Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 257: Mật Mã Của Kẻ Đến Muộn

Hoàng Nam đã rời đi, để lại Minh Khang một mình giữa căn phòng khách ngổn ngang những câu hỏi và một quyết tâm vừa nhen nhóm. Tiếng cửa khép lại khẽ khàng, nhưng âm vang của những lời nói cuối cùng của người bạn vẫn còn văng vẳng trong tâm trí anh: “Cậu đã sẵn sàng để đối mặt với sự thật chưa? Dù nó có thể đau đớn đến mức nào?” Câu hỏi ấy như một lời tiên tri, một lời cảnh báo, nhưng cũng là một thách thức. Minh Khang đã trả lời, không chút do dự, “Tôi sẵn sàng.” Và giờ đây, giữa tĩnh lặng của đêm khuya, anh phải biến lời nói ấy thành hành động.

Căn penthouse trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời giữa lòng thành phố, nơi thường ngày là biểu tượng cho sự thành công, sự cô độc và cái nhìn bao quát về cả một đế chế kinh doanh, giờ đây lại trở thành chiến trường nội tâm của Minh Khang. Ánh đèn đô thị rực rỡ bên ngoài cửa kính cường lực từ sàn đến trần, vẽ nên những vệt sáng dài trên tấm thảm len đắt tiền, nhưng không đủ để xua đi bóng tối bao trùm tâm hồn anh. Tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa, hòa cùng tiếng nhạc không lời cổ điển khe khẽ phát ra từ hệ thống âm thanh, tạo nên một bản giao hưởng vừa du dương vừa bi ai. Mùi gỗ quý từ nội thất sang trọng hòa quyện với hương nước hoa nam tính phảng phất, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, đôi khi tĩnh lặng đến mức cô độc.

Minh Khang chậm rãi bước vào phòng làm việc của mình, một không gian được thiết kế tối giản nhưng tinh tế, với chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó và màn hình máy tính khổng lồ. Anh ngồi xuống chiếc ghế da êm ái, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bề mặt bàn phím dưới những ngón tay. Đồng hồ đã điểm gần một giờ sáng. Anh biết, đây là lúc phải bắt đầu.

“Không thể chậm trễ thêm nữa,” anh độc thoại, giọng nói chỉ là một làn hơi nhẹ, hòa vào không gian tĩnh mịch. “Lần này, anh sẽ không bỏ lỡ bất cứ điều gì.” Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn quen với việc phân tích những biểu đồ phức tạp và những con số khô khan, giờ đây tập trung hoàn toàn vào màn hình sáng rực. Anh gõ tên "Studio Sắc Màu" vào thanh tìm kiếm, bắt đầu với LinkedIn.

Trang LinkedIn của Studio Sắc Màu hiện ra, với logo nghệ thuật và những thông tin chuyên nghiệp. Anh lướt qua các dự án, các đối tác, những dòng giới thiệu đầy tính sáng tạo. Anh nhận ra, Yến Chi đã xây dựng một thế giới của riêng cô, vững chãi và đầy màu sắc, khác xa với những gì anh từng hình dung về một cô gái sống theo cảm xúc. Cô ấy không chỉ biết cảm nhận, cô ấy còn biết kiến tạo.

Từ LinkedIn, anh tìm thấy đường link đến trang Facebook và Instagram của studio. Và từ đó, là tài khoản cá nhân của Yến Chi. Anh do dự một chút. Từ lúc chia tay, anh đã cố tình không theo dõi cô trên mạng xã hội, một cách tự vệ khỏi những cảm xúc không tên. Giờ đây, anh phải đối mặt với lựa chọn đó một lần nữa. Với một hơi thở sâu, anh nhấn vào biểu tượng Instagram.

Từng bức ảnh, từng dòng trạng thái của Yến Chi hiện ra trước mắt anh như những mảnh ghép của một cuộc đời mà anh đã bỏ lỡ. Cô ấy đã cắt tóc ngắn hơn một chút, mái tóc đen nhánh ôm lấy gương mặt thanh tú, làm nổi bật đường nét thanh thoát của cô. Nụ cười của cô vẫn dịu dàng như ngày nào, nhưng giờ đây, nó ánh lên một vẻ bình yên, tự tin và rạng rỡ hơn rất nhiều. Cô không còn là Yến Chi non nớt, đôi khi còn mang chút u buồn mà anh từng gặp. Phiên bản của Yến Chi hiện tại là một bản thể hoàn chỉnh, tự do và tỏa sáng.

