Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 251: Năm Thứ Ba: Thanh Âm Của Bình Yên
Minh Khang đã rời đi, mang theo một gánh nặng của sự hối tiếc và quyết tâm thay đổi. Nhưng trong không gian triển lãm vừa sôi động vừa tĩnh lặng ấy, Yến Chi vẫn say sưa với công việc của mình, hoàn toàn không hay biết về ánh mắt dõi theo đầy phức tạp ấy, hay về phiên bản đang chật vật đấu tranh với chính mình của một người đàn ông cô từng biết. Đối với Yến Chi, cuộc sống hiện tại là một bản hòa ca êm đềi, một bức tranh đã tìm thấy những gam màu cân bằng nhất, nơi những thanh âm của quá khứ chỉ còn là nốt trầm lắng đọng, không còn những hợp âm chói tai hay lạc nhịp.
***
Sáng hôm ấy, ánh nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa sổ lớn của Studio Sắc Màu, đổ xuống sàn gỗ bóng loáng và những mảng tường màu be ấm áp. Không khí buổi sáng trong lành mang theo chút hương hoa đại từ phía công viên đối diện, hòa quyện với mùi giấy mới, mùi mực in và thoang thoảng hương cà phê vừa pha. Yến Chi ngồi trước chiếc bàn phác thảo rộng rãi, ánh mắt tập trung cao độ vào cuốn sổ da cũ kỹ đã theo cô qua bao nhiêu dự án. Cây bút chì mềm mại lướt đi trên trang giấy, tạo nên những đường nét uyển chuyển, những hình khối đầy sáng tạo. Cô mặc một chiếc áo sơ mi linen màu xanh pastel và quần âu ống rộng, mái tóc dài buộc gọn gàng sau gáy, để lộ vầng trán thanh tú và đôi má ửng hồng. Xung quanh cô là những bản vẽ đang dang dở, những mẫu vật liệu nhỏ, và một cốc nước lọc đặt cạnh chậu cây lưỡi hổ xanh mướt.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, theo sau là dáng người cao ráo, điềm đạm của Anh Tú. Anh Tú, với nụ cười ấm áp và gương mặt hiền lành, luôn mang đến cảm giác an toàn và đáng tin cậy. Anh mặc bộ vest công sở lịch lãm, tay cầm một tập hồ sơ.
“Chào buổi sáng, Yến Chi,” Anh Tú cất giọng trầm ấm, bước đến gần bàn làm việc của cô. “Dự án biệt thự nghỉ dưỡng ở Đà Lạt thế nào rồi? Khách hàng đang rất háo hức muốn xem bản concept đầu tiên.”
Yến Chi ngẩng đầu lên, đôi mắt thông minh lấp lánh nụ cười. “Chào anh Tú. Em đang hoàn thiện đây. Em nghĩ chúng ta nên thử gam màu này, nó sẽ tạo cảm giác ấm áp nhưng vẫn hiện đại, phù hợp với phong cách kiến trúc của vùng cao nguyên.” Cô xoay cuốn sổ phác thảo về phía anh, chỉ vào một bảng màu được tô vẽ tỉ mỉ. Đó là sự kết hợp của màu gỗ tự nhiên, xám đá, trắng ngà và một chút xanh rêu trầm mặc, tất cả đều gợi lên sự yên bình và gần gũi với thiên nhiên.
Anh Tú cúi xuống xem xét bản vẽ, ánh mắt đầy tán thưởng. “Ý tưởng hay đó, Yến Chi. Cậu đã thực sự tìm thấy hướng đi của mình rồi. Anh luôn tin vào mắt thẩm mỹ của em.” Anh nói, giọng đầy chân thành. “Mấy năm nay, từ khi em bắt tay vào xây dựng Studio Sắc Màu, anh thấy em như cá gặp nước vậy. Từng dự án, từng công trình, đều mang đậm dấu ấn riêng của em, và quan trọng hơn là em luôn tràn đầy năng lượng tích cực.”
Yến Chi mỉm cười nhẹ. “Cảm ơn anh. Em cũng cảm thấy vậy. Có lẽ, đây là điều mà em đã tìm kiếm bấy lâu. Không phải là một công việc chỉ để kiếm tiền, mà là một không gian để em được sống với đam mê, được tạo ra những điều đẹp đẽ từ chính bàn tay và khối óc của mình.” Cô nói, giọng điệu thanh thoát, không chút vương vấn của những nỗi lo toan thường nhật. “Ngày trước, em cứ nghĩ mình phải chạy theo những thứ lớn lao, phải có một sự nghiệp lẫy lừng. Nhưng giờ thì em hiểu, quan trọng nhất là mình tìm thấy sự bình yên trong chính những điều mình làm mỗi ngày.”
