỉnh sửa bản kế hoạch của mình, gõ nhẹ lên bàn phím, từng phím một như gõ vào nhịp đập của trái tim đang đập nhanh hơn bình thường. "Bước 1: Tạo cơ hội 'tình cờ' gặp gỡ." Dòng chữ này hiện lên rõ ràng trên màn hình. Anh nhớ lại những lời Ngọc Trâm đã nói, rằng anh không thể cứ ngồi chờ định mệnh. Anh phải chủ động. Nhưng chủ động không có nghĩa là vồ vập, anh cần một sự tinh tế. Anh lướt qua những ghi chú anh đã thu thập được từ những lần tìm kiếm ít ỏi trước đây – những bức ảnh Yến Chi cắm hoa, những bài chia sẻ về nghệ thuật, những dòng trạng thái về các triển lãm cô từng đến. "Tìm hiểu lịch trình các triển lãm nghệ thuật, workshop, hay các sự kiện văn hóa mà Yến Chi có thể tham gia." Anh cần phải đào sâu hơn, không chỉ là những sự kiện nổi bật mà còn là những buổi trưng bày nhỏ, những buổi ra mắt sách của các tác giả ít tên tuổi, những nơi mà một người yêu nghệ thuật thực sự như cô sẽ tìm đến. Anh hình dung một buổi chiều mưa, cô lặng lẽ đứng trước một bức tranh, ánh mắt đăm chiêu, mái tóc buông lơi. Đó là hình ảnh mà anh đã mang theo trong ký ức suốt bao năm.
Ngón tay anh lướt nhẹ trên Đồng hồ đeo tay, chiếc đồng hồ đã cùng anh trải qua biết bao cuộc họp, bao nhiêu quyết định quan trọng. Nó nhắc nhở anh về thời gian, về những năm tháng đã trôi qua mà anh đã dành để xây dựng "sự ổn định", mà không hề biết rằng cái giá của nó lại là đánh mất đi những rung động, những khoảnh khắc chân thật nhất của cuộc đời. "Liệu có quá muộn không?" Câu hỏi đó lẩn khuất trong tâm trí anh, như một bóng ma đeo bám. "Nhưng nếu không thử, mình sẽ hối hận cả đời." Lời tự nhủ ấy đã trở thành động lực duy nhất đẩy anh về phía trước.
Anh tiếp tục với "Bước 2: Chuẩn bị một chủ đề chung để bắt chuyện." Đây là một thử thách thực sự. Minh Khang của những năm tháng trước sẽ chỉ nói về kinh doanh, về thị trường, về những con số. Nhưng Yến Chi không phải là một đối tác kinh doanh. Cô là một thế giới khác, một thế giới của màu sắc, của cảm xúc, của những điều anh đã từng cho là "xa xỉ" và "không thực tế" khi anh còn đang vật lộn để tồn tại. "Nghiên cứu về các xu hướng nghệ thuật, các tác giả, hoặc các kỹ thuật cắm hoa hiện đại. Tìm một điểm chung để mở lời một cách tự nhiên, không gượng ép." Anh tưởng tượng mình đang ngồi đọc sách về Van Gogh, hay tìm hiểu về ý nghĩa của từng loại hoa lan, hoa hồng. Anh phì cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. Một CEO của một tập đoàn lớn, ngày ngày đối mặt với hàng triệu đô la, lại đang ngồi tỉ mẩn học về hoa cỏ. Nhưng vì Yến Chi, anh sẵn lòng. Anh sẵn lòng bước ra khỏi vỏ bọc của mình, sẵn lòng trở thành một "phiên bản" khác của chính mình, một phiên bản mà có lẽ, cô sẽ tìm thấy sự đồng điệu.
