Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 249: Khoảng Cách Bình Yên

Màn hình tối sầm lại, trả lại cho căn phòng sự tối tăm và tĩnh lặng, chỉ còn ánh sáng le lói từ thành phố bên ngoài hắt qua khung cửa kính lớn. Anh chậm rãi đưa tay, nhấn nút tắt nguồn của chiếc laptop, như thể muốn đóng lại cánh cửa của một cuộc tìm kiếm vô vọng. Một cảm giác bế tắc nặng trĩu đè lên lồng ngực Minh Khang, một sự thật nghiệt ngã rằng công nghệ, thứ mà anh hằng tin là sẽ rút ngắn mọi khoảng cách, lại dựng lên một bức tường vô hình vững chắc giữa anh và Yến Chi. Cô như một mê cung không lối thoát, một ẩn số mà mọi thuật toán tìm kiếm đều bó tay.

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lớn của căn penthouse, nơi tầm nhìn bao quát toàn cảnh Sài Gòn lung linh ánh đèn. Từ độ cao này, những tòa nhà chọc trời sừng sững, những dòng xe tấp nập như những dòng chảy ánh sáng, tất cả đều trở nên nhỏ bé và xa xăm. Anh đặt tay lên tấm kính cường lực mát lạnh, cảm nhận sự cô độc đang bao trùm lấy mình giữa biển ánh sáng vô tận đó. Trong khoảnh khắc này, anh không còn là Minh Khang của những hợp đồng bạc tỷ, của những dự án thành công vang dội, mà chỉ là một người đàn ông đơn độc, đang tuyệt vọng tìm kiếm một bóng hình đã từng là nguồn cảm hứng, là nỗi nhớ day dứt của anh. Tiếng gió rít khe khẽ qua ô cửa kính, hòa lẫn với tiếng nhạc không lời cổ điển anh vẫn thường mở mỗi khi cần suy tư, tạo nên một bản hòa tấu trầm buồn trong không gian rộng lớn của căn hộ. Mùi hương gỗ quý từ nội thất, quyện với chút hương nước hoa nam tính còn vương trên chiếc áo sơ mi anh vừa cởi ra, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến mức cô độc.

"Yến Chi của ngày xưa đâu rồi? Sao cô ấy lại trở nên khó nắm bắt đến vậy?" Anh lẩm bẩm, giọng nói lạc lõng trong không gian rộng lớn. Những mảnh ghép thông tin ít ỏi mà anh thu thập được từ Hoàng Nam, từ Ngọc Trâm, và từ những dấu vết mờ nhạt trên mạng xã hội, giờ đây như những mảnh kính vỡ, phản chiếu một hình ảnh Yến Chi đã thay đổi đến không ngờ. Anh nhớ về Yến Chi của những năm tháng trước, một cô gái dù có lúc mong manh nhưng vẫn luôn rạng rỡ, đầy sức sống, dễ dàng chia sẻ cảm xúc và suy nghĩ của mình. Giờ đây, cô như một quyển sách được đóng chặt, mỗi trang đều được niêm phong cẩn thận, không cho phép bất kỳ ai đọc được những dòng chữ bên trong.

Anh nhắm mắt lại, cố hình dung Yến Chi qua những lời kể vụn vặt. Hoàng Nam nói cô "bận rộn lắm, Studio Sắc Màu của cô ấy phát triển tốt". Ngọc Trâm chỉ nói cô "đang sống rất ổn, rất bình yên". Những từ ngữ ấy vẽ nên một bức tranh về một người phụ nữ trưởng thành, độc lập, tự chủ. Cô không còn là cô gái trẻ từng e dè, ngập ngừng, mà là một kiến trúc sư nội thất tài năng, một chủ studio đầy nhiệt huyết. Anh chợt nhớ đến ánh mắt bình yên của cô trong lần gặp gỡ thứ ba, cái cách cô mỉm cười thanh thản khi nói về công việc, về cuộc sống của mình. Lúc đó, anh đã quá tập trung vào sự hối hả của công việc, vào những kế hoạch tương lai, mà không thực sự nhìn thấy sự chuyển mình mạnh mẽ trong cô. Anh đã nghĩ đó là sự bình yên tạm thời, một khoảng lặng trước khi cô lại tiếp tục tìm kiếm một bến đỗ nào đó. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, đó là một sự bình yên vĩnh cửu, được kiến tạo từ chính nội lực của cô, một sự bình yên không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai, kể cả anh.

