Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 256: Kế Hoạch Của Kẻ Đến Muộn

Mùi cồn sát khuẩn và sản phẩm tẩy rửa xộc vào mũi, tạo nên một sự hỗn tạp khó chịu. Anh đi thẳng đến tủ lạnh, lấy một lon nước ngọt lạnh buốt. Cảm giác lạnh giá từ vỏ lon như đang xuyên qua da thịt, chạm đến tận trái tim anh, khiến anh rùng mình. Anh đứng tựa vào tủ kính, nhìn chằm chằm vào những ánh đèn neon hắt ra từ cửa hàng, chúng cứ nhấp nháy, chập chờn như những mảnh ký ức đang vụn vỡ trong đầu anh. “Hạnh phúc ư? Người yêu mới ư? Mình đã làm gì thế này?” Giọng nói của Quang cứ vang vọng, lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, mỗi lần một rõ ràng hơn, mỗi lần một đau đớn hơn. “Chín chắn, tâm lý.” “Bến đỗ rồi.” Anh đã từng tin rằng mình là người chín chắn, là người có thể mang lại sự ổn định cho Yến Chi. Nhưng anh lại đặt sự ổn định của mình lên trên hết, đặt sự nghiệp lên trên hết. Anh đã từng nghĩ rằng Yến Chi đến quá sớm, khi anh còn phải “xây dựng” mọi thứ. Nhưng giờ đây, khi anh đã xây dựng xong, khi anh đã sẵn sàng, thì cô lại đã có “bến đỗ” của riêng mình. Anh siết chặt lon nước lạnh, cảm giác buốt giá như muốn đóng băng mọi cảm xúc trong anh. Anh day trán, đôi mắt sâu thẳm hiện rõ sự tuyệt vọng và hối hận. Những hình ảnh về Yến Chi chợt ùa về, những lần gặp gỡ tình cờ, những cái lướt qua nhau, những khoảnh khắc mà anh đã không dám nắm bắt. Lần đầu tiên, cô đến bên anh với đôi mắt chất chứa nỗi buồn của một cuộc tình vừa tan vỡ, nhưng anh lại chỉ thấy sự non nớt, chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ nghiêm túc. Anh đã đẩy cô ra, lấy lý do công việc. Lần thứ hai, khi anh đang lao vào sự nghiệp như một con thiêu thân, anh đã bỏ lỡ cơ hội để hiểu về cuộc sống của cô, để chia sẻ gánh nặng với cô. Anh đã chọn sự “ổn định tài chính” thay vì “sự ổn định cảm xúc.” Lần thứ ba, khi anh bắt đầu mệt mỏi, khao khát một tình yêu để xoa dịu tâm hồn, thì cô lại đang bình yên với cuộc sống độc thân, không còn chờ đợi bất kỳ điều gì từ anh. Anh đã lưỡng lự, đã không dám tiến tới. Và bây giờ, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng, đã quyết tâm “chủ động,” thì cô lại đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc mà anh không phải là một phần trong đó. Cái cảm giác “muộn màng” bủa vây lấy anh, nặng nề như hàng ngàn tấn chì. Anh đã chậm trễ, luôn luôn chậm trễ. Tình yêu tồn tại giữa họ, nhưng thời điểm để nó thăng hoa thì không bao giờ trùng khớp. Đúng người, sai thời điểm. Cụm từ ấy vang vọng trong đầu Minh Khang, cay đắng và đau đớn. Anh đã từng nghĩ rằng có thể thay đổi “phiên bản” của mình để phù hợp với cô, nhưng giờ đây, có lẽ cô đã tìm thấy một phiên bản khác, một phiên bản phù hợp hơn với “phiên bản” của chính cô ở hiện tại. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nhọc mang theo tất cả sự hối tiếc và nỗi lo lắng tột độ. Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay mình, chiếc Patek Philippe sáng loáng, vật chứng cho những thành công mà anh đã đánh đổi bằng thời gian và bằng cả những cơ hội hạnh phúc. Chiếc đồng hồ ấy, vốn là niềm tự hào của anh, giờ đây lại như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về những khoảnh khắc đã trôi qua, về những thứ anh đã đánh mất. Nó như đang cười nhạo anh, về cái giá của sự ổn định mà anh đã phải trả. Minh Khang nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Yến Chi cười tươi rói bên một người đàn ông khác, một người đàn ông “chín chắn, tâm lý” hơn anh. Sự hụt hẫng và lo lắng bủa vây lấy anh, một cảm giác chua chát, ngọt ngào pha lẫn cay đắng dâng trào trong lồng ngực. Anh đã từng là một người đàn ông kiên định, tin vào mọi kế hoạch mình đặt ra. Nhưng giờ đây, anh bắt đầu hoài nghi. Liệu có còn cơ hội nào cho anh không? Hay tất cả đã thực sự quá muộn? Nỗi sợ hãi ấy, nỗi sợ hãi về “sự muộn màng” đã trở thành hiện hữu, trở thành một vết cắt sâu hoắm trong trái tim anh, khiến anh phải đối mặt với một thực tế phũ phàng: khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Và có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Minh Khang tự hỏi, liệu anh có còn đủ sức để chiến đấu cho một điều đã thuộc về quá khứ, hay anh sẽ phải chấp nhận một lần nữa, đứng nhìn hạnh phúc của Yến Chi từ xa?

