Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 302: Những Lời Khuyên Muộn Màng
Minh Khang mở mắt, chuỗi hồi ức đau đớn đó kết thúc nhưng nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí còn dữ dội hơn, như thể mỗi mảnh ký ức lại khoét sâu thêm một vết thương vào tâm hồn anh. Anh nhìn những cánh hoa giấy đỏ dưới chân, chúng vẫn rụng lả tả theo làn gió nhẹ, như những giọt nước mắt của thời gian, như những khoảnh khắc đã rơi rụng khỏi cuộc đời anh và Yến Chi. Mùi hoa giấy nồng nàn quyện với mùi ẩm mốc của con hẻm, tạo thành một bản giao hưởng của sự hoài niệm và tiếc nuối. Anh đã bỏ lỡ, hết lần này đến lần khác, vì sự lý trí và những ưu tiên sai lầm của mình. Anh đã đặt sự nghiệp, tiền bạc, và cái gọi là "sự ổn định" lên trên tất cả, để rồi khi anh đạt được chúng, anh lại nhận ra mình đã đánh mất đi điều quý giá nhất.
"Mình đã không nhìn thấy, không lắng nghe, không hiểu... cho đến khi quá muộn," anh thì thầm, giọng nói khản đặc, hòa vào tiếng gió xào xạc. Anh đã không nhìn thấy những tín hiệu, không lắng nghe những rung động của Yến Chi. Anh đã không hiểu rằng tình yêu không phải là một thứ có thể chờ đợi, không phải là một phần thưởng cho sự thành công. Nó là một khoảnh khắc, một cảm xúc, một sự kết nối cần được trân trọng ngay tại hiện tại. Và anh đã bỏ lỡ tất cả.
Giờ đây, cô đã có bến đỗ, một bến đỗ bình yên và hạnh phúc bên Thế Vinh, người đã đến đúng thời điểm, đúng lúc cô cần một bờ vai, cần một sự thấu hiểu. Và anh, Minh Khang, chỉ còn lại sự hối tiếc vô hạn, một sự hối tiếc gặm nhấm từng tế bào trong cơ thể anh. Cảm giác trống rỗng bao trùm lấy anh, khiến anh gần như không còn cảm nhận được trọng lực của chính mình. Anh là một kẻ thua cuộc, một kẻ đã thắng trong cuộc đua sự nghiệp nhưng lại thua thảm hại trong cuộc chiến tình yêu. Anh đã tìm kiếm sự ổn định, và cuối cùng anh đã có nó. Nhưng cái giá phải trả cho sự ổn định ấy lại quá đắt, đó là việc mất đi Yến Chi, mất đi phiên bản của cô mà anh đã từng có thể nắm giữ. Giờ đây, cô đã là một phiên bản khác, một phiên bản đã tìm thấy hạnh phúc bên một người khác, một người đến đúng lúc, đúng thời điểm.
Minh Khang từ từ đứng dậy, bóng anh đổ dài trên con hẻm nhỏ, mờ ảo dưới ánh đèn vàng vọt. Cảm giác lạnh lẽo từ bức tường cũ vẫn còn vương vấn trên lưng anh. Anh nhìn lên bầu trời đêm, những ngôi sao lấp lánh như đang chế giễu sự chậm trễ của anh. Cảm giác như cả thế giới đang trôi xa, bỏ lại anh một mình trong cái không gian đầy tiếc nuối này. Anh biết, anh phải chấp nhận. Chấp nhận sự thật nghiệt ngã rằng anh đã bỏ lỡ. Chấp nhận rằng Yến Chi đã không còn là của anh. Sự chấp nhận này không phải là sự buông xuôi dễ dàng, mà là một sự đầu hàng hoàn toàn trước một lẽ thật nghiệt ngã của cuộc đời. Anh đã chấp nhận rằng anh đã để lỡ. Không còn lối thoát, không còn hy vọng nào nữa. Chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi hối tiếc khắc sâu, gặm nhấm từng tế bào trong cơ thể anh. Nhưng anh cũng biết, từ đống tro tàn của sự hối tiếc này, một Minh Khang khác sẽ phải được tái sinh, một Minh Khang sẽ phải đối mặt với hậu quả của những lựa chọn trong quá khứ, và học cách sống với cái giá của sự ổn định mà anh đã chọn.
