Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 272: Bóng Tối Sau Màn Hình
Minh Khang đứng lặng giữa căn penthouse, điện thoại vẫn còn ấm trong tay sau cuộc gọi với Hoàng Nam. Từ "quá muộn" cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một bản án vô hình. Anh đã cố gắng giữ giọng bình tĩnh, cố gắng biện minh cho mọi thứ, nhưng sâu thẳm bên trong, anh biết mình đã thất bại. Hoàng Nam đã không phán xét, nhưng những câu hỏi của người bạn thân lại đâm sâu hơn bất kỳ lời chỉ trích nào. Anh cần một lời khẳng định, một sự thật rõ ràng, dù nó có nghiệt ngã đến đâu, để chấm dứt sự dằn vặt này. Anh không thể tiếp tục sống trong sự mơ hồ, trong những mảnh ghép ký ức và những lời biện hộ yếu ớt nữa.
Đêm đã về khuya, thành phố bên ngoài cửa kính vẫn lấp lánh ánh đèn, nhưng đối với Minh Khang, mọi thứ chỉ là một mảng mờ đục, vô nghĩa. Anh bước đến bàn làm việc, nơi chiếc laptop vẫn mở, chờ đợi. Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi và đôi mắt sâu thẳm. Ly rượu vang đỏ anh rót từ nãy vẫn còn nguyên trên bàn, sánh đỏ như máu, nhưng anh không có tâm trí để nhấp một ngụm. Mùi gỗ quý từ chiếc bàn làm việc, mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, tất cả đều trở nên xa lạ, không thể xoa dịu tâm hồn đang hỗn loạn của anh.
Anh ngồi xuống, ngón tay do dự lướt trên bàn phím. Sự lo sợ len lỏi trong từng tế bào, nhưng nỗi ám ảnh về Yến Chi và người đàn ông kia còn lớn hơn. Anh gõ tên Yến Chi vào thanh tìm kiếm, rồi thêm tên "Thế Vinh" – cái tên anh đã vô tình nghe được tại triển lãm, cái tên giờ đây giống như một lưỡi dao cứa vào từng thớ thịt trong tim anh. Hàng loạt kết quả hiện ra. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng cứng, rồi bắt đầu lướt.
Đầu tiên là Yến Chi. Trang cá nhân của cô không quá phô trương, nhưng những bài đăng gần đây lại mang một sắc thái khác hẳn. Không còn là những bức ảnh đơn lẻ với góc chụp nghệ thuật, hay những dòng trạng thái ẩn ý về cuộc sống độc lập. Thay vào đó, có những bức ảnh cô cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh niềm vui, bên cạnh một người đàn ông. Chính là Thế Vinh. Họ chụp ảnh cùng nhau ở một quán cà phê nhỏ, ấm cúng. Anh ta nhẹ nhàng đặt tay lên eo cô, ánh mắt nhìn cô đầy trìu mến. Một bức khác, họ đang dạo bước trên một con phố cổ, ánh nắng chiều tà đổ dài, Yến Chi nghiêng đầu tựa vào vai anh ta, nụ cười hạnh phúc không che giấu. Cả hai đều trông rất tự nhiên, rất thoải mái.
Minh Khang siết chặt chuột, từng hình ảnh như một nhát đâm thẳng vào tim anh. "Không thể nào... phải có một lý do khác..." Anh tự nhủ, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích khác. "Có thể chỉ là bạn bè thân thiết. Yến Chi luôn là người cởi mở, dễ tạo thiện cảm." Nhưng lý trí anh thì thầm một sự thật phũ phàng: những cử chỉ đó, những ánh mắt đó, không phải là của bạn bè. Đó là của những người đang yêu. Cái cách Yến Chi cười, cái ánh sáng trong mắt cô, nó không giống bất kỳ nụ cười nào anh từng thấy khi họ bên nhau. Nó bình yên hơn, sâu lắng hơn, như thể cô đã tìm thấy một bến đỗ an toàn sau bao nhiêu sóng gió.
Anh chuyển sang trang cá nhân của Thế Vinh. Thông tin công khai cho thấy anh ta là một giám đốc quỹ đầu tư có tiếng. Hồ sơ rất ấn tượng, những bài báo về thành tựu của anh ta trong giới tài chính. Ngoại hình chững chạc, gương mặt điềm tĩnh, ánh mắt sắc sảo nhưng cũng rất ấm áp khi nhìn Yến Chi. Minh Khang cảm thấy một nỗi ghen tị cháy bỏng, một sự bất lực trào dâng. Anh đã dành cả tuổi trẻ để xây dựng sự nghiệp, để "ổn định" trước khi dám nghĩ đến tình yêu, và giờ đây, một người đàn ông khác đã đến, mang đến cho Yến Chi tất cả những gì anh đã từng hứa hẹn sẽ mang đến, nhưng anh lại chậm chân.
