Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 247: Những Mảnh Ghép Rời Rạc

Minh Khang vẫn ngồi lại trong quán cà phê, những hạt mưa phùn lất phất ngoài ô cửa kính như đang khẽ khàng gõ nhịp vào nỗi niềm riêng của anh. Hoàng Nam đã rời đi, để lại một khoảng trống vắng cùng với những mảnh ghép thông tin nửa vời, đủ để nhen nhóm hy vọng nhưng cũng đủ để gieo rắc nỗi bất an. "Anh sẽ tự tạo ra thời điểm của riêng mình, dù cho cái giá phải trả có lớn đến đâu." Lời thề thốt ấy vẫn còn vang vọng trong tâm trí anh, như một lời cam kết sắt đá với chính bản thân, một lời hứa mà anh biết mình không thể nuốt lời.

Buổi tối hôm đó, căn penthouse trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời vẫn lộng lẫy và xa hoa như mọi khi. Ánh đèn đô thị rực rỡ bên ngoài cửa sổ kính cường lực từ sàn đến trần trải dài như một tấm thảm lụa vắt ngang bầu trời đêm, vẽ nên một bức tranh huyền ảo của sự giàu sang và quyền lực. Tiếng nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng vang vọng khắp không gian rộng lớn, hòa cùng tiếng gió rít khẽ qua khe cửa và tiếng nước chảy rì rầm từ hồ bơi vô cực nhỏ trên ban công, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và cô độc. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng, xen lẫn chút hương nước hoa nam tính và dư vị của ly rượu vang đỏ mà anh vừa nhấp, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí sang trọng nhưng cũng thấm đẫm sự trống trải.

Minh Khang ngồi lặng lẽ trên chiếc sofa da màu trầm, ánh mắt anh lướt qua thành phố đang chìm trong ánh đèn, nhưng tâm trí anh lại đang quay cuồng với những suy nghĩ và cảm xúc hỗn độn. Anh đưa tay lên, chạm nhẹ vào chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền, kim giây vẫn đều đặn trôi, nhắc nhở anh về dòng chảy không ngừng của thời gian – thứ mà anh đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát, nhưng giờ đây lại trở thành kẻ thù lớn nhất.

Anh mở điện thoại, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm của anh. Minh Khang lướt qua danh bạ, dừng lại ở tên Ngọc Trâm. Hoàng Nam đã đề cập đến Mai Thư, nhưng Ngọc Trâm có lẽ là một lựa chọn tốt hơn cho bước đi đầu tiên. Cô ấy trẻ trung, năng động, và quan trọng hơn, thân thiết với Yến Chi, lại không có vẻ dè dặt như Hoàng Nam. Tuy nhiên, những lời nói của Hoàng Nam về "sự thay đổi của con người" và "thời điểm" vẫn ám ảnh anh. Chúng như những hạt cát nhỏ li ti len lỏi vào tâm trí, bào mòn đi sự tự tin của anh, gieo vào lòng anh một nỗi lo lắng mơ hồ. Liệu Yến Chi đã thay đổi đến mức nào? Liệu "phiên bản" Yến Chi của hiện tại có còn chút gì gợi nhớ về cô gái mà anh đã từng gặp gỡ, đã từng thầm yêu? Và quan trọng hơn, liệu phiên bản hiện tại của anh, một người đàn ông thành đạt nhưng đã phải đánh đổi quá nhiều, có còn phù hợp với cô?

Anh nhớ lại những năm tháng đã qua, khi anh lao đầu vào công việc, coi sự nghiệp là lẽ sống duy nhất. Anh đã từng tin rằng chỉ khi có một nền tảng vững chắc, một sự ổn định không thể lay chuyển, anh mới xứng đáng để yêu, mới có thể mang lại hạnh phúc cho người mình yêu. Nhưng cái giá của sự ổn định ấy lại là những đêm dài cô đơn, là những khoảnh khắc lỡ nhịp, là việc anh vô tình bỏ lỡ những "phiên bản" tuyệt đẹp của Yến Chi. Giờ đây, khi anh đã có tất cả, anh lại thấy mình đứng trước một bức tường vô hình, một nỗi trống rỗng mà không thành công nào có thể lấp đầy. Anh khao khát được "tái kết nối", được bù đắp những gì đã bỏ lỡ, nhưng anh lại sợ hãi rằng mình đã quá muộn. Nỗi sợ hãi ấy không phải là sự yếu đuối, mà là sự nhận thức về một lẽ thật nghiệt ngã: thời gian không chờ đợi ai, và con người cũng vậy. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, chúng ta đều biến đổi, trở thành một "phiên bản" khác của chính mình.

Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành từ độ cao này. Anh tự hỏi, liệu Yến Chi có còn nhớ đến anh không? Hay cô đã gạt anh sang một góc của ký ức, nơi những người cũ và những câu chuyện dang dở yên vị? Sự băn khoăn ấy khiến anh do dự, ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình điện thoại, như thể đang chạm vào một sợi dây mong manh của số phận. Anh biết, việc gọi điện cho Ngọc Trâm chỉ là một bước đi nhỏ, một viên gạch đầu tiên trên con đường gập ghềnh mà anh đã chọn. Nhưng viên gạch ấy lại mang theo sức nặng của bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu nuối tiếc và cả nỗi sợ hãi tột cùng.

Cuối cùng, sau một hồi giằng xé nội tâm, Minh Khang gạt bỏ mọi do dự. Anh không thể cứ ngồi đây và để nỗi sợ hãi chế ngự. Anh đã quyết định, anh sẽ hành động. Anh sẽ tìm kiếm Yến Chi, sẽ cố gắng hàn gắn những vết nứt của thời gian, dù cho kết quả có như thế nào. Anh nhấn vào số của Ngọc Trâm, điện thoại áp vào tai. Tiếng chuông reo đều đặn, mỗi nhịp reo như một tiếng đập mạnh trong lồng ngực anh, dự báo cho một khởi đầu mới, hoặc một sự thật phũ phàng khác.

***

Sáng hôm sau, Minh Khang và Hoàng Nam lại gặp nhau tại quán cà phê 'Dấu Chân Mưa'. Không gian quán vẫn ấm cúng và lãng mạn như lần trước, tựa như một góc nhỏ tách biệt khỏi sự ồn ào của thành phố. Kiến trúc nhà ống cổ được cải tạo vẫn giữ lại nét rêu phong, trầm mặc của kiến trúc Pháp thuộc, với nội thất gỗ sẫm màu, những chiếc đèn vàng ấm áp hắt sáng dịu nhẹ lên những bức tranh cũ kỹ, sách báo và các vật dụng trang trí vintage. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ đâu đó trong quán, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác, tạo nên một bản hòa âm tĩnh tại, dễ chịu. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò và mùi hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau, tất cả đều bao bọc lấy Minh Khang trong một bầu không khí dễ chịu, nhưng tâm trí anh vẫn đầy căng thẳng.

Hoàng Nam đến đúng giờ, dáng người thư sinh, đeo kính, vẫn ăn mặc lịch sự với chiếc áo polo màu xanh đậm. Anh ngồi xuống đối diện Minh Khang, nở một nụ cười xã giao. "Cậu đến sớm thế à, Khang?"

Minh Khang gật đầu, đặt chiếc đồng hồ đeo tay lên bàn. "Uhm, tôi muốn tranh thủ một chút trước khi vào làm. Cậu khỏe chứ?" Anh nhấp một ngụm cà phê đen nóng, vị đắng quen thuộc giúp anh tập trung hơn. Anh quan sát Hoàng Nam, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy sự dè dặt của Hoàng Nam ngày hôm qua không phải là ngẫu nhiên.

"Tôi vẫn khỏe." Hoàng Nam đáp, giọng nói trầm ổn, nhẹ nhàng. "Cậu hôm nay trông có vẻ suy tư hơn mọi khi." Anh nhận thấy Minh Khang có vẻ không được thoải mái, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định.

Minh Khang cười nhạt. "Chắc là do công việc thôi. Dạo này nhiều dự án quá." Anh biết mình không thể đi thẳng vào vấn đề ngay lập tức. Anh cần phải khéo léo hơn, tinh tế hơn, để tránh khiến Hoàng Nam cảnh giác. "Mà này, Hoàng Nam," anh bắt đầu, cố gắng chuyển hướng câu chuyện một cách tự nhiên nhất, "dạo này Yến Chi vẫn bận rộn với Studio Sắc Màu chứ? Tôi thấy cô ấy có vẻ khá thành công với mấy dự án gần đây nhỉ? Thỉnh thoảng tôi có đọc được vài bài báo về cô ấy trên các tạp chí kiến trúc nội thất, thấy Studio Sắc Màu phát triển rất tốt."