Anh Tú gật đầu đồng tình. “Đúng vậy. Gia đình anh cũng thường xuyên nhắc nhở anh điều đó. Tiền bạc và danh vọng không thể mua được sự thanh thản trong tâm hồn. Nhìn em bây giờ, anh thấy em đúng là đang tận hưởng từng khoảnh khắc.” Anh trầm ngâm một lát, rồi nói tiếp. “Anh nhớ ngày em mới bắt đầu, em còn khá rụt rè, và đôi lúc anh thấy một nỗi buồn ẩn hiện trong ánh mắt em. Giờ thì hoàn toàn khác rồi. Em rạng rỡ hơn, tự tin hơn, và anh có cảm giác em đã thực sự là chính mình.”
Yến Chi nhấp một ngụm nước, cảm nhận sự mát lạnh lan tỏa trong vòm họng. “Đúng là có những giai đoạn em đã từng rất chông chênh, anh Tú ạ. Em từng trải qua những đổ vỡ, những mất mát khiến em tưởng chừng không thể gượng dậy được. Nhưng rồi thời gian, và chính những trải nghiệm đó, đã dạy cho em rất nhiều điều. Em học được cách chấp nhận, cách buông bỏ những điều không thuộc về mình, và quan trọng nhất là học cách yêu thương bản thân.” Cô dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những bản phác thảo đầy màu sắc trên bàn. “Em nhận ra rằng, mình không cần phải chờ đợi ai đó đến để lấp đầy những khoảng trống trong cuộc đời mình. Mình hoàn toàn có thể tự tạo ra niềm vui, tự tạo ra giá trị cho bản thân.”
“Thế nên anh mới nói, em đã tìm thấy hướng đi của mình rồi,” Anh Tú nói, nụ cười hiền hậu nở trên môi. “Studio Sắc Màu đã trở thành một nơi không chỉ tạo ra những không gian đẹp, mà còn là nơi em thể hiện tâm hồn mình. Anh thấy các dự án của chúng ta ngày càng có chiều sâu, có sự tinh tế mà không phải ai cũng làm được. Khách hàng rất hài lòng, và đó là minh chứng rõ ràng nhất cho tài năng và sự tận tâm của em.”
“Và cũng nhờ có sự hỗ trợ của anh và cả đội ngũ nữa,” Yến Chi khiêm tốn đáp. “Một mình em không thể làm được tất cả những điều này. Em biết mình may mắn khi có những cộng sự tuyệt vời như anh.”
Họ tiếp tục trao đổi thêm về các chi tiết kỹ thuật của dự án, về việc lựa chọn vật liệu, cách phối hợp ánh sáng và màu sắc. Mọi lời nói của Yến Chi đều toát lên sự chắc chắn, chuyên nghiệp và đầy đam mê. Cô không còn là cô gái trẻ mông lung với những lựa chọn, mà đã trở thành một nữ kiến trúc sư thực thụ, với tầm nhìn rõ ràng và khả năng hiện thực hóa ý tưởng một cách tài tình. Từng cử chỉ, từng lời nói của cô đều chứng tỏ cô đang ở đúng vị trí của mình, làm đúng công việc mình yêu thích, và quan trọng hơn cả, cô đang hạnh phúc với điều đó. Sự bình yên và mãn nguyện của Yến Chi được khắc họa sâu sắc qua từng đường nét trên khuôn mặt, từng cử chỉ nhỏ, tạo nên một rào cản vô hình nhưng vững chắc. Cô không còn là người dễ dàng rung động hay trông ngóng tình yêu như trước. Cô đã tìm thấy niềm vui trong chính mình, trong công việc và những mối quan hệ thân thiết xung quanh, không còn cần một ai khác để lấp đầy khoảng trống.
