Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 304: Chấp Nhận Nỗi Đau
Ánh sáng đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua tấm kính cường lực khổng lồ, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo của căn penthouse. Bên ngoài, Sài Gòn đang cựa mình thức giấc, tiếng còi xe rộn rã từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng gió sớm mơn man qua những tầng cao. Khung cảnh ấy lẽ ra phải tràn đầy năng lượng, sự khởi đầu mới mẻ, nhưng với Minh Khang, nó chỉ càng tô đậm thêm sự trống rỗng, vô nghĩa đang bủa vây anh.
Anh cựa mình trên chiếc sofa bọc da sang trọng, tấm chăn mỏng đã trượt xuống sàn từ lúc nào. Cơ thể rã rời, đầu óc nặng trĩu. Đêm qua, sau lời từ biệt của Hoàng Nam, anh đã không thể ngủ nổi. Căn phòng vẫn còn nguyên vẻ bừa bộn từ cơn bão cảm xúc của anh: ly rượu vang vơi một nửa nằm chỏng chơ trên bàn cà phê, vài tờ giấy nháp vo tròn lăn lóc dưới chân, và chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền, biểu tượng của một thời anh từng tôn thờ, nằm im lìm bên cạnh chiếc ly. Sự hỗn độn nhỏ bé ấy, tương phản hoàn toàn với sự ngăn nắp, hoàn hảo thường thấy của anh, lại là một sự phản ánh chân thực nhất cho tâm trạng anh lúc này.
Minh Khang ngồi bật dậy, bàn tay day day thái dương. Đầu anh đau như búa bổ, không phải vì rượu, mà vì những suy nghĩ đã giày vò anh suốt đêm. Những lời nói của Hoàng Nam, của Yến Chi trong hồi ức, cứ xoáy sâu vào tâm trí anh như những lưỡi dao sắc bén. “Nếu mình cứ mãi chờ đợi ‘khi mọi thứ ổn định’, thì mình sẽ bỏ lỡ cả cuộc đời mình.” – Lời của Khánh Linh qua miệng Hoàng Nam, một câu nói đơn giản mà như một lời nguyền, phơi bày toàn bộ sự sai lầm trong triết lý sống của anh. Anh đã bỏ lỡ, bỏ lỡ thật rồi.
Anh đứng dậy, từng bước chân nặng nề trên sàn nhà mát lạnh. Cái lạnh không chỉ đến từ đá hoa cương, mà còn từ sâu thẳm tâm hồn anh. Anh đi đến bên khung cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố đang bừng sáng. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những con đường tấp nập người qua lại, tất cả đều đang chuyển động, đang sống. Chỉ có anh, đứng giữa không gian rộng lớn và xa hoa này, lại cảm thấy mình như một bức tượng, bất động và vô hồn.
Anh quay lưng lại với thành phố, ánh mắt lướt qua những món đồ nội thất đắt tiền, những tác phẩm nghệ thuật tinh xảo mà anh đã tốn công sưu tầm. Từng là niềm tự hào, là minh chứng cho sự thành công mà anh đã dày công xây dựng. Nhưng giờ đây, chúng chỉ là những vật vô tri, không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong anh. Một cảm giác trống rỗng đến cùng cực. Anh đã từng tin rằng khi có được tất cả những thứ này, anh sẽ có được hạnh phúc, có được sự an tâm để yêu thương. Nhưng thực tại lại tát anh một cú đau điếng. Anh có mọi thứ, trừ điều anh khao khát nhất: Yến Chi, và một tình yêu đúng thời điểm.
Anh bật máy tính, màn hình sáng lên, logo của công ty hiện ra. Hàng trăm email đang chờ, lịch họp dày đặc, những dự án triệu đô đang cần anh quyết định. Nhưng anh nhìn chằm chằm vào màn hình trống không, bàn tay đặt trên bàn phím nhưng không thể gõ nổi một chữ. Tâm trí anh hoàn toàn tê liệt. Những con số, những chiến lược, những kế hoạch kinh doanh... tất cả đều trở nên vô nghĩa. Chúng là những thứ đã chiếm trọn cuộc đời anh, đã khiến anh trì hoãn, đã khiến anh bỏ lỡ. Và bây giờ, khi anh đã có chúng, anh lại nhận ra cái giá phải trả quá đắt.
