Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 258: Những Dấu Vết Lẩn Khuất
Minh Khang thức dậy khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới còn đang chập chờn trên đường chân trời, len lỏi qua tấm kính cường lực khổng lồ của căn penthouse. Vẫn là sự tỉnh giấc đột ngột, không chút mộng mị, mà đã trở thành thói quen cố hữu kể từ đêm anh nghe được thông tin về Yến Chi. Căn phòng rộng lớn, sang trọng, được thiết kế theo phong cách hiện đại, tối giản với tông màu trầm, giờ đây mang một vẻ lạnh lẽo đến lạ. Mùi hương gỗ quý từ những món nội thất nhập khẩu đắt tiền hòa quyện với chút hương nước hoa nam tính còn vương lại từ đêm qua, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến mức gần như cô độc. Bên ngoài, tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính, và tiếng nước chảy rì rầm từ hồ bơi vô cực trên cao là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh tuyệt đối ấy.
Anh ngồi trước màn hình máy tính lớn, ánh sáng xanh dịu nhẹ từ màn hình phản chiếu trong đôi mắt sâu, ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. Trên màn hình là “bản đồ” thông tin anh đã dày công xây dựng về Yến Chi. Đó không phải là những con số tài chính khô khan hay biểu đồ tăng trưởng lợi nhuận, mà là những mảnh ghép cuộc đời cô, được chắp vá từ các bài đăng trên mạng xã hội, những bức ảnh check-in ở các quán cà phê yêu thích, những buổi workshop của Studio Sắc Màu, và cả những sự kiện nghệ thuật mà cô từng tham gia. Mỗi mảnh ghép đều chỉ ra một Yến Chi đang hạnh phúc, rạng rỡ, một phiên bản bình yên và độc lập mà anh đã từng bỏ lỡ. Nhưng không có mảnh ghép nào thực sự rõ ràng về “người đó”, về danh tính cụ thể của “người đàn ông mà cô ấy đang hẹn hò”.
Minh Khang day day trán, ngón tay miết nhẹ vào thái dương. Anh đã dành cả đêm để rà soát lại mọi thứ, từ những bình luận vu vơ dưới bài đăng đến những người bạn chung có thể cung cấp thêm thông tin. Anh đã cố gắng phân tích, xâu chuỗi, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào, dù là nhỏ nhất, về sự hiện diện của Thế Vinh. Nhưng tất cả những gì anh có được vẫn chỉ là những dấu vết lẩn khuất, những cái bóng mờ ảo.
“Hạnh phúc. Rõ ràng là hạnh phúc,” anh lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn trong không gian tĩnh mịch. “Nhưng hạnh phúc đó có bao nhiêu phần là của cô ấy, và bao nhiêu phần là của một người khác? Và người đó là ai?” Anh nhớ lại lời Hoàng Nam nói, về việc Yến Chi đã có một người quan tâm. Sự “quan tâm” đó, giờ đây, dường như đã phát triển thành một mối quan hệ thực sự, và nó đang hiển hiện rõ ràng qua từng bức ảnh Yến Chi tươi cười, từng dòng trạng thái lạc quan. Anh đã nhìn thấy một bức ảnh cô đứng cạnh một bó hoa hồng lớn, màu đỏ thắm, rực rỡ đến đau mắt. Không có người đàn ông nào xuất hiện trong khung hình, nhưng cái cách cô mỉm cười, cái ánh sáng trong đôi mắt cô, đã nói lên tất cả.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nhọc thoát ra từ lồng ngực. “Những dấu vết này… không đủ.” Lý trí mách bảo anh rằng anh cần phải có thông tin cụ thể, chính xác hơn. Anh không thể lao vào một cuộc chiến mà không biết kẻ địch là ai, hoặc thậm chí liệu có kẻ địch nào không. Anh luôn là người lập kế hoạch tỉ mỉ, luôn tính toán mọi đường đi nước bước. Nhưng với Yến Chi, với tình cảm của anh dành cho cô, mọi logic dường như đều sụp đổ. Anh đang đi trên một con đường mà bản đồ không hề có, chỉ có những mảnh ghép rời rạc và cảm giác bất an dẫn lối.