Minh Khang không biết mình đã đứng ở đó bao lâu, nhìn chằm chằm vào màn đêm đã dần chuyển mình sang sắc xám của rạng đông. Ánh đèn thành phố dưới kia bắt đầu lu mờ, nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của ngày mới, vẽ nên một đường chân trời mờ ảo. Căn hộ penthouse rộng lớn, sang trọng, với kiến trúc hiện đại, tối giản cùng những tấm kính cường lực từ sàn đến trần, thường mang đến cho anh cảm giác tự do và quyền lực, thì đêm nay lại trở nên lạnh lẽo và trống rỗng đến lạ. Tiếng nhạc không lời cổ điển mà anh thường mở nhẹ nhàng trong đêm cũng đã tắt tự lúc nào, chỉ còn lại tiếng gió khẽ rít qua khe cửa kính, như một lời thì thầm của sự cô độc. Mùi gỗ quý từ nội thất đắt tiền, hòa lẫn với mùi nước hoa nam tính phảng phất từ chính anh, giờ đây lại càng khiến không gian thêm phần tĩnh mịch, nặng nề.

Anh buông lon nước ngọt đã ấm lại xuống bàn kính, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng đến lạ trong sự tĩnh lặng của căn phòng. Cảm giác hối tiếc dâng trào, nghẹn ứ nơi lồng ngực, khiến anh khó thở. Anh vuốt mạnh mặt, bàn tay thô ráp lướt qua quầng mắt thâm quầng, đôi mắt sâu thẳm hằn lên những tia mệt mỏi và lo lắng tột độ. Anh bắt đầu bước đi, đi đi lại lại trong phòng khách rộng thênh thang, tiếng bước chân anh vang vọng trên nền đá cẩm thạch mát lạnh. Mỗi bước chân là một nhát dao cứa vào tâm trí anh, lặp lại những lời của Quang, lặp lại những lần anh đã bỏ lỡ Yến Chi.

“Hạnh phúc ư? Người yêu mới ư? Chín chắn, tâm lý. Bến đỗ rồi.”

Anh dừng lại bên cửa sổ kính lớn, đặt bàn tay lên tấm kính mát lạnh, nhìn xuống hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng. Mặt nước phản chiếu ánh sáng lờ mờ của rạng đông, tạo nên một dải màu xám bạc. Mùi clo thoang thoảng từ hồ bơi len lỏi vào không khí, gợi cho anh một cảm giác sạch sẽ nhưng vô vị. Bao nhiêu năm qua, anh đã lao đầu vào công việc, xây dựng một đế chế vững chắc, một cuộc sống mà ai cũng mơ ước. Anh có tất cả: tiền bạc, danh vọng, địa vị, một căn penthouse với tầm nhìn triệu đô, chiếc đồng hồ Patek Philippe sáng loáng trên cổ tay mà anh từng xem là biểu tượng của thành công. Nhưng giờ đây, những thứ ấy lại trở thành những lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá mà anh đã phải trả: cái giá của sự ổn định, cái giá của việc đặt công việc lên trên hết, cái giá của việc bỏ lỡ một người con gái.

