Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 303: Phiên Bản Không Còn Chờ Đợi
Ánh bình minh đã hoàn toàn lan tỏa khắp căn phòng khách rộng lớn của căn penthouse, nhưng không mang theo chút hơi ấm nào vào tâm hồn Minh Khang. Cả cơ thể anh vẫn cứng nhắc trên chiếc ghế sofa da, nơi anh đã gục xuống từ đêm qua, sau những lời nói của Hoàng Nam. Hoàng Nam đã rời đi từ lúc nào anh không rõ, chỉ biết khi đôi mắt anh mở ra, chỉ còn mình anh trơ trọi giữa không gian sang trọng, lạnh lẽo. Mùi cà phê thoang thoảng của Hoàng Nam đã hòa vào không khí, nhường chỗ cho mùi gỗ quý trầm mặc và dư vị rượu vang còn vương lại trong ly thủy tinh trên bàn.
Minh Khang ngẩng đầu, đôi mắt sâu hoắm, quầng thâm hiện rõ dưới mí. Khuôn mặt góc cạnh giờ đây hốc hác, tiều tụy, như thể một bàn tay vô hình đã vắt kiệt mọi sức sống của anh. Anh vẫn mặc bộ đồ công sở từ hôm qua, chiếc áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm, cà vạt nới lỏng buông thõng, trông anh không khác gì một pho tượng sống bị bỏ quên. Ánh nắng chói chang từ bên ngoài tấm kính cường lực khổng lồ rọi thẳng vào, nhưng không thể xua tan đi cái lạnh lẽo bao trùm căn phòng, cũng như không thể sưởi ấm trái tim anh.
Anh cố gắng đứng dậy, mỗi cử động đều nặng nề như mang theo cả tảng đá vô hình. Tiếng xương khớp kêu răng rắc trong tĩnh lặng, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa kính, tạo nên một bản giao hưởng cô độc. Bước chân anh chầm chậm, vô định, lướt qua những món nội thất đắt tiền nhập khẩu, những bức tranh trừu tượng trên tường, mọi thứ đều hoàn hảo, nhưng thiếu vắng sự sống. Căn penthouse này, từng là biểu tượng cho sự thành công, sự ổn định mà anh hằng khao khát, giờ đây lại như một chiếc lồng vàng nhốt lấy chính anh, một không gian rộng lớn đến mức cảm giác cô đơn càng trở nên ngột ngạt.
Anh dừng lại bên tấm kính từ sàn đến trần, nhìn xuống thành phố đang bừng tỉnh. Dòng xe cộ bắt đầu tấp nập, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, dòng người nhỏ bé hối hả đi làm. Một thế giới đầy sức sống đang diễn ra bên dưới, nhưng Minh Khang cảm thấy mình hoàn toàn tách biệt, như thể một linh hồn lạc lõng đang quan sát từ một chiều không gian khác. Anh đưa tay chạm vào mặt kính lạnh lẽo, cảm nhận sự ngăn cách rõ ràng giữa thế giới của anh và thế giới ngoài kia.
“Cô ấy đã tìm thấy điều cô ấy cần, ở một thời điểm khác, với một người khác.” Lời của Hoàng Nam đêm qua như một mũi kim châm vào tâm trí Minh Khang, đau nhói, lặp đi lặp lại không ngừng. “Cô ấy đã không còn là phiên bản Yến Chi đã từng chờ đợi cậu nữa.”
