Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 260: Mảnh Ghép Bình Yên Từ Cô Em

Tiếng ly rượu đặt xuống mặt bàn kính vẫn còn vang vọng trong không gian penthouse tĩnh mịch, nhưng không đủ để át đi những tiếng gầm gừ trong tâm trí Minh Khang. Ánh đèn thành phố rực rỡ bên ngoài cửa sổ lớn dường như càng làm nổi bật sự cô đơn và hỗn loạn trong anh. “Bến đỗ ư? Cô ấy đã tìm thấy bến đỗ rồi sao? Nhanh đến vậy... Hay là mình đã quá chậm?” Lời thì thầm của anh lạc đi, chìm vào tiếng gió rít nhẹ bên ngoài ô cửa, mang theo chút hơi lạnh của đêm. Vị chát đắng của rượu vang vẫn còn đọng lại nơi đầu lưỡi, như một lời nhắc nhở về những quyết định và những cái giá phải trả.

Anh đã dành năm năm, những năm tháng quý giá nhất của tuổi trẻ, để xây dựng một sự nghiệp vững chắc, để chứng minh rằng anh "ổn định" trước khi dám yêu. Và giờ đây, cái "ổn định" đó đang trở thành một bức tường kiên cố, ngăn cách anh với một thứ hạnh phúc mà anh vừa mới nhận ra là mình khao khát đến nhường nào. Nỗi hối tiếc cuộn trào, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đay nghiến anh. Anh đã đúng người, nhưng sai phiên bản. Lời của Hoàng Nam, dù cố ý hay vô tình, đã gieo vào lòng anh một hạt mầm bất an, lớn dần trong màn đêm tĩnh lặng.

"Nhưng ai? Hoàng Nam không nói. Hay là anh ấy không biết? Hay là anh ấy cố tình giấu?" Những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí Minh Khang. Anh đã cố gắng thăm dò một cách khéo léo, nhưng Hoàng Nam đã thành công tránh né, không hề nhắc đến cái tên "Vinh" hay bất kỳ chi tiết cụ thể nào. Điều đó càng khiến anh thêm sốt ruột và bất an. Cảm giác như có một bức màn vô hình che giấu hạnh phúc của Yến Chi, và anh, người đến muộn, đang đứng bên ngoài, bất lực nhìn vào. Anh không thể chấp nhận được sự mơ hồ này. Nó còn đáng sợ hơn cả một sự thật phũ phàng, bởi vì nó không cho anh một điểm tựa để buông bỏ, cũng không đủ rõ ràng để anh có thể nắm bắt.

Minh Khang chậm rãi bước khỏi quầy bar, cảm giác lạnh lẽo từ ly rượu đã nhường chỗ cho một nỗi bức bối khó chịu. Anh lấy điện thoại ra lần nữa, lướt qua những bức ảnh Yến Chi trên mạng xã hội. Cô vẫn cười, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt trong veo. Cô đăng những bức ảnh về các dự án mới của Studio Sắc Màu, về những buổi đi chơi với bạn bè, về những khoảnh khắc đời thường bình yên. Không có một bóng dáng đàn ông nào hiện diện rõ ràng, không một cái tên nào được tag công khai, nhưng đằng sau mỗi bức ảnh, anh đều có thể cảm nhận được một sự viên mãn, một sự bình yên mà trước đây cô chưa từng có. Anh cố gắng tìm kiếm một manh mối, một dấu hiệu rõ ràng hơn, một gương mặt quen thuộc, nhưng tất cả đều mơ hồ đến đáng sợ.

Ngón tay anh dừng lại ở một bức ảnh cũ, Yến Chi cười tươi bên cạnh Ngọc Trâm – em gái anh. Một tia sáng lóe lên trong đầu Minh Khang. Ngọc Trâm! Cô bé luôn hồn nhiên, vô tư, lại là bạn thân của Yến Chi. Nếu có ai có thể cho anh những thông tin chân thực, không chút che giấu, thì đó chính là em gái anh. Ngọc Trâm không có lý do gì để che giấu anh điều gì, và với tính cách thẳng thắn, không chút vòng vo của em ấy, có lẽ anh sẽ nhận được một câu trả lời dù muốn hay không.

Một tia quyết tâm mới bùng lên trong đôi mắt sâu thẳm của Minh Khang. Anh không thể tiếp tục sống trong sự hoang mang này, không thể để nỗi sợ hãi về một đối thủ vô hình, một cái tên "Vinh" cứ ám ảnh anh mãi. Anh cần phải hành động một cách trực tiếp hơn, dù cho điều đó có nghĩa là anh phải đối mặt với một sự thật đau lòng. Anh sẽ không từ bỏ cơ hội cuối cùng để xác nhận mọi thứ, để ít nhất, anh có thể hiểu rõ mình đã mất đi điều gì.