Ánh nắng ban mai đã tràn vào căn phòng, rải xuống sàn gỗ óc chó những vệt sáng vàng ấm áp, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong tâm hồn anh. Minh Khang đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra toàn cảnh thành phố đang thức giấc. Những tòa nhà cao tầng bắt đầu phản chiếu ánh mặt trời, dòng xe cộ phía dưới bắt đầu tấp nập. Anh đã xây dựng một đế chế vững chắc, một sự nghiệp rực rỡ mà nhiều người mơ ước. Nhưng ngay lúc này, anh cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết. Cái giá của sự ổn định mà anh luôn theo đuổi, hóa ra lại là chính hạnh phúc của anh, là những khoảnh khắc đã bỏ lỡ, là những cơ hội không thể quay lại.
Anh quay trở lại bàn, cầm chiếc điện thoại lên. Ngón cái anh lướt qua danh bạ, dừng lại ở một cái tên quen thuộc. Hoàng Nam. Người bạn thân thiết, người đã chứng kiến hành trình anh xây dựng sự nghiệp, cũng là người biết rõ nhất về sự tồn tại của Yến Chi trong tâm trí anh. Hoàng Nam cũng là người đã nói với anh về “ai đó” đang quan tâm Yến Chi. Có lẽ, đây là bước đi cần thiết để có thêm những mảnh ghép còn thiếu. Anh hít một hơi sâu, sự quyết tâm pha lẫn chút lo lắng hiện rõ trong đôi mắt. Anh đã muộn, nhưng anh sẽ không từ bỏ. Anh sẽ tìm hiểu, và anh sẽ hành động.
***
Khoảng giữa trưa, quán cà phê “Dấu Chân Mưa” chìm trong một thứ ánh sáng vàng dịu nhẹ, len lỏi qua khung cửa kính lớn, làm nổi bật những đồ nội thất gỗ cũ kỹ và những bức tranh treo tường đã ngả màu thời gian. Đây là một quán cà phê được cải tạo từ một căn nhà ống cổ, giữ lại nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ, với những mảng tường gạch trần và một ban công nhỏ nhìn ra con hẻm yên tĩnh. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện lẫn với hương bánh ngọt mới ra lò và thoang thoảng mùi hoa nhài từ chậu cây ở góc quán, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn, đôi khi có chút u buồn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ loa phát ra, hòa cùng tiếng ly tách va chạm lách cách và những cuộc trò chuyện thì thầm của vài vị khách, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm dịu.
Minh Khang ngồi đối diện Hoàng Nam, tay anh siết nhẹ ly cà phê sứ. Hơi ấm từ ly cà phê lan tỏa vào lòng bàn tay anh, nhưng không thể xua đi cái cảm giác căng thẳng đang dâng lên trong lồng ngực. Anh vẫn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh thường thấy, áo sơ mi xanh đậm được là phẳng phiu, mái tóc cắt ngắn gọn gàng. Nhưng đôi mắt anh, dù cố gắng che giấu, vẫn lộ rõ một vẻ dò xét, một sự sốt ruột khó tả.
Hoàng Nam, với dáng người thư sinh, mái tóc rẽ ngôi gọn gàng và cặp kính gọng kim loại, nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt tinh tế nhìn bạn. Anh mặc một chiếc áo polo màu xám nhạt, trông rất nhã nhặn. Anh luôn là người bạn lắng nghe, thấu hiểu, và cũng là người duy nhất mà Minh Khang có thể thổ lộ những băn khoăn sâu kín nhất của mình, dù cho anh thường kiệm lời.
“Dạo này cậu có gặp Yến Chi không, Nam?” Minh Khang mở lời, cố gắng giữ giọng điệu xã giao nhất có thể, như thể đây chỉ là một câu hỏi bâng quơ. “Thấy cô ấy dạo này có vẻ bận rộn nhỉ, trên mạng thấy nhiều hoạt động của Studio Sắc Màu.” Anh không muốn để lộ sự sốt ruột của mình, sợ rằng Hoàng Nam sẽ nhận ra ý đồ thật sự đằng sau câu hỏi. Anh luôn là người kiểm soát cảm xúc rất tốt, nhưng lần này, trước mặt Hoàng Nam, anh cảm thấy mình như một cuốn sách mở.
Hoàng Nam đặt ly cà phê xuống bàn, khẽ mỉm cười. “Mình cũng ít gặp, cả hai đều bận rộn với công việc riêng. Nhưng nghe Ngọc Trâm nói thì Yến Chi dạo này vui vẻ lắm, công việc cũng phát triển tốt. Studio Sắc Màu đang có những dự án lớn, hình như có cả hợp tác với một vài đối tác nước ngoài nữa.” Hoàng Nam nói một cách chậm rãi, ánh mắt anh hơi nheo lại, có chút dò xét, nghi ngờ sự “tình cờ” của câu hỏi. Anh biết Minh Khang không bao giờ hỏi những câu bâng quơ như vậy, đặc biệt là khi liên quan đến Yến Chi.