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận ánh nắng ấm áp xuyên qua mi mắt. Anh tự hỏi, Yến Chi của bây giờ sẽ như thế nào? Cô có còn là cô gái nhẹ nhàng, tinh tế mà anh từng gặp không? Hay thời gian và những trải nghiệm đã biến cô thành một người hoàn toàn khác? Những nỗi sợ hãi về "kịch bản thất bại" lại ùa về. "Kịch bản 1: Cô ấy đã có người yêu." Trái tim anh nhói lên một cái, đau điếng. "Kịch bản 2: Cô ấy không còn nhớ mình, hoặc không có hứng thú với mình." Nỗi sợ bị lãng quên, bị từ chối là một điều mà một người đàn ông thành đạt như anh ít khi phải đối mặt. "Kịch bản 3: Mình lại phạm phải những sai lầm cũ, quá lý trí, quá chậm trễ." Đây là điều anh sợ nhất, sợ rằng anh sẽ lại phá hỏng mọi thứ, lại lỡ nhịp, lại không thể nắm bắt được cái "thời điểm" mà anh đã từng bỏ lỡ biết bao lần. Anh biết rằng, khi một người muốn nắm tay, người kia lại có thể đang học cách buông bỏ. Và anh đang ở trong vị trí của người muốn nắm tay, trong khi anh hoàn toàn không biết Yến Chi đang ở phiên bản nào của cuộc đời cô.
Minh Khang mở mắt, nhìn vào thành phố đang chuyển động bên ngoài ô cửa kính. Anh sẽ không để nỗi sợ hãi này làm mình chùn bước. Anh đã mất quá nhiều thời gian để nhận ra giá trị của tình yêu, của sự kết nối giữa con người. Giờ đây, anh sẽ chiến đấu cho điều đó, dù con đường có chông gai đến mấy. Anh quay lại màn hình, bổ sung thêm một dòng vào kế hoạch: "Luôn giữ thái độ chân thành, kiên nhẫn và sẵn sàng chấp nhận mọi kết quả."
***
Trưa cùng ngày, Minh Khang lái xe đến quán cà phê 'Dấu Chân Mưa', nơi anh thường gặp Hoàng Nam để bàn công việc hoặc đơn giản là tìm một góc tĩnh lặng giữa lòng Sài Gòn ồn ào. Quán nằm trong một con hẻm nhỏ, khuất mình sau những tòa nhà cao tầng, là một căn nhà ống cổ được cải tạo lại từ thời Pháp thuộc, vẫn giữ nguyên nét kiến trúc cũ kỹ với tường vàng rêu phong và ban công sắt uốn lượn. Bước qua cánh cửa gỗ nặng nề, Minh Khang cảm nhận ngay sự thay đổi của không khí. Từ cái nắng chói chang, ồn ào bên ngoài, anh bước vào một thế giới khác, dịu mát và yên tĩnh. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, hắt lên những bức tranh cũ kỹ treo trên tường, những kệ sách đầy ắp tiểu thuyết và thơ ca. Mùi cà phê rang xay thơm nồng quẩn quanh, quyện với hương bánh ngọt mới ra lò và thoảng nhẹ mùi hoa nhài từ khu vườn nhỏ sau nhà. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương, như một dòng suối nhỏ chảy qua không gian, xoa dịu mọi giác quan. Tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác, tất cả tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn nhưng cũng có chút u buồn, rất phù hợp với tâm trạng của anh lúc này.
Hoàng Nam đã ngồi chờ ở chiếc bàn quen thuộc cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy những hạt mưa lách tách rơi trên mái kính nhỏ nếu trời đổ mưa. Anh vẫn giữ phong thái thư sinh, nhã nhặn với chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt và cặp kính gọng kim loại quen thuộc. Vừa thấy Minh Khang, Hoàng Nam đã nhận ra sự khác lạ. Không phải vẻ căng thẳng, mệt mỏi vì những dự án lớn, hay sự tập trung cao độ mà anh thường thấy ở bạn mình. Lần này, ánh mắt của Minh Khang có một nỗi bận lòng sâu xa hơn, một sự dao động mà Hoàng Nam hiếm khi thấy.
"Chào Khang," Hoàng Nam mỉm cười nhẹ, đẩy gọng kính. "Cậu đến muộn hơn mọi khi đấy. Công việc bận rộn lắm à?"