Anh lướt qua những bức ảnh cô chụp trong các buổi workshop nghệ thuật, đôi khi là những khoảnh khắc đời thường bên bạn bè, những chuyến đi ngắn ngày, những buổi triển lãm. Mỗi bức ảnh là một lát cắt về cuộc sống của cô, đầy màu sắc và tràn ngập năng lượng tích cực. Anh có thể cảm nhận được sự hạnh phúc, sự đủ đầy trong từng khung hình. Một cảm giác chua xót dâng lên trong lồng ngực Minh Khang. Đây là cuộc sống mà anh đã không ở bên cô để chia sẻ, để cùng kiến tạo.

Minh Khang tiếp tục lướt, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của "người đàn ông đó". Hoàng Nam đã nói Yến Chi có người yêu mới, một người đàn ông trưởng thành và tâm lý. Trái tim anh thắt lại mỗi khi anh nhìn thấy một bức ảnh Yến Chi tươi cười bên cạnh một người đàn ông nào đó, dù đó chỉ là đồng nghiệp hay bạn bè. Anh cố gắng tìm kiếm, phân tích từng gương mặt, từng cử chỉ. Đây là một cuộc "điều tra" không có kịch bản, không có mục tiêu rõ ràng ngoài việc tìm ra một sự thật có thể làm tan nát trái tim anh.

Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp Yến Chi trong một buổi khai mạc triển lãm nghệ thuật. Cô ấy đứng giữa một nhóm bạn, tay cầm ly rượu vang đỏ, nụ cười rạng rỡ. Và ở phía sau cô, hơi chếch về bên phải, có một người đàn ông cao ráo, tóc hơi điểm bạc, nụ cười điềm đạm. Ánh mắt Yến Chi, dù đang hướng về phía ống kính, nhưng có một sự tự nhiên, một sự thoải mái lạ thường khi cô đứng gần người đàn ông đó. Một tia sét giáng xuống tâm trí Minh Khang. Anh phóng to bức ảnh, cố gắng nhìn rõ hơn gương mặt người đàn ông. Dù không rõ nét hoàn toàn, nhưng anh có thể cảm nhận được sự chững chạc, từng trải toát ra từ anh ta. Đây có phải là... người đó?

Cảm giác lạnh lẽo từ bàn phím dường như lan tỏa lên đến đầu ngón tay, rồi chạy dọc cánh tay Minh Khang. Cơn nhói buốt trong lồng ngực anh không phải là do thể chất, mà là từ một cảm xúc ghen tỵ và hối tiếc sâu sắc. Anh uống một ngụm cà phê đã nguội ngắt, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, như chính vị của những gì anh đang nếm trải. Anh đã quá tin vào những nguyên tắc của mình, quá tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Nhưng cuộc đời, và tình yêu của Yến Chi, đã không chờ đợi sự ổn định ấy. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, và giờ đây, anh đang phải trả giá cho sự chần chừ của mình. Từng mảnh ghép một, anh đang dần tìm ra cô, tìm ra cuộc sống mà cô đã xây dựng không có anh. Và điều đó, thật sự, đau đớn hơn anh tưởng.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng sớm dịu nhẹ xuyên qua khung cửa kính, rải những vệt sáng vàng óng lên sàn gỗ. Nhưng trong phòng làm việc của Minh Khang, ánh sáng đó dường như không thể xua đi vẻ mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt anh. Anh đã thức trắng đêm. Chiếc ghế da vẫn còn in hình dáng anh, và màn hình máy tính vẫn sáng, hiển thị vô vàn những bức ảnh của Yến Chi.

Anh đã dành cả đêm để "điều tra", không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Anh đã lướt qua hàng trăm bài đăng, hàng ngàn bình luận, cố gắng tìm kiếm một manh mối, một sợi dây liên kết nào đó với "người đàn ông" kia. Trên màn hình, Yến Chi hiện lên với một phiên bản rạng rỡ hơn bao giờ hết. Cô không chỉ xinh đẹp mà còn toát ra một sự tự tin, một vẻ bình yên đến lạ. Trong những bức ảnh chụp tại các buổi workshop nghệ thuật, cô say mê hướng dẫn, chia sẻ kiến thức. Trong những khoảnh khắc đời thường, cô cười nói tự nhiên bên bạn bè, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Studio Sắc Màu của cô cũng đang phát triển mạnh mẽ, những dự án mới, những giải thưởng nhỏ, những lời khen ngợi từ khách hàng.

