Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 261: Lời Thì Thầm Giữa Những Người Bạn

Ánh đèn đường hắt qua tán lá cây bàng cổ thụ, vẽ lên vỉa hè những vệt sáng vàng cam loang lổ. Minh Khang hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại vị đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi từ món Pad Thai gượng ép, nhưng trái tim anh lại nặng trĩu hơn cả vị đắng đó. Những lời của Ngọc Trâm cứ vang vọng, xoáy sâu vào tâm trí anh như những mũi kim sắc nhọn, mỗi tiếng "hạnh phúc", mỗi từ "bến đỗ" đều là một nhát cứa. Anh biết, anh không thể tiếp tục lẩn tránh hay dò hỏi gián tiếp nữa. Anh cần một cuộc đối mặt. Anh cần phải gặp Yến Chi, và có thể, là cả người đàn ông đang ở bên cạnh cô. Một lời tỏ tình đã quá muộn màng, hay một lời từ biệt không nói thành lời, đang chờ đợi anh phía trước.

***

Đêm Sài Gòn mang một vẻ đẹp rất riêng, vừa ồn ã, vừa dịu dàng. Sau cuộc gặp gỡ với Ngọc Trâm vài ngày, Minh Khang thấy mình lạc vào một buổi họp mặt bạn bè cũ ở một quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc, nằm khuất trong con hẻm nhỏ gần khu trung tâm. Anh đến muộn, nhưng không khí náo nhiệt ở đây nhanh chóng bao trùm lấy anh, ít nhất là về mặt thể xác. Quán ốc đêm lúc nào cũng đông khách, những chiếc bàn nhựa thấp lè tè trải dài ra tận sát mép đường, san sát nhau. Tiếng xào nấu xèo xèo từ khu bếp mở, mùi hành phi thơm lừng, mùi ốc xào dừa béo ngậy, mùi bắp xào tép mỡ hành quyện lẫn trong không khí đặc quánh hơi người và tiếng cười nói ồn ào. Ánh đèn vàng ấm áp từ những bóng đèn treo lủng lẳng trên dây điện cũ kỹ, hắt xuống từng gương mặt rạng rỡ, từng nụ cười vô tư của những người bạn anh đã lâu không gặp.

Minh Khang tìm thấy nhóm của mình ở một góc khuất hơn một chút, gần bức tường gạch cũ kỹ phủ đầy rêu phong. Quang, bạn học cũ của anh, với dáng người hơi tròn và nụ cười xởi lởi đặc trưng, vẫy tay gọi. Trung, một anh chàng cao lớn, điển trai nhưng luôn có vẻ tinh nghịch, đang pha trò khiến cả nhóm cười rộ lên. Anh cố gắng đẩy những suy nghĩ nặng nề về Yến Chi sang một bên, nở một nụ cười xã giao và ngồi xuống chiếc ghế nhựa còn trống.

"Minh Khang! Lâu rồi không gặp, dạo này cậu thế nào?" Quang hớn hở, rót cho anh một ly trà đá mát lạnh, những viên đá va vào thành ly kêu lanh canh. Hơi lạnh từ ly trà thấm vào lòng bàn tay anh, mang theo một chút cảm giác tỉnh táo hiếm hoi.

"Vẫn vậy thôi, công việc bận rộn," Minh Khang đáp, giọng trầm ấm thường ngày của anh có chút mệt mỏi mà chính anh cũng không nhận ra. "Mấy cậu thì sao? Nhìn ai cũng phong độ, rạng rỡ thế này?" Anh đưa mắt nhìn quanh, cố gắng hòa nhập vào câu chuyện đang diễn ra, những câu chuyện về công việc, về gia đình, về những chuyến du lịch xa xôi.

Trung nhếch mép cười, nháy mắt: "Thôi đi ông nội, bớt nghiêm túc lại đi! Cậu lúc nào cũng 'công việc bận rộn'. Hay là bận... yêu đương?" Trung trêu chọc, đẩy nhẹ vào vai Minh Khang.

Một vài người bạn khác cũng cười theo, không khí càng thêm phần vui vẻ. Minh Khang chỉ cười nhạt, lắc đầu. "Làm gì có. Tình yêu thì cần sự ổn định, mà tôi thì vẫn đang trên con đường tìm kiếm sự ổn định đó." Anh nói, câu nói quen thuộc như một lời bào chữa đã in sâu vào tiềm thức. Nhưng trong lòng anh, câu nói đó giờ đây lại mang một vị chua xót lạ lùng. Anh đã luôn tin vào điều đó, tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Nhưng cái giá của sự ổn định mà anh theo đuổi, liệu có phải là chính hạnh phúc của mình?

