Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 262: Chỉ Vừa Mới Rời Đi
Minh Khang bước đi trên con đường Sài Gòn về khuya, những lời nói của bạn bè cứ xoáy sâu vào tâm trí anh như những lưỡi dao sắc lạnh, khắc khoải mãi không thôi. “Có người yêu rồi… chín chắn, trưởng thành… hạnh phúc lắm… bến đỗ rồi… đúng người đúng thời điểm…” Anh cảm thấy cả thành phố như đang quay cuồng quanh mình, những ánh đèn neon nhấp nháy như chế giễu sự chậm trễ của anh. Anh đã tựa lưng vào gốc cây cổ thụ, mùi hoa sữa dịu dàng trong gió đêm không thể xoa dịu trái tim đang tan nát của anh. Anh biết, anh không thể tiếp tục đứng yên như thế này. Anh cần phải hành động, phải tìm ra sự thật, dù cho sự thật đó có nghiệt ngã đến mức nào. “Sự ổn định… và cái giá của nó,” anh lẩm bẩm, một câu nói mà anh đã từng tin tưởng tuyệt đối, giờ đây lại mang theo một vị đắng chát không thể nào nuốt trôi. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình, hay những lời nhắc nhở về những cơ hội đã mất. Một quyết định mạnh mẽ nảy nở trong lòng anh, một sự thôi thúc không thể cưỡng lại. Anh sẽ không để mọi thứ trượt khỏi tầm tay mình một lần nữa. Anh sẽ tìm cô, sẽ xác nhận.
Ngày hôm sau, Minh Khang thức dậy với một quyết tâm lạ thường. Anh không còn vẻ thờ ơ, mệt mỏi như những ngày qua. Thay vào đó là một sự tập trung cao độ, gần như ám ảnh. Anh nhớ lại những lần Yến Chi nhắc đến quán cà phê ‘Dấu Chân Mưa’, nơi cô thường ngồi đọc sách, vẽ phác thảo hay đơn giản là ngắm mưa qua khung cửa kính. Anh quyết định sẽ bắt đầu từ đó.
Khoảng chiều muộn, khi nắng đã bắt đầu nhạt dần và thành phố chuẩn bị khoác lên mình tấm áo của hoàng hôn, Minh Khang lái xe đến con hẻm nhỏ quen thuộc. Quán cà phê ‘Dấu Chân Mưa’ vẫn hiện hữu ở đó, tĩnh lặng và trầm mặc như một góc ký ức. Đó là một ngôi nhà ống cổ được cải tạo khéo léo, giữ lại vẹn nguyên nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ với những bức tường rêu phong và ban công sắt uốn lượn. Anh đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, tiếng chuông gió khẽ khàng ngân lên chào đón. Bên trong, không gian ấm cúng bao trùm lấy anh. Nội thất chủ yếu là gỗ tối màu, những chiếc bàn, ghế cổ kính được sắp xếp ngay ngắn. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, hắt lên hàng trăm bức tranh ảnh cũ kỹ, những giá sách chất đầy những cuốn tiểu thuyết đã ngả màu thời gian. Không khí thoang thoảng mùi cà phê rang xay đặc trưng, quyện lẫn với hương bánh ngọt mới ra lò và chút hương hoa nhài thoảng qua từ khu vườn nhỏ sau nhà. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những cuộc trò chuyện thì thầm đủ để tạo nên một không gian riêng tư nhưng không hề cô độc.
Minh Khang bước vào, ánh mắt anh quét nhanh khắp các góc quán, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Trái tim anh đập thình thịch, một sự hồi hộp xen lẫn lo âu. Anh chọn một chiếc bàn khuất ở góc, cạnh khung cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm, nơi Yến Chi có lẽ sẽ thích ngồi. Anh cố gắng trông thật tự nhiên, mặc dù mỗi thớ thịt trên cơ thể anh đều căng cứng. Một barista trẻ với mái tóc được tạo kiểu gọn gàng và chiếc tạp dề màu cà phê tiến lại gần. Đó là Duy, anh nhận ra. Duy có một hình xăm nhỏ trên cổ tay, một chi tiết mà anh nhớ Yến Chi đã từng khen là rất nghệ thuật.