"Mình đã bỏ lỡ điều gì?" Anh thầm hỏi, giọng nói khô khốc. Anh lướt qua những bình luận trên ảnh, những lời chúc phúc từ bạn bè của Yến Chi. "Trông hai bạn đẹp đôi quá!", "Hạnh phúc nhé Yến Chi!", "Cuối cùng cũng tìm được một nửa đích thực rồi!" Từng lời chúc ấy như những mũi kim châm vào da thịt, khẳng định mọi thứ anh đã cố gắng phủ nhận. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh thành công, chỉ cần anh có đủ mọi thứ, Yến Chi sẽ ở đó, chờ đợi anh. Nhưng giờ đây, cô đã có một cuộc sống riêng, một hạnh phúc riêng, và anh không phải là một phần trong đó.
Sự ám ảnh khiến anh không thể ngừng lại. Anh tìm kiếm các bài viết cũ của Yến Chi, cố gắng truy tìm dấu vết của Thế Vinh từ bao giờ. Anh phát hiện ra những tương tác nhỏ, những lượt thích, những bình luận ngắn gọn từ Thế Vinh trên các bài đăng của Yến Chi từ vài tháng trước, rồi dần dần trở nên thường xuyên hơn. Mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên, từ tốn, không ồn ào. Đó không phải là một tình yêu sét đánh, mà là một quá trình vun đắp, một sự đồng điệu dần hình thành, mà Minh Khang, trong sự mải mê với sự nghiệp của mình, đã hoàn toàn bỏ lỡ.
Anh cảm thấy mình như một kẻ xâm nhập, đang lén lút nhìn trộm vào một thế giới mà anh không thuộc về. Cảm giác tội lỗi lẫn lộn với nỗi đau đớn và sự hối tiếc tột độ. Anh đã đánh đổi tình yêu, đánh đổi những khoảnh khắc quý giá để đổi lấy cái gọi là "sự ổn định", và giờ đây, cái giá phải trả là sự trống rỗng đến tận cùng. Ánh sáng xanh từ màn hình vẫn hắt lên khuôn mặt anh, phản chiếu đôi mắt đỏ hoe và một tâm hồn đang tan vỡ. Anh đã tìm thấy câu trả lời, một sự thật rõ ràng đến mức tàn nhẫn: Yến Chi đã yêu, và người cô yêu không phải là anh.
***
Sáng hôm sau, văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' vẫn bận rộn như mọi ngày. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo liên tục, tiếng trao đổi công việc râm ran khắp các khu vực làm việc mở. Mùi cà phê mới pha hòa quyện với mùi giấy in và chút hương nước hoa cao cấp, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp nhưng cũng đầy căng thẳng. Minh Khang ngồi ở bàn làm việc của mình, cố gắng tập trung vào bản vẽ kiến trúc đang dang dở trên màn hình. Anh gật gù với đồng nghiệp khi họ đi ngang qua, cố gắng giữ vẻ mặt bình thường, nhưng tâm trí anh lại đang ở một nơi rất xa. Đêm qua, anh đã thức trắng, những hình ảnh về Yến Chi và Thế Vinh cứ lặp đi lặp lại trong đầu, không cho anh một phút giây yên bình. Mắt anh trũng sâu, và một lớp màng mờ mịt bao phủ tầm nhìn.
Anh cầm điện thoại, giả vờ xem tin tức, nhưng thực chất là đang lướt lại trang cá nhân của Yến Chi, rồi Thế Vinh, rồi lại Yến Chi. Anh biết mình đang tự hành hạ bản thân, nhưng anh không thể ngừng lại. Nó giống như một vết thương hở, anh biết chạm vào sẽ đau đớn, nhưng vẫn không thể cưỡng lại việc day đi day lại nó. Ngón cái của anh lướt trên màn hình cảm ứng, vô thức vuốt ve từng bức ảnh, từng khoảnh khắc hạnh phúc mà anh không phải là một phần của nó. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, dù máy điều hòa đang hoạt động hết công suất để giữ cho không khí trong văn phòng luôn mát mẻ.
Bỗng, một giọng nói quen thuộc vang lên từ bàn làm việc cách đó không xa, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn. Đó là Linh Chi, đồng nghiệp cũ của anh, người nổi tiếng với tài "hóng hớt" và luôn cập nhật mọi tin tức nóng hổi trong giới. Cô ấy đang nói chuyện với một đồng nghiệp khác tên An, giọng điệu hồ hởi, đầy vẻ tò mò.
"Ê An, mày có thấy Yến Chi Sắc Màu dạo này trông khác quá không?" Linh Chi nói, kèm theo một tiếng cười khúc khích. "Tươi tắn hẳn ra, khác hẳn hồi trước lúc mới chia tay người yêu cũ. Chắc có tin vui rồi."