Minh Khang hơi lúng túng, cúi mặt xuống nhìn ly cà phê. “À, không có gì. Chỉ là tình cờ thấy trên mạng xã hội thôi. Thấy cô ấy có vẻ ổn là tốt rồi.” Anh cố gắng lảng tránh, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi thất vọng khó tả. Anh đã hy vọng Hoàng Nam sẽ nói thêm điều gì đó, một chi tiết nhỏ, một cái tên, một địa điểm, bất cứ điều gì có thể giúp anh nối kết những mảnh ghép rời rạc. Nhưng Hoàng Nam lại giữ một khoảng cách an toàn, không đi sâu vào chi tiết đời tư của Yến Chi.
“Ừ, cô ấy ổn. Rất ổn.” Hoàng Nam gật đầu, nhấn mạnh hai chữ “rất ổn”. Anh không nói thêm, để lại một khoảng lặng đầy ẩn ý trong không gian ấm cúng của quán cà phê. Khoảng lặng đó như một bức tường vô hình, ngăn cách Minh Khang với những thông tin anh khao khát. Nó như lời nhắc nhở rằng Yến Chi đã có một cuộc sống riêng, một cuộc sống mà anh, dù từng là người quan trọng, giờ đây chỉ có thể đứng ngoài nhìn vào.
Minh Khang cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc. Anh biết Hoàng Nam đã nhận ra ý đồ của mình, nhưng người bạn này lại chọn cách giữ kín, có lẽ vì tôn trọng quyền riêng tư của Yến Chi, hoặc vì anh biết rằng việc Minh Khang đào sâu vào lúc này chỉ mang lại thêm đau khổ. Anh siết chặt ly cà phê sứ hơn nữa, cảm nhận sự lạnh lẽo dần dần thấm vào da thịt khi cà phê nguội đi. Anh cố gắng chuyển chủ đề, nói về công việc, về những dự án mới, nhưng tâm trí anh vẫn vương vấn câu trả lời của Hoàng Nam, đặc biệt là cái cách Hoàng Nam nhấn mạnh “rất ổn”. Từ ngữ đó, thay vì mang lại sự an lòng, lại gieo vào lòng anh một nỗi bất an lớn hơn. Nó như một lời khẳng định gián tiếp rằng Yến Chi không chỉ ổn định mà còn đang hạnh phúc trọn vẹn, có thể là bên một người khác. Anh đã đến đúng người, nhưng sai phiên bản. Và giờ đây, khi anh đã sẵn sàng, thì cô đã tìm thấy bến đỗ mới. Sự thật đó cứ âm ỉ, như một vết bỏng rát trong tâm hồn anh.
***
Chiều muộn, ánh đèn neon đủ màu sắc đã bắt đầu nhấp nháy, báo hiệu một ngày làm việc sắp kết thúc và một buổi tối sôi động đang đến gần. Phòng tập gym nơi Minh Khang thường lui tới vào mỗi buổi chiều là một không gian rộng rãi, hiện đại với rất nhiều máy tập tối tân và những tấm gương lớn phản chiếu hình ảnh những người đang miệt mài rèn luyện cơ thể. Âm nhạc sôi động, mạnh mẽ vang vọng khắp căn phòng, hòa cùng tiếng máy chạy bộ kêu ro ro, tiếng tạ rơi "cạch cạch" và tiếng thở dốc của những người tập luyện. Mùi mồ hôi đặc trưng quyện lẫn với mùi cao su, nước tẩy rửa và thoang thoảng hương nước hoa thể thao, tạo nên một bầu không khí tràn đầy năng lượng, nhưng cũng hơi ồn ào.
Minh Khang đang tập trên máy chạy bộ, tốc độ được cài đặt ở mức vừa phải. Cơ bắp của anh căng lên, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Ngoại hình của anh, vốn đã cao ráo và cân đối, giờ đây càng thêm phần rắn rỏi sau nhiều năm tập luyện và duy trì một lối sống khoa học. Anh vẫn giữ mái tóc cắt ngắn gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh hôm nay không chú ý đến màn hình hiển thị số liệu. Thay vào đó, tai anh căng ra, cố gắng lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh. Anh không tìm kiếm Yến Chi ở đây, vì anh biết cô thường chạy bộ ở công viên gần nhà. Anh đến đây với một mục đích khác: tìm kiếm những mảnh ghép thông tin còn sót lại.