Tiếng còi xe máy vút qua bên ngoài con hẻm, tiếng người bán hàng rong rao mời, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, đặc trưng của Sài Gòn về đêm. Minh Khang nhấp một ngụm trà đá, ánh mắt anh lướt qua những gương mặt bạn bè rạng rỡ. Anh cố gắng không nhìn vào điện thoại, nơi có thể có những gợi ý về Yến Chi, về cái tên "FitLife" mà Ngọc Trâm đã nhắc. Anh muốn gạt bỏ mọi thứ, để tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi này, khoảnh khắc được là một phần của đám đông vô tư lự. Nhưng tâm trí anh cứ lơ lửng, cứ miên man với những câu hỏi không lời đáp về Yến Chi, về cái "bến đỗ" mà cô đã tìm thấy. Anh gật đầu, cười nhạt, thỉnh thoảng thêm vào vài câu chuyện phiếm để không bị lạc lõng, nhưng sâu thẳm bên trong, một nỗi lo lắng vô hình vẫn âm ỉ cháy.

***

Trong lúc Minh Khang đang lơ đãng gắp một miếng chân gà sả tắc, vị chua cay mặn ngọt tan ra đầu lưỡi, anh nghe thấy giọng Quang phấn khích vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của anh.

"Này, tụi mày có thấy Yến Chi dạo này không?" Quang nói, giọng điệu đầy vẻ ngạc nhiên và ngưỡng mộ. "Lên đời hẳn ấy, xinh đẹp rạng rỡ, thần thái khác hẳn ngày xưa."

Cánh tay Minh Khang đang đưa lên gắp thức ăn chợt khựng lại giữa không trung. Mẩu chân gà rơi nhẹ xuống đĩa, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng sắc lạnh trong không gian ồn ào. Toàn bộ cơ thể anh như đông cứng lại, mọi giác quan bỗng chốc trở nên nhạy bén đến lạ thường. Tiếng xào nấu xèo xèo, tiếng cười nói ồn ào xung quanh dường như nhạt nhòa đi, chỉ còn giọng nói của Quang và sau đó là Trung, rõ mồn một như có ai đó bật công tắc khuếch đại.

Trung thêm vào, giọng điệu hơi cà khịa nhưng vẫn ẩn chứa sự vui mừng: "Tao cũng thấy! Mới hôm nọ lướt mạng, thấy hình nó đi đâu đó, trông hạnh phúc lắm. Nghe đồn là có 'bến đỗ' rồi, một anh nào đó chín chắn, trưởng thành lắm."

Máu trong huyết quản Minh Khang như ngừng chảy. Anh cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng đôi mắt anh dán chặt vào hai người bạn đang trò chuyện, từng lời nói như kim châm vào tim anh. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể, bất chấp hơi nóng phả ra từ những bếp ăn xung quanh và nhiệt độ ấm áp của đêm Sài Gòn. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nghe rõ từng từ, từng chi tiết dù nhỏ nhất, như thể chúng là những manh mối cuối cùng để anh giải mã một bí ẩn đang dày vò mình.

"Thề luôn," Quang tiếp tục, không hề hay biết về sự dằn vặt của Minh Khang. "Nhìn nó bây giờ không ai nghĩ từng trải qua đổ vỡ đâu. Đúng là con gái có tình yêu vào là khác hẳn!" Quang khẽ tặc lưỡi, vẻ mặt tràn đầy thán phục. "Nó bây giờ như một phiên bản hoàn toàn mới vậy, rạng rỡ, tự tin, không còn cái vẻ ưu tư, mong chờ như hồi xưa nữa."

Minh Khang cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. "Phiên bản mới..." Anh lẩm bẩm trong đầu, cụm từ đó như một mũi dao xoáy sâu vào vết thương lòng. Yến Chi của hiện tại, Yến Chi đã thay đổi, đã tìm thấy hạnh phúc, và hạnh phúc đó không có anh.

"Nghe đâu anh đó chiều chuộng lắm," Trung chen vào, nhấp một ngụm bia. "Thấy nó đăng ảnh đi workshop, đi du lịch suốt. Đúng là đúng người đúng thời điểm là đây chứ đâu!"

"Đúng người... đúng thời điểm...?" Minh Khang lặp lại trong tâm trí, từng chữ như những tiếng chuông tang ngân dài. Đây không phải là lần đầu tiên anh nghe cụm từ này, nhưng lần này, nó vang lên như một lời kết án, một sự thật nghiệt ngã mà anh không thể chối bỏ. Anh nhớ lại những lần gặp gỡ trước đây, những khoảnh khắc lỡ nhịp. Khi anh đang lao vào sự nghiệp, Yến Chi lại vừa kết thúc một mối tình sâu đậm. Khi anh bắt đầu mệt mỏi và khao khát tình yêu, cô lại đang yên ổn với cuộc sống độc thân. Và giờ đây, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng để yêu, đã đủ trưởng thành để hiểu rằng tình yêu không thể chờ đợi điều kiện đủ đầy, thì cô lại không còn chờ đợi anh nữa. Cô đã tìm thấy "đúng người, đúng thời điểm" của riêng mình, trong khi anh vẫn loay hoay với cái "phiên bản" đã lỗi thời của mình.

