Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 254: Bến Đỗ An Nhiên

Sau khi Thế Vinh rời đi, chiếc xe của anh dần khuất bóng trong màn đêm, Yến Chi vẫn đứng đó một lúc. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương trà thảo mộc thoang thoảng từ ban công nhà mình, quyện với mùi hoa nhài từ giàn hoa giấy đang tỏa hương dịu mát. Cô bước vào căn hộ, không gian bên trong được cô tự tay trang trí, mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage, với nhiều cây xanh và giá sách lớn chất đầy những cuốn sách đủ thể loại. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn hắt xuống, tạo nên một bầu không khí ấm áp và yên bình.

Cô pha một tách trà thảo mộc ấm nóng, rồi ngồi ra ban công nhỏ. Cánh cửa sổ lớn mở rộng, đón luồng gió đêm mát rượi. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc đĩa than cũ kỹ mà cô vừa bật vọng vào, lấp đầy không gian tĩnh mịch. Yến Chi ngắm nhìn thành phố về đêm. Những ánh đèn lấp lánh như hàng ngàn vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một tấm thảm rực rỡ và sống động. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng quyện với hương hoa nhài, xoa dịu mọi giác quan. Trong lòng cô ngập tràn sự bình yên và mãn nguyện. Cô không còn cảm giác trống vắng như trước, không còn những đêm thức trắng với những câu hỏi không lời đáp. Thay vào đó là sự đầy đủ, sự an tâm về một tương lai đang được vun đắp, từng chút một, không vội vã. Cô nhớ lại câu nói của mình với Mai Thư tối qua: “Chỉ cảm thấy… mọi thứ đúng lúc thôi.” Câu nói ấy giờ đây như một lời khẳng định cho hành trình mà cô đã đi qua. Cô đã từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ tìm thấy một tình yêu khiến mình cảm thấy trọn vẹn đến thế, một tình yêu không đòi hỏi sự hy sinh, không mang theo áp lực. Nhưng giờ đây, nó đã đến, một cách tự nhiên và nhẹ nhàng, như cơn gió mát lành sau những ngày nắng hạn. Cô khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu, để cảm nhận trọn vẹn khoảnh khắc hiện tại. Hơi thở đều đặn, nhịp nhàng. Trong tâm trí Yến Chi, không có hình bóng của sự tiếc nuối, không có sự so sánh. Chỉ có sự chấp nhận và lòng biết ơn. Cô đã từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ tìm thấy một tình yêu khiến mình cảm thấy trọn vẹn đến thế, một tình yêu không đòi hỏi sự hy sinh, không mang theo áp lực. Nhưng giờ đây, nó đã đến, một cách tự nhiên và nhẹ nhàng, như cơn gió mát lành sau những ngày nắng hạn. Yến Chi mỉm cười, một nụ cười thật sự thanh thản, không chút gượng ép. Nụ cười ấy không phải dành cho ai khác, mà là dành cho chính cô, dành cho hành trình đã đưa cô đến phiên bản hiện tại, phiên bản đã tìm thấy thanh âm của bình yên của riêng mình. Có lẽ, hạnh phúc không phải là một điểm đến, mà là khả năng tận hưởng từng bước đi trên hành trình đó, đặc biệt là khi có một người đồng hành thấu hiểu, không vội vã, không yêu cầu. Yến Chi biết, cô đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, không phải là nơi dừng chân cuối cùng, mà là một điểm tựa vững chắc để cô tiếp tục cuộc sống, an toàn và tự tin hơn bao giờ hết. Cảm giác an toàn và được yêu thương mà Thế Vinh mang lại cho Yến Chi không chỉ là một cảm xúc nhất thời, mà là một nền tảng vững chắc cho sự phát triển của cô. Anh không chỉ là người yêu, mà còn là một người bạn, một người đồng hành thực sự. Sự gắn kết ngày càng bền chặt và sâu sắc giữa Yến Chi và Thế Vinh không cần một lời tuyên bố hoa mỹ, mà thể hiện qua từng cử chỉ nhỏ, từng lời nói chân thành, từng khoảnh khắc bình yên mà họ chia sẻ. Nó là minh chứng rõ ràng nhất cho việc Yến Chi đã hoàn toàn bước ra khỏi những phiên bản cũ của chính mình, để đón nhận một hạnh phúc trọn vẹn, không chút vội vã hay nuối tiếc. Và sự bình yên, mãn nguyện mà cô đang có, sẽ là một rào cản lớn, gần như không thể vượt qua, đối với bất kỳ ai muốn bước vào cuộc sống của cô từ quá khứ.