Minh Khang nhìn chằm chằm vào những bức ảnh, cảm thấy một sự ngưỡng mộ lẫn đau đớn dâng lên. “Em đã thực sự thay đổi... rạng rỡ hơn bao giờ hết,” anh thì thầm, giọng nói khản đặc vì mất ngủ. Anh nhớ lại Yến Chi của những năm trước, dù luôn cố gắng mạnh mẽ, nhưng vẫn mang trong mình những vết xước của sự đổ vỡ, của những kỳ vọng không thành. Giờ đây, tất cả những vết xước ấy dường như đã lành, và cô đã nở rộ thành một bông hoa đẹp nhất.

Anh quay trở lại bức ảnh chụp tại buổi triển lãm nghệ thuật, nơi có người đàn ông đứng gần Yến Chi. Anh phóng to bức ảnh một lần nữa, cố gắng đọc những dòng bình luận bên dưới. Anh thấy vài người bạn tag tên Yến Chi và một người khác có tên "Thế Vinh". Một cái tên lạ lẫm. Anh lập tức tra cứu. Thế Vinh. Một kiến trúc sư tài năng, nổi tiếng với những công trình mang đậm dấu ấn cá nhân, có một studio thiết kế nội thất riêng. Anh ta lớn hơn Yến Chi khoảng mười tuổi, có vẻ ngoài phong độ, điềm đạm. Những bức ảnh công khai của Thế Vinh cho thấy anh ta là một người đàn ông thành đạt, có gu thẩm mỹ tinh tế và một cuộc sống khá kín đáo.

Minh Khang cảm thấy một cú đấm mạnh vào lồng ngực. “Anh ta là ai? Liệu có phải là...” Lời nói của Quang lại hiện về trong tâm trí anh: "một người đàn ông trưởng thành và rất tâm lý." Mọi thứ khớp một cách đáng sợ. Từ vẻ ngoài, sự nghiệp, cho đến những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Anh ta chính là người đàn ông mà Yến Chi đang ở bên.

Anh bắt đầu tìm kiếm thêm về Thế Vinh và Studio Sắc Màu. Anh phát hiện ra rằng Studio Sắc Màu và studio của Thế Vinh đã hợp tác trong một vài dự án lớn nhỏ. Điều này giải thích sự gần gũi và tự nhiên giữa họ. Họ không chỉ là người yêu, mà còn là đồng nghiệp, là những người cùng chí hướng. Họ có thể chia sẻ đam mê, công việc, và cả cuộc sống. Điều mà anh, Minh Khang, chưa bao giờ có thể làm được một cách trọn vẹn.

“Hoàng Nam đã đúng, anh đã bỏ lỡ quá nhiều,” anh tự nhủ, ánh mắt mờ đi vì mệt mỏi và nỗi hối tiếc. Anh nhớ lại lời khuyên của Hoàng Nam: “Cậu cứ mãi tin vào cái gọi là ‘thời điểm đúng’, tin vào việc phải ‘ổn định’ trước đã. Nhưng cuộc đời đâu có chờ đợi ai bao giờ.” Và: “Cậu sẽ chấp nhận đứng nhìn cô ấy hạnh phúc bên người khác sao?”

Không, anh không chấp nhận. Ngọn lửa bất mãn, sự phản kháng mà Hoàng Nam đã khơi dậy trong anh đêm qua vẫn còn âm ỉ cháy. Nhưng giờ đây, nó không còn là ngọn lửa của sự tức giận, mà là ngọn lửa của một nỗi đau âm ỉ, của một sự thật nghiệt ngã mà anh buộc phải đối mặt. Tình yêu tồn tại giữa họ, nhưng thời điểm để nó thăng hoa thì không bao giờ trùng khớp. Anh đã đến đúng người, nhưng sai phiên bản. Và giờ đây, khi anh đã sẵn sàng, thì cô đã tìm thấy bến đỗ mới.

Minh Khang đứng dậy, bước đến cửa sổ. Ánh nắng ban mai rải xuống thành phố, nhưng anh chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo trong tâm hồn. Căn phòng rộng lớn, sang trọng, giờ đây lại càng khiến anh cảm thấy cô độc. Anh đã cố gắng xây dựng mọi thứ, cố gắng đạt được sự ổn định mà anh tin là cần thiết cho hạnh phúc. Nhưng cái giá của sự ổn định đó, hóa ra lại là chính hạnh phúc của anh. Anh đã tự xây nên một bức tường ngăn cách mình với cô ấy, và giờ đây, bức tường ấy đã trở thành một pháo đài vững chắc mà người khác đã chiếm giữ.