***
Đêm đã về khuya, nhưng trong căn penthouse sang trọng nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, thời gian dường như ngưng đọng. Ánh sáng của đô thị lung linh, rực rỡ bên ngoài khung cửa kính cường lực từ sàn đến trần, vẽ nên một bức tranh huyền ảo nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề, cô độc đang bao trùm lấy Minh Khang. Anh ngồi gục trên sofa da màu xám tro, vóc dáng cao ráo vốn dĩ luôn thẳng tắp giờ đây lại rũ rượi, như một bức tượng điêu khắc bị bỏ quên trong bảo tàng. Khuôn mặt góc cạnh của anh vùi sâu vào lòng bàn tay, mái tóc cắt ngắn gọn gàng giờ đây rối bời vì những lần vò đầu bứt tóc trong vô thức. Đôi mắt sâu thẳm, vốn dĩ luôn ẩn chứa sự suy tư và mệt mỏi vì công việc căng thẳng, giờ đây trống rỗng đến vô hồn, chỉ còn lại một màu đen kịt của nỗi tuyệt vọng.
Căn phòng được thiết kế theo phong cách tối giản, hiện đại, với nội thất nhập khẩu đắt tiền và tông màu trầm, tạo cảm giác sang trọng nhưng cũng lạnh lẽo đến lạ lùng. Tiếng gió đêm rít nhẹ qua khe cửa kính, hòa lẫn với âm thanh trầm bổng của một bản nhạc không lời cổ điển đang phát rất nhỏ từ hệ thống âm thanh vòm, càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Thỉnh thoảng, tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng vọng xuống, như một lời nhắc nhở về sự xa hoa nhưng cũng vô nghĩa khi tâm hồn anh đang vụn vỡ. Mùi hương gỗ quý từ đồ nội thất và thoang thoảng mùi nước hoa nam tính của anh quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự cô đơn ở độ cao.
Hoàng Nam xuất hiện như một tia sáng yếu ớt trong màn đêm u tối của Minh Khang. Anh bạn thân bước vào, dáng người thư sinh, cao ráo, đeo kính, trông có vẻ hiền lành và trầm tính. Trang phục lịch sự, nhã nhặn với chiếc áo polo màu tối càng làm anh trông điềm đạm hơn. Hoàng Nam không cần hỏi, chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của Minh Khang là đủ để anh hiểu mọi chuyện. Anh biết, Minh Khang đã đến buổi triển lãm. Anh biết, Minh Khang đã thấy Yến Chi.
Hoàng Nam nhẹ nhàng bước đến, không nói một lời. Anh ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện, đặt túi xách xuống sàn rồi chậm rãi rót cho Minh Khang một ly nước lọc từ bình thủy tinh đặt trên bàn. Tiếng nước chảy róc rách phá vỡ sự im lặng ngột ngạt, nhưng cũng không làm Minh Khang ngẩng đầu lên. Hoàng Nam đặt ly nước xuống bàn kính trước mặt Minh Khang, rồi mới cất tiếng, giọng anh trầm ấm, chất chứa sự lo lắng chân thành:
"Cậu sao rồi, Khang?"
Minh Khang chỉ lắc đầu, một cái lắc đầu nặng trĩu, đầy mệt mỏi. Anh không nói nên lời, cố gắng nén lại tiếng thở dài nặng nhọc đang chực trào ra khỏi lồng ngực. Cả cơ thể anh như đang phản kháng lại ý muốn của chính mình, không thể cất tiếng. Nỗi đau quá lớn, quá choáng ngợp, khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Hoàng Nam đặt bàn tay lên vai bạn, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy thấu hiểu, như muốn truyền một chút hơi ấm, một chút sự sẻ chia vào cơ thể đang lạnh lẽo của Minh Khang.
Minh Khang chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt anh đỏ hoe, nhưng không có nước mắt. Có lẽ nước mắt đã khô cạn từ lâu, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi đau âm ỉ. Anh nhìn Hoàng Nam, ánh mắt vô hồn và lạc lõng. Anh đưa tay cầm lấy ly nước, đôi tay run rẩy đến mức suýt làm đổ. Anh chậm rãi uống từng ngụm, vị nước lọc thanh mát dường như không thể làm dịu đi cái khô khốc trong cổ họng và tâm hồn anh. Ánh mắt anh vẫn vô hồn nhìn xuyên qua khung cửa kính, về phía những ánh đèn xa xăm của thành phố, nơi có lẽ Yến Chi đang bình yên bên Thế Vinh. Hoàng Nam không thúc ép, anh chỉ im lặng ngồi đó, kiên nhẫn chờ đợi, biết rằng Minh Khang cần thời gian để tự mình đối diện với những cảm xúc đang giày vò anh.