***

Tối hôm sau, không khí trong căn hộ của Yến Chi lại tràn ngập mùi hương của các loại gia vị và rau củ tươi. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn trần bếp hắt xuống, làm ấm lên không gian vốn đã nhỏ nhắn và ấm cúng. Tiếng dao thớt lách cách trên thớt gỗ, tiếng nước chảy róc rách từ vòi nước, cùng với tiếng nhạc jazz du dương từ chiếc loa nhỏ đặt trên kệ, tạo nên một bản hòa âm bình dị của cuộc sống. Yến Chi, với mái tóc dài được buộc gọn gàng, đang thoăn thoắt cắt tỉa rau củ. Khuôn mặt cô tươi tắn, đôi mắt linh hoạt chăm chú vào từng nhát cắt. Cô mặc một chiếc tạp dề màu be đơn giản, điểm xuyết vài họa tiết hoa nhí. Bên cạnh cô, Thế Vinh đang rửa sạch từng nhánh rau xà lách. Vóc dáng trưởng thành, hơi phong trần của anh đứng bên cạnh cô, tạo nên một sự tương phản nhẹ nhàng nhưng hài hòa. Anh không nói nhiều, nhưng ánh mắt anh luôn dõi theo Yến Chi, đôi khi là một nụ cười nhẹ, một cái chạm tay vô tình khi đưa nguyên liệu.

“Em có vẻ mệt mỏi hơn bình thường hôm nay. Có chuyện gì ở studio à?” Thế Vinh nhẹ nhàng hỏi, giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm tinh tế. Anh không hỏi dồn dập, cũng không phán xét, chỉ đơn giản là nhận ra sự khác biệt nhỏ trong đôi vai hơi chùng xuống của cô khi cô mới về nhà. Anh đã quen với việc quan sát cô, quen với việc nhận biết những dấu hiệu nhỏ nhất trên khuôn mặt hay hành động của cô. Sự quan tâm này không phải là sự kiểm soát, mà là sự thấu hiểu, một sự hiện diện tĩnh lặng và vững chãi.

Yến Chi khẽ thở dài, đặt con dao xuống. “Không có gì lớn, chỉ là một chút áp lực với dự án mới. Khách hàng cứ thay đổi ý tưởng xoành xoạch, khiến cả team phải chạy theo. Nhưng khi ở bên anh, em cảm thấy mọi thứ đều nhẹ nhõm hơn nhiều.” Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt cô chất chứa sự tin tưởng và một chút mềm mại. Cảm giác này, sự nhẹ nhõm này, là điều cô chưa từng trải nghiệm trước đây. Trước đây, mỗi khi đối mặt với áp lực, cô thường tự mình gồng gánh, tự mình tìm cách giải tỏa. Nhưng giờ đây, chỉ cần có Thế Vinh bên cạnh, chỉ cần một câu hỏi đơn giản của anh, những gánh nặng dường như vơi đi một nửa. Anh không đưa ra lời khuyên sáo rỗng, không cố gắng giải quyết vấn đề hộ cô, anh chỉ đơn giản là lắng nghe, là hiện diện. Điều đó, đối với Yến Chi, lại là sự hỗ trợ quý giá nhất.

Thế Vinh mỉm cười nhẹ, nụ cười phóng khoáng thường trực trên môi anh. Anh khẽ nắm lấy tay Yến Chi, những ngón tay anh ấm áp và rắn chắc. “Chỉ cần em muốn, anh sẽ luôn ở đây.” Lời nói ấy không hoa mỹ, nhưng lại mang một sức nặng của sự cam kết, của sự ổn định. Nó như một lời khẳng định rằng dù có chuyện gì xảy ra, anh sẽ luôn là điểm tựa vững chắc cho cô. Đối với Yến Chi, người đã từng trải qua những mối quan hệ đầy bất an, những lời hứa hẹn chóng vánh, câu nói này của Thế Vinh như một bến đỗ bình yên mà cô hằng mong ước. Nó không phải là một lời hứa về một tình yêu cuồng nhiệt, mà là một lời hứa về một sự hiện diện bền bỉ, một sự thấu hiểu không cần lời.

