Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 253: Bình Minh Của Một Hạnh Phúc
Tiếng mưa rơi nhè nhẹ đêm qua đã nhường chỗ cho một buổi chiều trong xanh, nắng dịu dàng trải vàng trên những tán cây xanh mướt của thành phố. Dù đã cuối thu, không khí vẫn còn vương vấn chút ấm áp, dễ chịu, như thể thiên nhiên cũng muốn trì hoãn sự khắc nghiệt của mùa đông để níu giữ chút dư vị của những ngày êm đềm. Tại Studio Sắc Màu, Yến Chi đang miệt mài với bản phác thảo cuối cùng trong ngày, một dự án thiết kế nội thất cho một quán cà phê sách. Bàn tay cô thoăn thoắt trên giấy, những đường nét mềm mại nhưng dứt khoát dần hình thành nên một không gian ấm cúng, tràn ngập ánh sáng và sự tĩnh lặng. Chiếc bút chì than lướt trên giấy phát ra những âm thanh sột soạt nhỏ, hòa cùng tiếng nhạc không lời du dương từ chiếc loa Bluetooth đặt trên kệ sách, tạo nên một bầu không khí yên bình và tập trung. Mùi gỗ thoang thoảng từ những kệ sách làm bằng gỗ thông mới, mùi mực in từ những bản thiết kế trước và chút hương cà phê ấm nóng còn vương trong chiếc cốc đã cạn trên bàn làm việc, tất cả quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Cô đã làm việc không ngừng nghỉ từ sáng sớm, đắm chìm hoàn toàn vào thế giới của màu sắc và đường nét. Đôi mắt Yến Chi, vốn toát lên sự thông minh và linh hoạt, giờ đây hơi nheo lại vì tập trung, nhưng vẫn ánh lên vẻ hài lòng với thành quả của mình. Một vài sợi tóc dài mềm mại sổ ra khỏi búi cao gọn gàng, rủ xuống gò má, nhưng cô không để ý. Cô đang trong trạng thái sáng tạo cao độ, quên đi cả thời gian và sự mệt mỏi đang dần xâm chiếm. Dáng người thanh thoát của Yến Chi cúi mình trên bàn vẽ, chiếc áo sơ mi linen màu be nhạt rộng rãi không làm mất đi vẻ thanh lịch vốn có của cô, mà ngược lại, càng tôn lên sự phóng khoáng, tự do trong phong cách của một người nghệ sĩ.
Đến khi bản phác thảo cuối cùng được hoàn thiện, Yến Chi mới ngẩng đầu lên, vươn vai một cái thật dài, cảm nhận rõ sự căng cứng của các khớp xương. Một tiếng thở dài nhẹ nhõm thoát ra khỏi đôi môi cô, nhưng đó là tiếng thở dài của sự mãn nguyện, không phải mệt mỏi. Cô nhìn ngắm tác phẩm của mình thêm một lần nữa, đôi mắt lướt qua từng chi tiết nhỏ, từng mảng màu, từng đường cong. Đúng như cô mong muốn.
Bất chợt, tiếng chuông cửa studio vang lên. Yến Chi hơi giật mình, chưa kịp định thần xem ai có thể đến vào giờ này thì cánh cửa kính đã hé mở, và một bóng hình quen thuộc xuất hiện. Thế Vinh, với nụ cười ấm áp thường trực trên môi, đứng đó, một tay xách túi giấy của một tiệm bánh quen thuộc, tay kia đút túi quần jeans sẫm màu. Vẻ ngoài phong trần, từng trải của anh, kết hợp với chiếc áo khoác da màu nâu sẫm, lại càng khiến anh trông thêm cuốn hút trong ánh nắng chiều tà hắt vào từ cửa. Đôi mắt anh lấp lánh sự tinh nghịch và yêu chiều.
"Vẫn còn miệt mài thế à, họa sĩ của anh?", Thế Vinh cất giọng trầm ấm, nhưng đầy vẻ trêu chọc.
Yến Chi thoáng sững sờ, rồi nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô, làm bừng sáng cả căn phòng. Cô vội vàng đứng dậy, bước đến bên anh. "Anh đến hồi nào đấy? Sao không gọi em trước?"
Thế Vinh nhún vai, bước vào trong, đặt túi đồ ăn nhẹ lên chiếc bàn tròn nhỏ ở góc phòng, nơi thường dùng để tiếp khách. "Muốn tạo bất ngờ một chút. Anh đi ngang qua, thấy em vẫn còn sáng đèn nên đoán là em vẫn chưa chịu về. Em có vẻ căng thẳng, hay là mình đi dạo một lát cho thư thái? Anh có mang theo vài món bánh ngọt em thích đấy."