"Cô ấy đã thay đổi quá nhiều, hay mình chưa bao giờ thực sự hiểu cô ấy?" Câu hỏi này xoáy sâu vào tâm can anh, khiến anh dằn vặt. Anh đã quá tập trung vào sự nghiệp, vào cái gọi là "ổn định", mà quên mất việc tìm hiểu sâu sắc về người phụ nữ mà anh luôn âm thầm dõi theo. Cái giá của sự ổn định mà anh từng theo đuổi, giờ đây lại chính là sự xa cách, là bức tường vô hình này. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, đã chậm trễ quá lâu. Anh luôn tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó", nhưng Yến Chi lại là minh chứng sống cho việc tình yêu không chờ đợi những điều kiện đủ đầy. Cô đã chọn sống theo cảm xúc, tin vào hiện tại, và tự tạo nên sự ổn định cho riêng mình.

Anh mở mắt, ánh nhìn vô định lướt qua những ánh đèn thành phố. Anh cảm thấy một nỗi tiếc nuối khôn nguôi dâng trào. Nỗi tiếc nuối cho những khoảnh khắc anh đã bỏ lỡ, cho những lời anh đã không nói, cho những hành động anh đã không làm. Yến Chi đã tìm thấy bình yên, tìm thấy hạnh phúc, và anh ngưỡng mộ cô vì điều đó. Anh ngưỡng mộ sự mạnh mẽ, sự độc lập của cô. Nhưng chính sự ngưỡng mộ ấy lại đi kèm với một nỗi đau âm ỉ: cô đã làm được tất cả những điều đó mà không cần đến anh. Cô đã tự mình đứng vững, đã tự mình vươn lên, và giờ đây, cô đã ở một nơi mà anh không thể chạm tới. Khoảng cách giữa họ không còn là những năm tháng, những lần gặp gỡ cách quãng, mà là cả một vũ trụ riêng mà Yến Chi đã kiến tạo.

"Dò dẫm trong bóng tối... chính xác là cảm giác này." Anh thì thầm, ánh mắt vô định nhìn ra khoảng không vô tận. Anh cảm thấy như mình đang đi trong một mê cung, với những bức tường cao ngất, không có lối ra, và Yến Chi là ánh sáng le lói ở cuối con đường, nhưng ánh sáng ấy lại quá xa, quá mờ nhạt. Anh tự hỏi Yến Chi đang ở đâu vào lúc này, làm gì, và liệu có ai đó đang ở bên cạnh cô hay không. Nỗi sợ hãi về Thế Vinh, về một mối quan hệ mới của cô, lại một lần nữa trỗi dậy mạnh mẽ. Cái cách Hoàng Nam và Ngọc Trâm đều nhắc đến sự "kín đáo" của cô, cái cách họ né tránh những câu hỏi về đời tư của cô, tất cả đều gợi lên một cảm giác bất an sâu sắc. Phải chăng, sự kín đáo ấy là cách cô bảo vệ một tình yêu mới, một bến đỗ mà anh đã bỏ lỡ?

Minh Khang nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay của mình. Kim giờ đã chỉ gần hai giờ sáng. Anh đã đứng đây, trầm ngâm, suy nghĩ suốt nhiều tiếng đồng hồ. Thời gian cứ thế trôi đi, nhanh như cái cách Yến Chi đã thay đổi và trưởng thành, nhanh như cái cách anh đã để lỡ mất cô. Nhưng dù cảm giác bế tắc và thất vọng bao trùm, ngọn lửa quyết tâm trong anh vẫn không tắt hẳn. Nó le lói yếu ớt, nhưng đủ để thôi thúc anh không được bỏ cuộc. Anh đã mất quá nhiều thời gian, đã đánh đổi quá nhiều thứ cho những điều mà giờ đây anh nhận ra không còn quan trọng bằng tình yêu. Anh đã quyết định tạo ra thời điểm của riêng mình, và anh sẽ không lùi bước. Những rào cản này, dù lớn đến đâu, cũng chỉ càng củng cố thêm ý chí trong anh. Anh biết, anh cần một chiến lược mới, một cách tiếp cận táo bạo hơn, trực tiếp hơn. Không thể cứ mãi dò hỏi qua những người khác, không thể cứ mãi tìm kiếm trong vô vọng trên thế giới ảo. Đã đến lúc anh phải đối mặt với Yến Chi, đối mặt với sự thật, dù cho sự thật ấy có nghiệt ngã đến đâu. Ngọn lửa hy vọng trong anh, yếu ớt nhưng không tắt hẳn, thôi thúc anh phải tìm cách tự mình bước qua bức tường vô hình đó, để một lần nữa được nhìn thấy cô, được nói chuyện với cô, và có thể, là bày tỏ tất cả những gì anh đã giữ kín trong lòng suốt bấy lâu nay.

