Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 255: Lời Thì Thầm Của Sự Muộn Màng
Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn vẫn còn hắt xuống khu vực sofa trong căn hộ của Yến Chi, nơi cuốn sổ phác thảo cũ kỹ nằm im lìm, như một nhân chứng cho những giấc mơ đã thành hình, thành một phiên bản thực tế hơn, vững chãi hơn. Yến Chi đã tìm thấy bến đỗ an nhiên, nơi cô không còn phải chạy theo bất kỳ ai, không cần phải thay đổi bản thân để phù hợp. Cô đã hoàn toàn sẵn sàng sống trọn vẹn trong hạnh phúc của hiện tại, với một niềm tin tuyệt đối vào lựa chọn của mình. Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố rộng lớn, một câu chuyện khác, một phiên bản khác của sự sẵn sàng đang bắt đầu chớm nở, rồi vụt tắt.
***
Bình minh còn chưa kịp nhuộm hồng chân trời, nhưng căn hộ penthouse của Minh Khang đã bừng sáng. Không phải bởi những tia nắng đầu tiên, mà là từ ánh sáng nhân tạo của hệ thống đèn thông minh và màn hình máy tính đang mở. Từ độ cao chót vót của tầng thượng, thành phố bắt đầu cựa mình thức giấc hiện ra qua vách kính cường lực từ sàn đến trần, những chấm sáng li ti dần được thay thế bằng những khối nhà cao tầng sừng sững, những dòng xe tăm tắp bắt đầu nối đuôi nhau. Mùi hương gỗ quý từ nội thất nhập khẩu hòa quyện cùng chút nồng nàn từ ly cà phê đen sánh đặc, tạo nên một không gian vừa sang trọng, vừa tĩnh lặng đến lạ lùng. Minh Khang đứng bên ô cửa sổ lớn, tay cầm ly cà phê còn nghi ngút khói, ánh mắt sâu thẳm dõi xuống dòng chảy vô tận của cuộc sống bên dưới. Tiếng nhạc không lời cổ điển, một bản giao hưởng nhẹ nhàng của Debussy, khẽ khàng len lỏi trong không gian, làm dịu đi cái tĩnh mịch đôi khi đến mức cô độc của căn hộ rộng lớn này.
Anh đã thức dậy từ rất sớm, một thói quen được rèn giũa qua nhiều năm tháng làm việc không ngừng nghỉ. Nhưng sáng nay, sự tỉnh táo của anh không chỉ đến từ caffein, mà từ một quyết định, một sự thay đổi lớn lao trong nhận thức đã ấp ủ bấy lâu nay. Đã qua rồi cái thời anh tin rằng “chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó”. Giờ đây, ở tuổi ba mươi hai, sau khi đã đạt được những cột mốc quan trọng trong sự nghiệp, sau khi đã xây dựng một đế chế vững chắc, Minh Khang nhận ra rằng sự ổn định không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Và trên hành trình ấy, anh đã bỏ lỡ quá nhiều thứ quý giá, đặc biệt là một người.
"Đã đến lúc rồi, Khang," anh thì thầm, giọng nói trầm khẽ hòa vào tiếng nhạc. "Không thể chần chừ nữa." Ánh mắt anh không còn sự suy tư, mệt mỏi thường thấy khi đối mặt với công việc, mà thay vào đó là một sự kiên định, một quyết tâm rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã từng là một phiên bản của Minh Khang chỉ biết đến công việc, đến những con số và những dự án bạc tỷ. Giờ đây, anh muốn trở thành một phiên bản khác, một phiên bản biết trân trọng những giá trị cảm xúc, biết chủ động nắm bắt hạnh phúc.