Lời nói của Thế Vinh không chỉ là sự quan tâm đơn thuần, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc. Yến Chi cảm thấy một dòng ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Anh luôn như vậy, không cần cô phải nói ra, anh đã biết cô cần gì. Anh không vồ vập hỏi han, không thúc giục cô nghỉ ngơi, mà chỉ nhẹ nhàng gợi ý một giải pháp vừa thư giãn, vừa thoải mái.
"Anh luôn biết em cần gì...", Yến Chi khẽ nói, ánh mắt cô nhìn Thế Vinh chất chứa sự cảm động và biết ơn. Cô gác chiếc bút chì xuống khay, cất gọn bản phác thảo đã hoàn thành vào ống đựng. Mùi hương của những chiếc bánh ngọt thơm lừng từ túi giấy bắt đầu lan tỏa trong không khí, quyện vào mùi gỗ, mùi cà phê, tạo nên một sự kết hợp thật dễ chịu, như thể đang xua tan đi mọi mệt mỏi còn vương lại.
Thế Vinh tiến đến bên bàn làm việc của Yến Chi, đôi mắt anh lướt qua những bản vẽ, những phác thảo đang dang dở. Anh không bình phẩm, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, một cái chạm trấn an và đầy ấm áp. "Em có vẻ rất say mê công việc này. Anh thích nhìn thấy em tập trung như vậy."
"Đôi khi em quên cả ăn uống, ngủ nghỉ nữa cơ", Yến Chi thừa nhận, tựa đầu vào bàn tay anh. Cảm giác mềm mại của bàn tay anh, cùng với hơi ấm lan tỏa, khiến cô cảm thấy thật bình yên. "Nhưng đó là khi em cảm thấy mình sống trọn vẹn nhất."
"Anh hiểu", Thế Vinh khẽ siết nhẹ vai cô. "Đam mê là vậy mà. Nhưng cũng đừng quên chăm sóc bản thân mình. Em là người quan trọng nhất." Anh nhìn vào mắt cô, đôi mắt có hồn của anh chứa đựng sự chân thành và tình cảm không thể che giấu. Yến Chi cảm nhận được điều đó, cảm nhận được sự vững chãi và an toàn mà anh mang lại. Nó không phải là một sự chiếm hữu hay kiểm soát, mà là sự tôn trọng và nâng niu.
Yến Chi mỉm cười, một nụ cười thật sự thanh thản. Cô biết, mình đã tìm thấy một người không chỉ yêu cô, mà còn hiểu và trân trọng mọi khía cạnh trong cuộc sống của cô, kể cả những lúc cô miệt mài với công việc đến quên mình. Cô cất gọn đồ đạc, đặt chiếc máy tính xách tay vào túi, chuẩn bị rời đi. Mỗi cử chỉ của cô đều toát lên sự nhẹ nhàng, không vội vã. Thế Vinh đứng đó, kiên nhẫn chờ đợi, không một lời thúc giục. Anh giúp cô tắt đèn, khóa cửa studio, rồi cả hai cùng bước ra ngoài, hòa mình vào không khí mát mẻ của buổi chiều muộn. Ánh nắng vàng cuối ngày vẫn còn vương vấn trên những mái nhà, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá. Yến Chi cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm. Cuộc sống của cô giờ đây, thật sự, đã tìm thấy thanh âm của bình yên.
***
Buổi tối, không khí đã dịu mát hơn rất nhiều, một cơn gió nhẹ mơn man qua những tán cây bên đường, mang theo chút hương hoa sữa thoang thoảng. Những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, vẽ nên những vệt sáng dài trên mặt đường còn hơi ẩm ướt sau cơn mưa. Yến Chi và Thế Vinh sánh bước bên nhau trên Cầu Ánh Sao, cây cầu đi bộ nổi tiếng với hệ thống đèn LED rực rỡ, mô phỏng dải ngân hà lấp lánh dưới chân. Hàng ngàn ánh đèn nhỏ li ti đủ màu sắc phản chiếu xuống mặt nước sông, tạo nên một khung cảnh huyền ảo và lãng mạn. Tiếng nước chảy nhẹ nhàng dưới chân cầu, tiếng gió rì rào qua những cành cây và tiếng cười nói vui vẻ của những người đi dạo, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của thành phố về đêm.