Họ tiếp tục chuẩn bị bữa tối trong sự ăn ý. Thế Vinh giúp Yến Chi sắp xếp đĩa rau đã rửa sạch, rồi anh nhẹ nhàng xào thịt bò với bông cải xanh. Mùi thơm của dầu mè và tỏi phi lan tỏa khắp căn bếp, kích thích vị giác. Yến Chi chuẩn bị chén đĩa, đặt lên chiếc bàn ăn nhỏ cạnh cửa sổ. Từ vị trí đó, họ có thể nhìn thấy một góc thành phố về đêm, những ánh đèn dần thắp sáng rực rỡ. Bữa ăn diễn ra trong không khí ấm áp và bình dị. Họ chia sẻ những câu chuyện trong ngày, không quá to tát, chỉ là những mẩu chuyện nhỏ ở công ty, những suy nghĩ vụn vặt về cuộc sống. Thế Vinh kể về một chuyến đi công tác sắp tới, về những dự định mới trong công việc. Yến Chi hào hứng lắng nghe, đôi khi đưa ra những góp ý nhỏ. Cô cảm nhận được sự tôn trọng và bình đẳng trong mối quan hệ này. Anh không coi cô là một cô gái yếu đuối cần được bảo vệ, mà là một người bạn đời, một người đồng hành xứng đáng.

Sau bữa ăn, Thế Vinh pha cho Yến Chi một tách trà hoa cúc ấm nóng, đúng loại cô thích. Anh ngồi đối diện cô, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy yêu thương. Yến Chi nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị ngọt thanh và hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong vòm miệng. Cô nhìn anh, người đàn ông đang ngồi trước mặt cô, người đã mang đến cho cô sự bình yên mà cô hằng tìm kiếm. Cô từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi vòng xoáy của những cảm xúc vội vã, những sự chờ đợi không hồi kết. Nhưng Thế Vinh đã đến, không ồn ào, không vội vàng, nhưng lại lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn cô một cách tự nhiên nhất. Anh không phải là một cơn bão tố khiến cô phải nghiêng ngả, mà là một dòng sông hiền hòa, êm đềm chảy qua cuộc đời cô, mang theo sự tươi mát và an lành.

Cô khẽ tựa lưng vào ghế, cảm nhận sự thoải mái và an toàn. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng văng vẳng, như những nốt nhạc của hạnh phúc. Yến Chi chợt nghĩ, có lẽ đây chính là điều mà người ta gọi là "bến đỗ". Không phải là một nơi chốn hào nhoáng, mà là một cảm giác. Cảm giác được thấu hiểu, được trân trọng, được yêu thương một cách chân thành và không điều kiện. Cô đã từng tìm kiếm những điều lớn lao, những cảm xúc mãnh liệt. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, sự bình yên và ổn định mới là thứ quý giá nhất. Và Thế Vinh, bằng sự chín chắn, thấu hiểu và quan tâm tinh tế của mình, đã mang đến cho cô tất cả những điều đó. Anh là hiện thân của sự "đúng lúc", của một phiên bản Yến Chi đã sẵn sàng để đón nhận một tình yêu trưởng thành, không còn những mơ mộng viển vông.

***

Chiều hôm sau, Yến Chi và Mai Thư ngồi tại một góc quen thuộc của quán cà phê 'Dấu Chân Mưa'. Quán được cải tạo từ một căn nhà ống cổ, giữ lại nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ, với nội thất gỗ trầm ấm và những chiếc đèn vàng dịu nhẹ. Khắp nơi treo đầy tranh ảnh cũ, sách báo và các vật dụng trang trí vintage, tạo nên một không gian vừa hoài niệm vừa lãng mạn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ một chiếc loa đặt gần quầy bar, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, cùng tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh và ấm cúng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, phảng phất thêm mùi hoa nhài từ khu vườn nhỏ phía sau, khiến mọi giác quan đều được xoa dịu. Yến Chi, trong chiếc váy bohemian nhẹ nhàng, trông thanh thoát và rạng rỡ hơn bao giờ hết. Đôi mắt cô toát lên vẻ bình yên, không còn chút ưu tư nào vương vấn. Mai Thư, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và bộ trang phục sành điệu, nhìn bạn mình với ánh mắt đầy vẻ tò mò và mừng rỡ.

Mai Thư nhấp một ngụm cà phê, rồi đặt ly sứ xuống bàn, cười tủm tỉm. “Nói thật, dạo này nhìn cậu khác hẳn đó Chi. Ánh mắt cậu có một sự bình yên mà trước đây tớ ít thấy. Có phải nhờ anh Thế Vinh không?” Giọng Mai Thư nhanh và mạnh mẽ, nhưng ánh mắt cô lại chan chứa sự quan tâm chân thành. Cô đã chứng kiến Yến Chi trải qua bao nhiêu thăng trầm trong tình yêu, chứng kiến những lần Yến Chi vụt mất cơ hội, những lần cô ấy chìm trong sự chờ đợi vô vọng. Vì vậy, giờ đây khi thấy bạn mình rạng rỡ như vậy, Mai Thư không khỏi vui mừng.