Minh Khang ngồi xuống đối diện, gọi một Ly cà phê sứ đen đá, rồi khẽ lắc đầu. "Không hẳn là công việc. Chỉ là... có vài chuyện cần suy nghĩ." Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi một chiếc lá vàng đang chao nghiêng rồi đáp xuống mặt đất. "Nam này," anh bắt đầu, giọng hơi chùng xuống, không còn sự điềm tĩnh và quyết đoán thường thấy. "Nếu một người... muốn tìm lại một mối quan hệ mà mình đã bỏ lỡ... sau nhiều năm, liệu có còn cơ hội không?" Anh cố gắng nói một cách chung chung nhất, không muốn tiết lộ quá nhiều về Yến Chi, về nỗi lòng mình. Anh biết Hoàng Nam là người tinh ý, nhưng anh vẫn muốn giữ một chút riêng tư cho câu chuyện này, ít nhất là cho đến khi anh chắc chắn về những bước đi của mình.
Hoàng Nam nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt dò xét nhìn Minh Khang. Anh biết bạn mình là người kín đáo, hiếm khi bộc lộ cảm xúc hay những vấn đề cá nhân. Việc Minh Khang mở lời như vậy đã là một dấu hiệu lớn. "Cơ hội thì luôn có, Khang à," Hoàng Nam nói, giọng từ tốn, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều như chạm vào một dây đàn trong lòng Minh Khang. "Nhưng vấn đề là người ta có còn muốn chờ đợi hay không. Con người thay đổi nhiều lắm. Năm tháng trôi qua không chỉ làm ta già đi, mà còn thay đổi cả suy nghĩ, cả cách nhìn về cuộc sống, về tình yêu."
Minh Khang siết chặt Ly cà phê sứ trong tay, cảm nhận hơi lạnh của đá thấm qua lớp gốm. Lời của Hoàng Nam như một nhát dao khứa vào vết thương lòng anh. Anh biết chứ, anh hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Anh đã thay đổi, vậy thì tại sao cô ấy lại không? Anh đã từng là một chàng trai trẻ đầy tham vọng, chỉ biết lao đầu vào công việc để đạt được cái gọi là "ổn định". Còn bây giờ, anh là một người đàn ông thành đạt, nhưng lại khao khát một điều gì đó sâu sắc hơn sự nghiệp, một điều mà tiền bạc không thể mua được. Anh nhìn Hoàng Nam, ánh mắt đầy sự lo lắng. "Thay đổi... đến mức nào?"
Hoàng Nam thở dài, đẩy gọng kính một lần nữa, đôi mắt ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. "Thay đổi nhiều lắm, Khang. Ví dụ như một người từng chỉ muốn có một cuộc sống bình yên, giờ đây có thể muốn phiêu lưu. Một người từng tin vào tình yêu sét đánh, giờ lại tìm kiếm sự an toàn. Hay một người từng chờ đợi, giờ đã không còn muốn chờ nữa." Anh dừng lại, nhìn thẳng vào Minh Khang, như muốn truyền tải một thông điệp quan trọng. "Và đôi khi, đúng người... nhưng lại sai phiên bản. Phiên bản của mình muốn nắm tay, nhưng phiên bản của người ta lại đang học cách buông bỏ. Hoặc tệ hơn, phiên bản của mình đã sẵn sàng yêu, nhưng phiên bản của người ta đã có bến đỗ mới."
Những lời nói của Hoàng Nam như một gáo nước lạnh tạt vào Minh Khang, nhưng anh biết, đó là sự thật mà anh cần phải đối mặt. Cái "thời điểm" trớ trêu ấy, nó cứ đeo bám anh như một lời nguyền. Anh đã luôn tin rằng chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó, và giờ đây, khi anh đã có tất cả, anh lại phải đối mặt với khả năng người anh yêu đã không còn chờ đợi anh nữa. Anh cảm thấy một sự tiếc nuối vô hạn, một nỗi ân hận gặm nhấm tâm can. Tại sao anh không nhận ra sớm hơn? Tại sao anh lại để thời gian trôi qua vô ích như vậy?