Yến Chi khoác tay Thế Vinh, cảm nhận hơi ấm từ cánh tay anh lan tỏa. Cô đang mặc một chiếc váy dài mềm mại màu xanh navy, mái tóc dài được thả tự nhiên, bồng bềnh trong gió. Thế Vinh vẫn giữ nguyên phong cách quen thuộc của mình, chiếc áo khoác da màu nâu sẫm, quần jeans và đôi giày da bụi bặm, nhưng lại toát lên vẻ lịch lãm và điềm đạm. Ánh đèn lấp lánh từ cầu hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật đường nét nam tính và đôi mắt sâu thẳm.
Họ chậm rãi bước đi, không cần nói quá nhiều. Sự hiện diện của đối phương đã đủ để lấp đầy khoảng trống. Yến Chi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí sông nước trong lành quyện với hương hoa cỏ từ công viên hai bên bờ. Cô chợt nhớ lại một chi tiết nhỏ trong bản thiết kế của mình hôm nay, một chi tiết khiến cô cảm thấy hơi bế tắc.
"Đôi khi em cảm thấy mình cứ loay hoay mãi với những chi tiết nhỏ, quên mất bức tranh lớn", Yến Chi khẽ thở dài, giọng nói mang chút ưu tư. Cô không cần phải giấu giếm những trăn trở trong công việc với Thế Vinh. Anh luôn là người lắng nghe một cách chân thành, không phán xét.
Thế Vinh nhẹ nhàng siết chặt bàn tay cô trong tay anh, ngón cái xoa nhẹ lên mu bàn tay cô, như một lời trấn an vô hình. Anh không vội vàng đưa ra lời khuyên hay giải pháp. Anh biết, đôi khi, điều người khác cần chỉ là được lắng nghe. "Anh hiểu cảm giác đó, Yến Chi. Có lần anh cũng từng... Anh đã dành cả tuần để cố gắng giải quyết một vấn đề kỹ thuật nhỏ trong một dự án lớn, đến mức quên mất mục tiêu ban đầu của cả dự án là gì. Cuối cùng, một đồng nghiệp đã nhắc nhở anh rằng đôi khi, việc lùi lại một bước, nhìn tổng thể bức tranh, lại là cách hiệu quả nhất để tìm ra lối thoát." Anh kể một câu chuyện ngắn gọn, dí dỏm về trải nghiệm của mình, với một chút tự trào, nhưng lại ẩn chứa một bài học sâu sắc.
Yến Chi mỉm cười, cái cau mày nhẹ nhàng trên trán cô dần giãn ra. "Anh luôn có cách khiến em thấy mọi chuyện nhẹ nhàng hơn. Chắc em nên học cách buông bỏ những chi tiết vụn vặt đó một chút."
"Không phải là buông bỏ hoàn toàn, mà là học cách đặt chúng vào đúng vị trí của mình trong tổng thể", Thế Vinh sửa lời một cách tinh tế. "Mỗi chi tiết đều quan trọng, nhưng tầm quan trọng của chúng sẽ thay đổi tùy thuộc vào vị trí của chúng trong bức tranh lớn. Em có thể dành thời gian cho chúng, nhưng đừng để chúng nuốt chửng em. Anh biết em mạnh mẽ, rất độc lập, nhưng cũng cần một bờ vai để tựa khi mệt mỏi, cần một người để chia sẻ những gánh nặng."
Lời nói của Thế Vinh như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn Yến Chi. Cô cảm thấy được thấu hiểu sâu sắc, không chỉ trong công việc mà còn trong cả những cảm xúc khó gọi tên. Anh không nói "Em đừng lo lắng", hay "Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi", những câu nói sáo rỗng mà nhiều người thường dùng. Anh nói "Anh hiểu", và sau đó kể một câu chuyện của chính mình, khiến cô cảm thấy mình không đơn độc trong những trăn trở ấy.
Họ tiếp tục dạo bước, dưới những vệt đèn lấp lánh như sao trời. Yến Chi tựa đầu vào vai Thế Vinh một cách tự nhiên, cảm nhận sự vững chãi từ anh. Hơi ấm từ anh, mùi hương nam tính thoang thoảng từ chiếc áo khoác da, tất cả tạo nên một cảm giác bình yên và an toàn đến lạ. Cô không còn cảm thấy áp lực hay gánh nặng nữa. Mọi thứ dường như đã được gỡ bỏ, chỉ còn lại sự thư thái và nhẹ nhõm.
"Cảm ơn anh, Vinh", Yến Chi khẽ nói, giọng cô mềm mại như tiếng gió đêm.