Anh đã thử hỏi Hoàng Nam, nhưng không có kết quả. Anh cũng đã liên hệ với Quang, một người bạn học cũ khá xởi lởi và thích hoài niệm, nhưng Quang chỉ kể những câu chuyện cũ về thời đại học và không cung cấp được bất kỳ chi tiết mới nào về Yến Chi ngoài việc cô vẫn làm ở Studio Sắc Màu và thỉnh thoảng có gặp mặt trong các buổi họp lớp. Những nỗ lực gián tiếp của anh đang dần đi vào ngõ cụt.
Khi anh đang chìm trong dòng suy nghĩ, một đoạn hội thoại lớn tiếng từ hai người tập gym cách đó không xa bỗng lọt vào tai anh, rõ ràng giữa tiếng nhạc ồn ào. Hai người đàn ông, một người có dáng người hơi tròn, nụ cười xởi lởi (có vẻ là Quang, nhưng Minh Khang không nhìn rõ mặt), và một người khác đang đứng cạnh máy tập tạ, đang nói chuyện rất hào hứng.
“Ê, hôm nọ thấy Yến Chi ở đây với bạn trai mới hả?” Người đàn ông có vẻ là Quang nói, giọng tự nhiên và có chút phấn khích. “Trông đẹp đôi phết! Nghe bảo cũng hay đưa đón. Dáng dấp ra phết đấy.” Minh Khang lập tức giảm tốc độ máy chạy bộ, giả vờ cúi xuống chỉnh dây giày. Trái tim anh đập mạnh trong lồng ngực, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể. Anh cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng đôi tay anh nắm chặt lấy thanh vịn của máy chạy bộ.
Người đàn ông còn lại đáp lời, giọng cũng thoải mái không kém: “À, cậu Vinh đó hả? Mình cũng thấy mấy lần rồi. Thật ra là thấy ở Studio của cô ấy nhiều hơn. Trông cũng chín chắn, trưởng thành phết.”
“Vinh…” Cái tên đó vang vọng trong tâm trí Minh Khang, rõ ràng và sắc nét đến rợn người. Đó là cái tên anh đã tìm thấy trong “hồ sơ” tạm thời về Yến Chi, cái tên anh đã nghi ngờ, nhưng chưa bao giờ có được sự xác nhận rõ ràng. Giờ đây, nó lại xuất hiện một cách tình cờ, từ miệng của những người xa lạ. Cái tên tuy mơ hồ, lại găm vào tâm trí anh như một mũi kim sắc lạnh, xuyên thấu qua lớp vỏ bọc bình tĩnh của anh.
Minh Khang đứng thẳng dậy, đôi mắt anh lướt qua đám đông, cố gắng xác định hai người đàn ông vừa nói chuyện, nhưng họ đã di chuyển ra xa hơn. Anh không thể nghe thêm được gì nữa. Sự bất an và lo lắng dâng lên đến đỉnh điểm. Mặc dù anh đã chuẩn bị tinh thần cho điều này, nhưng khi đối mặt với sự thật, dù chỉ là một mẩu thông tin rời rạc, nó vẫn khiến anh choáng váng.
Anh bước xuống khỏi máy chạy bộ, cảm giác mệt mỏi thể chất hòa lẫn với sự kiệt quệ về tinh thần. Cái tên “Vinh” lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một lời khẳng định cho nỗi sợ hãi lớn nhất của anh. Anh đã đến đúng người, nhưng sai phiên bản. Và giờ đây, khi anh đã sẵn sàng, thì cô đã tìm thấy bến đỗ mới. Nỗi hối tiếc còn lớn hơn nỗi sợ thất bại, nhưng nỗi sợ thất bại lúc này lại đang hóa thành sự hoang mang tột độ khi đối thủ không còn là một cái bóng, mà đã có một cái tên.
Minh Khang đi vào phòng thay đồ, cảm giác lạnh lẽo vẫn đeo bám. Anh biết, những nỗ lực tìm kiếm gián tiếp này đã không còn đủ. Anh cần phải hành động một cách trực tiếp hơn, dù cho kết quả có đau đớn đến đâu. Anh không thể tiếp tục sống trong sự mơ hồ và những câu hỏi không lời giải đáp. Anh sẽ phải đối mặt với Thế Vinh, với Yến Chi, và với chính sự thật nghiệt ngã của tình yêu và thời điểm. Một cuộc chạm trán đầy căng thẳng và sự thật đau lòng đang chờ đợi anh phía trước. Anh đã muộn, nhưng anh sẽ không từ bỏ.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.