Anh siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Anh đã từng tự nhủ rằng mình phải ổn định, phải vững vàng rồi mới xứng đáng yêu ai đó. Anh đã tin rằng Yến Chi đến quá sớm, khi anh còn chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ nghiêm túc. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, anh mới thấy mình đã ngây thơ đến mức nào. Sự ổn định mà anh tìm kiếm, hóa ra lại là một bức tường vô hình, ngăn cách anh với những cảm xúc chân thật, với những khoảnh khắc mà anh đáng lẽ ra phải nắm bắt. Anh đã đánh đồng "ổn định tài chính" với "ổn định cảm xúc", và giờ đây, anh đang phải trả giá cho sự nhầm lẫn tai hại đó.

Chiếc Patek Philippe trên cổ tay anh, vật chứng của những thành công, giờ đây lại như đang cười nhạo anh, về những khoảnh khắc đã trôi qua, về những thứ anh đã đánh mất. Nó như một lời nhắc nhở không ngừng về thời gian, thứ mà anh đã lãng phí, thứ mà anh không thể quay ngược lại. Anh đã có được tất cả, nhưng lại đánh mất điều quan trọng nhất.

Yến Chi... Cái tên ấy vang vọng trong tâm trí anh, kèm theo hình ảnh nụ cười dịu dàng, đôi mắt trong veo, và cả những nỗi buồn mà anh đã từng nhìn thấy. Anh đã nhìn thấy cô qua nhiều phiên bản: từ một người vừa trải qua đổ vỡ, mong manh và yếu đuối, đến một người bình yên, độc lập và cuối cùng là không còn chờ đợi. Còn anh, anh cũng trải qua những phiên bản của chính mình: từ một chàng trai đầy tham vọng, bận rộn với sự nghiệp, đến một người đàn ông trưởng thành, mệt mỏi và khao khát tình yêu. Nhưng trớ trêu thay, hai phiên bản ấy chưa bao giờ trùng khớp.

Anh nhắm mắt lại, một cảm giác chua chát, ngọt ngào pha lẫn cay đắng dâng trào trong lồng ngực. Ngọt ngào vì anh nhận ra mình thực sự yêu cô, cay đắng vì nhận ra mình đã quá muộn. "Đúng người, sai thời điểm." Cụm từ ấy không còn là một câu nói sáo rỗng, mà là một vết cắt sâu hoắm trong trái tim anh. Anh đã từng nghĩ rằng, chỉ cần mình đủ thành công, đủ ổn định, thì mọi thứ sẽ tự đến. Anh đã sai. Sai lầm lớn nhất của anh là đã chần chừ, đã tin vào cái gọi là "thời điểm vàng" mà anh tự đặt ra.

Minh Khang hít thở thật sâu, cố gắng đẩy lùi cái cảm giác tuyệt vọng đang nhấn chìm anh. Không. Anh không thể đầu hàng dễ dàng như vậy. Dù có muộn màng đến đâu, dù có phải đối mặt với điều gì, anh cũng không thể đứng nhìn Yến Chi đi xa mãi. Anh phải làm gì đó. Ít nhất, anh phải biết rõ. Biết rõ về người đàn ông đó, về mối quan hệ của cô. Anh phải xác nhận liệu tất cả có thực sự là sự thật, hay chỉ là một sự hiểu lầm. Nỗi sợ hãi về "sự muộn màng" bỗng chuyển hóa thành một ngọn lửa, một ngọn lửa của sự quyết tâm. Anh không muốn phải hối tiếc thêm một lần nào nữa. Anh không muốn phải sống với cái "giá như" day dứt mãi về sau. Anh sẽ không chấp nhận đứng nhìn hạnh phúc của Yến Chi từ xa mà không cố gắng. Dù cho kết quả có thể đau đớn, nhưng anh cần phải biết. Anh cần phải chiến đấu. Cho dù, có thể cô đã tìm thấy một phiên bản khác, một phiên bản phù hợp hơn với "phiên bản" của chính cô ở hiện tại, thì anh cũng phải tìm hiểu.