Minh Khang cảm thấy đầu óc quay cuồng, một cảm giác choáng váng ập đến. Tiếng cười nói của bạn bè, tiếng ly tách lanh canh, tiếng nhạc xập xình từ một quán bar gần đó, tất cả hòa quyện thành một âm thanh hỗn độn, nhấn chìm anh trong sự tuyệt vọng. Anh ước mình có thể bịt tai lại, ước mình chưa từng nghe thấy những lời này. Nhưng chúng đã ghim sâu vào tâm trí anh, không thể nào rũ bỏ. Anh nhìn Trung và Quang, hai người bạn vô tư vẫn đang tiếp tục câu chuyện, ánh mắt họ lấp lánh niềm vui khi nhắc về người bạn cũ.

Một người bạn khác, người mà Minh Khang không nhớ rõ tên, cũng góp lời: "Thấy nó có vẻ bình yên lắm, không còn vội vàng hay lo toan như trước nữa. Đúng là tìm được bến đỗ rồi, nhìn phát biết liền."

"Bình yên... không còn vội vàng... bến đỗ..." Những từ ngữ đó như những cú đấm liên tiếp giáng vào lồng ngực Minh Khang. Vậy ra đó là lý do cô ấy bình yên đến vậy? Không phải vì cô đơn, mà là vì đã có người bên cạnh? Không còn vẻ ưu tư, không còn mong chờ, bởi vì cô đã tìm thấy điều cô tìm kiếm. Minh Khang cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ đang dần xâm chiếm anh. Nỗi sợ hãi về sự muộn màng. Nỗi hối tiếc về những gì anh đã bỏ lỡ, những cơ hội anh đã để tuột khỏi tay vì cái lý tưởng "ổn định rồi mới xứng đáng yêu" của mình.

Anh nhớ lại những lần Yến Chi nhìn anh, ánh mắt chất chứa biết bao điều chưa nói. Anh nhớ lại cái lần gặp đầu tiên, khi cô nói "Em cảm thấy anh chưa sẵn sàng". Và anh, với sự kiêu hãnh của tuổi trẻ, đã tin rằng mình sẽ có cả đời để sẵn sàng. Anh đã sai. Sai lầm đến mức không thể cứu vãn. Sự bình yên và hạnh phúc của Yến Chi được bạn bè nhắc đến càng làm nổi bật sự đối lập nghiệt ngã với sự dằn vặt của Minh Khang. Anh đã luôn nghĩ rằng thời gian là vô tận, nhưng giờ đây, anh nhận ra thời gian đã không chờ đợi anh. Nó đã đưa Yến Chi đến một bến đỗ khác, một phiên bản hạnh phúc mà không có sự hiện diện của anh.

Nỗi sợ hãi dần chuyển thành một cơn đau nhói, lan tỏa khắp lồng ngực. Anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên hơi thở, khiến anh khó khăn khi hít vào. Những lời đồn về "người đàn ông chín chắn, trưởng thành" và "bến đỗ" của Yến Chi trực tiếp báo hiệu sự xuất hiện và vai trò của Thế Vinh, dù không được gọi tên, nhưng đã hiện hữu như một đối thủ vô hình, một mối đe dọa thực sự cho hy vọng mong manh cuối cùng của Minh Khang. Anh biết, anh không thể ngồi đây và nghe những lời bóng gió này nữa. Anh cần phải nhìn thấy bằng chính mắt mình, cần phải xác nhận sự thật nghiệt ngã này, dù nó có đau đớn đến mấy.

***

Minh Khang đứng dậy một cách đột ngột, tiếng ghế nhựa cọ xát vào nền gạch nghe chói tai giữa không gian ồn ào. Anh nói vội lời chào tạm biệt, lý do có việc gấp được thốt ra một cách gượng gạo và không tự nhiên. Anh không buồn đợi câu trả lời của bạn bè, chỉ biết mình cần phải thoát khỏi nơi đây, thoát khỏi những lời nói đang ám ảnh anh như một lời nguyền. Anh bước đi như người mất hồn, bỏ lại sau lưng những ánh mắt ngạc nhiên của Trung và Quang, những người bạn vô tư không thể hiểu được cơn bão tố đang càn quét trong lòng anh.

