Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 248: Mạng Xã Hội Và Bức Tường Vô Hình
Gió đêm vẫn miên man lùa qua ban công kính, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối năm, nhưng Minh Khang dường như không còn cảm nhận được nó nữa. Tâm trí anh ngập tràn những suy nghĩ rối bời về Yến Chi, về bức tường vô hình mà cô đã dựng lên quanh cuộc sống của mình. Anh đứng thêm một lúc nữa, để mặc cho những ngọn đèn lung linh của thành phố hòa vào ánh mắt mờ ảo của mình, rồi quay người bước vào trong. Căn penthouse rộng lớn, sang trọng, thường ngày mang lại cho anh cảm giác tự tại và thành công, giờ đây lại càng khiến anh cảm thấy trống rỗng và cô độc hơn bao giờ hết. Tiếng bước chân anh vang vọng trên sàn gỗ bóng loáng, một âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng đến đáng sợ của màn đêm.
Anh tiến vào phòng làm việc nhỏ gọn nhưng đầy đủ tiện nghi, nơi mà hàng ngày anh dùng để giải quyết những dự án bạc tỷ, những con số khô khan nhưng đầy thử thách. Giờ đây, mục tiêu của anh không phải là một hợp đồng béo bở hay một kế hoạch kinh doanh đột phá, mà là một bóng hình, một cái tên đã ám ảnh anh suốt những năm tháng qua. Trên chiếc bàn làm việc làm từ gỗ óc chó cao cấp, một tách cà phê đã nguội từ bao giờ, lớp váng sữa đông lại trên bề mặt như một dấu hiệu của thời gian trôi qua vô ích. Vài tờ ghi chú rời rạc vẫn nằm đó, những cái tên quen thuộc như Hoàng Nam, Ngọc Trâm, cùng với những thông tin ít ỏi họ đã cung cấp, tất cả đều dẫn đến một ngõ cụt.
Minh Khang ngồi xuống chiếc ghế da êm ái, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. Anh đưa tay bật chiếc laptop mỏng dính, màn hình sáng lên, phản chiếu khuôn mặt đầy vẻ suy tư của anh. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình hắt lên vầng trán cao, làm nổi bật những đường nét góc cạnh và đôi mắt sâu thẳm. Anh đã từng nghĩ, trong thời đại công nghệ số này, việc tìm kiếm thông tin về một người là điều dễ dàng hơn bao giờ hết. Nhưng với Yến Chi, mọi thứ dường như lại đi ngược lại quy luật đó.
Anh mở trình duyệt web, gõ vào thanh tìm kiếm cái tên "Yến Chi". Hàng chục kết quả hiện ra, đủ loại Yến Chi với đủ mọi ngành nghề và lứa tuổi. Anh bắt đầu lọc, cố gắng tìm kiếm những điểm chung mà anh còn nhớ được: trường đại học cũ, công ty thiết kế mà cô từng làm, những hoạt động xã hội mà cô từng tham gia. Món quà sinh nhật là một chiếc máy ảnh film, những buổi workshop vẽ tranh mà cô say mê. Anh nhớ về cô, nhớ về những sở thích, những đam mê giản dị nhưng đầy màu sắc của cô.
Cuối cùng, sau vài phút dò tìm tỉ mỉ, một vài tài khoản Facebook khả nghi hiện ra. Anh click vào từng cái một, trái tim đập nhanh hơn một chút với mỗi lần nhấp chuột, như thể đang mở ra một cánh cửa bí mật dẫn đến thế giới của cô. Nhưng rồi, cánh cửa ấy lại đóng sập ngay trước mắt anh. "Tài khoản này được đặt ở chế độ riêng tư." "Bạn cần gửi lời mời kết bạn để xem nội dung." Hàng loạt thông báo tương tự hiện lên, như những tấm chắn vô hình, kiên cố và không thể xuyên thủng.
Minh Khang tựa lưng vào ghế, thở hắt ra. Một cảm giác thất vọng len lỏi, hòa lẫn với sự bực bội. "Cô ấy không thích phô trương... nhưng đến mức này ư?" Anh lẩm bẩm, giọng trầm khàn, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Anh biết Yến Chi là người kín đáo, không thích khoe khoang cuộc sống cá nhân trên mạng xã hội, nhưng anh không ngờ cô lại "ẩn mình" kỹ đến mức này. Ngay cả Hoàng Nam và Ngọc Trâm, những người bạn thân thiết của cô, cũng chỉ có thể cung cấp những thông tin chung chung. Điều này càng khiến anh thêm hoài nghi. "Hay là... cô ấy đang che giấu điều gì đó?" Câu hỏi ấy như một mũi dao xoáy sâu vào lòng anh, chạm đến nỗi sợ hãi lớn nhất của anh: sợ rằng cô đã có một mối quan hệ mới, một người đàn ông khác đã bước vào cuộc đời cô, lấp đầy khoảng trống mà anh đã bỏ lỡ.