“Anh Khang, vẫn cà phê đen đá như mọi khi ạ?” Duy hỏi, nụ cười thân thiện nở trên môi. Giọng nói của cậu ta tự nhiên và dễ chịu, như thể họ là những người bạn thân thiết.
Minh Khang gật đầu, cố gắng giữ cho giọng nói mình thật bình thản. “Đúng vậy. Cảm ơn em.” Anh đưa mắt nhìn quanh thêm một lần nữa, nỗi thất vọng bắt đầu len lỏi. Cô không có ở đây.
Duy quay lưng đi pha chế. Minh Khang hít một hơi thật sâu, vị cà phê đắng ngấm vào từng tế bào khứu giác. Anh nhìn xuống chiếc bàn gỗ, những vết xước thời gian hằn sâu trên đó như những câu chuyện chưa kể. Bỗng, ánh mắt anh dừng lại ở một vật thể nhỏ vắt hờ trên lưng ghế đối diện. Một chiếc khăn lụa mỏng màu xanh nhạt, với họa tiết hoa nhỏ li ti. Chiếc khăn đó… anh đã thấy Yến Chi đeo rất nhiều lần. Tim anh chợt lỗi nhịp.
“Duy!” Minh Khang gọi khẽ, giọng anh hơi run.
Duy quay lại, mang theo ly cà phê đen đá đặt xuống bàn. “Anh Khang cần gì ạ?”
Minh Khang chỉ vào chiếc khăn. “Chiếc khăn này… có phải của Yến Chi không?”
Duy nhìn theo hướng tay anh, cười nhẹ. “À, đúng rồi ạ! Chị Chi vừa mới về cách đây chưa lâu. Chị ấy để quên chiếc khăn này trên ghế. May mà em còn nhớ mặt chị ấy nên định lát nữa sẽ nhắn tin báo chị ấy quay lại lấy. Anh Khang quen chị Chi ạ?”
Từng lời của Duy như những nhát dao cứa vào lòng Minh Khang. “Vừa mới về…” “Cách đây chưa lâu…” Anh đã chậm rồi sao? Lại một lần nữa. Nỗi thất vọng dâng lên cuồn cuộn, nhưng anh cố nén lại. “Ừ, anh quen. Em không cần nhắn đâu, anh sẽ mang về giúp cô ấy.” Minh Khang nói, giọng anh nghe xa xăm. Anh vươn tay cầm lấy chiếc khăn. Chất lụa mềm mại, mát lạnh chạm vào đầu ngón tay, nhưng anh vẫn cảm nhận được một chút hơi ấm còn vương lại, như thể Yến Chi chỉ vừa mới rời đi, hơi ấm cơ thể cô vẫn còn lưu lại trên từng sợi vải. Mùi hương dịu nhẹ, quen thuộc của cô phảng phất, khiến lồng ngực anh quặn thắt. Chiếc khăn như một mảnh ghép, một dấu vết mờ nhạt của sự hiện diện vừa qua của cô, đủ để anh cảm nhận được cô đã ở rất gần, nhưng cũng đủ để nhấn chìm anh vào cảm giác hụt hẫng.
Anh ngồi đó, nhìn chằm chằm vào ly cà phê đen đá, vị đắng của nó không thể sánh bằng vị đắng trong lòng anh. Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng, nhưng giờ đây nó chỉ nghe như một bản tình ca buồn, kể về những cuộc gặp gỡ lỡ làng. “Chỉ vừa mới rời đi…” Anh tự nhủ, lặp lại những lời đó trong tâm trí, như một câu thần chú nghiệt ngã. Anh đã hy vọng, đã mong chờ, đã tự nhủ rằng lần này anh sẽ không lỡ nữa. Nhưng định mệnh trớ trêu vẫn trêu đùa anh, để anh chỉ chạm vào những mảnh vụn của sự hiện diện, chứ không phải là chính cô. Chiếc khăn lụa trong tay anh như một bằng chứng sống động cho sự thật cay đắng đó, một lời nhắc nhở rằng anh luôn chậm một bước. Anh siết chặt chiếc khăn, tựa hồ muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng của cô, dù biết rằng đó chỉ là một ảo ảnh. Anh ngẩng đầu nhìn Duy đang bận rộn sau quầy, cậu barista trẻ tuổi vô tư không hề hay biết về cơn bão tố đang càn quét trong lòng vị khách hàng trầm tĩnh này. Sự bình yên của quán cà phê, những nụ cười thân thiện, tất cả đều tương phản gay gắt với sự hỗn loạn trong tâm hồn Minh Khang. Anh biết, anh không thể tìm thấy Yến Chi ở đây hôm nay.
