Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 301: Chuỗi Khoảnh Khắc Bỏ Lỡ
Minh Khang trượt dài xuống bức tường cũ kỹ, cảm nhận sự lạnh lẽo và ẩm mốc thấm qua lớp áo sơ mi mỏng. Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim anh, khiến anh khó thở. Anh không thể chịu đựng thêm nữa. Anh đã cố gắng không nhìn lại, nhưng hình ảnh Yến Chi và Thế Vinh, đặc biệt là ánh mắt trao nhau đầy tin tưởng và bình yên của họ, vẫn ám ảnh anh như một thước phim không ngừng tua lại trong tâm trí. Tiếng gió xào xạc lá, tiếng chim hót líu lo từ đâu đó vọng lại, cùng với mùi hoa giấy nồng nàn, ngọt ngào và mùi ẩm mốc đặc trưng của con hẻm cũ, tất cả đều trở nên vô nghĩa đối với anh. Trong đầu anh, chỉ còn lại những mảnh vỡ của ký ức và sự thật phũ phàng anh vừa đối diện.
“Quá muộn… thật sự quá muộn rồi,” anh thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể nó được kéo ra từ sâu thẳm cõi lòng anh. Từng lời như một nhát dao tự đâm vào chính mình. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má, nóng hổi, mặn chát. Anh không còn sức để đứng vững. Anh trượt dài xuống bức tường, vùi mặt vào hai bàn tay, để những giọt nước mắt chảy tự do, không còn chút kiềm nén nào. Từng tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, yếu ớt và đau đớn, hòa vào không khí ẩm ướt của con hẻm. Mọi thứ anh từng tin tưởng, từng cố gắng xây dựng, giờ đây dường như sụp đổ quanh anh, để lại một khoảng trống rỗng không thể lấp đầy. Anh đã có tất cả: sự nghiệp vững chắc, tiền bạc, địa vị xã hội. Nhưng tất cả những điều đó giờ đây trở nên vô nghĩa, khi anh nhận ra mình đã đánh đổi điều quý giá nhất: tình yêu, và một bến đỗ bình yên bên cạnh người con gái anh yêu. Cái giá phải trả cho sự ổn định ấy lại quá đắt, đó là việc mất đi Yến Chi, mất đi phiên bản của cô mà anh đã từng có thể nắm giữ. Giờ đây, cô đã là một phiên bản khác, một phiên bản đã tìm thấy hạnh phúc bên một người khác, một người đến đúng lúc, đúng thời điểm. Anh đã thua, thua một cách thảm hại, vì chính sự chần chừ và những ưu tiên sai lầm của mình. Nước mắt cứ thế tuôn rơi, hòa vào mùi hoa giấy và không khí ẩm mốc của con hẻm, đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của một trái tim từng kiên cường. Anh gục đầu vào đầu gối, siết chặt nắm tay, cố gắng ngăn những giọt nước mắt vô vọng, nhưng chúng vẫn cứ tuôn chảy không ngừng, nóng hổi và mặn chát. Tiếng gió xào xạc qua những tán lá hoa giấy như lời thì thầm của số phận, những lời trách cứ vô hình mà anh tự đặt ra cho chính mình. Anh nhắm mắt lại, và từ sâu thẳm tâm trí anh, những hình ảnh về Yến Chi, về những lần gặp gỡ định mệnh mà anh đã bỏ lỡ, bắt đầu ùa về, rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết. "Tại sao lại là bây giờ? Tại sao mình lại nhận ra điều đó quá muộn?" Anh tự hỏi, nhưng không có lời đáp, chỉ có tiếng vọng của nỗi hối tiếc gặm nhấm.
***
Hồi ức ùa về, không phải như một thước phim đẹp đẽ, mà như những mảnh gương vỡ vụn, sắc nhọn cứa vào tâm can anh. Lần đầu tiên, Minh Khang thấy mình ngồi đối diện Yến Chi tại quán cà phê "Dấu Chân Mưa", vào một buổi chiều mưa lất phất của năm thứ nhất. Anh nhớ rõ tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên, mùi cà phê rang xay thoang thoảng và mùi bánh ngọt ấm áp từ quầy bánh. Quán cà phê với những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ánh đèn vàng dịu nhẹ, tạo nên một không gian lãng mạn và có chút hoài cổ, đúng như cái tên của nó. Yến Chi năm 27 tuổi, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt toát lên vẻ long lanh, nụ cười e ấp và cuốn sổ phác thảo cũ trên bàn. Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, trông thật thanh thoát và mơ mộng. Cô vừa trải qua đổ vỡ, nhưng vẫn giữ trong mình một sự rung động rất đỗi ngây thơ, một niềm tin mãnh liệt vào tình yêu. Anh đã thấy điều đó, cảm nhận được sự nhạy cảm, lãng mạn toát ra từ cô, nhưng lúc đó, tâm trí anh chỉ toàn là công việc, những dự án đang chờ đợi, những con số và những mục tiêu.