Phiên bản không còn chờ đợi… Anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, chỉ đủ nghe trong không khí loãng. Anh đã từng nói Yến Chi đến quá sớm, đã từng nghĩ mình cần ổn định hơn. Anh đã từng tin rằng thời gian sẽ chờ đợi anh, rằng Yến Chi sẽ mãi là phiên bản ngây thơ, lãng mạn, dễ rung động mà anh đã gặp lần đầu. Nhưng không. Cuộc sống không phải là một bộ phim tua chậm. Con người không phải là những bức tượng bất động. Yến Chi đã sống, đã trưởng thành, đã trải qua những đổ vỡ và tự chữa lành. Cô ấy đã bước đi trên con đường của riêng mình, và anh, Minh Khang, đã bỏ lỡ tất cả.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Yến Chi rạng rỡ bên Thế Vinh trong triển lãm. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, sự bình yên và hạnh phúc toát ra từ cô ấy, tất cả đều là những bằng chứng không thể chối cãi. Đó không phải là Yến Chi của năm đầu tiên, còn vương vấn nỗi buồn của một mối tình vừa tan vỡ. Cũng không phải Yến Chi của năm thứ hai, độc lập nhưng vẫn còn chút ưu tư, chút chờ đợi. Càng không phải Yến Chi của năm thứ ba, bình yên và mãn nguyện với cuộc sống độc thân. Đó là một Yến Chi hoàn toàn mới, một phiên bản đã tìm thấy bến đỗ, một phiên bản không còn khao khát hay chờ đợi một điều gì đó mơ hồ từ anh nữa.
“Phiên bản của mình đã quá lỗi thời,” anh thì thầm, giọng nói giờ đây gần như bật ra thành tiếng, đầy tự giễu. Cái tôi của anh, sự tự mãn của anh về việc mình là người đàn ông lý tưởng, người mà Yến Chi sẽ quay về khi anh đã thành công, tất cả đều sụp đổ tan tành. Anh đã quá bận rộn xây dựng đế chế của mình, quá mải mê với những con số, những dự án, những mục tiêu xa vời, mà quên mất rằng tình yêu, giống như một cây non, cần được vun trồng, chăm sóc mỗi ngày. Nếu không, nó sẽ chết đi, hoặc bị một bàn tay khác nâng niu.
Nỗi hối tiếc gặm nhấm anh từ bên trong, như một con sâu đục khoét không ngừng. Anh hối tiếc vì đã không dũng cảm hơn, hối tiếc vì đã không đặt tình cảm lên trước sự nghiệp một lần. Anh hối tiếc vì đã để những nguyên tắc cứng nhắc của mình định đoạt số phận của một tình yêu có thể đã rất đẹp. "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó." Câu nói ấy, từng là kim chỉ nam cho cuộc đời anh, giờ đây lại vang vọng như một lời nguyền rủa, một bản án cho sự cô độc của chính anh. Anh đã đạt được sự ổn định, thậm chí còn hơn thế nữa. Nhưng cái giá phải trả lại là Yến Chi, là hạnh phúc mà anh từng có thể nắm giữ.
Anh quay lưng lại với khung cảnh thành phố, bước đi chầm chậm đến quầy bar mini trong phòng. Ly rượu vang từ đêm qua vẫn còn đó, khô cạn. Anh rót một chút rượu mạnh vào ly, không phải để uống, mà để ngửi, để cảm nhận cái cay nồng xộc lên cánh mũi, như thể cố gắng tìm một sự kích thích, một cái gì đó có thể lấn át đi nỗi đau trong lòng. Nhưng vô vọng. Nỗi đau này quá lớn, quá sâu sắc, nó đã ăn sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào của anh.
Anh nhớ lại ánh mắt của Hoàng Nam, ánh mắt đầy sự cảm thông nhưng cũng không giấu được sự thật phũ phàng. Hoàng Nam đã không an ủi suông, không đưa ra những lời động viên giả dối. Anh đã thẳng thắn chỉ ra sự thật, dù nó có tàn nhẫn đến đâu. "Cô ấy đã tìm thấy sự bình yên, sự thấu hiểu ở Thế Vinh. Anh đã thấy cách họ nhìn nhau ở triển lãm, Khang. Đó là ánh mắt của hai người đã tìm thấy nhau, đã thuộc về nhau." Mỗi từ, mỗi câu nói của Hoàng Nam như một nhát dao, cứa sâu thêm vào vết thương lòng của anh.