***

Vài ngày sau, vào một buổi chiều muộn, Minh Khang tìm đến quán cà phê 'Dấu Chân Mưa', nơi anh đã hẹn gặp Hoàng Nam để bàn bạc về một dự án mới. Quán cà phê nằm khuất trong một con hẻm nhỏ của Sài Gòn, là một căn nhà ống cổ được cải tạo, vẫn giữ lại nét kiến trúc Pháp cũ kỹ với những bức tường rêu phong và cửa sổ gỗ. Bước vào bên trong, anh như lạc vào một thế giới khác, tách biệt hẳn khỏi sự ồn ào, náo nhiệt bên ngoài. Ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, nội thất gỗ mộc mạc, những bức tranh cũ kỹ và kệ sách đầy ắp báo chí, tiểu thuyết vintage tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, cùng tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác, tất cả tạo nên một bản nhạc nền dịu êm. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò từ quầy bar, thoang thoảng đâu đó là mùi hoa nhài từ khu vườn nhỏ sau nhà, khiến tâm hồn Minh Khang bất giác cảm thấy thư thái hơn một chút.

Hoàng Nam đã ngồi chờ sẵn ở một góc khuất, bên cạnh cửa sổ nhìn ra hẻm. Anh bạn thân vẫn giữ vẻ thư sinh, điềm tĩnh như mọi khi, mái tóc rẽ ngôi gọn gàng, chiếc kính gọng kim loại thanh mảnh và chiếc áo polo màu xanh nhạt. "Khang, cậu đến rồi," Hoàng Nam mỉm cười nhẹ. "Đã lâu không ghé 'Dấu Chân Mưa', vẫn ấm cúng như xưa nhỉ?"

Minh Khang gật đầu, kéo ghế ngồi đối diện. Anh gọi một ly cà phê đen đá, vị đắng quen thuộc giúp anh giữ được sự tỉnh táo. Sau những trao đổi ban đầu về công việc, về dự án mà công ty của Minh Khang và Hoàng Nam đang cùng hợp tác, câu chuyện dần chuyển sang những chủ đề cá nhân hơn, một cách tự nhiên như dòng nước chảy.

"Dạo này cậu thế nào, Khang? Vẫn còn lao đầu vào công việc như thế à?" Hoàng Nam hỏi, giọng điệu ẩn chứa một chút quan tâm.

Minh Khang khẽ nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. "Cũng vậy thôi, Nam. Công việc thì lúc nào cũng có. Mà cậu thì sao? Nghe nói Khánh Linh dạo này bận rộn với dự án mới lắm?"

Hoàng Nam cười hiền. "Ừ, cô ấy rất đam mê. Nhưng tụi mình cũng cố gắng sắp xếp thời gian cho nhau. Có bận đến mấy thì cũng phải có lúc dành cho người mình yêu chứ." Ánh mắt Hoàng Nam ánh lên vẻ hạnh phúc, một sự bình yên mà Minh Khang có thể cảm nhận rõ ràng. Nó tạo thành một sự tương phản mạnh mẽ với nội tâm đầy dằn vặt của anh.

"Đúng là cậu nói phải," Minh Khang đáp, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh. "À mà... dạo này Yến Chi thế nào rồi, Nam? Cậu có hay gặp cô ấy không?" Anh cố gắng hỏi một cách tự nhiên nhất, như thể chỉ là một câu hỏi xã giao thông thường.

Hoàng Nam nâng ly trà lên nhẽ nhàng, nhấp một ngụm rồi đặt xuống. "Yến Chi à? Cô ấy dạo này bận rộn lắm, Khang. Studio Sắc Màu của cô ấy phát triển tốt, nghe nói còn có dự án lớn sắp tới nữa. Cô ấy là kiến trúc sư nội thất chính, phải quán xuyến nhiều việc." Hoàng Nam nói, giọng điệu mang chút ngưỡng mộ. "Trông cô ấy bây giờ rất... bình yên, Khang ạ. Khác hẳn ngày xưa."

Minh Khang khẽ siết chặt ly cà phê sứ trong tay, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lòng bàn tay. "Vậy à? Tốt cho cô ấy." Anh đáp lại một cách hờ hững, nhưng trong lòng, những từ ngữ của Hoàng Nam như những nhát dao xoáy sâu vào vết thương lòng. *Bình yên... một sự bình yên không có mình*. Anh nhớ lại những lần gặp gỡ trước, cái cách anh luôn bận rộn với những mục tiêu sự nghiệp, còn cô thì mải miết đi tìm sự cân bằng. Giờ đây, khi anh đã sẵn sàng, đã muốn tìm kiếm bình yên bên cô, thì cô lại đã tự mình kiến tạo nên một cuộc sống bình yên vững chãi, độc lập đến mức anh không thể chen chân vào.