***
Rời khỏi quán cà phê ‘Dấu Chân Mưa’ với chiếc khăn lụa trong tay, nỗi thất vọng của Minh Khang không hề vơi bớt mà càng trở nên nặng nề hơn. Anh lái xe một cách vô định trên những con phố Sài Gòn đang lên đèn. Ánh sáng vàng vọt từ những cột đèn cao áp, những dòng xe tấp nập, những cửa hàng rực rỡ sắc màu, tất cả đều lướt qua mắt anh như những thước phim quay chậm, mờ nhạt và vô nghĩa. Anh nhớ lại lời Ngọc Trâm đã nói, rằng Yến Chi dạo này rất thích đi xem triển lãm nghệ thuật. Lòng anh chợt nhen nhóm một tia hy vọng mong manh. Có lẽ, đó là nơi duy nhất anh còn có thể tìm thấy cô. Anh nhớ rằng Yến Chi từng chia sẻ về một Phòng Triển Lãm Nghệ Thuật Đương Đại mới mở ở quận 1, nơi cô rất muốn ghé thăm.
Đến tối, Minh Khang đậu xe trước Phòng Triển Lãm Nghệ Thuật Đương Đại. Kiến trúc của nơi này hoàn toàn khác biệt so với quán cà phê vintage ban chiều. Nó mang một vẻ hiện đại, tối giản, với những bức tường trắng tinh khôi và trần nhà cao vút. Sàn nhà bằng bê tông được đánh bóng loáng, phản chiếu ánh sáng từ hệ thống chiếu sáng chuyên nghiệp, làm nổi bật từng tác phẩm nghệ thuật được trưng bày. Không khí bên trong thanh bình và tĩnh lặng một cách lạ thường, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người thưởng lãm và tiếng xì xào bình luận khe khẽ, đôi khi là tiếng nhạc ambient không lời du dương, mơ hồ. Mùi sơn mới, mùi gỗ và mùi giấy đặc trưng của một không gian nghệ thuật hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự thư thái, chiêm nghiệm. Minh Khang mua vé vào cửa, tim anh lại đập nhanh một nhịp. Anh tự nhủ, “Cô ấy thích phong cách này. Chắc chắn sẽ đến xem.”
Anh đi vòng quanh các khu vực trưng bày, ánh mắt anh không tập trung vào từng nét cọ, từng khối hình, mà chỉ chăm chú tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Anh nhìn vào những bức tranh trừu tượng, những tác phẩm điêu khắc độc đáo, cố gắng hình dung ra Yến Chi sẽ đứng trước tác phẩm nào, với ánh mắt say mê và nụ cười nhẹ. Anh đi qua một bức tranh khổ lớn, với những gam màu trầm ấm, miêu tả một vùng đất hoang sơ nhưng tràn đầy sức sống. Bức tranh có tên là ‘Vùng Bình Yên’. Lạ lùng thay, anh cảm thấy một sự kết nối nào đó, một linh cảm rằng Yến Chi sẽ rất thích nó. Cô luôn tìm kiếm sự bình yên, anh biết.
Minh Khang dừng lại trước bức tranh, anh đứng đó khá lâu, như thể đang đợi chờ một phép màu. Một nhân viên triển lãm đi ngang qua, thấy anh đứng trầm ngâm, liền hỏi: “Anh có muốn biết thêm thông tin về tác phẩm này không ạ?”