***

Sáng hôm sau, văn phòng Kiến Trúc Khởi Nguyên vẫn tấp nập như mọi ngày, nhưng tâm trí Minh Khang lại trôi dạt về những dòng suy nghĩ của đêm qua. Anh ngồi trong văn phòng riêng của mình, một không gian tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, được điểm xuyết bởi những mô hình kiến trúc tinh xảo và các bản vẽ kỹ thuật trải rộng trên bàn. Ánh sáng đèn trắng mạnh từ hệ thống chiếu sáng âm trần chiếu rọi, làm nổi bật từng chi tiết trong căn phòng, nhưng không thể xua tan được bóng tối trong lòng anh. Tiếng gõ bàn phím lách cách từ bên ngoài vọng vào, hòa lẫn tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc dứt khoát của đồng nghiệp và thỉnh thoảng là tiếng máy in rì rầm. Mùi giấy in mới, cà phê rang xay thơm lừng và một chút hương nước hoa cao cấp phảng phất trong không khí, tạo nên một bầu không khí bận rộn, chuyên nghiệp nhưng cũng đầy căng thẳng.

Minh Khang nhìn vào màn hình máy tính, biểu đồ tăng trưởng và các báo cáo tài chính nhảy múa trước mắt anh, nhưng anh không thể tập trung. Những con số, những dự án tiền tỷ mà anh đã đổ bao tâm huyết để xây dựng, giờ đây trở nên vô nghĩa trước câu hỏi lớn nhất trong lòng anh: Liệu Yến Chi có thật sự đã tìm được bến đỗ mới? Liệu anh đã thực sự đánh mất cô, một lần và mãi mãi, vì những tham vọng và sự chậm trễ của chính mình? Anh nhớ lại cuộc nói chuyện với Hoàng Nam, sự mơ hồ trong thông tin càng khiến anh sốt ruột. Hoàng Nam đã quá kín kẽ, quá khéo léo để không tiết lộ bất cứ điều gì cụ thể. Anh không thể tiếp tục đi đường vòng như vậy. Anh cần một nguồn tin đáng tin cậy hơn, một người không có lý do gì để che giấu sự thật.

Ngọc Trâm. Hình ảnh cô em gái với nụ cười tươi tắn, mái tóc ngắn nhuộm màu thời trang và sự hồn nhiên, vô tư hiện lên trong tâm trí anh. Ngọc Trâm là bạn thân của Yến Chi, chắc chắn cô bé biết nhiều hơn bất cứ ai. Nhưng làm thế nào để tiếp cận mà không khiến Ngọc Trâm nghi ngờ? Anh không muốn em gái mình cảm thấy bị lợi dụng, hay tệ hơn là khiến Yến Chi biết được sự thăm dò của anh.

Minh Khang thở dài, dựa lưng vào chiếc ghế xoay bọc da cao cấp. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi đang xâm chiếm. Nhiều năm qua, anh đã luôn đặt công việc lên hàng đầu, bỏ qua những cảm xúc cá nhân, những rung động thoáng qua. Anh tin rằng, chỉ khi anh đạt được sự ổn định tài chính, sự vững chắc trong sự nghiệp, anh mới xứng đáng để yêu một ai đó, mới có thể mang lại một cuộc sống tốt đẹp cho người mình yêu. Nhưng giờ đây, cái "ổn định" ấy lại trở thành gánh nặng, thành lý do để anh lạc mất một người con gái mà anh từng nghĩ là mình có thể chờ đợi.

Anh mở mắt, ánh nhìn sắc bén trở lại. Không thể chần chừ thêm nữa. Anh phải hành động. Dù kết quả có thế nào, anh cũng cần một câu trả lời rõ ràng. Anh cần biết liệu có còn một cơ hội nào không, dù là nhỏ nhất, hay anh đã thực sự muộn màng.

Minh Khang cầm điện thoại lên, ngón cái lướt trên màn hình. Anh ngập ngừng một lát, hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại cảm xúc và tìm một cách tự nhiên nhất để mở lời. Anh không muốn Ngọc Trâm cảm thấy anh đang có ý đồ gì. Minh Khang bấm số của Ngọc Trâm, điện thoại áp vào tai. Tiếng chuông reo đều đặn, mỗi tiếng chuông như một nhịp đập của trái tim anh, căng thẳng và đầy hy vọng.

"Alo, anh Khang à?" Giọng Ngọc Trâm lanh lảnh, vui vẻ vang lên từ đầu dây bên kia, mang theo sự trẻ trung, năng động đúng như tính cách của cô bé.