Minh Khang giả vờ gõ bàn phím, nhưng tai anh dỏng lên, cố gắng không bỏ sót một từ nào. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, một cảm giác lo sợ xen lẫn một nỗi đau thắt lại. Anh biết cô ấy đang nói về ai, và anh biết điều gì sắp đến.
An đáp lại, giọng có vẻ đồng tình: "Ừ, tao cũng thấy vậy. Công nhận đẹp lên nhiều. Mà cái anh người yêu của cô ấy cũng phong độ thiệt chứ. Hôm trước tao thấy ảnh đăng story ở Đà Lạt, còn tag Yến Chi vào nữa. Trông tình cảm lắm."
"Đà Lạt à?" Linh Chi reo lên. "Chắc đi du lịch với nhau rồi. Nghe nói anh Thế Vinh đó là giám đốc một quỹ đầu tư lớn, cũng thành đạt lắm. Đúng là xứng đôi vừa lứa. Yến Chi dạo này đăng ảnh cũng thoải mái hơn, chịu khoe người yêu hơn rồi."
Từng lời nói của Linh Chi và An như những nhát búa giáng mạnh vào Minh Khang. "Yến Chi Sắc Màu", "tin vui", "người yêu", "Thế Vinh", "giám đốc quỹ đầu tư", "thành đạt", "xứng đôi vừa lứa"... Tất cả những từ ngữ đó, những mảnh ghép thông tin anh đã cố gắng tìm kiếm, giờ đây được xác nhận một cách công khai, không chút nghi ngờ.
Ngón tay Minh Khang vô thức siết chặt chiếc điện thoại, đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Anh cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, như thể không khí trong phòng bị hút cạn. Anh hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho gương mặt mình không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào. Anh không muốn bất kỳ ai nhìn thấy sự suy sụp của mình. Anh là Minh Khang, là giám đốc của một công ty kiến trúc lớn, là người luôn điềm tĩnh, kiểm soát mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh cảm thấy mình hoàn toàn mất kiểm soát.
"Giám đốc quỹ đầu tư lớn..." Anh nghe Linh Chi nói tiếp, giọng đầy ngưỡng mộ. "Đúng là có tiền có quyền có khác. Yến Chi dạo này được chiều chuộng lắm đó. Nghe phong thanh là hai người họ cũng tính chuyện xa hơn rồi."
Tính chuyện xa hơn. Câu nói đó như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực Minh Khang, khiến anh khó thở. Anh đã luôn tin rằng anh là người duy nhất có thể mang lại cho Yến Chi một tương lai ổn định, một cuộc sống đủ đầy. Anh đã miệt mài làm việc, hy sinh cả thanh xuân để đạt được điều đó. Nhưng giờ đây, một người đàn ông khác đã đến, và anh ta đã làm được điều đó, không chỉ mang lại sự ổn định, mà còn mang lại cả hạnh phúc và sự bình yên mà Yến Chi đã xứng đáng có được.
Anh cố gắng gõ tiếp trên bàn phím, nhưng những ngón tay anh run rẩy không theo ý muốn. Những lời bàn tán của Linh Chi và An vẫn tiếp tục, như một bản nhạc nền đau đớn cho sự thất bại của anh. Anh cảm thấy mình như một kẻ ngoài cuộc, đang nghe câu chuyện về người phụ nữ mà anh yêu, hạnh phúc bên một người đàn ông khác. Nỗi hối tiếc và tuyệt vọng dâng trào, nhấn chìm anh trong một biển cảm xúc hỗn độn. Cái cảm giác trống rỗng trong lồng ngực giờ đây càng dữ dội hơn, như một hố đen đang nuốt chửng mọi hy vọng còn sót lại.
***
Tối muộn cùng ngày, Minh Khang trở về căn penthouse quen thuộc. Cửa sổ kính từ sàn đến trần vẫn soi rõ ánh sáng rực rỡ của thành phố về đêm, nhưng không thể xua đi cái bóng tối u ám đang bao trùm lấy anh. Anh buông mình xuống ghế sofa bọc da sang trọng, toàn thân rã rời. Chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền vẫn nằm trên cổ tay anh, lạnh lẽo và nặng trĩu. Căn phòng rộng lớn và tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa sổ và tiếng nước chảy đều đều từ hồ bơi vô cực nhỏ phía ngoài ban công, càng làm nổi bật sự cô độc của anh. Mùi hương gỗ quý và nước hoa nam tính quen thuộc giờ đây lại giống như một sự chế giễu, nhắc nhở anh về một cuộc sống bề ngoài hoàn hảo nhưng bên trong lại tan nát.