Khi Anh Tú rời đi để chuẩn bị cho cuộc họp tiếp theo, Yến Chi lại chìm đắm vào thế giới của những đường nét và màu sắc. Tiếng bút chì sột soạt trên giấy, tiếng gõ phím nhẹ nhàng của chiếc máy tính bảng, cùng với ánh nắng ban mai rực rỡ, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình và tràn đầy cảm hứng. Cô thở nhẹ một hơi, cảm nhận sự tự do và thanh thản trong từng tế bào. Đúng vậy, cô không còn vội vã trong tình yêu. Cô đã học cách tin tưởng vào dòng chảy của cuộc đời, tin rằng những điều tốt đẹp sẽ đến vào đúng thời điểm của nó. Và nếu không đến, thì cô vẫn có chính mình, có công việc, có những người bạn đồng hành. Đó cũng là một loại hạnh phúc đủ đầy.
***
Buổi trưa, một màn mưa phùn lất phất phủ nhẹ lên thành phố, khiến không khí trở nên ẩm ướt và dịu mát hơn. Quán cà phê 'Dấu Chân Mưa', nơi Yến Chi và Mai Thư hẹn gặp, nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, là một ngôi nhà ống cổ được cải tạo từ thời Pháp thuộc. Nét kiến trúc cũ kỹ với những ô cửa sổ gỗ sơn xanh, ban công sắt uốn lượn vẫn được giữ nguyên, mang đến một vẻ đẹp hoài cổ và lãng mạn. Bên trong, nội thất được trang trí chủ yếu bằng gỗ sẫm màu, những chiếc đèn vàng ấm áp treo lơ lửng, soi rọi vào những bức tranh cũ, những kệ sách đầy ắp và vô số vật dụng trang trí vintage. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ hòa cùng tiếng mưa rơi lách tách trên mái kính, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, riêng tư, đôi khi có chút u buồn nhưng lại vô cùng cuốn hút. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, và thoang thoảng mùi hoa nhài từ khu vườn nhỏ sau nhà, khiến mọi giác quan đều được xoa dịu.
Yến Chi ngồi ở một góc quen thuộc bên cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn dòng người và những hạt mưa. Cô đang nhâm nhi ly cà phê sứ màu xanh ngọc bích, loại cà phê sữa đá pha phin truyền thống mà cô vẫn gọi mỗi khi đến đây. Cô mặc một chiếc váy maxi họa tiết hoa nhí nhẹ nhàng, mái tóc xõa tự nhiên, nhìn cô thật bình yên và thư thái. Mai Thư, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và bộ trang phục sành điệu, nổi bật với sự năng động và tươi trẻ, ngồi đối diện, hào hứng kể chuyện về chuyến du lịch gần đây của mình.
“Tớ nói thật đấy Chi, chuyến đi Phú Quốc lần này đúng là giải tỏa stress cực kỳ hiệu quả!” Mai Thư khoa chân múa tay, đôi mắt lấp lánh niềm vui. “Biển xanh, cát trắng, hải sản tươi ngon, rồi còn được lặn ngắm san hô nữa chứ! Ước gì cậu đi cùng tớ, chắc chắn cậu sẽ có thêm cả đống cảm hứng cho các dự án thiết kế đấy.”
Yến Chi mỉm cười, đặt ly cà phê xuống. “Nghe cậu kể mà tớ cũng thấy thèm đi quá. Nhưng mà dạo này công việc ở Studio bận rộn quá, tớ còn đang chuẩn bị cho một triển lãm nhỏ vào cuối năm nữa. Vả lại, tớ cũng thích những chuyến đi chậm rãi, khám phá những góc khuất hơn là những nơi quá đông đúc.”
Mai Thư nhấp một ngụm nước cam, ánh mắt đầy trìu mến nhìn cô bạn thân. “Cậu xem, tớ nói mà, cứ sống tốt cho mình là mọi thứ sẽ đâu vào đấy. Trông cậu giờ bình yên hẳn ra, không còn cái vẻ lo lắng, bồn chồn như mấy năm trước nữa. Nhớ hồi đó cậu cứ suy nghĩ mãi về chuyện tình cảm, về tương lai, rồi lại tự dằn vặt bản thân. Tớ còn tưởng cậu sẽ mãi mãi khóa trái trái tim mình mất chứ.”
Yến Chi khẽ lắc đầu. “Đúng vậy. Mình không còn nghĩ nhiều về những điều đã qua nữa, cũng không còn trông ngóng hay kỳ vọng gì về tương lai quá xa vời. Công việc ổn định, bạn bè thân thiết, có một nơi để về, thế là đủ rồi.” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn tí tách rơi. “Có những thứ, càng cố gắng nắm giữ lại càng dễ tuột mất. Chi bằng cứ thuận theo tự nhiên, để mọi thứ diễn ra theo cách nó vốn có. Tớ thấy mình thoải mái hơn rất nhiều khi không còn đặt nặng những áp lực về việc phải tìm thấy ‘một nửa’ của mình.”