Yến Chi nhấp một ngụm cà phê latte ấm nóng, vị đắng nhẹ của cà phê hòa quyện với vị béo của sữa, lan tỏa trong miệng cô. Cô đặt ly xuống, nở một nụ cười mãn nguyện. Nụ cười ấy không còn là nụ cười gượng gạo hay che giấu cảm xúc như những năm tháng trước, mà là một nụ cười thanh thản, tự tại. “Có lẽ vậy, Mai Thư à. Khi ở bên anh ấy, tớ không còn cảm giác phải vội vàng hay lo lắng về tương lai. Anh ấy là người đàn ông đầu tiên tớ cảm thấy đủ chín chắn để cùng tớ xây dựng một cuộc sống ổn định, một bến đỗ thực sự.” Lời nói của Yến Chi chậm rãi, từng chữ như được chọn lọc cẩn thận, phản ánh sự chắc chắn trong lòng cô. Cô nhìn xa xăm qua ô cửa kính, nơi những tia nắng chiều đang nhảy múa trên tán lá cây xanh mướt. Hình ảnh Thế Vinh hiện lên trong tâm trí cô, với vẻ ngoài phong trần nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự ấm áp, thấu hiểu. Anh không ép buộc cô phải thay đổi, cũng không yêu cầu cô phải cố gắng chứng tỏ điều gì. Anh chỉ đơn giản là chấp nhận cô, trân trọng cô, và cùng cô vun đắp những giá trị chung.

Mai Thư gật đầu lia lịa, ánh mắt lấp lánh niềm vui. “Thế là cuối cùng cậu cũng tìm thấy điều cậu mong muốn rồi. Tớ mừng cho cậu thật đó. Tớ cứ nghĩ cậu sẽ mãi ‘cô đơn’ với những hoài bão nghệ thuật của mình chứ.” Mai Thư nói đùa, nhưng trong giọng cô không giấu được sự xúc động. Cô biết rõ bạn mình đã từng khao khát một tình yêu như thế nào, nhưng lại luôn gặp phải những "phiên bản" không phù hợp, những "thời điểm" lỡ nhịp.

Yến Chi khẽ cười. “Tớ tin vào lựa chọn này, hoàn toàn tin tưởng.” Cô nhấn mạnh hai chữ “hoàn toàn tin tưởng”, như một lời khẳng định không chỉ với Mai Thư mà còn với chính mình. Niềm tin này không phải là sự mù quáng hay bồng bột của tuổi trẻ, mà là niềm tin được xây dựng trên sự thấu hiểu, sự trưởng thành và những giá trị chung. Cô đã từng tin vào những rung động nhất thời, vào những lời hứa hẹn ngọt ngào. Nhưng giờ đây, cô tin vào sự ổn định, vào sự chân thành và vào một tương lai được vun đắp từ những điều nhỏ bé nhất. Cô đã từng tìm kiếm một tình yêu "đúng người, đúng thời điểm", và giờ đây, cô cảm thấy mình đã tìm thấy nó. Thế Vinh không phải là một người hoàn hảo, nhưng anh là người hoàn hảo cho phiên bản Yến Chi hiện tại – một phiên bản đã đủ bình yên để trân trọng những gì mình có, đủ trưởng thành để không còn chạy theo những ảo ảnh.

Mai Thư vươn tay nắm lấy tay Yến Chi, siết nhẹ. “Tớ luôn biết cậu xứng đáng với hạnh phúc, Yến Chi. Cậu đã trải qua quá nhiều rồi.” Lời nói của Mai Thư như một sự thừa nhận cho hành trình đầy gian truân mà Yến Chi đã đi qua. Yến Chi nhìn bạn, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Cô biết ơn những người bạn đã luôn ở bên, chứng kiến và ủng hộ cô trong mọi phiên bản của cuộc đời. Cô đã từng nghĩ rằng sự ổn định là điều xa xỉ, là thứ chỉ đến khi người ta đã đạt được tất cả những tham vọng khác. Nhưng Thế Vinh đã cho cô thấy, sự ổn định không phải là một cái đích, mà là một trạng thái, một cảm giác được an toàn và tin tưởng ngay trong hiện tại. Và điều đó, đối với cô, là quý giá hơn bất cứ thành công hay danh vọng nào. Sự bình yên và mãn nguyện này không phải là sự từ bỏ những ước mơ, mà là một nền tảng vững chắc để cô tiếp tục theo đuổi chúng, không còn vội vã hay lo sợ.