Minh Khang ngồi phịch xuống sàn nhà lạnh lẽo, tựa lưng vào chân ghế sofa. Anh gục mặt vào hai lòng bàn tay, cố gắng ngăn lại những giọt nước mắt đang chực trào ra. Nhưng không thể. Lần đầu tiên sau nhiều năm, Minh Khang, người đàn ông kiên cường, lý trí, người luôn kiểm soát mọi cảm xúc, đã để mình sụp đổ hoàn toàn. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng, khô khốc và đau đớn, hòa cùng tiếng gió rít bên ngoài, tạo nên một bản bi ca thảm thiết. Anh khóc, không phải vì tiếc nuối một điều gì đó còn có thể thay đổi, mà vì tiếc nuối một điều đã vĩnh viễn mất đi, một điều mà anh đã tự tay đánh mất. Anh khóc vì nhận ra, anh đã yêu Yến Chi, yêu phiên bản của cô ấy, nhưng lại yêu sai thời điểm. Và giờ đây, phiên bản ấy đã không còn chờ đợi anh nữa.
***
Tiếng chuông cửa vang lên nhẹ nhàng, phá tan sự tĩnh lặng chết chóc trong căn penthouse. Minh Khang giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh đỏ hoe, sưng húp. Anh đã chìm đắm trong nỗi đau của riêng mình mà không hay biết thời gian trôi qua. Ánh nắng bên ngoài đã gay gắt hơn, báo hiệu giữa buổi sáng đã đến. Anh biết đó là Hoàng Nam. Chỉ có Hoàng Nam mới có thể dễ dàng vào căn hộ của anh như vậy, và cũng chỉ có Hoàng Nam mới kiên nhẫn đến thế.
Anh miễn cưỡng đứng dậy, bước chân nặng nề ra mở cửa. Hoàng Nam đứng đó, trên tay cầm hai ly cà phê nóng hổi và một túi bánh mì. Vẻ mặt anh đầy lo lắng khi nhìn thấy Minh Khang. Dù anh đã chuẩn bị tinh thần cho cảnh tượng này, nhưng sự tiều tụy của Minh Khang vẫn khiến anh không khỏi xót xa. Áo sơ mi nhăn nhúm, tóc tai rối bù, khuôn mặt hốc hác và đôi mắt sưng đỏ của Minh Khang như một lời tố cáo không lời về đêm dài đau khổ mà anh đã trải qua.
“Cậu ổn không, Khang?” Hoàng Nam hỏi, giọng nói trầm ấm, đầy sự quan tâm. Anh đặt cà phê và bánh mì lên bàn, rồi bước đến bên Minh Khang, đặt tay lên vai bạn. “Tớ gọi mãi không được. Sáng nay tớ có cuộc họp, nên ghé qua xem cậu thế nào.”
Minh Khang lắc đầu nhẹ, giọng nói thều thào, khản đặc, như thể đã lâu không được sử dụng. “Không… Tớ không ổn chút nào.” Anh nhìn Hoàng Nam, ánh mắt đầy rẫy sự bất lực, sự tuyệt vọng. “Tớ đã nghĩ… tớ đã nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ. Kiểm soát công việc, kiểm soát tương lai, và cả tình yêu.” Anh cười một cách cay đắng, nụ cười méo mó trên khuôn mặt hốc hác. “Nhưng hóa ra, tớ chỉ là một kẻ ngốc.”
Hoàng Nam kéo Minh Khang trở lại ghế sofa, nơi anh đã ngồi gục đầu đêm qua. Anh đưa cho Minh Khang ly cà phê nóng. Mùi cà phê thơm nồng xộc vào mũi, có chút an ủi. Minh Khang đón lấy ly cà phê, nhưng không uống. Anh chỉ nắm chặt nó trong tay, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay lạnh ngắt.
“Yến Chi… cô ấy thật sự tìm thấy hạnh phúc rồi,” Hoàng Nam nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự kiên định của một người muốn bạn mình đối mặt với sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu.