Con đường Sài Gòn về khuya vẫn tấp nập, những dòng xe máy nối đuôi nhau vun vút trên đường, ánh đèn pha rạch ngang màn đêm. Tiếng còi xe inh ỏi, ánh đèn đường vàng vọt hắt lên những tòa nhà cao tầng lấp lánh, nhưng tất cả chỉ khiến Minh Khang cảm thấy cô đơn và lạc lõng hơn bao giờ hết. Mùi khói bụi, mùi xăng xe và hơi nóng còn sót lại từ ban ngày quyện lẫn vào không khí, tạo nên một sự ngột ngạt khó tả. Anh không biết mình sẽ đi đâu, chỉ biết mình cần phải thoát khỏi những lời nói đó, thoát khỏi cảm giác nghẹt thở đang bủa vây.

'Có người yêu rồi... chín chắn, trưởng thành... hạnh phúc lắm... bến đỗ rồi... đúng người đúng thời điểm...' Những cụm từ đó cứ xoáy đi xoáy lại trong đầu anh, mỗi lần một rõ ràng, một sắc nét hơn, như những mũi khoan xuyên thẳng vào trái tim anh. Anh cảm thấy một cơn đau thắt dữ dội nơi lồng ngực, một sự thật nghiệt ngã đang dần hiện rõ, không thể chối cãi.

Minh Khang bước đi nhanh vội vã, không quan tâm đến những ánh mắt tò mò của người qua đường. Từng bước chân anh nặng trĩu, như thể đang mang trên vai cả một gánh nặng của sự hối tiếc. Anh nhận ra sự vô tư, vui vẻ của bạn bè khi nhắc đến Yến Chi tương phản gay gắt với sự đau khổ, dằn vặt của chính anh. Họ chỉ thấy một Yến Chi hạnh phúc, rạng rỡ, một Yến Chi đã tìm thấy bến đỗ. Còn anh, anh thấy một phiên bản của Yến Chi mà anh đã bỏ lỡ, một phiên bản mà anh đã từng có cơ hội được là một phần trong đó.

'Vậy ra đó là lý do cô ấy bình yên đến vậy?' Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm run rẩy. 'Không phải vì cô đơn, mà là vì đã có người bên cạnh? Anh đã quá chậm trễ rồi sao, Minh Khang?' Anh nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cố gắng xua đi hình ảnh Yến Chi tươi cười bên một người đàn ông khác, hình ảnh mà anh chưa từng thấy nhưng đã được vẽ nên quá rõ ràng qua lời kể của bạn bè. Nỗi tuyệt vọng và quyết tâm 'phải xác nhận sự thật' của Minh Khang dâng lên tột độ, đẩy anh đến bờ vực của một quyết định táo bạo.

Anh nhớ lại những lời Ngọc Trâm nói về phòng gym "FitLife" gần Studio Sắc Màu. Liệu có phải nơi đó anh sẽ tìm thấy mảnh ghép còn thiếu, mảnh ghép về "người đàn ông chín chắn, trưởng thành" đó? Sự bình yên và hạnh phúc của Yến Chi được bạn bè nhắc đến sẽ làm tăng thêm sự đau đớn cho Minh Khang khi anh đối mặt với cô trong lần gặp thứ tư, lần gặp mà anh biết sẽ không còn là sự tình cờ nữa, mà là một cuộc đối đầu với chính số phận của mình.

Anh dừng lại bên một gốc cây cổ thụ lớn, tựa lưng vào thân cây sần sùi, thở dốc. Ánh đèn đường lấp loáng hắt lên khuôn mặt anh, để lộ vẻ tiều tụy và đôi mắt sâu hoắm đầy suy tư. Mùi hoa sữa thoang thoảng trong gió đêm, mang theo một chút dịu dàng, nhưng không thể xoa dịu được trái tim đang tan nát của anh. Anh đã luôn tin rằng mình cần phải có mọi thứ, phải ổn định, phải thành công, rồi tình yêu sẽ tự khắc đến. Nhưng Yến Chi, cô gái sống theo cảm xúc, tin vào hiện tại, đã không chờ đợi điều kiện đủ đầy. Cô đã chọn sống, chọn yêu, chọn hạnh phúc theo cách của riêng mình, trong khi anh vẫn mải miết chạy theo những mục tiêu vô hình.

"Sự ổn định... và cái giá của nó," Minh Khang lẩm bẩm, giọng nói khản đặc. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm Sài Gòn, nơi những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt, hay những lời nhắc nhở về những cơ hội đã mất. Anh biết, anh không thể tiếp tục đứng yên như thế này. Anh cần phải hành động. Anh cần phải tìm ra sự thật, dù cho sự thật đó có nghiệt ngã đến mức nào. Một cuộc chạm trán đầy đau lòng đang chờ đợi anh phía trước, và anh, Minh Khang, đã sẵn sàng đối mặt với nó, dù biết rằng trái tim mình sẽ phải trả một cái giá quá đắt.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free