Hoàng Nam cầm ly cà phê sứ lên nhấp một ngụm, ánh mắt anh khẽ lướt qua Minh Khang trước khi đáp. "À, đúng vậy. Yến Chi luôn có năng lượng dồi dào cho công việc. Cô ấy rất tâm huyết với studio, dường như dồn hết tâm sức vào đó. Mà Khang hỏi làm gì? Có định hợp tác gì với cô ấy à?" Giọng điệu của Hoàng Nam vẫn bình thản, nhưng có một sự tò mò nhẹ nhàng ẩn chứa trong câu hỏi cuối cùng, như thể anh đang dò xét động cơ của Minh Khang.

Minh Khang lắc đầu, nụ cười trên môi hơi gượng gạo. "Không, chỉ là... lâu rồi không gặp, tiện hỏi thăm thôi. Thấy cô ấy vẫn độc lập, tự chủ nhỉ? Cuộc sống cá nhân có gì mới không?" Anh cố gắng đẩy câu hỏi sâu hơn, tìm kiếm một manh mối nào đó về đời tư của Yến Chi. Anh biết đây là một ranh giới nhạy cảm, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thử.

Hoàng Nam đặt ly cà phê xuống, tiếng sứ va vào đĩa kêu khẽ. Anh cười nhẹ, nụ cười ấy không đến được với đôi mắt. Ánh mắt anh thoáng lảng tránh, rồi lại nhìn thẳng vào Minh Khang, nhưng với một vẻ khó xử, một sự dè dặt vô hình. "Yến Chi luôn biết cách sống cho mình mà, Khang. Mấy năm nay cô ấy tập trung vào phát triển bản thân và công việc thôi. Chuyện riêng tư thì cô ấy kín đáo lắm, tụi này cũng không rõ nhiều." Câu trả lời của Hoàng Nam như một bức tường vô hình, ngăn cản Minh Khang tiếp cận sâu hơn vào thế giới của Yến Chi. "Cô ấy không phải là người hay chia sẻ chuyện cá nhân ra bên ngoài, đặc biệt là những chuyện tình cảm. Ngay cả tụi bạn thân cũng chỉ biết những gì cô ấy muốn kể thôi." Hoàng Nam nói thêm, như muốn nhấn mạnh sự kín đáo của Yến Chi.

Minh Khang cảm thấy một sự thất bại nhỏ len lỏi trong lòng. Anh đã cố gắng, nhưng Hoàng Nam vẫn giữ vững lập trường của một người bạn trung thành, không tiết lộ bất kỳ thông tin nhạy cảm nào. Anh cảm nhận được sự bảo vệ tinh tế từ Hoàng Nam dành cho Yến Chi, điều này vừa khiến anh tôn trọng, nhưng cũng vừa khiến anh thêm phần bất an. Điều gì mà Hoàng Nam không muốn nói ra? Điều gì mà Yín Chi đang giấu kín? Cái "nghe nói còn..." mà Hoàng Nam đã bỏ lửng ngày hôm qua lại hiện về trong tâm trí anh, như một lời cảnh báo, một nỗi sợ hãi tiềm ẩn. Anh biết, mình đang đứng trước một Yến Chi hoàn toàn khác, một Yến Chi độc lập, tự chủ và kín đáo hơn rất nhiều so với những gì anh từng biết. Và điều đó khiến anh càng thêm lo lắng về "thời điểm" và "phiên bản" của cả hai.

Minh Khang hít một hơi sâu, vị đắng của cà phê vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Anh biết, việc dò hỏi Hoàng Nam thêm nữa cũng sẽ không mang lại kết quả gì. Anh đã cố gắng, nhưng rào cản từ phía người bạn này quá lớn, quá kiên cố. Anh cần một chiến lược khác, một cách tiếp cận khác. Cảnh tượng Yến Chi năng động và thành công trong công việc, nhưng lại kín đáo đến mức bạn bè thân thiết cũng không rõ về đời tư của cô, càng làm Minh Khang cảm thấy mình lạc lõng và xa cách. Anh đã từng nghĩ mình biết rõ Yến Chi, nhưng giờ đây, cô ấy dường như là một người hoàn toàn xa lạ, một bí ẩn mà anh phải dày công khám phá lại từ đầu. Sự "kín đáo" của Yến Chi mà Hoàng Nam liên tục nhắc đến không khỏi khiến Minh Khang nghĩ đến khả năng cô đã có một mối quan hệ mới, một bến đỗ mới mà anh không hề hay biết. Nỗi lo sợ về Thế Vinh lại trỗi dậy, như một bóng ma đeo bám anh.