Thế Vinh mỉm cười, cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc cô. "Không có gì đâu, cô bé. Anh luôn ở đây." Anh vuốt nhẹ mái tóc cô, sau đó tay anh vòng qua eo cô, ôm cô sát vào lòng mình hơn. Yến Chi nhắm mắt lại, hít thở sâu, để cảm nhận trọn vẹn khoảnh khắc này. Nó không phải là một tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng như những gì cô từng mơ mộng thời trẻ, mà là một tình yêu điềm đạm, sâu lắng, mang lại sự an toàn và tin cậy tuyệt đối.
Cô nhớ lại những lần trước, những m���i quan hệ mà cô từng trải qua. Đã có lúc cô khao khát một người có thể cùng cô bay bổng, cùng cô khám phá những điều mới mẻ. Đã có lúc cô tìm kiếm một người có thể mang lại những cảm xúc mãnh liệt, những rung động bất ngờ. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, điều cô thực sự cần là sự thấu hiểu, sự đồng điệu trong tâm hồn, và một bến đỗ bình yên. Thế Vinh chính là người đó. Anh không hứa hẹn những điều xa vời, không vẽ ra những viễn cảnh màu hồng, mà anh chứng minh tình yêu của mình qua từng hành động nhỏ nhặt, qua sự quan tâm tinh tế và sự hiện diện vững chãi.
Dưới ánh đèn lấp lánh của Cầu Ánh Sao, Yến Chi cảm thấy mình đã tìm thấy đúng người, đúng thời điểm. Mọi thứ đều hài hòa, đều đúng chỗ. Không còn sự vội vã, không còn sự chờ đợi. Chỉ có hiện tại, tràn đầy sự mãn nguyện.
***
Đêm đã về khuya, những ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ nhưng đã bớt đi vẻ náo nhiệt ban ngày, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng và trầm mặc. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa đã thưa thớt hẳn, chỉ còn lại tiếng cười nói vọng lại từ những căn hộ hàng xóm đã lắng xuống, chìm vào giấc ngủ. Thế Vinh đưa Yến Chi về đến căn hộ của cô. Chiếc xe của anh dừng lại dưới khu chung cư cũ mang phong cách thập niên 90 mà cô đang sống. Ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn đường hắt lên ban công nhỏ với giàn hoa giấy leo, tạo nên một vẻ đẹp cổ kính và ấm áp.
Thế Vinh tắt máy xe, rồi quay sang nhìn Yến Chi. Đôi mắt anh vẫn ánh lên sự dịu dàng và quan tâm như mọi khi. "Em đã đỡ mệt hơn chưa?"
Yến Chi gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Rất nhiều. Cảm ơn anh vì tối nay, Vinh. Em thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Không biết từ bao giờ, những lúc em có chuyện gì, em đều muốn chia sẻ với anh đầu tiên." Lời nói của cô chân thành, không chút che giấu. Cô đã không còn là cô gái trẻ ngại ngùng bộc lộ cảm xúc.
Thế Vinh vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve má cô. "Đừng giữ những lo lắng một mình. Anh luôn ở đây để lắng nghe em, để chia sẻ cùng em. Dù là chuyện công việc, hay chuyện linh tinh nào đó. Em không cần phải mạnh mẽ một mình đâu."
Ánh mắt anh chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, như thể anh có thể nhìn thấu những góc khuất trong tâm hồn cô. Yến Chi cảm thấy một dòng ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cô đã từng nghĩ rằng mình phải luôn tự lập, phải tự mình vượt qua mọi khó khăn. Nhưng Thế Vinh đã dạy cô rằng, việc có một người để dựa vào, để chia sẻ, không phải là yếu đuối, mà là một sức mạnh. Nó giúp cô cảm thấy an toàn hơn, vững chãi hơn để đối mặt với cuộc sống.
Thế Vinh hơi nghiêng người, nhẹ nhàng hôn lên trán Yến Chi. Nụ hôn ấy không vồ vập, không dục vọng, mà chất chứa sự trân trọng và yêu thương. Nó như một lời khẳng định cho sự hiện diện vững chãi của anh trong cuộc đời cô. "Ngủ ngon nhé em. Mai lại là một ngày mới rồi. Cố gắng ngủ sớm chút, đừng thức khuya quá."
"Anh cũng vậy, lái xe cẩn thận nhé", Yến Chi đáp lại, giọng cô mềm mại và đầy yêu thương.