***
Thời gian trôi qua trong im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió đêm và bản nhạc cổ điển vẫn đều đặn vang lên, như những nốt nhạc buồn của một bản giao hưởng không hồi kết. Ánh sáng đô thị bên ngoài vẫn rực rỡ, nhưng trong căn penthouse này, một màn đêm u tối dường như đang bao trùm lấy tâm hồn Minh Khang. Hơn một giờ đồng hồ trôi qua, anh vẫn ngồi bất động, đôi mắt dán chặt vào khoảng không vô định, như thể đang lạc mất trong một mê cung của những suy nghĩ và hối tiếc. Hoàng Nam vẫn kiên nhẫn ngồi đó, không một lời nói, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Minh Khang với ánh mắt đầy lo lắng. Anh biết, Minh Khang cần phải tự mình mở lời, cần phải tự mình giải tỏa những gánh nặng đang đè nén trong lòng.
Cuối cùng, sau một tiếng đồng hồ của sự giày vò nội tâm, Minh Khang khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề kéo theo cả những gánh nặng trong lòng anh. Anh đưa tay vuốt mặt, rồi từ từ quay sang nhìn Hoàng Nam, đôi mắt anh giờ đây không còn trống rỗng nữa, mà tràn ngập nỗi đau và sự hối hận.
"Em đã thấy... thấy Yến Chi rồi, Nam à." Giọng anh khản đặc, nghẹn ngào, như thể mỗi từ ngữ phải vật lộn lắm mới có thể thoát ra khỏi cổ họng. "Cô ấy... cô ấy thật sự hạnh phúc."
Hoàng Nam gật đầu nhẹ, ánh mắt đầy sự thấu cảm. Anh không nói gì, chỉ để Minh Khang tiếp tục giãi bày. Anh biết, đây là lúc Minh Khang cần được lắng nghe, không phải cần những lời an ủi sáo rỗng.
Minh Khang đứng dậy, vóc dáng cao ráo của anh giờ đây trông thật tiều tụy. Anh bắt đầu đi đi lại lại trong căn phòng rộng lớn, mỗi bước chân đều nặng nề, như thể đang kéo lê cả một gánh nặng vô hình. Bàn tay anh thỉnh thoảng lại vò đầu bứt tóc, một hành động vô thức thể hiện sự tuyệt vọng và dằn vặt tột cùng.
"Anh đã đến triển lãm, Nam ạ. Anh đã đến, không phải để nói chuyện với cô ấy, mà chỉ để nhìn. Để nhìn xem cô ấy thế nào... và anh đã thấy." Minh Khang dừng lại trước khung cửa kính lớn, nhìn ra thành phố. Bóng anh đổ dài trên nền nhà, trông thật cô độc. "Cô ấy... cô ấy rạng rỡ lắm. Nụ cười của cô ấy, ánh mắt của cô ấy... tất cả đều dành cho Thế Vinh. Anh chưa bao giờ thấy cô ấy hạnh phúc đến thế."
Anh quay lại, đối mặt với Hoàng Nam, đôi mắt anh ngấn lệ nhưng không rơi. "Và lúc đó, anh đã hiểu. Anh đã hiểu tất cả. Những lần gặp gỡ trước, những khoảnh khắc mà anh đã bỏ lỡ... tất cả đều hiện về rõ mồn một."
Minh Khang bắt đầu kể, giọng anh đứt quãng, xen lẫn những tiếng thở dài và nấc nghẹn. Anh kể về lần gặp đầu tiên, khi Yến Chi đến quá sớm, khi anh còn chìm đắm trong cái mộng "ổn định" của mình. "Cô ấy đã nhìn anh với ánh mắt đầy hy vọng, Nam à. Anh đã thấy sự rung động trong đôi mắt cô ấy. Nhưng anh... anh đã quá lý trí. Anh đã nghĩ, 'chưa đến lúc'. Anh đã tự nhủ, 'phải ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó'. Anh đã bỏ qua tất cả những tín hiệu đó, bỏ qua cảm xúc của cô ấy, chỉ vì cái tôi ích kỷ của mình, vì cái mục tiêu viển vông mà anh tự đặt ra."
Hoàng Nam vẫn im lặng lắng nghe, đôi khi anh gật đầu nhẹ, thể hiện sự thấu hiểu. Anh đã từng cảnh báo Minh Khang nhiều lần, nhưng anh biết, Minh Khang sẽ không bao giờ hiểu cho đến khi tự mình trải nghiệm nỗi đau này.