"Ừ, anh đây. Em đang làm gì đó? Tối nay rảnh không?" Minh Khang cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể, nhưng trong lòng anh là một mớ hỗn độn.

"Em đang làm nốt cái project của team. Tối nay hả anh? Em cũng chưa có kế hoạch gì. Sao vậy ạ?" Ngọc Trâm hỏi lại, giọng điệu có chút tò mò.

"À, anh thấy lâu rồi anh em mình chưa đi ăn cùng nhau. Tối nay anh mời em một bữa, coi như hỏi thăm xem dạo này công việc, cuộc sống của em thế nào. Anh bận quá, cũng ít có thời gian quan tâm em," Minh Khang khéo léo nói, lời nói của anh nghe có vẻ rất quan tâm và chân thành, hoàn toàn che giấu đi mục đích thực sự. Anh biết Ngọc Trâm luôn mềm lòng trước những lời hỏi han như vậy từ anh trai.

"Thật ạ? Anh Khang tự dưng lại quan tâm em thế này. Được thôi, em rảnh mà! Anh đặt chỗ ở đâu vậy? Em muốn ăn món Thái!" Ngọc Trâm phấn khích nói.

Minh Khang mỉm cười nhẹ nhõm. "Được rồi, món Thái thì món Thái. Anh sẽ đặt chỗ ở nhà hàng 'Bữa Tối Của Ký Ức' nhé. Tám giờ tối, anh qua đón em." Anh chọn "Bữa Tối Của Ký Ức" vì anh biết Ngọc Trâm thích không gian ở đó, và cũng vì đó là một nơi đủ sang trọng, yên tĩnh để anh có thể trò chuyện mà không bị làm phiền.

"Tuyệt vời! Cảm ơn anh trai nhé! Tối nay gặp anh!" Ngọc Trâm vui vẻ đáp lời rồi cúp máy.

Minh Khang đặt điện thoại xuống, cảm giác nhẹ nhõm pha lẫn lo lắng. Anh đã thành công bước đầu. Nhưng chặng đường phía trước, liệu anh có đủ dũng khí để đối mặt với những gì Ngọc Trâm sẽ nói? Hay những lời nói vô tư của cô bé sẽ càng xoáy sâu vào nỗi hối tiếc trong lòng anh? Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đã bắt đầu lên đèn, những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Một buổi tối đầy cảm xúc đang chờ đợi anh.

***

Tám giờ tối, tại nhà hàng "Bữa Tối Của Ký Ức", không gian sang trọng và ấm cúng bao trùm. Minh Khang đã đến sớm hơn hẹn một chút. Anh ngồi đối diện với Ngọc Trâm, xung quanh là những bộ bàn ghế gỗ tối màu được chạm khắc tinh xảo, những chiếc khăn trải bàn trắng tinh tươm và những lọ hoa tươi cắm những bông hồng nhung đỏ thắm. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn chùm pha lê và những ngọn nến lung linh trên mỗi bàn ăn tạo nên một bầu không khí lãng mạn, thanh lịch. Tiếng nhạc không lời du dương, nhẹ nhàng vang lên từ hệ thống loa ẩn, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhẹ của những thực khách xung quanh, tiếng thì thầm trò chuyện và tiếng dao dĩa lách cách, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm ái, một sự tĩnh lặng đáng mơ ước giữa lòng thành phố ồn ào. Mùi thức ăn cao cấp từ bếp, hương thơm nồng nàn của rượu vang đỏ và mùi hương hoa hồng thoang thoảng từ những lọ hoa tươi đan xen vào nhau, kích thích mọi giác quan.

Minh Khang nhìn Ngọc Trâm, em gái anh hôm nay ăn mặc rất thời trang và năng động, đúng như phong cách thường thấy của cô bé. Mái tóc ngắn nhuộm nâu hạt dẻ được tạo kiểu nhẹ nhàng, khuôn mặt trang điểm tự nhiên nhưng vẫn rạng rỡ. Ngọc Trâm cười tươi, đôi mắt lấp lánh sự vui vẻ khi nhìn thực đơn.

"Anh Khang, món Thái ở đây ngon lắm đó! Anh thử Pad Thai với Tom Yum nhé, đảm bảo chuẩn vị luôn!" Ngọc Trâm nhanh nhảu nói, giọng điệu lanh lảnh, tràn đầy năng lượng.