Anh cầm điện thoại lên, ngón tay lướt trên màn hình, mở danh bạ. Hoàng Nam? Không, anh vừa nói chuyện với cậu ấy đêm qua, và những lời khuyên ấy đã đủ xé nát anh rồi. Mai Thư? Ngọc Trâm? Những người cộng sự, những mối quan hệ xã giao. Anh không biết phải nói gì với họ. Anh không thể chia sẻ nỗi đau này với bất kỳ ai trong số họ. Họ sẽ không hiểu. Họ sẽ chỉ thấy một Minh Khang thành công, một Minh Khang luôn kiểm soát mọi thứ.
Anh đặt điện thoại xuống, một tiếng chạm nhẹ vang lên trong sự tĩnh lặng của căn phòng. Tiếng gió rít qua ô cửa kính, tiếng nước chảy nhẹ từ hồ bơi nhỏ trên sân thượng, và sự im lặng tuyệt đối của chính anh. Mùi gỗ quý từ nội thất, mùi nước hoa nam tính còn vương lại từ đêm qua, tất cả như hòa vào một bản giao hưởng buồn, ru anh vào một trạng thái vô định. Anh cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực anh như bị nén chặt. Mắt anh nhắm nghiền lại, cố gắng xua đi hình ảnh Yến Chi đang mỉm cười bên Thế Vinh, nhưng càng cố gắng, hình ảnh ấy lại càng rõ nét, càng khắc sâu vào tâm trí anh. Anh đã đánh mất cô ấy thật rồi. Không phải vì anh không đủ tốt, không phải vì cô ấy không xứng đáng, mà vì anh đã chọn sai thời điểm, đã yêu sai phiên bản. Một phiên bản đã quá bận rộn với định nghĩa về "sự ổn định" của riêng mình.
Trưa rồi lại chiều. Nắng Sài Gòn vẫn gay gắt chiếu qua tấm kính, nhưng căn penthouse vẫn u ám, như một nhà thờ trống rỗng. Minh Khang vẫn ngồi bất động trên chiếc sofa, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Anh không ăn, không uống, không làm gì cả. Anh chìm sâu vào hồi ức, một dòng chảy miên man, không dứt.
Đó không còn là những hồi ức vụn vặt về những lần gặp gỡ. Đó là cả một cuốn phim tua chậm, về toàn bộ hành trình của Yến Chi, và cả của anh. Anh nhớ lại lần đầu tiên họ gặp nhau, năm năm trước. Cô gái trẻ với đôi mắt sáng, nụ cười hồn nhiên, vừa trải qua đổ vỡ nhưng vẫn tràn đầy sức sống. Anh đã bị thu hút, nhưng lý trí anh lại lên tiếng: "Chưa phải lúc. Anh cần sự nghiệp ổn định." Anh đã nghĩ rằng mình đủ mạnh mẽ để điều khiển cảm xúc, để kiểm soát thời gian. Anh đã nghĩ rằng Yến Chi sẽ ở đó, chờ đợi, khi anh đã "sẵn sàng".
Những lời nói của Yến Chi năm đó vang vọng bên tai anh, rõ ràng như thể cô đang đứng ngay trước mặt: "Em không cần anh phải là một người đàn ông hoàn hảo, chỉ cần anh là người đàn ông của em, ngay lúc này." Nhưng anh đã không ở đó. Anh đã chọn những cuộc họp, những hợp đồng, những chuyến công tác. Anh đã chọn "sự ổn định" mà anh tin là điều kiện tiên quyết cho tình yêu. Anh đã nghĩ mình đang xây dựng một nền tảng vững chắc cho tương lai của cả hai, nhưng lại không nhận ra rằng nền tảng ấy cần được vun đắp bằng những khoảnh khắc hiện tại, bằng sự hiện diện.
