Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 259: Bức Màn Che Giấu Hạnh Phúc
Minh Khang đứng dưới vòi sen, những giọt nước ấm xối xả gột rửa lớp mồ hôi sau buổi tập, nhưng không thể gột trôi đi cái tên "Vinh" đang luẩn quẩn trong tâm trí anh. Nó như một vết mực đen trên trang giấy trắng, rõ ràng và nhức nhối. Sự thật này, dù mơ hồ, vẫn găm vào anh một nỗi bất an sâu sắc. Anh đã muộn, nhưng anh sẽ không từ bỏ. Quyết tâm đó không chỉ là lời hứa với bản thân, mà còn là một mệnh lệnh thôi thúc mọi hành động của anh từ khoảnh khắc này trở đi.
Rời khỏi phòng gym, anh không về thẳng căn hộ của mình. Thay vào đó, chiếc xe của anh lướt đi trong dòng người tấp nập của buổi chiều thành phố, hướng về một địa chỉ quen thuộc. Anh cần một lời xác nhận, một cái gì đó cụ thể hơn những lời đồn đại vu vơ. Và người duy nhất anh có thể tin tưởng để dò hỏi một cách khéo léo, đồng thời đủ kín đáo để không làm mọi chuyện trở nên phức tạp hơn, chính là Hoàng Nam.
Hoàng Nam đã kết hôn với Khánh Linh, có một cuộc sống viên mãn và bình yên. Cậu ấy không còn ở trong vòng tròn xã hội thường xuyên của Yến Chi nữa, nhưng với mối quan hệ bạn bè thân thiết từ thuở đại học, ít nhiều vẫn sẽ biết được thông tin gì đó. Minh Khang tin vào sự tinh tế của Hoàng Nam, tin rằng cậu ấy sẽ hiểu được điều anh muốn hỏi mà không cần phải nói ra quá nhiều. Anh không muốn tỏ ra quá vồ vập, hay tệ hơn là tuyệt vọng. Anh cần một cuộc gặp gỡ bình thường, một cuộc trò chuyện giữa những người bạn cũ, nhưng ẩn sâu bên trong là một mục đích khác, một khát khao cháy bỏng đến mức anh gần như không thể kiểm soát.
***
Quán cà phê "Dấu Chân Mưa" nằm sâu trong một con hẻm nhỏ của khu phố cổ, tách biệt khỏi sự ồn ào của đường lớn. Nơi đây là một ngôi nhà ống cũ kỹ được cải tạo lại, vẫn giữ nguyên nét kiến trúc Pháp thuộc với những ô cửa sổ vòm và ban công sắt uốn lượn. Ánh nắng chiều nhạt màu, xuyên qua những tán lá xanh um tùm trước cửa, đổ bóng xuống nền gạch mosaic đã bạc màu thời gian. Bước vào trong, mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, phảng phất thêm mùi gỗ cũ ấm áp, tạo nên một không gian vừa hoài niệm vừa thanh bình. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương như một lời thì thầm, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những cuộc trò chuyện thì thầm, tất cả tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn nhưng cũng phảng phất chút u buồn rất riêng.
Minh Khang chọn một góc khuất, bên cạnh khung cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ với những cơn mưa phùn lất phất. Anh ngồi xuống, cởi chiếc áo khoác vest, để lộ chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu và chiếc đồng hồ đeo tay bạc lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh của anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một sự bồn chồn khó tả. Anh gọi một ly espresso, vị đắng của cà phê dường như là thứ duy nhất có thể kìm nén được sự sốt ruột đang cuộn trào bên trong.
Không lâu sau, Hoàng Nam xuất hiện. Cậu ấy vẫn giữ dáng người thư sinh, cao ráo, với cặp kính gọng kim loại thanh mảnh và nụ cười hiền lành thường trực. Hôm nay, Hoàng Nam mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro nhã nhặn, trông có vẻ điềm đạm và thong dong. Khác với Minh Khang, ánh mắt của Hoàng Nam toát lên sự bình yên, hạnh phúc viên mãn của một người đã tìm thấy bến đỗ của mình.