Anh từ từ nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi nhưng lại mang đến một cảm giác tỉnh táo, sảng khoái. Cái lạnh của ly sứ chạm vào đầu ngón tay, nhắc nhở anh về sự hiện hữu của thực tại. Anh quay lại bàn làm việc, mở lịch trình điện tử trên màn hình lớn. Thay vì những cuộc họp hay những chuyến công tác dày đặc, anh bắt đầu phác thảo những kế hoạch mới, những "dự án" mang tên Yến Chi. Không còn là những cuộc gặp gỡ tình cờ, những cái lướt qua nhau đầy tiếc nuối. Lần này, anh sẽ chủ động. Anh sẽ tìm kiếm cô, không phải với tư cách một người đàn ông thành đạt đang tìm kiếm một "bông hồng" để tô điểm cho cuộc đời, mà là một người đàn ông đã nhận ra giá trị thực sự của sự hiện diện của cô trong cuộc đời mình.
Minh Khang nghĩ về Yến Chi, về nụ cười rạng rỡ của cô, về ánh mắt trong veo ẩn chứa sự mạnh mẽ, về cái cách cô sống trọn vẹn từng khoảnh khắc mà không cần chờ đợi một điều kiện đủ đầy nào. Chính cái sự hồn nhiên, bản năng ấy của cô đã từng khiến anh phải suy nghĩ, phải bận lòng, nhưng cũng chính nó đã gieo mầm cho một hạt giống tình cảm mà anh đã vô thức chôn vùi dưới lớp đất của những tham vọng. Anh đã từng nghĩ rằng cô đến quá sớm, khi anh còn chưa sẵn sàng. Giờ đây, anh nhận ra, cô không đến sớm, mà chính anh đã chậm trễ. Anh chậm trễ trong việc nhận ra cảm xúc của mình, chậm trễ trong việc đặt tình yêu lên đúng vị trí của nó.
Anh lướt ngón tay trên bàn phím, tìm kiếm thông tin về Studio Sắc Màu, về những hoạt động gần đây của Yến Chi. Anh muốn biết mọi thứ về cô, về cuộc sống của phiên bản Yến Chi hiện tại. Anh muốn xuất hiện một cách tự nhiên nhất, nhưng cũng phải đủ ấn tượng để cô có thể nhìn thấy sự thay đổi trong anh. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi Minh Khang, một nụ cười đầy hy vọng và một chút hồi hộp. Anh đã lên kế hoạch cho một lời tỏ tình, không phải bằng những lời lẽ hoa mỹ, mà bằng những hành động cụ thể, bằng sự chân thành đã được tôi luyện qua những năm tháng trưởng thành. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh, một chiếc Patek Philippe sang trọng, khẽ nhấp nháy dưới ánh sáng. Thời gian, vốn là thứ anh luôn chạy đua, giờ đây anh muốn dùng nó để bù đắp, để tạo nên một khởi đầu mới. Anh tin rằng, mọi thứ vẫn chưa quá muộn. Anh tin rằng, phiên bản Minh Khang hiện tại đã sẵn sàng để nắm lấy hạnh phúc. Anh sẽ không để "sự ổn định" trở thành cái giá phải trả cho tình yêu nữa.
***
Buổi chiều muộn, quán cà phê 'Dấu Chân Mưa' nép mình trong một con hẻm nhỏ, vẫn giữ nguyên nét kiến trúc Pháp thuộc cổ kính. Tường gạch cũ kỹ, nội thất gỗ sẫm màu, những bức tranh sơn dầu cổ điển và giá sách chất đầy những cuốn tiểu thuyết cũ tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn đến nao lòng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cổ điển vang lên, hòa cùng tiếng ly tách va chạm lách cách và những lời trò chuyện thì thầm của vài vị khách. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò và thoang thoảng mùi hoa lài từ ban công nhỏ phía sau, khiến không gian thêm phần dễ chịu.
Minh Khang ngồi ở một góc khuất, chiếc laptop mỏng dính đặt trên bàn gỗ, ánh mắt tập trung vào màn hình, nhưng đôi khi lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá phong đỏ bắt đầu rụng lả tả. Anh đang xem lại một bản hợp đồng quan trọng, cố gắng giữ sự tập trung, nhưng tâm trí anh vẫn vương vấn về những kế hoạch anh đã ấp ủ sáng nay. Anh đã dành cả buổi sáng để sắp xếp lại lịch trình, cố gắng tạo ra những khoảng trống để thực hiện "chiến dịch Yến Chi" của mình. Anh đã hình dung về khoảnh khắc anh sẽ gặp lại cô, về những lời anh sẽ nói, về cách anh sẽ cho cô thấy anh đã thay đổi như thế nào.