Anh nhớ lại những lần gặp gỡ sau đó. Lần thứ hai, cô ấy bình yên hơn, độc lập hơn. Anh vẫn mải mê với công việc. "Mình đã sai ở đâu?" Anh tự hỏi, nhưng câu hỏi đó lại tự mình trả lời. Anh đã sai ở mọi khoảnh khắc anh chọn công việc thay vì cô. Anh đã sai ở mọi lời hứa hẹn về một tương lai xa vời thay vì một cái nắm tay ở hiện tại. Anh đã sai khi nghĩ rằng tình yêu có thể chờ đợi, như một món đồ giá trị được cất giữ cẩn thận cho đến khi anh đủ khả năng sở hữu.
Minh Khang đứng dậy, đi đến góc phòng, ôm đầu. Hàng loạt hình ảnh và âm thanh dội vào tâm trí anh như búa bổ. Hình ảnh Yến Chi tươi tắn trong triển lãm, ánh mắt cô ấy lấp lánh khi nhìn Thế Vinh. Nụ cười rạng rỡ của cô ấy, không còn chút ưu tư nào, hoàn toàn khác với phiên bản Yến Chi anh từng biết, từng cảm nhận được sự mong manh ẩn giấu. Lời Hoàng Nam đêm qua: "Cô ấy đã tìm thấy người đồng hành của mình, ngay lúc này, ngay ở hiện tại."
"Phiên bản không còn chờ đợi." Anh thì thầm, giọng khản đặc. Cái cụm từ ấy, vốn là một phần của câu chuyện anh đã viết trong đầu về họ, giờ đây lại trở thành một bản án cho chính anh. Yến Chi của hiện tại, Yến Chi đã trưởng thành, hạnh phúc, độc lập, không còn là phiên bản cô đơn, khao khát tình yêu mà anh từng nghĩ mình có thể "cứu vớt" hay "bảo vệ" khi anh đã sẵn sàng. Cô ấy đã tự cứu lấy mình, đã tự tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, mà không cần anh.
Anh nhớ đến những cuộc trò chuyện của mình với Hoàng Nam trong suốt những năm qua, những lời khuyên của cậu bạn thân mà anh đã bỏ ngoài tai. Hoàng Nam đã từng nói, "Tình yêu không phải là một bài toán để giải, Khang ạ. Nó là cảm xúc. Đôi khi, chỉ cần rung động là đủ." Yến Chi cũng từng tin như vậy. Cô ấy đã sống theo cảm xúc, tin vào hiện tại. Còn anh, anh đã sống theo những con số, theo những kế hoạch, theo một tương lai viển vông.
"Hay là, mình đã sai từ đầu?" Câu hỏi đó vang vọng trong đầu anh, không còn là một câu hỏi nghi vấn, mà là một sự thừa nhận đau đớn. Anh đã xây dựng cả một đế chế vật chất, nhưng lại đánh mất đi cái cốt lõi của cuộc sống. Anh đã tập trung vào việc trở thành một "phiên bản hoàn hảo" theo tiêu chuẩn xã hội, mà quên mất rằng tình yêu không cần sự hoàn hảo, chỉ cần sự chân thành và đúng thời điểm.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Thành phố đã lên đèn, lấp lánh như một dải ngân hà trải dài dưới chân anh. Ánh sáng rực rỡ ấy không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn anh. Sự tương phản giữa sự cô đơn tột cùng của anh và hình ảnh hạnh phúc của Hoàng Nam, của Yến Chi, càng làm vết thương lòng anh thêm nhức nhối. Anh đã từng nghĩ mình là người chiến thắng, là người đã đạt được mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy mình là người thua cuộc thảm hại nhất. Anh đã đánh mất thứ quý giá nhất, bằng chính đôi tay mình.
Tối muộn, căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh đèn lấp lánh từ thành phố vọng vào qua ô cửa kính. Sau cơn bão hồi ức và dằn vặt, một sự bình lặng kỳ lạ dần bao trùm lấy Minh Khang. Không phải là bình yên, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự chấp nhận cay đắng. Nỗi đau vẫn còn đó, sâu sắc và day dứt, nhưng nó không còn là một con thú dữ đang xé nát anh từ bên trong. Nó đã biến thành một vết sẹo sâu hoắm, một lời nhắc nhở vĩnh cửu về những gì anh đã mất, về những sai lầm anh đã mắc phải.