"Khang, cậu đến sớm thế," Hoàng Nam mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn. Cậu ấy ngồi đối diện Minh Khang, ánh mắt lướt qua ly cà phê trên bàn, rồi dừng lại ở Minh Khang, như thể đọc được một phần nào đó những suy nghĩ đang giấu kín trong lòng bạn.
"Ừ, vừa xong việc nên ghé qua luôn," Minh Khang đáp, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể. Anh đẩy tách cà phê về phía Hoàng Nam, ý muốn mời gọi. "Cậu có muốn uống gì không?"
"Thôi, tớ vừa uống ở công ty rồi. Cứ ngồi với cậu một lát," Hoàng Nam xua tay nhẹ, ánh mắt tinh ý lướt qua nét căng thẳng ẩn hiện trên gương mặt Minh Khang. "Trông cậu có vẻ bận rộn nhỉ? Dạo này công việc thế nào rồi?"
Họ nói chuyện phiếm vài câu về công việc, về những dự án mới của Minh Khang, về cuộc sống ổn định của Hoàng Nam với Khánh Linh. Minh Khang lắng nghe, gật gù, nhưng tâm trí anh không ngừng tìm kiếm cơ hội để lái câu chuyện sang Yến Chi. Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng từ phòng gym vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở rằng thời gian không chờ đợi anh.
"Thế... dạo này cậu với Khánh Linh có gặp lại Yến Chi không?" Minh Khang cuối cùng cũng tìm được một kẽ hở, câu hỏi bật ra một cách có vẻ bâng quơ, nhưng trong lòng anh lại là một sự căng thẳng tột độ. Anh siết chặt cốc cà phê sứ trong tay, hơi ấm từ chiếc cốc không thể xua đi cái lạnh đang lan dần trong lòng.
Hoàng Nam nhấp một ngụm nước lọc, ánh mắt dịu dàng nhìn Minh Khang. Có lẽ cậu ấy đã đoán được mục đích thực sự của cuộc gặp này. "À, Yến Chi thì vẫn vậy thôi, Khang ạ. Vẫn làm ở Studio Sắc Màu. Công việc của cô ấy có vẻ rất tốt, mấy dự án gần đây đều thành công rực rỡ. Thấy con bé vui vẻ hơn trước nhiều." Giọng Hoàng Nam bình thản, nhưng có một chút ẩn ý, một nét mãn nguyện nhẹ nhàng khi nói về người bạn cũ.
"Vui vẻ hơn..." Minh Khang lặp lại, cố gắng phân tích từng từ. "Có phải... có phải vì cô ấy đã tìm được người rồi không?" Câu hỏi này trực tiếp hơn, lộ liễu hơn anh dự tính, và anh có thể cảm nhận được giọng mình có chút run. Trái tim anh đập mạnh, một nhịp đập nặng nề như tiếng chuông báo động.
Hoàng Nam đặt ly nước xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh lặng. Cậu ấy nhìn thẳng vào mắt Minh Khang, ánh mắt thấu hiểu nhưng cũng đầy cẩn trọng. "Cũng có thể, Khang. Thật ra, ai rồi cũng phải tìm được bến đỗ cho riêng mình thôi mà, phải không? Yến Chi xứng đáng được hạnh phúc."
"Bến đỗ..." Từ này như một nhát dao khía vào lòng Minh Khang. Nó không phải là một sự xác nhận rõ ràng, nhưng cũng không hề phủ nhận. Ngược lại, nó hướng thẳng về phía một sự thật mà anh đã lờ mờ nhận ra: Yến Chi đã có một cuộc sống ổn định, và có thể, đã có một mối quan hệ mới. "Vậy... người đó là ai? Cậu có biết không?" Anh gần như không thể giữ được vẻ bình tĩnh nữa. Sự sốt ruột và nỗi lo lắng của anh ngày càng tăng, biến thành một cảm giác nghẹt thở.
Hoàng Nam khẽ thở dài, một nụ cười nhẹ pha lẫn chút tiếc nuối hiện lên trên môi. "Khang, cậu biết đấy, cuộc sống của mỗi người đều có những ngã rẽ riêng. Yến Chi cũng vậy. Tớ không tiện nói quá nhiều về chuyện riêng tư của cô ấy. Điều quan trọng là cô ấy đang rất ổn, rất hạnh phúc." Cậu ấy không nói thêm một cái tên nào, không một chi tiết cụ thể nào về "Vinh" hay bất kỳ ai khác. Sự kín đáo của Hoàng Nam, vốn dĩ là một đức tính tốt, giờ đây lại trở thành một bức tường vô hình, ngăn cách Minh Khang với những thông tin anh khao khát.