"Đúng vậy," Hoàng Nam tiếp lời, không nhận ra sự xáo động trong lòng Minh Khang. "Cô ấy rất chuyên nghi���p, và cũng rất kín đáo về đời tư. Anh biết không, Khang, có những người cứ nghĩ mình phải đạt được điều này điều kia mới có thể hạnh phúc. Nhưng có lẽ, hạnh phúc thật sự đến từ việc chấp nhận và trân trọng hiện tại, tìm thấy sự bình yên trong chính những gì mình đang có." Hoàng Nam nhìn Minh Khang với ánh mắt chân thành. "Như Yến Chi bây giờ vậy. Cô ấy không còn vẻ vội vã, lo âu như trước. Trông cô ấy rất điềm tĩnh, rất... tự tại."

Từng lời của Hoàng Nam như một lời khẳng định cho những gì Minh Khang đã suy nghĩ trong đêm hôm trước. Yến Chi đã thay đổi, cô đã trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, một phiên bản độc lập và bình yên. Và cái giá của sự ổn định mà anh từng theo đuổi, giờ đây, chính là việc anh đã bỏ lỡ phiên bản đó của cô. Anh cảm thấy một nỗi tiếc nuối sâu sắc trỗi dậy, hòa lẫn với sự ngưỡng mộ chân thành dành cho cô. Cô đã không chờ đợi anh, không chờ đợi cái gọi là "đúng thời điểm" của anh, mà tự mình tạo ra thời điểm của riêng cô.

"Thật mừng cho cô ấy," Minh Khang nói, giọng anh trầm hơn một chút, cố giấu đi sự nghẹn ngào. "Cũng đã lâu rồi anh không gặp cô ấy. Không biết cô ấy có còn nhớ anh không."

Hoàng Nam cười. "Chắc chắn là có chứ, sao lại không? Dù sao hai người cũng từng là bạn bè mà. Nhưng... cô ấy bây giờ rất bận. Thậm chí tôi và Khánh Linh cũng ít khi có dịp gặp riêng cô ấy, chủ yếu là trong các sự kiện liên quan đến Studio Sắc Màu hoặc những buổi gặp mặt đông người thôi."

"Sự kiện...?" Minh Khang lặp lại, từ khóa này chợt thắp lên một tia sáng trong đầu anh. Đây chính là cách duy nhất để anh có thể tiếp cận cô mà không bị coi là đường đột, là cách để anh bước qua cái "bức tường vô hình" mà cô đã dựng lên xung quanh mình. Anh không thể cứ mãi dò dẫm trong bóng tối, không thể cứ mãi tìm kiếm trên mạng xã hội hay qua lời kể của người khác. Anh cần phải tự mình tìm đến cô. Anh cần một cơ hội, một điểm chạm trong thế giới thực.

Minh Khang nhìn Hoàng Nam, ánh mắt anh đã không còn vẻ suy tư, mà thay vào đó là một tia sáng của sự quyết tâm. "Cảm ơn cậu, Nam. Chuyện dự án, chúng ta sẽ bàn kỹ hơn sau nhé. Anh có một cuộc hẹn khác đột xuất." Anh đứng dậy, vội vã bắt tay Hoàng Nam. "Rất vui được gặp cậu."

Hoàng Nam nhìn theo bóng Minh Khang vội vã rời khỏi quán, nhíu mày. Anh nhận ra có điều gì đó khác lạ trong ánh mắt bạn mình. "Không biết Yến Chi có biết Khang vẫn còn quan tâm cô ấy đến vậy không," anh lẩm bẩm, rồi lại khẽ lắc đầu. Có lẽ, những câu chuyện về tình yêu và thời điểm đúng lúc, đúng người, vẫn luôn là những câu chuyện khó đoán định nhất.

***

Minh Khang trở lại văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' ngay sau cuộc gặp với Hoàng Nam. Giữa ngày làm việc, không khí trong văn phòng kính hiện đại vẫn vô cùng bận rộn. Tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng, tiếng điện thoại reo liên tục, tiếng trao đổi công việc sôi nổi và tiếng máy in hoạt động không ngừng tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự chuyên nghiệp. Mùi giấy in mới, mùi cà phê pha sẵn và hương nước hoa cao cấp của các đồng nghiệp hòa quyện trong không gian điều hòa mát lạnh.