Anh đứng dậy, từng bước chân chậm rãi tiến về phía ban công. Không khí mát mẻ của màn đêm ùa vào, xoa dịu làn da nóng ran của anh. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa lại nhịp thở, điều hòa lại cảm xúc đang hỗn loạn trong anh. Hương gió thoảng qua, mang theo mùi của đêm, mùi của sự tĩnh mịch, và cả mùi của những nuối tiếc không thể gọi tên.
Ánh mắt anh dừng lại trên chiếc bàn cà phê, nơi chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền vẫn nằm đó, lạnh lẽo và im lìm. Chiếc đồng hồ, từng là biểu tượng của quyền lực, của sự kiểm soát, của những mục tiêu anh đã đặt ra và chinh phục. Từng là thứ nhắc nhở anh về thời gian quý báu, về những deadline, về sự nghiệp. Nhưng giờ đây, nó không còn gợi lên những điều đó nữa. Nó chỉ đơn giản là một vật thể, một vật thể lạnh lẽo trong tay anh.
Minh Khang chậm rãi nhặt chiếc đồng hồ lên. Kim loại lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay anh. Anh không đeo nó lên cổ tay. Anh chỉ giữ nó, ngắm nhìn những đường nét tinh xảo, những con số khắc trên mặt đồng hồ. Anh đã từng bị ám ảnh bởi thời gian trôi đi, bởi việc phải tận dụng từng phút giây để đạt được mục tiêu. Anh đã từng nghĩ mình có thể điều khiển thời gian, điều khiển cả tình yêu, bắt nó phải chờ đợi. Nhưng cuộc đời đã dạy anh một bài học nghiệt ngã: thời gian không chờ đợi ai, và tình yêu cũng vậy.
"Đã quá muộn rồi." Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, lẫn vào tiếng gió đêm. "Mình đã đánh mất cô ấy thật rồi." Lời thừa nhận ấy, tuy đau đớn đến tận cùng, lại mang đến một sự giải thoát kỳ lạ. Anh không còn chối bỏ. Anh không còn cố gắng tìm cách níu kéo một điều đã không còn thuộc về anh. Yến Chi đã tìm thấy hạnh phúc của riêng cô ấy, với một người đã không để cô ấy chờ đợi, một người đã ở đó, đúng lúc, đúng thời điểm.
"Giờ thì mình phải làm gì đây?" Câu hỏi đó vang lên trong tâm trí anh, không phải là một câu hỏi tuyệt vọng, mà là một câu hỏi mở, một câu hỏi về tương lai. Anh không thể quay ngược thời gian. Anh không thể thay đổi quá khứ. Anh không thể giành lại Yến Chi. Cô ấy đã là một phiên bản hoàn toàn khác, và anh cũng vậy. Hai phiên bản không trùng khớp, không giao thoa.
Minh Khang nhìn xuống thành phố lấp lánh. Những ánh đèn ấy, từng là biểu tượng của sự phồn vinh mà anh theo đuổi, giờ đây lại trở thành những vì sao dẫn lối cho một hành trình mới. Một hành trình không còn bị ám ảnh bởi sự ổn định hay thời gian, mà là một hành trình học cách chữa lành. Học cách chấp nhận vết sẹo lòng, học cách sống với nó, và học cách yêu một lần nữa, theo một cách khác, đúng đắn hơn.
Anh đưa chiếc đồng hồ lên cao, rồi từ từ hạ xuống, đặt nó trở lại bàn, không còn là vị trí trịnh trọng mà anh từng dành cho nó. Anh không còn cần nó để nhắc nhở về giá trị của thời gian, hay về những mục tiêu vô tri. Anh đã học được bài học đắt giá nhất. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai và đau đớn. Anh biết, anh không thể mãi chìm đắm trong vực sâu này. Từ đống tro tàn của sự hối tiếc, một Minh Khang khác sẽ phải được tái sinh. Một Minh Khang phải học cách đứng dậy, dù chỉ là một bước nhỏ, và đối mặt với tương lai mà không còn Yến Chi ở bên.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.