Minh Khang dựa người vào lưng ghế, cảm giác thất vọng tràn ngập. Anh đã đến đúng người để hỏi, nhưng lại không nhận được câu trả lời anh cần. Hoàng Nam nhìn Minh Khang, ánh mắt có chút thông cảm nhưng cũng kiên định. "Minh Khang này," cậu ấy nói, giọng trầm hơn một chút. "Tớ biết cậu đang nghĩ gì. Tớ cũng đã từng thấy cậu và Yến Chi có những khoảnh khắc đặc biệt. Nhưng cậu biết đấy, có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ."
Lời nói của Hoàng Nam như một lời khẳng định cho những suy nghĩ bấy lâu nay của Minh Khang. Anh đã đến đúng người, đúng là Yến Chi, nhưng anh đã yêu một phiên bản của Yến Chi không đúng thời điểm. Và giờ đây, khi anh đã thay đổi, đã sẵn sàng, thì cô lại là người đã buông bỏ sự chờ đợi. Cảm giác hối tiếc dâng trào, đắng chát hơn cả vị cà phê đậm đặc. Anh nhìn Hoàng Nam, thấy sự bình yên trong ánh mắt của bạn, và tự hỏi, liệu anh có bao giờ tìm được sự bình yên như thế không.
"Tớ hiểu rồi," Minh Khang thì thầm, giọng anh khẽ khàng như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh. Anh đặt cốc cà phê xuống, cảm giác lạnh lẽo từ chiếc cốc đã lan đến tận xương tủy. Ánh nắng cuối chiều dần tắt, nhường chỗ cho những vệt sáng lờ mờ của hoàng hôn. Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng, nhưng giờ đây nghe như một bản tình ca buồn. Anh biết, những thông tin gián tiếp từ bạn bè đã đến giới hạn của nó. Anh cần phải làm điều gì đó quyết liệt hơn, trực tiếp hơn. Dù cho kết quả có đau đớn đến đâu, anh cũng không thể tiếp tục sống trong sự mơ hồ này. Anh sẽ phải tự mình đối mặt với sự thật.
***
Đêm buông xuống, thành phố lên đèn. Minh Khang trở về căn hộ penthouse của mình, không gian rộng lớn và sang trọng giờ đây lại trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ. Chiếc xe lướt êm trên đường, tiếng động cơ nhẹ nhàng, nhưng không thể át đi tiếng vọng của những lời Hoàng Nam đã nói. "Bến đỗ cho riêng mình," "xứng đáng được hạnh phúc." Những cụm từ ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như những vết cứa sâu vào tâm hồn.
Căn hộ của anh nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời. Thiết kế hiện đại, tối giản với những tấm kính cường lực từ sàn đến trần, nội thất nhập khẩu đắt tiền và tông màu trầm, tất cả đều toát lên vẻ đẳng cấp và quyền lực. Nhưng đêm nay, sự sang trọng ấy chỉ càng làm nổi bật sự cô độc của anh. Tiếng nhạc không lời cổ điển mà anh thường nghe, vốn dĩ để thư giãn, giờ đây lại càng khiến tâm trạng anh thêm trĩu nặng. Tiếng gió rít qua ô cửa kính, tiếng nước chảy nhẹ từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, tất cả đều chìm trong sự yên tĩnh tuyệt đối, chỉ có tiếng vọng của những suy nghĩ trong đầu anh là rõ ràng nhất.
Minh Khang bước vào phòng khách, mùi gỗ quý từ đồ nội thất và hương nước hoa nam tính phảng phất trong không khí. Anh bước đến quầy bar, rót một ly rượu vang đỏ. Cảm giác lạnh lẽo của ly rượu trong tay lan tỏa, nhưng không bằng cái lạnh trong lòng anh. Anh đứng bên cửa sổ kính lớn, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn. Hàng triệu ánh sáng nhỏ bé tạo nên một tấm thảm rực rỡ dưới chân anh, nhưng không một ánh sáng nào có thể soi rọi vào góc khuất trong trái tim anh.