“Nói vậy không có nghĩa là cậu không mở lòng với tình yêu nữa chứ?” Mai Thư hỏi, giọng điệu pha chút trêu chọc. “Một cô gái xinh đẹp, tài năng như cậu thì làm sao mà ế được. Chắc chắn là có nhiều vệ tinh lắm chứ.”
Yến Chi khúc khích cười, nụ cười trong trẻo như tiếng chuông gió. “Cũng có vài người quan tâm, nhưng tớ chưa thấy có sự rung động đặc biệt nào. Tớ không muốn vội vàng. Sau tất cả những gì đã trải qua, tớ nghĩ mình cần một mối quan hệ thực sự chín chắn, thấu hiểu và bình yên, chứ không phải một sự xốc nổi nhất thời. Tớ muốn một tình yêu đến vào đúng thời điểm, khi cả hai đều đã là những phiên bản tốt nhất của chính mình, và sẵn sàng để xây dựng một điều gì đó bền vững.”
Vừa lúc đó, Duy, người barista điển trai với mái tóc tạo kiểu và hình xăm nhỏ trên cổ tay, bước đến. Anh mỉm cười thân thiện, đặt thêm một đĩa bánh ngọt nhỏ lên bàn. “Cà phê của chị hôm nay vẫn như mọi khi chứ ạ? Và bánh ngọt này là của quán gửi tặng hai chị, cảm ơn hai chị đã luôn ủng hộ ạ.”
“Cảm ơn Duy nhé, cà phê hôm nay rất ngon,” Yến Chi đáp lại, nụ cười ấm áp. “Quán mình lúc nào cũng ấm cúng và dễ chịu.”
Duy gật đầu chào rồi quay trở lại quầy pha chế. Mai Thư nhìn theo dáng Duy rồi lại quay sang Yến Chi, nháy mắt. “Thấy chưa, quán cà phê ruột của cậu cũng có ‘trai đẹp’ quan tâm đấy thôi. Cậu cứ thế này thì làm sao mà ế được.”
Yến Chi chỉ cười, không đáp lại. Cô cảm thấy một sự an yên sâu sắc bao trùm lấy mình. Cô đã không còn quá chú trọng vào việc tìm kiếm tình yêu hay một ai đó để chia sẻ cuộc sống. Cô đã tìm thấy sự đủ đầy trong chính bản thân, trong công việc mà cô yêu thích và trong những mối quan hệ bạn bè, gia đình thân thiết. Việc Yến Chi không còn vội vã trong tình yêu, nhưng vẫn cởi mở với hiện tại, ngầm gợi ý rằng cô đã sẵn sàng cho một mối quan hệ trưởng thành hơn, nếu nó đến vào đúng thời điểm, với đúng người. Điều này tạo ra một sự khác biệt rất lớn so với những phiên bản Yến Chi trước đây, người từng khao khát được yêu thương, được bảo vệ. Giờ đây, cô tự mình bảo vệ lấy bình yên của mình.
Mai Thư tiếp tục câu chuyện về những dự định tương lai, về những khóa học cô muốn tham gia, về việc mở rộng công việc kinh doanh của mình. Yến Chi lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng đưa ra những lời khuyên chân thành. Cuộc trò chuyện của họ không xoay quanh những chuyện tình cảm lãng mạn hay những lo toan về tương lai, mà là những chia sẻ chân thật về cuộc sống, về công việc, về những niềm vui giản dị mỗi ngày. Yến Chi cảm thấy mình thật may mắn khi có một người bạn như Mai Thư, luôn bên cạnh, luôn ủng hộ cô vô điều kiện. Cảm giác ấm nóng của ly cà phê sứ trong tay, tiếng mưa lách tách bên ngoài, và sự hiện diện của người bạn thân thiết, tất cả tạo nên một khoảnh khắc hoàn hảo của sự bình yên.