Minh Khang quay sang, trong đầu anh chợt lóe lên một ý nghĩ. “À… tôi có một người bạn rất yêu nghệ thuật, cô ấy tên là Yến Chi. Cô ấy có ghé qua đây chưa nhỉ?” Anh cố gắng nói một cách tự nhiên nhất có thể, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trong ánh mắt anh.
Người nhân viên mỉm cười. “À, cô Yến Chi ạ? Cô ấy là khách quen của chúng tôi. Cô ấy vừa ghé chiều nay để xem trước vài tác phẩm mới, trước giờ khai mạc chính thức. Có vẻ cô ấy rất thích bức ‘Vùng Bình Yên’ này. Cô ấy đã đứng đây rất lâu, còn chụp vài bức ảnh nữa.”
“Vừa ghé chiều nay…” Lời nói của nhân viên lại một lần nữa như tiếng sét đánh ngang tai Minh Khang. Anh lại đến chậm một bước nữa rồi. Thậm chí cô còn thích đúng bức tranh mà anh linh cảm. Nỗi thất vọng tràn ngập, trộn lẫn với một chút cay đắng. Anh tưởng mình đã có thể bắt kịp cô, nhưng dường như cô vẫn luôn đi trước anh một bước chân vô hình. Anh cảm nhận được sự hiện diện của cô ở đó, vẫn còn vương vấn trong không khí, trên từng góc tường, trên từng nét cọ của bức tranh ‘Vùng Bình Yên’ mà cô đã say mê. Nhưng cô lại không ở đó để anh có thể nhìn thấy, chạm vào hay nói một lời.
Minh Khang gật đầu, cố gắng che giấu sự chán nản. “Vậy à… cảm ơn cô.” Anh quay lại nhìn bức tranh, ‘Vùng Bình Yên’. Liệu có phải, cô đã tìm thấy ‘vùng bình yên’ của riêng mình rồi chăng? Một vùng bình yên mà không có anh. Ý nghĩ đó cứa vào lòng anh, khiến anh cảm thấy trống rỗng và hụt hẫng. Anh đứng đó, giữa không gian tràn ngập nghệ thuật và sự chiêm nghiệm, nhưng tâm hồn anh lại chìm trong sự xáo động và nỗi tiếc nu���i khôn nguôi. Ánh sáng từ những chiếc đèn chiếu rọi lên tác phẩm, nhưng không thể xua tan bóng tối trong lòng anh. Minh Khang rời khỏi phòng triển lãm, mang theo một cảm giác thất bại cay đắng. Những dấu vết của Yến Chi vẫn hiện hữu, rõ ràng đến mức ám ảnh, nhưng cô lại mãi mãi nằm ngoài tầm với của anh. Chiếc khăn lụa trong túi áo anh, cùng với lời nói về bức tranh ‘Vùng Bình Yên’ như những minh chứng không thể chối cãi cho sự trớ trêu của thời điểm.
***
Đêm đã khuya, Sài Gòn vẫn rực rỡ ánh đèn như một viên ngọc không ngủ, nhưng Minh Khang cảm thấy mình đang chìm trong một sự tĩnh lặng đến ghê người. Anh trở về căn penthouse của mình, không gian rộng lớn, hiện đại và tối giản bỗng trở nên trống trải đến đáng sợ. Căn hộ của anh được thiết kế với phong cách sang trọng bậc nhất, với những tấm kính cường lực từ sàn đến trần nhà, cho phép anh ngắm nhìn toàn cảnh thành phố lung linh ánh điện. Nội thất nhập khẩu đắt tiền, tông màu trầm chủ đạo, tất cả đều toát lên vẻ đẳng cấp và sự thành công mà anh đã dày công xây dựng. Tiếng nhạc không lời cổ điển mà anh thường mở để thư giãn giờ đây nghe như một bản giao hưởng cô độc, tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính cao vút, tiếng nước chảy đều đều từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự tĩnh mịch, quạnh hiu trong lòng anh. Mùi hương gỗ quý, mùi nước hoa nam tính phảng phất, nhưng không thể xua đi cái không khí lạnh lẽo bao trùm lấy anh.