***

Chiều cùng ngày, ánh nắng vàng rực rỡ từ từ ngả màu cam nhạt, báo hiệu một ngày nữa sắp tàn. Minh Khang vẫn ngồi trong phòng làm việc, nhưng giờ đây, không còn là những dòng tra cứu miệt mài trên màn hình máy tính. Trên bàn làm việc bằng gỗ óc chó, anh đã có một "hồ sơ" tạm thời về Yến Chi. Đó không phải là một tập tài liệu dày cộp, mà là những trang ghi chú chi chít trên một cuốn sổ da, bên cạnh là một số ảnh in từ mạng xã hội, và những thông tin gạch đầu dòng về Thế Vinh.

Anh đã tổng hợp được kha khá: các địa điểm Yến Chi thường ghé thăm, từ quán cà phê yêu thích của cô, phòng trưng bày nghệ thuật, đến những công viên nơi cô thường chạy bộ vào buổi sáng. Anh cũng ghi chú lại những sự kiện cô tham gia, những buổi workshop định kỳ của Studio Sắc Màu, và tên của một vài người bạn thân thiết mà anh có thể nhận diện từ những bức ảnh. Quan trọng hơn, anh đã có một cái nhìn tổng quan về Thế Vinh, về sự nghiệp và mối liên hệ của anh ta với Yến Chi.

Minh Khang cầm chiếc đồng hồ đeo tay lên, ngón cái vuốt nhẹ mặt kính Sapphire lạnh lẽo. Chiếc Patek Philippe quen thuộc, từng là biểu tượng của thời gian, của sự kiên trì anh dành cho sự nghiệp, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Nó là lời nhắc nhở về những khoảnh khắc đã trôi qua, những cơ hội đã mất, và cả một tương lai mà anh đã từng vẽ ra cho riêng mình. "Thời gian... nó vẫn trôi, nhưng lần này, anh sẽ không để nó vuột mất em nữa," anh thì thầm, giọng nói trầm lắng nhưng đầy kiên quyết.

Anh biết, việc này sẽ rất khó khăn, có thể là vô vọng. Anh sẽ phải đối mặt với một sự thật đau lòng, với một đối thủ mạnh mẽ và một Yến Chi đã không còn chờ đợi anh. Nỗi sợ hãi tột độ khi nhận ra Yến Chi đã hạnh phúc với người khác, mâu thuẫn gay gắt với khao khát được tiếp cận và bày tỏ tình cảm của mình. Lý trí mách bảo anh nên bỏ cuộc, chấp nhận sự thật. Nhưng cảm xúc, nỗi hối tiếc sâu sắc về những năm tháng đã bỏ lỡ, lại thúc đẩy anh chiến đấu, dù chỉ là cho một cơ hội cuối cùng. Nỗi sợ hối tiếc còn lớn hơn nỗi sợ thất bại.

Minh Khang đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra thành phố đang dần chìm vào bóng tối. Những ánh đèn bắt đầu bật lên, thắp sáng những tòa nhà cao tầng, những con đường tấp nập. Anh hít một hơi sâu, cảm nhận mùi không khí điều hòa lạnh lẽo tràn vào phổi, và sự căng thẳng dồn nén trong lồng ngực. Anh cất chiếc đồng hồ đeo tay vào túi áo vest, một hành động dứt khoát. Ánh mắt anh, vẫn sâu thẳm và đầy suy tư, giờ đây tràn đầy quyết tâm, nhưng vẫn ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc, một nỗi đau không thể gọi tên.

“Dù kết quả có ra sao, anh cũng phải thử,” anh tự nhủ. Anh không thể sống mãi trong sự hối tiếc và những câu hỏi không lời giải đáp được nữa. Anh không thể đứng yên mà nhìn mọi thứ trôi đi, nhìn Yến Chi hoàn toàn thuộc về một người khác, mà không một lần cố gắng. Đây không chỉ là cuộc chiến giành lấy Yến Chi, mà còn là cuộc chiến giành lấy sự bình yên cho chính tâm hồn anh. Một cuộc chiến mà anh, kẻ đến muộn, đã sẵn sàng đối mặt, dù biết rằng mình đang đi trên một con đường đầy chông gai và có thể không có lối thoát. Anh đã muộn, nhưng anh sẽ không từ bỏ. Anh sẽ tìm hiểu, và anh sẽ hành động. Và việc anh tỉ mỉ thu thập thông tin về Yến Chi, về Thế Vinh, sẽ là những bước đi đầu tiên trên con đường ấy.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free