***
Tối đó, sau một ngày làm việc và giao lưu, Yến Chi trở về căn hộ của mình. Đó là một căn chung cư cũ được xây dựng từ thập niên 90, nhưng đã được cô tự tay cải tạo và trang trí. Ban công nhỏ với giàn hoa giấy rực rỡ và những chậu cây xanh tươi tốt là nơi cô thường ngồi đọc sách hoặc ngắm nhìn thành phố. Cửa sổ lớn đón nắng và gió, mang lại cảm giác thoáng đãng. Bên trong, nội thất mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage, với một chiếc sofa vải màu kem, chiếc bàn gỗ cũ kỹ, và một giá sách lớn chất đầy những cuốn sách đủ thể loại. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn cây đứng toả ra, bao trùm căn phòng trong một bầu không khí ấm áp và yên bình. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm vọng lại từ hành lang, và tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc đĩa than cũ kỹ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị.
Yến Chi thay một bộ đồ ở nhà thoải mái, pha một tách trà thảo mộc ấm nóng, rồi ngồi xuống chiếc sofa yêu thích. Cô cầm lấy một cuốn sách cũ, lật giở từng trang giấy đã ngả màu thời gian. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng quyện với hương giấy cũ và mùi hoa nhài từ ban công, xoa dịu mọi căng thẳng của một ngày dài. Đôi lúc, cô ngước mắt lên nhìn vào một góc phòng, nơi cô treo một bức tranh nhỏ do chính mình vẽ – một phong cảnh bình dị với những cánh đồng lúa và dãy núi xa xa, gợi nhắc về những chuyến đi tìm cảm hứng.
Cô nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu dàng lan tỏa. Trong lòng cô, không có sự vội vã, không có sự trống rỗng. Chỉ có sự mãn nguyện và bình yên. Cô đã từng có những đêm thức trắng, những buổi chiều chìm đắm trong nỗi buồn khi nghĩ về những điều đã qua, về những mối tình không thành, về những ước mơ chưa trọn vẹn. Nhưng giờ đây, những cảm xúc đó đã lùi về phía sau, nhường chỗ cho sự chấp nhận và lòng biết ơn.
“Có lẽ, hạnh phúc không phải là tìm thấy ai đó, mà là tìm thấy chính mình trong sự bình yên,” cô thầm nghĩ. Câu nói ấy không phải là một sự trốn tránh, mà là một sự thật mà cô đã tự mình chiêm nghiệm và chấp nhận. Cô không còn cảm thấy mình thiếu thốn điều gì. Cô có một công việc ý nghĩa, một mái nhà để về, những người bạn luôn ở bên, và quan trọng nhất là cô đã tìm thấy sự bình an nội tại.
Yến Chi lật giở trang sách, nhưng ánh mắt cô lại vô thức dừng lại ở những bức ảnh đặt trên kệ cạnh sofa. Đó là những bức ảnh chụp cùng gia đình trong chuyến du lịch Đà Lạt năm ngoái, bức ảnh cô và Mai Thư cười tươi rói trong một quán cà phê ven biển, và cả bức ảnh cô đứng cạnh Anh Tú trong buổi khai trương Studio Sắc Màu. Mỗi bức ảnh đều là một khoảnh khắc đẹp, một kỷ niệm đáng giá, minh chứng cho một cuộc sống trọn vẹn mà cô đang có.
Sự độc lập và thành công trong sự nghiệp tại Studio Sắc Màu đã làm tăng thêm giá trị và sự ngưỡng mộ từ Minh Khang, nhưng đối với Yến Chi, đó chỉ là thành quả của sự cố gắng và niềm đam mê. Cô không làm điều đó để chứng tỏ với bất kỳ ai, mà chỉ đơn giản là để sống trọn vẹn với chính mình. Cô đã xây dựng một cuộc sống vững chắc trên nền tảng của tự chủ và tự yêu thương, khiến cho bất kỳ sự can thiệp nào từ bên ngoài, dù là thiện chí, cũng cần phải rất tinh tế và phù hợp để không phá vỡ sự cân bằng mà cô đã khó khăn lắm mới đạt được.
Yến Chi nhìn ra ban công, nơi những cánh hoa giấy màu hồng phớt vẫn lung lay trong gió đêm. Cô thở nhẹ một hơi, cảm nhận sự mát mẻ của buổi tối, và một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Cô không còn trông ngóng, không còn chờ đợi. Cô chỉ đơn giản là sống, là tận hưởng từng khoảnh khắc, là tạo ra những điều đẹp đẽ. Đối với Yến Chi của hiện tại, hạnh phúc không phải là một điểm đến, mà là một hành trình, và cô đang đi trên con đường ấy, mỗi bước chân đều vững vàng và đầy tự tin. Cô đã là một phiên bản hoàn hảo của chính mình, một phiên bản đã tìm thấy thanh âm của bình yên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.