Minh Khang gật đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má. “Tớ đã thấy… Tớ đã thấy cái phiên bản Yến Chi mà tớ không thể chạm tới.” Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. “Cô ấy rạng rỡ quá, Nam ạ. Bình yên quá. Hạnh phúc quá. Tớ chưa bao giờ thấy cô ấy như vậy. Ngay cả khi chúng ta gặp nhau lần đầu, dù cô ấy cố tỏ ra mạnh mẽ, tớ vẫn cảm nhận được nỗi buồn ẩn sâu trong ánh mắt cô ấy. Nhưng lần này… không còn nữa. Chỉ có sự mãn nguyện.”
Anh quay lại nhìn Hoàng Nam, giọng nói run rẩy. “Tớ đã sai. Tớ đã nghĩ mình có đủ thời gian. Tớ đã nghĩ chỉ cần tớ ổn định, tớ sẽ quay lại và Yến Chi vẫn sẽ ở đó, đợi tớ. Nhưng cô ấy không phải là một món đồ, Nam. Cô ấy là một con người, có cảm xúc, có cuộc sống riêng.” Minh Khang tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại. “Tớ đã bỏ lỡ tất cả. Tớ đã bỏ lỡ cô ấy từng bước thay đổi. Từ một cô gái lãng mạn, dễ tổn thương, đến một người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ, và giờ đây… là một người phụ nữ tìm thấy bến đỗ.”
Hoàng Nam im lặng lắng nghe, để Minh Khang trút hết những nỗi lòng đã đè nén anh suốt đêm. Anh biết, Minh Khang cần phải nói ra, cần phải đối diện với sự thật bằng chính lời của mình.
“Cái giá của sự ổn định…” Minh Khang thì thầm, lặp lại lời của Hoàng Nam đêm qua. “Tớ đã đạt được nó. Nhưng tớ mất đi Yến Chi. Mất đi tình yêu mà tớ từng nghĩ là duy nhất.” Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. “Tớ đã hiểu sai về tình yêu, Nam. Tớ đã nghĩ tình yêu là một phần thưởng, chỉ dành cho những người đã đạt được mọi thứ. Tớ đã nghĩ tình yêu là một sự xa xỉ, chỉ nên có khi mọi thứ khác đã đâu vào đấy. Nhưng tình yêu không phải là một đích đến. Nó là một hành trình. Và tớ đã bỏ lỡ cơ hội để đồng hành cùng cô ấy.”
Hoàng Nam đặt tay lên vai Minh Khang, siết nhẹ. “Không ai trong chúng ta hoàn hảo, Khang. Ai cũng có những sai lầm, những lựa chọn mà sau này nhìn lại mới thấy hối tiếc.” Anh đưa ly cà phê còn lại cho Minh Khang. “Cậu cần phải ăn chút gì đó. Cậu không thể cứ thế này mãi.”
Minh Khang lắc đầu. “Tớ không đói. Tớ chỉ… trống rỗng.” Anh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra nặng nề. “Tớ không thể chấp nhận được. Làm sao tớ có thể chấp nhận được rằng Yến Chi, người mà tớ đã yêu, người mà tớ tin rằng định mệnh sẽ đưa chúng tớ về với nhau, giờ đây lại hạnh phúc bên một người khác? Và tớ, người đã cố gắng, đã nỗ lực không ngừng để xây dựng một tương lai vững chắc, lại ở đây, một mình, giữa căn nhà này, với tất cả sự ổn định mà tớ đã đánh đổi bằng tình yêu.”
Hoàng Nam nhìn Minh Khang, ánh mắt đầy xót xa. “Cậu đã từng nói với tớ, ‘đúng người, sai thời điểm’. Giờ thì cậu đã hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa của câu nói đó, đúng không?” Anh dừng lại một chút, để những lời mình nói thấm vào tâm trí Minh Khang. “Yến Chi đã thay đổi, Khang. Cô ấy đã không còn chờ đợi cậu nữa. Cô ấy đã tự chữa lành, đã tìm thấy con đường của riêng mình, và đã có người cùng cô ấy bước tiếp trên con đường đó. Phiên bản Yến Chi mà cậu khao khát đã không còn tồn tại. Nó đã được viết lại, bằng những trải nghiệm mới, những cảm xúc mới, những hạnh phúc mới. Và phiên bản đó, không còn là của cậu nữa.”