Anh chuyển sang Instagram, một nền tảng mà anh nghĩ sẽ dễ dàng tiếp cận hơn, nơi mà con người thường có xu hướng chia sẻ nhiều hình ảnh và khoảnh khắc đời thường. Anh gõ "Yến Chi" và "Studio Sắc Màu". Lần này, anh tìm thấy một tài khoản. Một tài khoản chính thức của studio, với logo quen thuộc và những hình ảnh được sắp xếp đẹp mắt. Anh lướt qua, từng bức ảnh hiện lên là những tác phẩm nghệ thuật, những buổi workshop sáng tạo, những sản phẩm thủ công tinh xảo, những không gian tràn ngập màu sắc và ánh sáng. Tất cả đều rất chuyên nghiệp, rất "nghệ", đúng như Ngọc Trâm đã nói. Nhưng không hề có một bức ảnh cá nhân nào của Yến Chi, không một khoảnh khắc đời thường, không một dấu hiệu nào về cuộc sống cá nhân của cô ngoài công việc. Nó giống như một cửa hàng trưng bày đẹp đẽ, nhưng hoàn toàn thiếu hơi ấm của chủ nhân.
Minh Khang cảm thấy một sự trống rỗng lạ thường. Những ngón tay anh lướt trên trackpad một cách vô định, hết bức ảnh này đến bức ảnh khác. Anh tìm kiếm một ánh mắt quen thuộc, một nụ cười rạng rỡ, một cử chỉ thân quen, dù chỉ là một góc nhỏ trong khung hình. Nhưng tất cả chỉ là công việc, công việc và công việc. Yến Chi của hiện tại, dường như đã hòa mình hoàn toàn vào thế giới của nghệ thuật và sự nghiệp, đến mức cuộc sống cá nhân của cô trở thành một bí ẩn không thể giải mã.
Cuối cùng, anh thử LinkedIn. Kết quả cũng không mấy khả quan hơn. Hồ sơ của Yến Chi hiện lên với đầy đủ thông tin chuyên môn, những dự án cô đã tham gia, những thành tựu cô đã đạt được. Một profile ấn tượng của một người phụ nữ thành công, độc lập. Nhưng cũng giống như Facebook và Instagram, nó hoàn toàn trống rỗng về những khía cạnh cá nhân. Không một bức ảnh đời thường, không một dòng trạng thái mang tính cảm xúc, không một dấu vết nào của một mối quan hệ, một sở thích ngoài lề, hay bất cứ điều gì có thể giúp anh hình dung được cuộc sống của cô bên ngoài công việc.
Anh ngồi lặng im trước màn hình, tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh tự động vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một bản nhạc buồn cho nỗi lòng anh. Từng nốt nhạc trầm bổng, hòa cùng tiếng gió rít qua ô cửa kính, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô độc và hoài niệm. Mùi hương gỗ quý từ nội thất cao cấp, mùi cà phê phin đã nguội và mùi không khí lạnh từ điều hòa trộn lẫn vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng của sự tĩnh màng và tĩnh lặng đến đáng sợ. Mắt anh dán chặt vào những dòng chữ, những hình ảnh vô hồn trên màn hình, như thể cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một manh mối nhỏ bé có thể dẫn anh đến gần hơn với cô. Nhưng càng tìm, anh càng thấy mình lạc lối. Cảm giác bất lực và bế tắc dâng trào trong lòng, như một dòng nước lạnh lẽo. Anh biết Yến Chi đã thay đổi, nhưng anh không thể chấp nhận rằng sự thay đổi ấy lại khiến cô trở nên xa vời đến vậy, xa vời đến mức anh không thể chạm tới, ngay cả trong thế giới ảo. Anh nhắm mắt lại, một hồi ức thoáng qua về Yến Chi của những năm tháng cũ, của những lần gặp gỡ tình cờ, của những ánh mắt trao nhau đầy ẩn ý. Khi ấy, cô vẫn còn mong manh, vẫn còn dễ đọc vị hơn bây giờ rất nhiều. Anh đã bỏ lỡ cô, bỏ lỡ cơ hội để hiểu cô hơn, và giờ đây, anh đang phải trả giá cho sự chậm trễ của mình.
Minh Khang tựa lưng vào ghế, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực, hòa vào sự tĩnh mịch của căn phòng. Màn hình máy tính vẫn hiện lên hàng loạt kết quả tìm kiếm vô vọng, những trang mạng xã hội đầy những thông tin mờ nhạt, những bức tường riêng tư kiên cố. Anh chậm rãi đưa tay, nhấn nút tắt nguồn. Màn hình tối sầm lại, trả lại cho căn phòng sự tối tăm và tĩnh lặng, chỉ còn ánh sáng le lói từ thành phố bên ngoài hắt qua khung cửa kính lớn. Anh cảm thấy một sự bế tắc rõ rệt, một cảm giác đè nặng lên lồng ngực. Từng nghĩ công nghệ sẽ rút ngắn khoảng cách giữa con người, nhưng với Yến Chi, nó lại tạo ra một bức tường vô hình vững chắc hơn bao giờ hết, một mê cung mà anh không thể tìm thấy lối ra.