"Vậy... cậu nghĩ mình nên làm gì?" Minh Khang hỏi, giọng nói nhỏ dần, gần như là một lời thì thầm. Anh chưa bao giờ hỏi Hoàng Nam một câu như vậy về chuyện tình cảm, về những vấn đề cá nhân sâu kín nhất của mình. Điều đó cho thấy anh đang thực sự bối rối, thực sự khao khát một lời khuyên chân thành.
Hoàng Nam mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy sự thông cảm. "Cậu đã hỏi rồi thì phải tự trả lời chứ, Khang. Cậu muốn gì? Cậu có sẵn sàng đối mặt với tất cả những khả năng, dù là tốt đẹp hay đau lòng nhất, để tìm kiếm điều cậu muốn không? Nếu có, thì hãy hành động. Nhưng hãy nhớ, đừng áp đặt quá nhiều. Tình yêu không phải là một kế hoạch kinh doanh. Nó cần sự chân thành, sự thấu hiểu, và quan trọng nhất, sự chấp nhận." Anh nhấp thêm một ngụm cà phê, rồi nói thêm, ánh mắt nhìn ra ngoài hẻm nhỏ, nơi những tia nắng cuối cùng đang cố gắng len lỏi qua kẽ lá. "Và dù kết quả có thế nào, ít nhất cậu cũng đã thử. Điều hối tiếc nhất không phải là thất bại, mà là không dám thử."
Lời khuyên của Hoàng Nam không làm Minh Khang thấy nhẹ nhõm hơn ngay lập tức, nhưng nó đã củng cố thêm quyết tâm trong anh. Anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ hành động, dù biết rằng con đường phía trước đầy rẫy những rủi ro và có thể kết thúc bằng sự thất vọng. Anh sẽ tự mình tạo ra "thời điểm" của riêng mình, và anh sẽ đối mặt với bất cứ "phiên bản" nào của Yến Chi mà anh gặp.
***
Vài ngày sau cuộc gặp với Hoàng Nam, Minh Khang đã có mặt tại một phòng triển lãm nghệ thuật đương đại ở Quận 1. Đây là một trong những địa điểm mà Ngọc Trâm đã gợi ý, dựa trên sở thích về nghệ thuật và cái đẹp của Yến Chi. Không gian triển lãm được thiết kế theo phong cách công nghiệp hiện đại, tường trắng tinh khôi, trần cao vút và sàn bê tông sáng màu, tạo cảm giác rộng lớn và thanh bình. Hệ thống chiếu sáng chuyên nghiệp làm nổi bật từng tác phẩm, từ những bức tranh trừu tượng đầy màu sắc đến những tác phẩm điêu khắc tối giản.
Bước vào bên trong, Minh Khang cảm thấy mình lạc lõng giữa không gian này. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người thưởng lãm, tiếng xì xào bình luận thì thầm, và tiếng nhạc ambient nhẹ nhàng, tĩnh lặng, tất cả tạo nên một bầu không khí chiêm nghiệm, nhưng cũng xa lạ với anh. Mùi sơn mới của những tác phẩm chưa khô, mùi gỗ từ các khung tranh, mùi giấy từ những quyển catalogue, và thoang thoảng mùi cà phê từ quầy nhỏ ở góc phòng, tất cả đều là những mùi hương mà anh hiếm khi ngửi thấy trong thế giới của mình. Anh, một người đàn ông của những con số, của những quyết định dứt khoát, cảm thấy mình như một kẻ ngoại đạo trong thế giới của cảm xúc và sự mơ hồ này.
Anh đi chậm rãi qua các gian trưng bày, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, từng góc phòng, cố gắng tìm kiếm một hình bóng quen thuộc, một mái tóc bồng bềnh hay một nụ cười tinh tế. Nhưng Yến Chi không ở đó. Anh không thấy cô. Một sự hụt hẫng len lỏi trong lòng anh, nhưng anh vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Đây mới chỉ là bước đầu tiên, anh tự nhủ.