Mỗi lời của Hoàng Nam đều là một nhát dao, nhưng cũng là một liều thuốc đắng buộc Minh Khang phải nuốt trôi. Anh biết Hoàng Nam nói đúng. Anh đã quá muộn. Phiên bản Yến Chi mà anh yêu, phiên bản Yến Chi anh muốn nắm giữ, đã không còn là của anh. Cô ấy đã là phiên bản của Thế Vinh, một phiên bản mà anh nghĩ cô ấy xứng đáng có được. Và đó là một sự thật nghiệt ngã, tàn nhẫn mà anh phải học cách đối mặt. Anh cảm thấy một sự đau đớn tột cùng, một cảm giác mất mát không thể bù đắp, đang nhấn chìm anh vào vực sâu không đáy.
***
Hoàng Nam thở dài, anh biết những lời mình nói đang cứa vào lòng Minh Khang, nhưng đó là sự thật mà anh cần phải chấp nhận. Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhìn Minh Khang đang thất thần ôm ly cà phê lạnh ngắt. Ánh nắng gay gắt bên ngoài cửa sổ vẫn đổ xuống căn phòng, nhưng không khí vẫn nặng nề, lạnh lẽo. Mùi gỗ quý và rượu vang đã nhạt dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít nhẹ từ bên ngoài và tiếng thở dài nặng nề của Minh Khang.
“Tớ biết bây giờ cậu đang rất đau khổ,” Hoàng Nam bắt đầu, giọng anh nhẹ nhàng hơn, như sợ làm vỡ tan thứ gì đó mong manh trong Minh Khang. “Nhưng có lẽ, đây là lúc cậu cần phải nhìn lại mọi thứ. Nhìn lại những gì đã qua, và cả những gì đang diễn ra.”
Minh Khang ngước mắt nhìn Hoàng Nam, ánh mắt vẫn còn đỏ hoe và đầy sự trống rỗng.
“Linh và tớ, chúng tớ không có một tình yêu quá lãng mạn như trong phim ảnh,” Hoàng Nam tiếp tục, giọng nói chứa đựng một sự bình yên, mãn nguyện mà Minh Khang có thể cảm nhận được. “Cũng không phải là những lần gặp gỡ định mệnh đầy kịch tính. Mối quan hệ của chúng tớ rất giản dị, rất đời thường. Chúng tớ bắt đầu từ bạn bè, cùng nhau trải qua những ngày tháng khó khăn, cùng nhau chia sẻ những niềm vui nhỏ bé. Cô ấy không đòi hỏi tớ phải có một sự nghiệp lẫy lừng, một căn penthouse sang trọng. Tớ cũng không chờ đợi cô ấy trở thành một ‘phiên bản’ hoàn hảo theo tiêu chuẩn nào đó. Chúng tớ chỉ đơn giản là ở bên nhau, cùng nhau lớn lên, cùng nhau đối mặt với cuộc sống.”
Hoàng Nam nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt anh ánh lên sự hạnh phúc. “Linh bảo, tình yêu không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Và quan trọng là mình có ai đồng hành ngay lúc này, ngay ở hiện tại, chứ không phải chờ đợi một tương lai xa xôi nào đó. Cô ấy nói, ‘Nếu mình cứ mãi chờ đợi ‘khi mọi thứ ổn định’, thì mình sẽ bỏ lỡ cả cuộc đời mình.’”
Minh Khang lắng nghe từng lời của Hoàng Nam, mỗi câu nói lại như một nhát dao cứa vào vết thương lòng anh. Không phải vì Hoàng Nam cố ý làm anh đau, mà vì những lời đó quá đúng, quá chân thật, và nó phản ánh chính xác những gì anh đã bỏ lỡ. Yến Chi cũng từng tin như vậy. Cô ấy đã sống vì hiện tại, đã khao khát một người đồng hành ngay lúc đó, chứ không phải một lời hứa hẹn về một tương lai xa vời.