***

Buổi trưa hôm sau, Minh Khang và Hoàng Nam ngồi ở một góc khuất của nhà hàng "Bữa Tối Của Ký Ức", nơi ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm pha lê đổ xuống, tạo nên một không gian thanh lịch và riêng tư. Kiến trúc tân cổ điển với nội thất gỗ tối màu, những bức tranh sơn dầu cổ kính và khăn trải bàn trắng tinh tươm, cùng với những lọ hoa ly trắng muốt đặt trên mỗi bàn, mang lại một vẻ đẹp sang trọng nhưng không kém phần lãng mạn. Tiếng nhạc không lời du dương của một bản piano cổ điển khẽ len lỏi trong không khí, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhẹ và những lời thì thầm trò chuyện của các thực khách, tạo nên một bầu không khí yên bình, trái ngược hoàn toàn với tâm trạng hỗn loạn trong lòng Minh Khang. Mùi thức ăn cao cấp từ bếp, mùi rượu vang nồng nàn và hương hoa ly thoang thoảng từ những lọ hoa kết hợp lại, tạo nên một sự dễ chịu, nhưng anh lại chẳng thể cảm nhận được.

Minh Khang trông mệt mỏi rõ rệt. Đôi mắt anh thâm quầng, khuôn mặt góc cạnh hằn lên vẻ căng thẳng, dù anh đã cố gắng che giấu bằng một chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và chiếc quần tây lịch sự. Hoàng Nam, như thường lệ, vẫn điềm tĩnh, thư thái trong chiếc áo polo màu xanh navy và chiếc kính gọng mảnh. Anh nhìn Minh Khang với ánh mắt đầy lo lắng, nhưng không vội vã hỏi han.

“Tôi đã không ngủ được cả đêm,” Minh Khang mở lời, giọng nói trầm khàn, như thể anh vừa trải qua một trận ốm dài. Anh siết chặt ly nước lọc trên bàn, những ngón tay dài, gầy gò của anh bám chặt lấy thủy tinh mát lạnh. Cảm giác lạnh buốt từ ly nước dường như là thứ duy nhất có thể giúp anh giữ được sự tỉnh táo. “Tôi đã gặp Quang hôm qua.”

Hoàng Nam gật đầu nhẹ, đặt dao dĩa xuống đĩa thức ăn đang dùng dở. “Tôi đoán là cậu đã nghe được chuyện gì đó không vui.”

Minh Khang nhìn thẳng vào bạn, đôi mắt sâu thẳm hiện rõ sự tuyệt vọng và hối hận. “Yến Chi… cô ấy có người yêu rồi. Và… hạnh phúc.” Anh nhả ra từng từ, mỗi từ như một lưỡi dao cứa vào tim mình. “Quang nói, một người đàn ông chín chắn, tâm lý. Một bến đỗ.”

Hoàng Nam thở dài, đặt bàn tay lên vai Minh Khang, một cử chỉ an ủi mà không cần lời nói. “Minh Khang, tôi đã cảnh báo cậu mà. Tôi đã nói với cậu là đừng chần chừ nữa.” Giọng Hoàng Nam nhẹ nhàng, từ tốn, không hề có ý trách móc, mà chỉ là sự thật hiển nhiên. Anh biết bạn mình đang đau đớn đến mức nào. “Cậu cứ mãi tin vào cái gọi là ‘thời điểm đúng’, tin vào việc phải ‘ổn định’ trước đã. Nhưng cuộc đời đâu có chờ đợi ai bao giờ. Tình yêu, nó là một dòng chảy, cậu nắm được thì nắm, không thì nó sẽ trôi đi mất.”

Minh Khang gục đầu, day trán. “Tôi biết. Tôi biết chứ. Tôi đã sai. Tôi đã quá tin vào những gì mình đặt ra, những nguyên tắc mình tạo ra. Tôi đã nghĩ, khi mình có tất cả, mình sẽ có thể mang lại hạnh phúc trọn vẹn nhất cho cô ấy. Nhưng hóa ra… tôi lại đang tự xây nên một bức tường ngăn cách mình với cô ấy.” Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự tự trách. “Cái giá của sự ổn định mà tôi theo đuổi, hóa ra lại chính là hạnh phúc của tôi.”

Hoàng Nam lắc đầu nhẹ. “Không ai sai hoàn toàn trong chuyện này, Minh Khang. Chỉ là… mỗi người có một phiên bản riêng của cuộc đời mình, và không phải lúc nào các phiên bản ấy cũng đồng điệu. Yến Chi cũng có những hành trình của riêng cô ấy. Cô ấy cũng có quyền tìm kiếm bến đỗ của mình.” Anh dừng lại, nhìn Minh Khang. “Cậu định làm gì đây? Cứ tiếp tục chần chừ, tiếp tục ngồi đây mà hối tiếc à? Cậu sẽ chấp nhận đứng nhìn cô ấy hạnh phúc bên người khác sao?”