***

Đêm khuya, ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn hắt xuống khu vực sofa trong căn hộ của Yến Chi. Không gian yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ và tiếng vọng xa xăm của một vài chiếc xe chạy trên phố. Yến Chi đang ngồi trên sofa, tay cầm một cuốn sổ phác thảo cũ kỹ. Bìa sổ đã sờn màu, những trang giấy bên trong đã ố vàng theo thời gian. Đó là cuốn sổ cô đã từng dùng để ghi lại những ý tưởng thiết kế, những cảm xúc bất chợt, những giấc mơ còn dang dở. Cô lật từng trang, nhưng không vẽ. Thay vào đó, cô chìm vào dòng suy nghĩ miên man.

Những lời vừa trò chuyện với Mai Thư cứ văng vẳng trong tâm trí cô: “Anh ấy là người đàn ông đầu tiên tớ cảm thấy đủ chín chắn để cùng tớ xây dựng một cuộc sống ổn định, một bến đỗ thực sự.” Và câu khẳng định: “Tớ tin vào lựa chọn này, hoàn toàn tin tưởng.” Những ký ức về quá khứ, về những mối tình đã qua, về những lần cô chờ đợi trong vô vọng, về những cảm xúc bất an, về những “phiên bản” không đồng điệu, dường như mờ dần đi trong tâm trí cô, chỉ còn là những mảnh vụn ký ức không còn sức nặng. Giờ đây, thay vào đó là một cảm giác an toàn, một sự chắc chắn đến từ bên trong.

Nội tâm Yến Chi thì thầm, rõ ràng và kiên định: “Bến đỗ... Phải, đó chính là bến đỗ. Không còn bão giông, không còn những chuyến đi không điểm đến. Chỉ có bình yên và sự chắc chắn.” Cô đã từng là một con thuyền nhỏ lênh đênh trên biển lớn, khao khát một hải đăng dẫn lối, nhưng lại lạc lối giữa những cơn sóng. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu là một cuộc phiêu lưu, đầy bất ngờ và thử thách. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, tình yêu đích thực là một nơi để trở về, một nơi để neo đậu. Thế Vinh, chính là bến đỗ ấy. Anh không phải là người mang đến cho cô những cảm xúc bùng cháy như pháo hoa, mà là người mang đến cho cô sự ấm áp bền bỉ của một ngọn lửa than hồng, âm ỉ cháy và sưởi ấm tâm hồn cô.

Cô nhẹ nhàng đặt cuốn sổ phác thảo xuống bàn. Cuốn sổ ấy, từng là nơi chứa đựng những khao khát, những mơ mộng về một tình yêu lãng mạn, giờ đây dường như đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Những giấc mơ ấy không mất đi, nhưng chúng đã được chuyển hóa thành một phiên bản thực tế hơn, vững chãi hơn. Yến Chi ngước nhìn ra ngoài cửa sổ lớn, nơi bầu trời đêm bao la trải rộng. Những ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, nhưng giờ đây, cô nhìn chúng với một tâm thế khác. Không còn là sự cô đơn, không còn là sự mong đợi một điều gì đó xa xôi. Chỉ có sự mãn nguyện và bình yên.

Yến Chi đã tìm thấy phiên bản hạnh phúc của riêng mình, một phiên bản không cần phải chạy theo bất kỳ ai, không cần phải thay đổi bản thân để phù hợp với người khác. Cô đã tìm thấy một người đàn ông yêu thương cô vì chính cô, một người đàn ông đủ chín chắn để cùng cô xây dựng một tương lai ổn định, không vội vã, không áp lực. Sự tin tưởng tuyệt đối vào Thế Vinh không chỉ là một cảm xúc, mà là một quyết định, một sự lựa chọn có ý thức sau tất cả những gì cô đã trải qua. Nó là một rào cản vô hình nhưng vững chắc, bảo vệ sự bình yên của cô khỏi bất kỳ sự xáo trộn nào từ quá khứ. Cô biết, hạnh phúc không phải là một điều gì đó phải tìm kiếm mãi mãi, mà là một điều có thể cảm nhận và trân trọng ngay trong hiện tại. Và Yến Chi, phiên bản hiện tại của cô, đã hoàn toàn sẵn sàng để sống trọn vẹn trong bến đỗ an nhiên này.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free