Bất chợt, một giọng nói quen thuộc vang lên từ bàn đối diện, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ.
"Ôi, Khang! Lâu quá không gặp!"
Minh Khang ngẩng đầu lên. Một người đàn ông có dáng người hơi tròn, nụ cười xởi lởi, đang vẫy tay chào anh. Đó là Quang, bạn học cũ thời đại học, một người vô tư, hồn nhiên, thường xuyên đăng những dòng trạng thái hoài niệm trên mạng xã hội.
"Quang? Cậu cũng ở đây à?" Minh Khang mỉm cười, gấp laptop lại. Anh đứng dậy, bắt tay Quang. "Lâu rồi thật, dạo này cậu thế nào?"
"Vẫn vậy thôi, sống đời tự do tự tại, tránh xa mấy con số khô khan của mấy ông như cậu," Quang cười phá lên, kéo ghế mời Minh Khang ngồi xuống. "Mà cậu làm gì ở đây giờ này? Không phải ông trùm công nghệ lúc nào cũng bận trăm công nghìn việc sao?"
"Vừa họp xong với đối tác, tranh thủ ngồi đây làm việc chút," Minh Khang đáp, giọng điềm tĩnh. "Cậu thì sao? Vẫn làm bên marketing chứ?"
"À, không. Mình đổi sang làm freelance rồi, làm việc cho mấy agency nhỏ thôi. Giờ thích đi đây đó, chụp ảnh, viết lách linh tinh," Quang khoát tay, vẻ mặt đầy hứng khởi. "Mà nói đến chuyện cũ, tự nhiên nhớ hồi xưa tụi mình còn đi học, bao nhiêu chuyện vui."
Minh Khang gật đầu, trong lòng cũng dâng lên chút hoài niệm. Thời đại học, anh và Quang tuy không thân thiết như hình với bóng, nhưng cũng có nhiều kỷ niệm chung. Quang là người luôn mang lại không khí vui vẻ, thoải mái.
"Mà này, Khang," Quang đột nhiên hạ giọng, có vẻ bí mật, nhưng vẫn không giấu được vẻ hào hứng. "Cậu có biết Yến Chi không? Con bé Yến Chi học cùng khóa mình ấy. Con bé đó dạo này hạnh phúc lắm đấy!"
Nghe cái tên "Yến Chi", trái tim Minh Khang như hụt một nhịp. Toàn bộ cơ thể anh bỗng nhiên cứng đờ. Chiếc ly cà phê sứ trên bàn, vừa nãy anh còn cầm để chuẩn bị nhấp một ngụm, giờ đây như muốn tuột khỏi tay, run nhẹ theo từng thớ thịt căng cứng của anh. Anh cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, một nụ cười gượng gạo nở trên môi.
"Yến... Chi ư?" Anh lặp lại, giọng nói khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan không khí. Anh cố gắng không để lộ sự bàng hoàng trong ánh mắt, nhưng có lẽ đã quá muộn.
Quang không để ý đến sự thay đổi tinh tế trong biểu cảm của Minh Khang, vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt: "Phải đấy! Con bé đó dạo này có người yêu rồi, mà nghe nói là một anh lớn hơn, làm bên tài chính, chín chắn, lại còn tâm lý nữa chứ. Chăm sóc nó từng li từng tí luôn. Thấy nó đăng ảnh trên mạng mà cứ cười tươi rói à. Nhìn ảnh thôi mà đã thấy toát ra cái vẻ bình yên, mãn nguyện rồi. Đợt trước mình thấy nó cứ lận đận mãi, giờ thì đúng là bến đỗ rồi. Đàn ông như anh này mới đúng là chỗ dựa vững chắc chứ không phải mấy thằng trẻ con chỉ biết chạy theo sự nghiệp hay mấy thằng lãng mạn hão huyền." Quang cười lớn, rồi vỗ vai Minh Khang. "Mà thôi, chuyện người ta. Cậu sao rồi? Vẫn độc thân à?"