Minh Khang mỉm cười nhẹ. "Em cứ gọi món em thích đi. Anh ăn gì cũng được." Anh cố gắng tỏ ra thoải mái nhất có thể, nhưng bên trong lòng anh là một nỗi bồn chồn khó tả. Anh gắp một miếng gỏi xoài tôm tươi đặt vào đĩa của Ngọc Trâm, hành động chăm sóc quen thuộc của một người anh trai. "Dạo này công việc của em thế nào? Vẫn ổn chứ?"

"Dạ, công việc của em vẫn ổn anh ạ. Em vừa hoàn thành một dự án thiết kế nội thất cho một căn hộ penthouse ở quận 2, feedback từ khách hàng tốt lắm luôn. Em đang tính xin sếp tăng lương đây này!" Ngọc Trâm vui vẻ kể, đôi mắt sáng lên niềm tự hào. Cô bé luôn sôi nổi như vậy, luôn tràn đầy nhiệt huyết với những gì mình làm.

Minh Khang lắng nghe, thỉnh thoảng gật gù và đưa ra vài lời khuyên về công việc. Anh cố gắng kéo dài cuộc trò chuyện về những chủ đề chung, chờ đợi đúng thời điểm để khéo léo chuyển sang vấn đề chính. Anh biết, nếu anh quá vồ vập, Ngọc Trâm sẽ nghi ngờ. Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay, chiếc đồng hồ đắt tiền với mặt kính sapphire sáng bóng, kim giờ và kim phút chậm rãi quay. Thời gian cứ trôi, và nỗi sốt ruột trong lòng anh cũng dần tăng lên.

Sau khi món chính được dọn ra, Ngọc Trâm đã kể hết những câu chuyện vui vẻ về công việc, bạn bè. Đây chính là lúc. Minh Khang hít một hơi thật sâu. "À, mà dạo này anh thấy Yến Chi cũng ít đăng bài trên mạng xã hội hơn nhỉ. Em với Chi vẫn hay đi chơi chứ?" Anh cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất, như chỉ tình cờ nhắc đến.

Ngọc Trâm gắp một miếng Pad Thai cho vào miệng, nhai ngon lành. "Chị Chi ấy hả? Ôi, chị ấy bây giờ thì thôi rồi anh ơi! Khác hẳn ngày xưa luôn."

Tim Minh Khang thắt lại. "Khác hẳn là sao?" Anh hỏi, cố gắng giữ vẻ thờ ơ.

Ngọc Trâm đặt đũa xuống, đôi mắt cô bé ánh lên sự ngưỡng mộ. "Khác theo kiểu tốt hơn ấy anh. Ngày xưa chị Chi dù có vui vẻ cỡ nào thì em vẫn cảm nhận được một cái gì đó mong manh, một chút buồn ẩn sâu bên trong. Nhưng bây giờ thì khác. Chị ấy bây giờ rạng rỡ lắm, bình yên cực kỳ. Cứ như tìm được bến đỗ rồi ấy. Mỗi lần em gặp là thấy chị ấy cười suốt, cười từ trong ánh mắt luôn. Mà hình như có người chăm sóc chị ấy tốt lắm, em thấy chị ấy hay cười một mình, xong rồi cứ nhìn điện thoại tủm tỉm ấy. Trông hạnh phúc lắm cơ!"

Minh Khang cảm thấy một cú đánh mạnh vào lồng ngực. "Bến đỗ... người chăm sóc tốt... cười một mình..." Những từ ngữ đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, mỗi từ như một nhát dao cứa vào trái tim đang rỉ máu. Anh cố gắng nuốt xuống miếng Pad Thai đang nghẹn ứ trong cổ họng, vị chua cay của món ăn dường như biến thành vị đắng chát. Anh nhìn Ngọc Trâm, em gái anh vẫn vô tư, hồn nhiên kể về hạnh phúc của bạn mình, không hề hay biết rằng mỗi lời nói của cô bé đang xé nát hy vọng cuối cùng của anh.

"Vậy à... Vậy thì tốt quá rồi." Minh Khang cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nó méo xệch và gượng gạo. Anh gắp thêm một miếng tôm cho Ngọc Trâm, như một cách để che giấu sự căng thẳng đang xâm chiếm mình. "Anh thấy Chi cũng xứng đáng được hạnh phúc mà."

"Đúng rồi đó anh! Chị Chi bây giờ thay đổi nhiều lắm. Công việc ở Studio Sắc Màu cũng phát triển vượt bậc. Chị ấy còn học thêm mấy khóa học về quản lý, rồi đi du lịch nữa. Nói chung là mọi thứ đều rất suôn sẻ. Em nghĩ chị ấy tìm được đúng người rồi đó, một người có thể hiểu và trân trọng chị ấy," Ngọc Trâm tiếp tục, giọng điệu đầy tự nhiên. "À, mà anh biết không, dạo này chị Chi còn hay đến phòng gym nữa đó. Chị ấy bảo là muốn giữ gìn sức khỏe, nhưng em thấy là chị ấy muốn mình đẹp hơn cho ai đó thì đúng hơn ấy!" Ngọc Trâm khúc khích cười.