"Đến lần gặp thứ hai, anh thấy cô ấy đã khác. Cô ấy mạnh mẽ hơn, độc lập hơn. Cô ấy không còn là Yến Chi yếu đuối của lần gặp đầu tiên nữa. Anh đã thấy sự bình yên dần hình thành trong cô ấy, trong khi anh vẫn chìm đắm trong công việc, trong sự căng thẳng của những dự án lớn. Anh đã nghĩ, 'cô ấy ổn rồi'. Anh đã nghĩ, 'mình vẫn còn thời gian'. Anh đã sai, Nam ạ. Anh đã sai lầm khi nghĩ rằng thời gian sẽ chờ đợi anh, rằng Yến Chi sẽ mãi ở đó, chờ đợi anh thành công."
Minh Khang vùi mặt vào lòng bàn tay, vai anh run rẩy. "Và rồi, lần gặp thứ ba... đó là lúc anh bắt đầu nhận ra. Anh bắt đầu mệt mỏi với sự nghiệp, bắt đầu khao khát một điều gì đó khác. Anh đã nhìn cô ấy, và anh đã thấy một Yến Chi hoàn toàn mãn nguyện với cuộc sống độc thân của mình. Cô ấy không còn chờ đợi. Cô ấy đã tìm thấy sự bình yên trong chính sự lựa chọn của mình. Lúc đó anh mới bắt đầu rung động, mới bắt đầu nhận ra mình cần cô ấy... nhưng cô ấy đã đi xa rồi."
Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xoáy vào Hoàng Nam. "Tất cả là lỗi của anh, Nam à. Tất cả là lỗi của anh. Anh đã quá muộn. Anh đã bỏ lỡ tất cả. Anh đã bỏ lỡ Yến Chi của năm thứ nhất, Yến Chi của năm thứ hai, và giờ đây, anh lại đứng trước Yến Chi của năm thứ ba – một Yến Chi đã hoàn toàn bình yên và mãn nguyện với cuộc sống của chính cô. Anh đã quá chậm, quá lý trí, để rồi khi cảm xúc của anh bắt đầu thức tỉnh, thì cảm xúc của cô đã đi xa. Anh đã đánh mất cô ấy, hết lần này đến lần khác, vì cái giá của sự ổn định mà anh đã đặt lên hàng đầu."
Nỗi hối hận bóp nghẹt anh, khiến giọng anh đứt quãng. Anh thở hổn hển, như thể không khí trong căn phòng bỗng trở nên loãng đi. Cả cơ thể anh run lên từng đợt, phản ánh sự giày vò tột cùng trong tâm hồn. Hoàng Nam thở dài, anh đưa tay vỗ nhẹ lên vai Minh Khang, ánh mắt vẫn giữ sự điềm tĩnh, thấu cảm, nhưng cũng không giấu được vẻ xót xa. Anh biết, những lời an ủi suông không có ý nghĩa gì lúc này. Minh Khang cần phải đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu.
***
Bên ngoài khung cửa kính, màn đêm dần nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh. Sương đêm còn đọng lại lấp lánh trên những tòa nhà cao tầng, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo nhưng không thể xua tan đi cái lạnh lẽo trong lòng Minh Khang. Ánh đèn đô thị mờ dần, nhường chỗ cho một màu xanh xám của bầu trời khi ngày mới bắt đầu. Không khí trong căn phòng vẫn nặng nề, mặc cho sự xuất hiện của ánh sáng. Minh Khang đã ngồi phịch xuống ghế sofa, đầu vùi vào lòng bàn tay, đôi vai vẫn run rẩy từng đợt. Gương mặt anh tiều tụy đến đáng sợ, những nếp nhăn sâu hiện rõ trên trán, và quầng thâm dưới mắt cho thấy một đêm không ngủ, đầy dằn vặt.
Hoàng Nam nhìn Minh Khang, rồi thở dài một tiếng. Anh biết, đã đến lúc phải nói ra những lời thật lòng, dù chúng có thể làm Minh Khang đau đớn hơn nữa. Anh rót một ly cà phê nóng cho mình, mùi hương cà phê thoang thoảng lan tỏa trong không khí, phá vỡ sự tĩnh lặng.
"Minh Khang," Hoàng Nam cất tiếng, giọng anh trầm ấm nhưng chứa đựng sự kiên định. Anh không an ủi suông, không dỗ dành, mà tập trung vào sự thật mà cả hai đều đã nhận ra. "Cậu biết rõ mà, đúng không? Yến Chi đã tìm thấy điều cô ấy cần, ở một thời điểm khác, với một người khác."
Minh Khang ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn Hoàng Nam, như thể đang cầu xin một tia hy vọng, một lời phủ nhận, nhưng anh biết, điều đó là không thể. Ánh mắt Hoàng Nam kiên định, không hề dao động.