Minh Khang nghe từng lời của Quang như những nhát dao cứa vào lòng. "Hạnh phúc lắm đấy." "Yêu một anh lớn hơn, làm bên tài chính, chín chắn, tâm lý." "Bến đỗ rồi." "Cười tươi rói." "Bình yên, mãn nguyện." Mỗi từ ngữ đều như một viên đá tảng đè nặng lên lồng ngực anh, nghiền nát những hy vọng, những kế hoạch vừa nhen nhóm sáng nay. Anh cảm thấy một sự choáng váng, một cú sốc không thể ngờ tới. Vừa mới sáng nay, anh còn tràn đầy tự tin, tràn đầy quyết tâm sẽ chủ động tìm kiếm cô, sẽ bù đắp cho những tháng ngày đã bỏ lỡ. Vậy mà giờ đây, mọi thứ lại sụp đổ trong chốc lát, chỉ qua vài câu nói vô tình của một người bạn.
Anh cố gắng đáp lại Quang bằng một nụ cười yếu ớt, nhưng đôi mắt anh đã lộ rõ sự bàng hoàng và hụt hẫng. Anh chỉ nghe loáng thoáng câu hỏi cuối của Quang, nhưng không còn đủ tâm trí để trả lời. Toàn bộ thế giới của anh như vừa bị lật úp.
"Mình... mình xin phép trước nhé, có việc đột xuất." Minh Khang đứng dậy, giọng nói anh khô khốc, gượng gạo đến mức anh cũng không nhận ra. Anh vội vàng rời đi, không đợi Quang kịp phản ứng. Dù Quang là một người bạn cũ, nhưng trong khoảnh khắc đó, anh chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi những lời thì thầm của sự thật phũ phàng. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh, v��n đều đặn đếm từng giây, từng phút, như đang chế giễu anh về sự chậm trễ không thể cứu vãn.
***
Minh Khang rời quán cà phê như một người mất hồn. Anh lái xe một cách vô định trên những con phố đã lên đèn, những tòa nhà cao tầng lướt qua như những bóng ma, những ánh đèn neon rực rỡ từ các biển hiệu như muốn xé toạc màn đêm nhưng không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm lấy tâm trí anh. Tiếng còi xe ồn ào, tiếng nhạc xập xình từ một quán bar nào đó, tất cả đều trở nên vô nghĩa, nhạt nhòa trong đầu anh. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ muốn chạy trốn khỏi những lời nói của Quang, khỏi cái cảm giác choáng váng, hụt hẫng đang bóp nghẹt lồng ngực.
Cuối cùng, anh dừng xe lại trước một cửa hàng tiện lợi 24/7. Ánh đèn trắng sáng rực rỡ, đối lập hoàn toàn với bầu không khí trầm lắng trong chiếc xe của anh. Anh bước xuống, bước chân nặng trĩu. Mùi đồ ăn nhanh, cà phê hòa tan và sản phẩm tẩy rửa xộc vào mũi, tạo nên một sự hỗn tạp khó chịu. Anh đi thẳng đến tủ lạnh, lấy một lon nước ngọt lạnh buốt. Cảm giác lạnh giá từ vỏ lon như đang xuyên qua da thịt, chạm đến tận trái tim anh, khiến anh rùng mình.
Anh đứng tựa vào tủ kính, nhìn chằm chằm vào những ánh đèn neon hắt ra từ cửa hàng, chúng cứ nhấp nháy, chập chờn như những mảnh ký ức đang vụn vỡ trong đầu anh.
"Hạnh phúc ư? Người yêu mới ư? Mình đã làm gì thế này?"
Giọng nói của Quang cứ vang vọng, lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, mỗi lần một rõ ràng hơn, mỗi lần một đau đớn hơn. "Chín chắn, tâm lý." "Bến đỗ rồi." Anh đã từng tin rằng mình là người chín chắn, là người có thể mang lại sự ổn định cho Yến Chi. Nhưng anh lại đặt sự ổn định của mình lên trên hết, đặt sự nghiệp lên trên hết. Anh đã từng nghĩ rằng Yến Chi đến quá sớm, khi anh còn phải "xây dựng" mọi thứ. Nhưng giờ đây, khi anh đã xây dựng xong, khi anh đã sẵn sàng, thì cô lại đã có "bến đỗ" của riêng mình.