Sau khi Thế Vinh rời đi, chiếc xe của anh dần khuất bóng trong màn đêm, Yến Chi vẫn đứng đó một lúc. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương trà thảo mộc thoang thoảng từ ban công nhà mình, quyện với mùi hoa nhài từ giàn hoa giấy đang tỏa hương dịu mát. Cô bước vào căn hộ, không gian bên trong được cô tự tay trang trí, mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage, với nhiều cây xanh và giá sách lớn chất đầy những cuốn sách đủ thể loại. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn hắt xuống, tạo nên một bầu không khí ấm áp và yên bình.
Cô pha một tách trà thảo mộc ấm nóng, rồi ngồi ra ban công nhỏ. Cánh cửa sổ lớn mở rộng, đón luồng gió đêm mát rượi. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc đĩa than cũ kỹ mà cô vừa bật vọng vào, lấp đầy không gian tĩnh mịch. Yến Chi ngắm nhìn thành phố về đêm. Những ánh đèn lấp lánh như hàng ngàn vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một tấm thảm rực rỡ và sống động. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng quyện với hương hoa nhài, xoa dịu mọi giác quan.
Trong lòng cô ngập tràn sự bình yên và mãn nguyện. Cô không còn cảm giác trống vắng như trước, không còn những đêm thức trắng với những câu hỏi không lời đáp. Thay vào đó là sự đầy đủ, sự an tâm về một tương lai đang được vun đắp, từng chút một, không vội vã. Cô nhớ lại câu nói của mình với Mai Thư tối qua: “Chỉ cảm thấy… mọi thứ đúng lúc thôi.” Câu nói ấy giờ đây như một lời khẳng định cho hành trình mà cô đã đi qua. Cô đã từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ tìm thấy một tình yêu khiến mình cảm thấy trọn vẹn đến thế, một tình yêu không đòi hỏi sự hy sinh, không mang theo áp lực. Nhưng giờ đây, nó đã đến, một cách tự nhiên và nhẹ nhàng, như cơn gió mát lành sau những ngày nắng hạn.
Cô khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu, để cảm nhận trọn vẹn khoảnh khắc hiện tại. Hơi thở đều đặn, nhịp nhàng. Trong tâm trí Yến Chi, không có hình bóng của sự tiếc nuối, không có sự so sánh. Chỉ có sự chấp nhận và lòng biết ơn. Cô đã từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ tìm thấy một tình yêu khiến mình cảm thấy trọn vẹn đến thế, một tình yêu không đòi hỏi sự hy sinh, không mang theo áp lực. Nhưng giờ đây, nó đã đến, một cách tự nhiên và nhẹ nhàng, như cơn gió mát lành sau những ngày nắng hạn.
Yến Chi mỉm cười, một nụ cười thật sự thanh thản, không chút gượng ép. Nụ cười ấy không phải dành cho ai khác, mà là dành cho chính cô, dành cho hành trình đã đưa cô đến phiên bản hiện tại, phiên bản đã tìm thấy thanh âm của bình yên của riêng mình. Có lẽ, hạnh phúc không phải là một điểm đến, mà là khả năng tận hưởng từng bước đi trên hành trình đó, đặc biệt là khi có một người đồng hành thấu hiểu, không vội vã, không yêu cầu. Yến Chi biết, cô đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, không phải là nơi dừng chân cuối cùng, mà là một điểm tựa vững chắc để cô tiếp tục cuộc sống, an toàn và tự tin hơn bao giờ hết.
Cảm giác an toàn và được yêu thương mà Thế Vinh mang lại cho Yến Chi không chỉ là một cảm xúc nhất thời, mà là một nền tảng vững chắc cho sự phát triển của cô. Anh không chỉ là người yêu, mà còn là một người bạn, một người đồng hành thực sự. Sự gắn kết ngày càng bền chặt và sâu sắc giữa Yến Chi và Thế Vinh không cần một lời tuyên bố hoa mỹ, mà thể hiện qua từng cử chỉ nhỏ, từng lời nói chân thành, từng khoảnh khắc bình yên mà họ chia sẻ. Nó là minh chứng rõ ràng nhất cho việc Yến Chi đã hoàn toàn bước ra khỏi những phiên bản cũ của chính mình, để đón nhận một hạnh phúc trọn vẹn, không chút vội vã hay nuối tiếc. Và sự bình yên, mãn nguyện mà cô đang có, sẽ là một rào cản lớn, gần như không thể vượt qua, đối với bất kỳ ai muốn bước vào cuộc sống của cô từ quá khứ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.