Anh đứng dậy, chậm rãi bước đến bên cửa sổ lớn, nơi có thể bao quát toàn cảnh thành phố Sài Gòn lung linh ánh đèn. Từ độ cao này, những tòa nhà chọc trời sừng sững, những dòng xe tấp nập như những dòng chảy ánh sáng, tất cả đều trở nên nhỏ bé và xa xăm. Anh đặt tay lên tấm kính mát lạnh, cảm nhận sự cô độc đang bao trùm lấy mình giữa biển ánh sáng đó. Trong khoảnh khắc này, anh không còn là Minh Khang của những hợp đồng bạc tỷ, của những dự án thành công vang dội, mà chỉ là một người đàn ông đơn độc, đang tuyệt vọng tìm kiếm một bóng hình đã từng là nguồn cảm hứng, là nỗi nhớ day dứt của anh.
"Yến Chi của ngày xưa đâu rồi? Sao cô ấy lại trở nên khó nắm bắt đến vậy?" Anh lẩm bẩm, giọng nói lạc lõng trong không gian rộng lớn. Anh nhớ về Yến Chi của những năm tháng trước, một cô gái dù có lúc mong manh nhưng vẫn luôn rạng rỡ, đầy sức sống, dễ dàng chia sẻ cảm xúc và suy nghĩ của mình. Giờ đây, cô như một quyển sách được đóng chặt, mỗi trang đều được niêm phong cẩn thận, không cho phép bất kỳ ai đọc được những dòng chữ bên trong. "Cô ấy đã thay đổi quá nhiều, hay mình chưa bao giờ thực sự hiểu cô ấy?" Câu hỏi này xoáy sâu vào tâm can anh, khiến anh dằn vặt. Có lẽ, anh đã quá tập trung vào sự nghiệp, vào cái gọi là "ổn định", mà quên mất việc tìm hiểu sâu sắc về người phụ nữ mà anh luôn âm thầm dõi theo. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, đã chậm trễ quá lâu. Cái giá của sự ổn định mà anh từng theo đuổi, giờ đây lại chính là sự xa cách, là bức tường vô hình này.
"Dò dẫm trong bóng tối... chính xác là cảm giác này." Anh thì thầm, ánh mắt vô định nhìn ra khoảng không vô tận. Anh cảm thấy như mình đang đi trong một mê cung, với những bức tường cao ngất, không có lối ra, và Yến Chi là ánh sáng le lói ở cuối con đường, nhưng ánh sáng ấy lại quá xa, quá mờ nhạt. Anh tự hỏi Yến Chi đang ở đâu vào lúc này, làm gì, và liệu có ai đó đang ở bên cạnh cô hay không. Nỗi sợ hãi về Thế Vinh, về một mối quan hệ mới của cô, lại một lần nữa trỗi dậy mạnh mẽ. Cái cách Hoàng Nam và Ngọc Trâm đều nhắc đến sự "kín đáo" của cô, cái cách họ né tránh những câu hỏi về đời tư của cô, tất cả đều gợi lên một cảm giác bất an sâu sắc. Phải chăng, sự kín đáo ấy là cách cô bảo vệ một tình yêu mới, một bến đỗ mà anh đã bỏ lỡ?
Tuy nhiên, dù cảm giác bế tắc và thất vọng bao trùm, ngọn lửa quyết tâm trong Minh Khang vẫn không tắt hẳn. Nó le lói yếu ớt, nhưng đủ để thôi thúc anh không được bỏ cuộc. Anh đã mất quá nhiều thời gian, đã đánh đổi quá nhiều thứ cho những điều mà giờ đây anh nhận ra không còn quan trọng bằng tình yêu. Anh đã quyết định tạo ra thời điểm của riêng mình, và anh sẽ không lùi bước. Những rào cản này, dù lớn đến đâu, cũng chỉ càng củng cố thêm ý chí trong anh. Anh biết, anh cần một chiến lược mới, một cách tiếp cận táo bạo hơn, trực tiếp hơn. Không thể cứ mãi dò hỏi qua những người khác, không thể cứ mãi tìm kiếm trong vô vọng trên thế giới ảo. Đã đến lúc anh phải đối mặt với Yến Chi, đối mặt với sự thật, dù cho sự thật ấy có nghiệt ngã đến đâu. Ngọn lửa hy vọng trong anh, yếu ớt nhưng không tắt hẳn, thôi thúc anh phải tìm cách tự mình bước qua bức tường vô hình đó, để một lần nữa được nhìn thấy cô, được nói chuyện với cô, và có thể, là bày tỏ tất cả những gì anh đã giữ kín trong lòng suốt bấy lâu nay. Đêm nay, Minh Khang đã nhận ra rằng hành trình tìm kiếm Yến Chi sẽ không chỉ là một cuộc đua với thời gian, mà còn là một cuộc chiến với chính nỗi sợ hãi và những tiếc nuối của anh.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.