Dù đã cố gắng tập trung vào các bản vẽ kiến trúc đang dang dở, vào những email cần trả lời gấp, hình ảnh Yến Chi vẫn lảng vảng trong tâm trí Minh Khang. Những lời của Hoàng Nam cứ văng vẳng bên tai anh: "Studio Sắc Màu của cô ấy phát triển tốt... trông cô ấy bây giờ rất bình yên... rất kín đáo về đời tư...". Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải tìm kiếm, phải biết rõ hơn về những "dự án lớn" mà Studio Sắc Màu sắp tới.

Anh mở trình duyệt web, gõ từ khóa "Studio Sắc Màu" và "sự kiện". Hàng loạt kết quả hiện ra, đa phần là những bài báo về các dự án kiến trúc nội thất đã hoàn thành, những lời khen ngợi về phong cách thiết kế độc đáo của studio. Anh lướt qua nhanh chóng, đôi mắt không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Rồi, một dòng tiêu đề nhỏ trên một diễn đàn chuyên ngành về kiến trúc và nghệ thuật bỗng thu hút sự chú ý của anh: "Triển lãm Nghệ thuật Đương đại: 'Dấu Ấn Thời Gian' – Sự kiện không thể bỏ lỡ tại Phòng Triển lãm Nghệ thuật Đương đại". Anh nhấp vào đường link, tim đập nhanh hơn một nhịp.

Nội dung bài viết hiện ra. Triển lãm sẽ diễn ra vào cuối tuần tới, quy tụ nhiều nghệ sĩ trẻ tài năng và các studio thiết kế nội thất hàng đầu để tạo ra không gian trưng bày. Và ở phần danh sách các đơn vị tham gia, một cái tên quen thuộc hiện lên rõ ràng: "Studio Sắc Màu – Đơn vị thiết kế không gian trưng bày chính". Minh Khang nheo mắt đọc kỹ từng chữ. Đây rồi! Đây chính là cơ hội mà anh đang tìm kiếm. Không phải là một sự kiện xã giao mờ nhạt, mà là một triển lãm nghệ thuật quy mô, nơi Yến Chi chắc chắn sẽ có mặt, với tư cách là người chịu trách nhiệm chính về không gian trưng bày. Đây là một cơ hội 'tình cờ' hiếm có để anh có thể gặp lại cô trong thế giới thực, một cách đường hoàng và hợp lý.

Anh nắm chặt chuột máy tính, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. Cảm giác bế tắc và dò dẫm trong bóng tối cuối cùng cũng được thay thế bằng một tia sáng hy vọng rõ ràng. Anh đã đi trong mê cung quá lâu, đã tìm kiếm lối ra trong vô vọng trên thế giới ảo quá nhiều. Giờ đây, anh đã nhìn thấy một cánh cửa. Anh cần phải bước qua nó.

"Minh Khang, bản vẽ này anh xem giúp em với ạ," giọng cô thư ký vang lên từ cửa phòng, kéo anh thoát khỏi dòng suy nghĩ.

Anh khẽ gật đầu, cố gắng che giấu sự phấn khích đang trỗi dậy trong lòng. "Được rồi, em để đó đi. Anh sẽ xem ngay." Anh quay lại với công việc, nhưng tâm trí anh đã hoàn toàn hướng về triển lãm sắp tới. Anh đã quyết định. Anh sẽ đến đó. Anh sẽ tìm Yến Chi. Không phải để hỏi về công việc, không phải để thăm hỏi xã giao, mà để đối mặt với cô, đối mặt với tình cảm mà anh đã chôn giấu quá lâu.

Đêm hôm trước, Minh Khang đã nhận ra rằng hành trình tìm kiếm Yến Chi sẽ không chỉ là một cuộc đua với thời gian, mà còn là một cuộc chiến với chính nỗi sợ hãi và những tiếc nuối của anh. Giờ đây, anh biết rằng cuộc chiến đó sắp bắt đầu. Ngọn lửa hy vọng trong anh đã không còn yếu ớt, mà bùng cháy mãnh liệt, thôi thúc anh phải tự mình bước qua bức tường vô hình đó, để một lần nữa được nhìn thấy cô, được nói chuyện với cô, và có thể, là bày tỏ tất cả những gì anh đã giữ kín trong lòng suốt bấy lâu nay. Có thể, đây là cơ hội cuối cùng để anh sửa chữa những sai lầm trong quá khứ, để anh tìm lại phiên bản của Yến Chi mà anh đã yêu, dù cô có ở bất kỳ phiên bản nào đi chăng nữa.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free