***

Chiều cùng ngày, sau cuộc gặp với Hoàng Nam không mấy hiệu quả, Minh Khang trở về căn penthouse của mình. Ánh sáng đô thị rực rỡ buổi chiều tà hắt vào căn phòng qua những ô cửa kính lớn, tạo nên một không gian vừa sang trọng vừa có phần trống rỗng. Tiếng nhạc không lời cổ điển vẫn vang lên đều đặn, nhưng dường như không thể xua tan đi sự tĩnh lặng đến cô độc đang bao trùm lấy anh. Mùi hương gỗ quý v��n thoang thoảng, nhưng trong tâm trí Minh Khang, nó lại gợi lên cảm giác về một cuộc sống quá hoàn hảo, quá tách biệt, quá thiếu vắng những kết nối thực sự.

Minh Khang ngồi xuống chiếc ghế bành êm ái, nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh rút điện thoại ra một lần nữa, ngón tay lướt đến tên Ngọc Trâm. Hoàng Nam đã quá kín đáo, nhưng Ngọc Trâm, với tính cách cởi mở và thân thiện, có thể sẽ là chìa khóa. Anh hít một hơi thật sâu, rồi nhấn nút gọi.

Tiếng chuông reo không lâu thì có người nhấc máy. "A lô, anh Khang ạ? Lâu quá không thấy anh gọi, em cứ tưởng anh quên em rồi chứ!" Giọng Ngọc Trâm lanh lảnh, nhanh nhảu và đầy năng lượng, mang theo một làn gió tươi mới xua tan đi sự nặng nề trong không gian của Minh Khang.

Minh Khang khẽ cười, cố gắng tạo ra một không khí thân mật. "Sao quên được Trâm chứ. Anh dạo này bận quá, mà cũng đang muốn hỏi thăm em đây. Dạo này công việc thế nào rồi? Em vẫn khỏe chứ?" Anh cố gắng hỏi han một cách chân thành, không chỉ vì mục đích của mình, mà còn vì anh thực sự quý mến cô gái này.

"Em vẫn khỏe anh ạ! Công việc thì vẫn cứ xoay như chong chóng thôi, nhưng mà vui. Anh Khang dạo này cũng ổn chứ? Em thấy anh trên báo chí suốt, hình như công ty anh lại có dự án lớn đúng không?" Ngọc Trâm đáp lời, sự nhiệt tình của cô ấy khiến Minh Khang cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

"Cũng tạm ổn thôi em. Công việc thì cứ thế mà làm. Mà Trâm dạo này có hay gặp Yến Chi không? Cô ấy vẫn khỏe chứ? Anh thấy Yến Chi cũng bận rộn với Studio Sắc Màu lắm, không biết có đi du lịch hay tham gia workshop nào mới không?" Minh Khang dần chuyển sang vấn đề chính, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể. Anh muốn biết mọi thứ, từ những sở thích cá nhân nhỏ nhặt cho đến các mối quan hệ xã hội của Yến Chi.

Ngọc Trâm cười rạng rỡ qua điện thoại, dù Minh Khang không nhìn thấy, anh vẫn cảm nhận được sự tươi tắn của cô. "Yến Chi thì vẫn ổn anh ạ, bận tối mặt ở Studio Sắc Màu ấy. Mà anh biết rồi đó, cô ấy toàn cắm mặt vào công việc với mấy cái workshop thôi. Thỉnh thoảng thì rủ em đi du lịch đây đó, nhưng cũng hiếm. Cô ấy sống độc lập mà, giờ còn 'nghệ' hơn xưa ấy, anh Khang ạ. Cứ như một nghệ sĩ thực thụ, sống trong thế giới của riêng mình vậy." Ngọc Trâm nói, giọng điệu vừa thân mật vừa có chút ngưỡng mộ.

"Vậy à... Có vẻ cô ấy vẫn giữ lối sống kín đáo nhỉ." Minh Khang lặp lại cụm từ mà Hoàng Nam đã dùng, cảm thấy một sự trùng hợp đến khó hiểu. Anh cố gắng dò hỏi thêm, tâm trí anh quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi. "Cô ấy có... quen ai mới không? Hay có ai đang theo đuổi không? Anh thấy Yến Chi tài năng và xinh đẹp như vậy, chắc phải có nhiều người để ý lắm chứ?" Anh biết câu hỏi này có phần đường đột, nhưng anh không thể kìm lòng được. Đây là điều anh lo lắng nhất, là thông tin quan trọng nhất mà anh muốn biết.