"Bến đỗ ư? Cô ấy đã tìm thấy bến đỗ rồi sao? Nhanh đến vậy... Hay là mình đã quá chậm?" Minh Khang thì thầm, giọng anh lạc đi trong không gian rộng lớn. Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh đã dành năm năm để xây dựng một sự nghiệp vững chắc, để đạt được "sự ổn định" mà anh tin rằng mình cần có trước khi xứng đáng yêu ai đó. Và cái giá của sự ổn định đó, chính là những khoảnh khắc lỡ nhịp, là sự chậm trễ không thể cứu vãn.
Anh nhớ lại những lần gặp gỡ tình cờ với Yến Chi. Lần đầu, anh nghĩ cô đến quá sớm. Lần thứ hai, anh vẫn còn mải mê với những tham vọng. Lần thứ ba, anh bắt đầu mệt mỏi, khao khát một điểm tựa, nhưng cô lại đang bình yên với cuộc sống độc thân. Và giờ đây, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng, đã đủ trưởng thành để hiểu rằng tình yêu không thể chờ đợi điều kiện đủ đầy, thì cô lại không còn chờ đợi anh nữa. Nỗi hối tiếc cuộn trào, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đã đúng người, nhưng sai phiên bản. Lời của Hoàng Nam cứ xoáy sâu vào tâm trí anh.
"Nhưng ai? Hoàng Nam không nói. Hay là anh ấy không biết? Hay là anh ấy cố tình giấu?" Minh Khang tự vấn. Anh đã cố gắng thăm dò, nhưng Hoàng Nam đã khéo léo tránh né, không hề nhắc đến cái tên "Vinh" hay bất kỳ chi tiết cụ thể nào. Điều đó càng khiến anh thêm sốt ruột và bất an. Cảm giác như có một bức màn che giấu hạnh phúc của Yến Chi, và anh, người đến muộn, đang đứng bên ngoài, bất lực nhìn vào.
Anh lấy điện thoại ra, lướt qua một lần nữa những bức ảnh Yến Chi trên mạng xã hội. Cô vẫn cười, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt trong veo. Cô đăng những bức ảnh về các dự án mới của Studio Sắc Màu, về những buổi đi chơi với bạn bè, về những khoảnh khắc đời thường bình yên. Không có một bóng dáng đàn ông nào hiện diện rõ ràng, không một cái tên nào được tag công khai, nhưng đằng sau mỗi bức ảnh, anh đều có thể cảm nhận được một sự viên mãn, một sự bình yên mà trước đây cô chưa từng có. Anh cố gắng tìm kiếm một manh mối, một dấu hiệu rõ ràng hơn, một gương mặt quen thuộc, nhưng tất cả đều mơ hồ.
Sự mơ hồ đó còn đáng sợ hơn cả một sự thật phũ phàng. Nó khiến anh không thể chấp nhận, không thể buông bỏ. Anh biết, những nỗ lực tìm kiếm gián tiếp, những cuộc trò chuyện khéo léo đã không còn đủ. Anh cần phải hành động một cách trực tiếp hơn, dù cho điều đó có nghĩa là anh phải đối mặt với một sự thật đau lòng. Anh không thể tiếp tục sống trong sự hoang mang này, không thể để nỗi sợ hãi về một đối thủ vô hình, một cái tên "Vinh" cứ ám ảnh anh mãi.
Minh Khang đặt ly rượu xuống bàn kính, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Anh nhìn chằm chằm vào ánh đèn thành phố, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia quyết tâm. Anh sẽ phải đối mặt với Thế Vinh, với Yến Chi, và với chính sự thật nghiệt ngã của tình yêu và thời điểm. Anh đã muộn, có lẽ là quá muộn, nhưng anh sẽ không từ bỏ cơ hội cuối cùng để xác nhận mọi thứ, để ít nhất, anh có thể hiểu rõ mình đã mất đi điều gì. Một cuộc chạm trán đầy căng thẳng, và có thể là một lời tỏ tình đã quá muộn màng, đang chờ đợi anh phía trước.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.