Anh siết chặt lon nước lạnh, cảm giác buốt giá như muốn đóng băng mọi cảm xúc trong anh. Anh day trán, đôi mắt sâu thẳm hiện rõ sự tuyệt vọng và hối hận. Những hình ảnh về Yến Chi chợt ùa về, những lần gặp gỡ tình cờ, những cái lướt qua nhau, những khoảnh khắc mà anh đã không dám nắm bắt.
Lần đầu tiên, cô đến bên anh với đôi mắt chất chứa nỗi buồn của một cuộc tình vừa tan vỡ, nhưng anh lại chỉ thấy sự non nớt, chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ nghiêm túc. Anh đã đẩy cô ra, lấy lý do công việc.
Lần thứ hai, khi anh đang lao vào sự nghiệp như một con thiêu thân, anh đã bỏ lỡ cơ hội để hiểu về cuộc sống của cô, để chia sẻ gánh nặng với cô. Anh đã chọn sự "ổn định tài chính" thay vì "sự ổn định cảm xúc."
Lần thứ ba, khi anh bắt đầu mệt mỏi, khao khát một tình yêu để xoa dịu tâm hồn, thì cô lại đang bình yên với cuộc sống độc thân, không còn chờ đợi bất kỳ điều gì từ anh. Anh đã lưỡng lự, đã không dám tiến tới.
Và bây giờ, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng, đã quyết tâm "chủ động," thì cô lại đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc mà anh không phải là một phần trong đó. Cái cảm giác "muộn màng" bủa vây lấy anh, nặng nề như hàng ngàn tấn chì. Anh đã chậm trễ, luôn luôn chậm trễ. Tình yêu tồn tại giữa họ, nhưng thời điểm để nó thăng hoa thì không bao giờ trùng khớp. Đúng người, sai thời điểm. Cụm từ ấy vang vọng trong đầu Minh Khang, cay đắng và đau đớn. Anh đã từng nghĩ rằng có thể thay đổi "phiên bản" của mình để phù hợp với cô, nhưng giờ đây, có lẽ cô đã tìm thấy một phiên bản khác, một phiên bản phù hợp hơn với "phiên bản" của chính cô ở hiện tại.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nhọc mang theo tất cả sự hối tiếc và nỗi lo lắng tột độ. Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay mình, chiếc Patek Philippe sáng loáng, vật chứng cho những thành công mà anh đã đánh đổi bằng thời gian và bằng cả những cơ hội hạnh phúc. Chiếc đồng hồ ấy, vốn là niềm tự hào của anh, giờ đây lại như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về những khoảnh khắc đã trôi qua, về những thứ anh đã đánh mất. Nó như đang cười nhạo anh, về cái giá của sự ổn định mà anh đã phải trả.
Minh Khang nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Yến Chi cười tươi rói bên một người đàn ông khác, một người đàn ông "chín chắn, tâm lý" hơn anh. Sự hụt hẫng và lo lắng bủa vây lấy anh, một cảm giác chua chát, ngọt ngào pha lẫn cay đắng dâng trào trong lồng ngực. Anh đã từng là một người đàn ông kiên định, tin vào mọi kế hoạch mình đặt ra. Nhưng giờ đây, anh bắt đầu hoài nghi. Liệu có còn cơ hội nào cho anh không? Hay tất cả đã thực sự quá muộn? Nỗi sợ hãi ấy, nỗi sợ hãi về "sự muộn màng" đã trở thành hiện hữu, trở thành một vết cắt sâu hoắm trong trái tim anh, khiến anh phải đối mặt với một thực tế phũ phàng: khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Và có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Minh Khang tự hỏi, liệu anh có còn đủ sức để chiến đấu cho một điều đã thuộc về quá khứ, hay anh sẽ phải chấp nhận một lần nữa, đứng nhìn hạnh phúc của Yến Chi từ xa?
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.