Câu hỏi của Hoàng Nam như một gáo nước lạnh tạt vào Minh Khang, nhưng lại đúng lúc anh cần. Cảm giác bất lực và tuyệt vọng bỗng được thay thế bằng một ngọn lửa của sự bất mãn, của sự phản kháng. Chấp nhận ư? Không. Anh không thể. Anh không muốn phải hối tiếc thêm một lần nào nữa. Anh không muốn phải sống với cái "giá như" day dứt mãi về sau.

Minh Khang đặt mạnh ly nước xuống bàn, tạo ra một tiếng va chạm nhỏ thu hút ánh nhìn của vài thực khách gần đó. Anh không để tâm. Đôi mắt sâu thẳm của anh giờ đây không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là sự kiên quyết chưa từng có. “Không,” anh nói, giọng nói trầm và chắc nịch. “Tôi không thể. Tôi không thể chấp nhận được. Tôi đã muộn màng quá nhiều lần rồi. Lần này, tôi sẽ không để điều đó xảy ra nữa.” Anh nhìn thẳng vào Hoàng Nam, ánh mắt rực lửa. “Tôi phải biết rõ. Tôi phải tìm hiểu. Tìm hiểu về người đàn ông đó, về mối quan hệ của Yến Chi. Tôi không thể đứng yên mà nhìn mọi thứ trôi đi.”

Hoàng Nam lặng lẽ quan sát bạn. Anh thấy trong đôi mắt Minh Khang một sự thay đổi lớn, một sự thức tỉnh muộn màng nhưng mạnh mẽ. Anh biết, Minh Khang của hiện tại, dù đang ở phiên bản mệt mỏi và hối tiếc, nhưng cũng là phiên bản quyết tâm nhất mà anh từng thấy. “Cậu đã sẵn sàng để đối mặt với sự thật chưa? Dù nó có thể đau đớn đến mức nào?” Hoàng Nam hỏi, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự cảnh báo.

Minh Khang gật đầu, không chút do dự. “Tôi sẵn sàng. Dù là điều gì, tôi cũng sẽ đối mặt. Tôi không thể sống mãi trong sự hối tiếc và những câu hỏi không lời giải đáp được nữa.” Anh rút chiếc điện thoại thông minh từ túi áo vest, đặt lên bàn. “Tôi sẽ bắt đầu từ đâu? Tôi cần tìm hiểu những gì?”

Hoàng Nam mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy ẩn ý. Anh biết, Minh Khang cuối cùng đã bước qua cái ngưỡng của sự chần chừ, của những lý do anh tự đặt ra cho mình. “Tốt. Vậy thì, hãy bắt đầu từ những gì cơ bản nhất.” Hoàng Nam nói, bắt đầu đưa ra những gợi ý, những bước đi đầu tiên cho một cuộc tìm kiếm thông tin mà Minh Khang chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải thực hiện. Minh Khang lắng nghe chăm chú, ánh mắt anh dán chặt vào màn hình điện thoại, bắt đầu ghi chú lại từng lời của Hoàng Nam. Chiếc Patek Philippe trên cổ tay anh, giờ đây không còn là lời nhắc nhở về những gì đã mất, mà là một biểu tượng của thời gian đang trôi đi, và anh, sẽ không để nó lãng phí thêm một giây nào nữa. Anh đã muộn, nhưng anh sẽ không từ bỏ. Anh sẽ tìm hiểu, và anh sẽ hành động. Quyết định 'không thể chần chừ nữa' của Minh Khang báo hiệu một giai đoạn anh sẽ chủ động và quyết liệt hơn trong việc theo đuổi Yến Chi, dù cho kết quả có thể đau đớn. Việc Minh Khang bắt đầu 'lên kế hoạch tìm kiếm thông tin cụ thể' sẽ dẫn đến những cuộc điều tra ban đầu, có thể qua mạng xã hội hoặc người quen, để xác nhận thông tin về mối quan hệ của Yến Chi.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free