"Cô ấy đã thay đổi, Khang ạ. Cô ấy đã trải qua những tổn thương, đã học cách tự chữa lành. Cô ấy đã không còn là phiên bản Yến Chi đã từng chờ đợi cậu nữa." Hoàng Nam nhấp một ngụm cà phê, rồi tiếp tục, giọng nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát như một nhát dao cứa vào vết thương lòng của Minh Khang. "Cô ấy đã bước qua giai đoạn chờ đợi, đã học cách tự chữa lành và tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình. Hạnh phúc của cô ấy không còn phụ thuộc vào cậu nữa."
Mỗi lời của Hoàng Nam đều như một cú đấm vào lồng ngực Minh Khang, ghim sâu thêm nỗi đau và sự hối tiếc. Anh cắn chặt môi, cố gắng kìm nén tiếng nấc đang chực trào ra. Cảm giác cả thế giới đang sụp đổ dưới chân anh, và những lời của Hoàng Nam chính là những nhát cuốc cuối cùng, san phẳng mọi hy vọng còn sót lại.
"Cô ấy đã tìm thấy sự bình yên, sự thấu hiểu ở Thế Vinh. Anh đã thấy cách họ nhìn nhau ở triển lãm, Khang. Đó là ánh mắt của hai người đã tìm thấy nhau, đã thuộc về nhau. Cô ấy không còn là phiên bản của cậu nữa. Cô ấy đã là phiên bản của Thế Vinh, một phiên bản mà anh nghĩ cô ấy xứng đáng có được." Hoàng Nam nói, ánh mắt đầy xót xa nhưng cũng không thể che giấu sự thật. Anh biết, Minh Khang cần phải nghe điều này, dù nó có tàn nhẫn đến đâu. "Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản."
Minh Khang run rẩy, cả cơ thể anh như đông cứng lại. Anh cố gắng nói, giọng anh lạc đi vì nỗi đau. "Vậy... vậy là hết thật rồi sao, Nam?" Anh hỏi, như thể đang cầu xin một phép màu, một lời giải thoát. Ánh mắt anh đầy tuyệt vọng, chứa đựng cả sự van nài và sự chấp nhận cay đắng.
Hoàng Nam đặt cốc cà phê xuống bàn, tiếng cốc chạm vào mặt kính nghe rõ mồn một trong không khí tĩnh lặng. Anh nhìn Minh Khang, ánh mắt đầy sự cảm thông. "Chúng ta không thể quay ngược thời gian, Khang à. Điều duy nhất cậu có thể làm bây giờ là đối mặt với sự thật."
"Đúng người, sai thời điểm." Hoàng Nam lặp lại cụm từ mà anh đã từng nói với Minh Khang từ nhiều năm trước, giờ đây nó vang lên như một bản án cuối cùng. "Cậu đã từng nói với anh, 'chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó'. Cậu đã đạt được sự ổn định, Khang. Nhưng cái giá của nó... cái giá cậu phải trả... lại là việc mất đi Yến Chi, mất đi tình yêu mà cậu đã từng có thể nắm giữ."
Minh Khang không còn sức lực để phản kháng. Anh ngồi phịch xuống ghế, tay ôm đầu, cảm giác cả thế giới sụp đổ dưới chân. Những lời của Hoàng Nam, dù chân thành và thực tế, lại như một bản án cuối cùng, đóng sập cánh cửa hy vọng của anh. Nỗi hối tiếc tột độ, cảm giác mất mát không thể bù đắp, và sự chấp nhận cay đắng rằng anh đã hoàn toàn mất đi Yến Chi, tất cả nhấn chìm anh vào một vực sâu không đáy. Cả cơ thể anh cứng nhắc vì đau khổ, không thể cử động.
Hoàng Nam thở dài một tiếng, anh không nói thêm gì nữa. Anh biết, Minh Khang cần không gian để tự mình đối diện với nỗi đau này. Anh chỉ im lặng ngồi cạnh bạn, để Minh Khang một mình vật lộn với những sai lầm trong quá khứ và hậu quả nghiệt ngã của những lựa chọn đã đưa ra. Ánh bình minh dần lan tỏa khắp căn phòng, chiếu rọi vào gương mặt tiều tụy của Minh Khang, báo hiệu một ngày mới đang đến, một ngày mà anh phải bắt đầu học cách sống với cái giá của sự ổn định, và với sự thật rằng Yến Chi đã không còn chờ đợi anh nữa. Từ đống tro tàn của sự hối tiếc này, một Minh Khang khác sẽ phải được tái sinh, nhưng con đường phía trước sẽ đầy chông gai và đau đớn.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.