"Phòng gym sao?" Minh Khang lặp lại, ánh mắt anh hơi giãn ra. "Phòng gym nào vậy?" Anh chợt nhớ lại những lời đồn đại mơ hồ mà anh đã nghe được ở phòng gym gần Studio Sắc Màu. Liệu có sự trùng hợp nào không?

Ngọc Trâm vắt óc suy nghĩ một chút. "Để em nhớ xem nào... À, chị ấy hay đi ở cái phòng tập gần Studio Sắc Màu ấy anh. Hình như tên là 'FitLife' hay gì đó. Em cũng không nhớ rõ lắm. Nhưng chị ấy dạo này rất chăm chỉ tập luyện. Trông tràn đầy năng lượng luôn!"

Minh Khang gật đầu, cố gắng ghi nhớ cái tên "FitLife" vào đầu. Mảnh ghép cuối cùng đang dần hiện rõ. Những lời của Ngọc Trâm, dù không trực tiếp nhắc đến cái tên "Vinh" hay bất kỳ chi tiết cụ thể nào về mối quan hệ, nhưng lại là những bằng chứng rõ ràng nhất về một "bến đỗ" mới, về một người đàn ông đang chăm sóc cho Yến Chi. Sự bình yên và rạng rỡ của Yến Chi qua lời kể của Ngọc Trâm làm nổi bật sự đối lập nghiệt ngã với sự dằn vặt của Minh Khang. Anh đã luôn tin rằng anh cần phải hoàn thiện bản thân, phải đạt được "sự ổn định" trước khi yêu. Nhưng Yến Chi, cô gái sống theo cảm xúc, tin vào hiện tại, đã không chờ đợi điều kiện đủ đầy. Khi anh đang lao vào sự nghiệp, cô lại vừa kết thúc một mối tình sâu đậm. Khi anh bắt đầu mệt mỏi và khao khát tình yêu, cô lại đang yên ổn với cuộc sống độc thân. Và giờ đây, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng, đã đủ trưởng thành để hiểu rằng tình yêu không thể chờ đợi điều kiện đủ đầy, thì cô lại không còn chờ đợi anh nữa.

Cảm giác dawning dread (sự sợ hãi dần hiện rõ) bao trùm lấy Minh Khang. Anh biết, những lời của Ngọc Trâm đã xác nhận điều anh sợ hãi nhất. Yến Chi đã hạnh phúc, và hạnh phúc đó không có anh. Nỗi sốt ruột và sự khẩn cấp trong anh dâng lên tột độ. Anh không thể ngồi yên và nghe những lời bóng gió này nữa. Anh cần phải nhìn thấy bằng chính mắt mình, cần phải xác nhận sự thật nghiệt ngã này. Những lời của Ngọc Trâm về "bến đỗ" và "người chăm sóc tốt" cho Yến Chi đã thúc đẩy anh phải tìm cách trực tiếp xác nhận sự tồn tại của người đàn ông bên cạnh cô. Anh sẽ không bỏ cuộc, dù cho điều đó có nghĩa là anh phải đối mặt với một cuộc chạm trán đầy đau lòng.

Minh Khang đặt chiếc đũa xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng sắc lạnh trong không gian ấm cúng của nhà hàng. Anh nhìn Ngọc Trâm, mỉm cười một cách gượng gạo. "Anh hiểu rồi. Nghe em kể, anh thấy mừng cho Chi lắm." Anh nói, nhưng trong lòng anh là một cơn bão tố. "Thôi, mình ăn tiếp đi. Đồ ăn nguội mất." Anh gắp thêm một miếng Pad Thai, nhưng gần như không cảm nhận được hương vị.

Cái kim đồng hồ đeo tay vẫn tiếp tục quay, đều đặn, vô tình. Từng giây phút trôi qua là từng giây Minh Khang cảm thấy mình đang lún sâu hơn vào vực thẳm của sự hối tiếc và tuyệt vọng. Anh biết, anh không thể tiếp tục lẩn tránh hay dò hỏi gián tiếp nữa. Anh cần một cuộc đối mặt. Anh cần phải gặp Yến Chi, và có thể, là cả người đàn ông đang ở bên cạnh cô. Một lời tỏ tình đã quá muộn màng, hay một lời từ biệt không nói thành lời, đang chờ đợi anh phía trước.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free