Ngọc Trâm im lặng một chút, rồi bật cười rạng rỡ, tiếng cười vang vọng trong điện thoại, nhưng lại không trả lời thẳng vào câu hỏi của Minh Khang. "Ôi anh Khang hỏi làm gì vậy? Chuyện riêng tư của Yến Chi thì em cũng đâu dám hỏi kỹ. Cô ấy mà đã không muốn nói thì có ai hỏi cũng vậy thôi. Mà chắc gì đã có ai. Yến Chi giờ 'khó tính' lắm rồi, chỉ thích tập trung vào bản thân, vào những dự án mà cô ấy yêu thích thôi. Cô ấy cứ bảo 'đến đúng người, đúng thời điểm thì tự khắc sẽ đến' chứ chẳng vội vàng gì."

Câu trả lời của Ngọc Trâm như một gáo nước lạnh tạt vào Minh Khang, nhưng đồng thời cũng chứa đựng một tia hy vọng mong manh. "Đến đúng người, đúng thời điểm..." Lời nói ấy vang vọng trong tâm trí anh, như một câu thần chú. Nhưng sự "khó tính" của Yến Chi, và việc cô ấy tập trung vào bản thân, cũng là một rào cản lớn. Ngọc Trâm đã khéo léo né tránh câu hỏi về mối quan hệ của Yến Chi, nhưng cách cô ấy cười và chuyển hướng cũng đủ để Minh Khang hiểu rằng cô ấy đang bảo vệ Yến Chi, hoặc đơn giản là không biết gì thêm.

Minh Khang kết thúc cuộc gọi với Ngọc Trâm, lòng nặng trĩu. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, cảm thấy như mình đang đứng trước một bức tường vô hình, một mê cung không lối thoát. Cả Hoàng Nam và Ngọc Trâm, hai người bạn thân thiết nhất của Yến Chi, đều không thể cung cấp cho anh bất kỳ thông tin cụ thể nào về đời tư của cô, đặc biệt là về tình trạng mối quan hệ của cô. Sự "kín đáo" của Yến Chi, được cả hai người bạn nhắc đi nhắc lại, không khỏi khiến Minh Khang cảm thấy bế tắc. Dường như, Yến Chi đã xây dựng một bức tường vững chắc xung quanh cuộc sống cá nhân của mình, và anh, Minh Khang, đang ở bên ngoài bức tường ấy, hoàn toàn lạc lõng.

Nỗi thất vọng và lo lắng ngày càng lớn trong lòng anh. Anh đã chủ động, đã cố gắng tìm kiếm, nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là những mảnh ghép rời rạc, những lời nói chung chung, và một cảm giác mơ hồ về sự xa cách. Sự khó khăn trong việc tìm hiểu về Yến Chi báo hiệu rằng anh sẽ phải đối mặt với những rào cản lớn hơn rất nhiều so với những gì anh tưởng tượng. Liệu sự "kín đáo" ấy có phải là tấm màn che giấu một mối quan hệ mới, một người đàn ông khác, có lẽ là Thế Vinh, người đã xuất hiện trong cuộc đời Yến Chi khi anh còn đang miệt mài với sự nghiệp?

Minh Khang đứng dậy, bước ra ban công, dựa vào lan can kính. Gió đêm lùa qua, mang theo cái se lạnh của những ngày cuối năm. Từ độ cao này, thành phố vẫn lấp lánh, nhưng trong mắt anh, nó lại hiện lên một cách mờ ảo, xa xăm. Cảm giác bế tắc bao trùm lấy anh, nhưng anh biết, anh không thể từ bỏ. Sự thôi thúc mạnh mẽ trong lòng anh vẫn còn đó, thôi thúc anh phải tiếp tục. Anh đã quyết định tạo ra thời điểm của riêng mình, và anh sẽ không lùi bước. Anh biết, anh cần một chiến lược mới, một cách tiếp cận táo bạo hơn, trực tiếp hơn. Không thể cứ mãi dò hỏi qua những người khác. Đã đến lúc anh phải đối mặt với Yến Chi, đối mặt với sự thật, dù cho sự thật ấy có nghiệt ngã đến đâu. Ngọn lửa hy vọng trong anh vẫn le lói, yếu ớt nhưng không tắt hẳn, thôi thúc anh phải tìm cách tự mình bước qua bức tường vô hình đó.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free