Minh Khang cởi áo khoác, ném xuống chiếc ghế sofa da đen. Anh bước đến quầy bar mini, rót một ly rượu vang đỏ. Vị chát nhẹ của rượu lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không thể làm tê liệt được những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu anh. Anh đứng bên khung cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những khối pha lê, những con đường là dòng sông ánh sáng không ngừng chảy. Anh đã từng mơ ước về một cuộc sống như thế này, một cuộc sống ổn định, thành công, nơi anh có thể vươn tay chạm tới mọi thứ mình muốn. Nhưng giờ đây, khi đã đạt được tất cả, anh lại thấy một khoảng trống mênh mông trong trái tim mình.
“Chỉ vừa mới rời đi… Luôn là như vậy. Mình luôn chậm một bước,” anh tự nhủ, giọng nói nội tâm khản đặc. Nỗi ám ảnh của sự “muộn màng” cứ bám riết lấy anh, như một cái bóng không thể nào xua đi. Từ quán cà phê đến phòng triển lãm, anh đều chỉ tìm thấy những dấu vết mờ nhạt của Yến Chi, những mảnh ghép rời rạc về cuộc sống của cô. Những lời của Ngọc Trâm và bạn bè về ‘bến đỗ’ của Yến Chi lại văng vẳng bên tai anh. “Bình yên… hạnh phúc… có người yêu rồi… chín chắn, trưởng thành…” Mỗi từ một lần lại ghim sâu vào tâm trí anh, khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Anh đã theo đuổi sự “ổn định” bằng mọi giá, nhưng cái giá anh phải trả lại quá đắt: anh đã đánh mất cơ hội được ở bên Yến Chi, đánh mất “phiên bản” mà cô đã từng muốn nắm tay.
Anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm thấy cơn đau nhức lan tỏa. Anh đã cố gắng tạo ra những cuộc gặp gỡ “tình cờ”, nhưng tất cả đều thất bại thảm hại. Dường như có một bức tường vô hình ngăn cách anh với cô, một bức tường được dựng nên bởi chính thời gian và những lựa chọn của anh. Chiếc khăn lụa của Yến Chi vẫn nằm trong túi áo khoác của anh, một vật phẩm nhỏ bé nhưng lại mang theo một sức nặng tình cảm không tưởng. Anh lấy nó ra, vuốt ve từng nếp vải. Mùi hương dịu nhẹ của cô vẫn còn vương vấn, một sự tra tấn ngọt ngào. Anh muốn gọi cho cô, muốn hỏi cô về chiếc khăn, muốn tìm một lý do để nói chuyện. Nhưng rồi, anh lại chần chừ. Anh sợ. Sợ phải đối mặt với sự thật rằng cô đã thực sự tìm thấy hạnh phúc bên một người khác, sợ phải nghe thấy giọng nói bình yên của cô, giọng nói mà anh đã không còn có thể làm lay động.
Minh Khang đặt chiếc khăn xuống bàn, bên cạnh ly rượu vang đỏ. Anh cầm điện thoại lên, lướt qua danh bạ, ngón tay anh dừng lại ở số của Yến Chi. Anh nhìn chằm chằm vào cái tên ấy, trái tim anh đập mạnh. Có lẽ, anh nên gọi. Gọi và hỏi thẳng. Nhưng rồi, anh lại bỏ điện thoại xuống, một ánh mắt kiên quyết hơn bao giờ hết hiện lên trong đôi mắt sâu thẳm của anh. Chiến lược “tình cờ” đã thất bại. Anh không thể tiếp tục lãng phí thời gian và năng lượng vào những cuộc tìm kiếm vô vọng như thế này. Anh cần một cách tiếp cận khác, trực tiếp hơn, táo bạo hơn. Anh không thể cứ để những “dấu vết” mờ nhạt của cô ám ảnh mình. Anh cần phải đối mặt với Yến Chi, đối mặt với “bến đỗ” mới của cô, dù cho sự thật đó có đau đớn đến mức nào. “Không thể cứ thế này được. Phải có cách khác,” anh lẩm bẩm, âm thầm tuyên bố một quyết định trọng đại. Một cuộc chạm trán trực diện, không còn là những cuộc lỡ làng nữa, đang chờ đợi anh phía trước.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.