“Yến Chi cũng từng tin như vậy…” Minh Khang thì thầm, ánh mắt anh xa xăm, như đang nhìn về một quá khứ không thể chạm tới. “Cô ấy đã nói với tớ, ‘Em không cần anh phải là một người đàn ông hoàn hảo, chỉ cần anh là người đàn ông của em, ngay lúc này.’ Nhưng tớ đã không ở đó. Tớ đã quá bận rộn với mục tiêu của mình, với cái gọi là ‘sự ổn định’ của tớ.” Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh của Yến Chi hiện lên trong tâm trí anh, hình ảnh cô gái trẻ với đôi mắt long lanh, tràn đầy hy vọng. “Giờ cô ấy có người khác ở bên, đồng hành trong hành trình của cô ấy. Một người đã không để cô ấy chờ đợi.”
Hoàng Nam không nói gì thêm, chỉ im lặng để Minh Khang đối diện với những suy nghĩ của mình. Anh biết, Minh Khang cần thời gian để những lời này ngấm vào, để anh tự mình nhận ra những sai lầm.
Minh Khang mở mắt, nhìn xuống cổ tay mình. Chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền, một biểu tượng của sự thành công và sự kiểm soát thời gian của anh, vẫn đang chạy đều đặn. Nó nhắc nhở anh về những buổi họp quan trọng, những deadline gấp rút, những mục tiêu đã đạt được. Nhưng giờ đây, nó lại như một xiềng xích, trói buộc anh vào những giá trị mà anh đã từng tôn thờ. Nó nhắc nhở anh về thời gian đã trôi qua, về những khoảnh khắc đã bỏ lỡ, về Yến Chi đã không còn chờ đợi.
Anh chậm rãi tháo chiếc đồng hồ ra khỏi cổ tay. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt, rồi rời đi, để lại một khoảng trống. Anh đặt nó xuống bàn cà phê bằng kính cường lực, tiếng chạm nhẹ vang lên trong sự tĩnh lặng. Đó là một hành động nhỏ, nhưng đầy ý nghĩa. Nó không chỉ là việc tháo một chiếc đồng hồ, mà là việc từ bỏ một phần con người cũ của anh, một phần niềm tin mù quáng vào sự kiểm soát thời gian và mọi thứ xung quanh. Anh đã từng nghĩ mình có thể điều khiển thời gian, điều khiển cả tình yêu, nhưng cuộc đời đã cho anh một bài học nghiệt ngã.
“Có những người không phải là ‘không đúng’, chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản.” Minh Khang lặp lại lời của Hoàng Nam, giọng nói giờ đây không còn sự giận dữ hay tuyệt vọng tột cùng, mà là sự chấp nhận cay đắng, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. “Yến Chi không sai. Thế Vinh không sai. Ngay cả tớ… có lẽ cũng không sai. Chúng tớ chỉ đơn giản là những phiên bản không trùng khớp. Những phiên bản đã yêu nhau, nhưng lại ở những thời điểm khác nhau.”
Anh nhắm mắt lại, để nỗi đau và sự hối tiếc nuốt chửng. Nhưng trong sâu thẳm của sự đau khổ ấy, một nhận thức mới đang hình thành. Anh không thể quay ngược thời gian, không thể thay đổi quá khứ. Anh không thể giành lại Yến Chi. Cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. Điều duy nhất anh có thể làm bây giờ là đối mặt với chính mình, đối mặt với nỗi đau này, và học cách sống với nó. Từ đống tro tàn của sự hối tiếc, một Minh Khang khác sẽ phải được tái sinh. Một Minh Khang không còn bị ám ảnh bởi sự ổn định hay thời gian, mà là một Minh Khang phải học cách chữa lành, học cách chấp nhận, và có lẽ, học cách yêu một lần nữa, theo một cách khác, đúng đắn hơn. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai và đau đớn, nhưng anh biết, anh không thể mãi chìm đắm trong vực sâu này. Anh phải tìm cách đứng dậy, dù chỉ là một bước nhỏ.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.