Anh dừng lại trước một bức tranh trừu tượng lớn, với những mảng màu đối lập mạnh mẽ – đỏ rực xen lẫn xanh thẫm, những đường nét mạnh mẽ và dứt khoát. Anh cố gắng hiểu ý nghĩa của nó, cố gắng tìm kiếm một thông điệp ẩn giấu, nhưng tâm trí anh chỉ toàn những con số và logic. "Cô ấy đã sống trong thế giới này..." anh độc thoại nội tâm, cảm thấy một khoảng cách vô hình giữa anh và thế giới này, giữa anh và Yến Chi. "Còn mình thì ở đâu?" Anh nhớ lại những lần gặp gỡ trước đây, những lần anh đã quá bận rộn với sự nghiệp, quá tập trung vào "sự ổn định" mà anh tin là quan trọng, để rồi bỏ lỡ những khoảnh khắc mà cô đã sống, đã cảm nhận. Cô ấy đã trải nghiệm những điều này, đã tìm thấy vẻ đẹp trong những điều mà anh từng cho là phù phiếm.
Anh quan sát những người xung quanh. Một cặp đôi trẻ đang đứng trò chuyện về một tác phẩm điêu khắc, ánh mắt họ lấp lánh sự thấu hiểu và sẻ chia. Một người phụ nữ lớn tuổi đang trầm ngâm trước một bức tranh phong cảnh, đôi mắt bà đong đầy cảm xúc. Anh cảm nhận được sự kết nối giữa họ với nghệ thuật, với nhau. Anh tự hỏi, Yến Chi đã từng đến đây với ai? Cô có cùng ai đó chia sẻ những cảm xúc này không? Liệu cô có một "bến đỗ mới", một người đàn ông có thể hiểu và chia sẻ thế giới nghệ thuật, thế giới cảm xúc của cô mà anh đã bỏ lỡ? Những suy nghĩ đó khiến trái tim anh nặng trĩu.
Anh biết, anh đang cố gắng thay đổi bản thân để phù hợp với cô, để bước vào thế giới của cô. Nhưng sự xa lạ vẫn còn đó, một bức tường vô hình ngăn cách anh với những gì cô trân trọng. Anh đưa tay lên chạm nhẹ vào viền khung tranh, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Anh đã từng là một người đàn ông chỉ biết kiểm soát mọi thứ, đặt ra kế hoạch cho mọi bước đi. Nhưng ở đây, giữa những tác phẩm nghệ thuật đầy tự do và ngẫu hứng này, anh nhận ra rằng tình yêu không thể bị kiểm soát hay lên kế hoạch một cách cứng nhắc. Nó cần sự mềm dẻo, sự thấu hiểu, và quan trọng nhất, sự chân thành.
Mặc dù không tìm thấy Yến Chi, nhưng chuyến đi này không hoàn toàn vô ích. Anh đã cảm nhận được một phần thế giới của cô, đã hiểu hơn về những gì cô yêu thích. Anh đã bước một bước chân đầu tiên ra khỏi vùng an toàn của chính mình. Dù vẫn còn đầy rẫy nỗi lo sợ về sự 'muộn màng', về những "phiên bản" đã khác của cả hai, nhưng anh sẽ không dừng lại. Kế hoạch đã có, và mặc dù nó có vẻ đầy những thử thách và những kịch bản thất bại tiềm tàng, anh sẽ tiếp tục tiến lên. Sài Gòn về đêm đã lên đèn, những ánh sáng rực rỡ từ các tòa nhà cao tầng hắt xuống đường phố, nhưng trong lòng Minh Khang, một ngọn lửa hy vọng vẫn âm ỉ cháy, một lời hứa thầm lặng rằng anh sẽ không để lỡ nhau lần nữa. Anh sẽ tự tạo ra thời điểm của riêng mình, dù cho cái giá phải trả có lớn đến đâu.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.