Anh cầm điện thoại lên, màn hình sáng rực. Những bức ảnh, những dòng bình luận, những lời bàn tán trong văn phòng cứ xoay vần trong đầu anh, như một thước phim kinh hoàng tua đi tua lại. Anh lại nhìn vào những bức ảnh của Yến Chi và Thế Vinh, ánh mắt họ trao nhau, nụ cười hạnh phúc của cô. Không còn sự phủ nhận nào nữa. Mọi thứ đã quá rõ ràng.
"Mình đã thực sự mất cô ấy rồi sao?" Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc. Câu hỏi đó không cần câu trả lời. Anh biết rồi. Anh đã mất cô ấy, không phải một lần, mà là nhiều lần. Mất cô ấy khi anh mải mê với sự nghiệp. Mất cô ấy khi cô cần một bờ vai nhưng anh lại quá bận rộn với những "kế hoạch lớn lao". Mất cô ấy khi anh cuối cùng nhận ra tình cảm của mình, thì cô đã tìm thấy hạnh phúc ở một nơi khác, bên một người khác.
"Tại sao lại là lúc này?" Anh day dứt. Khi anh cuối cùng đã ổn định, khi anh đã có tất cả những gì anh từng tin là cần thiết để yêu một người. Khi anh đã sẵn sàng để nắm tay cô, để cùng cô đi đến cuối con đường. Nhưng cô lại không còn chờ đợi anh nữa. Thời điểm, cái thứ định mệnh trớ trêu đó, đã luôn đứng chắn giữa họ.
"Mình đã sai ở đâu?" Anh ôm đầu, những ngón tay siết chặt mái tóc. Anh đã sai khi đặt sự nghiệp lên trên tất cả? Hay anh đã sai khi tin rằng tình yêu có thể chờ đợi, rằng thời gian sẽ không làm thay đổi lòng người? Anh đã sai khi nghĩ rằng sự "ổn định" của anh là điều duy nhất Yến Chi cần? Hay anh đã sai khi không nhận ra rằng điều cô cần không phải là một tương lai xa vời, mà là một hiện tại có anh?
Minh Khang ném mạnh chiếc điện thoại xuống bàn kính, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh đứng dậy, bước chân nặng nề ra ban công. Gió đêm se lạnh tạt vào mặt, nhưng không thể làm dịu đi ngọn lửa đau đớn đang thiêu đốt trong anh. Anh tựa người vào lan can kính, nhìn xuống thành phố lấp lánh bên dưới. Hàng triệu ánh đèn, hàng triệu cuộc đời, nhưng anh chỉ cảm thấy mình lạc lõng và cô độc hơn bao giờ hết.
Dưới kia, thành phố vẫn tiếp diễn nhịp sống hối hả của nó, không hề quan tâm đến nỗi đau của một cá nhân nhỏ bé. Anh nhìn thấy những cặp đôi nắm tay nhau đi dạo, những ánh đèn ấm áp từ những căn hộ. Họ hạnh phúc. Yến Chi cũng hạnh phúc. Chỉ có anh là đang chìm trong bóng tối.
Cái giá của sự ổn định, anh đã từng nói với Hoàng Nam, quả thực là quá đắt. Anh đã có được sự nghiệp rực rỡ, một căn penthouse sang trọng, một vị trí đáng mơ ước trong xã hội. Nhưng anh đã đánh mất Yến Chi, đánh mất phiên bản của cô ấy mà anh đã từng yêu, và giờ đây, anh phải đối mặt với một phiên bản Yến Chi hạnh phúc bên một người đàn ông khác, một người đàn ông đã đến đúng thời điểm. Anh đã nhìn thấy điều đó, đã nghe thấy điều đó, và đã cảm nhận điều đó bằng chính trái tim mình. Mọi sự phủ nhận đã tan biến. Chỉ còn lại nỗi đau và sự hối tiếc tột cùng, một cảm giác bất lực bao trùm.
Nhưng trong sâu thẳm nỗi tuyệt vọng ấy, một tia lửa nhỏ le lói. Anh không thể để mọi chuyện kết thúc như thế này. Không thể chỉ chấp nhận và buông xuôi. Dù biết là vô vọng, dù biết mình đã đến quá muộn, anh vẫn cần phải làm một điều gì đó. Một hành động cuối cùng, không phải để giành lại cô, mà là để giải thoát chính mình khỏi sự dằn vặt này, để ít nhất, anh có thể nói rằng mình đã cố gắng, dù chỉ là một nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng. Ám ảnh về Thế Vinh, về hạnh phúc của Yến Chi, sẽ không để anh yên. Nó sẽ thúc đẩy anh, dù bằng cách nào đó, để đối diện với sự thật này một lần và mãi mãi.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.