"Công việc của tôi khá bận, nên không có nhiều thời gian cho chuyện hẹn hò," anh đã nói, giọng điềm tĩnh, lý trí. Anh nhớ mình đã nhìn chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Patek Philippe, thứ biểu tượng cho thành công mà anh đang theo đuổi, và nghĩ về những cuộc họp sắp tới. Anh nghĩ cô "đến quá sớm", đến vào lúc anh chưa đủ ổn định, chưa đủ vững vàng để có thể cho cô một tình yêu trọn vẹn. Anh đã tự nhủ rằng, chỉ khi anh đạt được tất cả, anh mới xứng đáng yêu ai đó.
Yến Chi khẽ đặt ly cà phê sứ trắng xuống bàn, tiếng gốm chạm nhẹ vào mặt bàn gỗ tạo ra một âm thanh nhỏ xíu, nhưng giờ đây trong hồi ức của anh, nó lại vang vọng như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Ánh mắt cô có chút thất vọng, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười nhẹ. "Em hiểu mà, anh Khang. Ai cũng có ưu tiên riêng…," cô nói, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng một sự chấp nhận lặng lẽ mà anh không hề nhận ra lúc bấy giờ. Anh đã bỏ qua sự rung động trong ánh mắt ấy, bỏ qua những tín hiệu mong chờ, chỉ vì cái "ổn định" mà anh mù quáng theo đuổi.
Minh Khang (hiện tại) siết chặt tay, móng tay anh găm sâu vào lòng bàn tay, đau đớn nhận ra sự ngu ngốc đến tột cùng của mình. Anh đã nghĩ cô sẽ chờ đợi, hoặc ít nhất là sẽ hiểu cho "tham vọng chính đáng" của anh. Nhưng tình yêu đâu phải là một phép toán, một hợp đồng với những điều khoản chờ đợi? Tình yêu là khoảnh khắc, là hiện tại. Anh đã bỏ lỡ khoảnh khắc đó, bỏ lỡ Yến Chi trong phiên bản mong chờ, lãng mạn nhất. Mùi cà phê, bánh ngọt, tiếng mưa rơi, tất cả những chi tiết nhỏ bé trong quán "Dấu Chân Mưa" năm ấy giờ đây trở thành những mũi kim đâm vào tim anh, nhắc nhở anh về một cơ hội đã vuột mất, một lời từ chối không thành lời mà anh đã vô tình trao cho cô. Anh đã không nhìn thấy, không lắng nghe, không hiểu... Anh đã quá tập trung vào cái tôi của mình, vào những mục tiêu vật chất mà anh cho là quan trọng hơn tất thảy.
***
Hồi ức lại chuyển dịch, mang anh đến năm thứ hai, tại một phòng triển lãm nghệ thuật đương đại, nơi ánh sáng tự nhiên dịu nhẹ len lỏi qua ô cửa kính lớn, chiếu rọi lên những tác phẩm đầy màu sắc và những bức tường trắng tinh. Không gian rộng lớn, với tiếng vọng của những bước chân nhẹ nhàng và những lời trò chuyện thì thầm, tạo nên một bầu không khí trang trọng và tĩnh lặng. Anh thấy Yến Chi đứng trước một bức tranh trừu tượng, mái tóc dài được buộc gọn gàng, trông cô thanh lịch trong bộ trang phục công sở hiện đại. Cô đã thay đổi, tự tin hơn, độc lập hơn. Ánh mắt cô giờ đây không còn sự mong chờ hay e ấp như lần trước, mà tràn đầy sự bình yên, một vẻ điềm tĩnh đến lạ. Anh nhớ mình đã lại gần, trò chuyện với cô vài câu xã giao.
"Công việc của em dạo này thế nào? Có vẻ em đang rất bận rộn với studio riêng," anh đã hỏi, giọng nói vẫn mang chút khách sáo của một người đàn ông công việc. Anh nhớ mình đã cảm thấy ấn tượng với sự thay đổi của cô, nhưng vẫn chưa thực sự hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó. Anh vẫn nghĩ đến các dự án lớn, những hợp đồng bạc tỷ, và chỉ đơn thuần coi sự "bình yên" của cô là một dấu hiệu tích cực cho sự phát triển cá nhân.
Yến Chi mỉm cười, nụ cười ấy giờ đây đã vững vàng hơn, không còn chút gượng gạo nào. "Vâng, em đang tập trung vào nó, anh Khang. Em tìm thấy rất nhiều niềm vui ở đây." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sự kiên định. Lúc đó, anh không nhận ra rằng sự "bình yên" đó là kết quả của việc cô đã học cách chấp nhận cuộc sống không có anh, đã tự mình tìm thấy hạnh phúc và sự ổn định nội tại mà không cần đến bất kỳ sự xác nhận nào từ bên ngoài. Cô đã tự tạo ra thế giới của riêng mình, một thế giới mà anh, dù có muốn, cũng khó lòng bước vào.
Minh Khang (hiện tại) lắc đầu nguầy nguậy, cảm thấy hối hận tột độ vì đã không nhìn sâu hơn vào ánh mắt đó, không nhận ra sự trưởng thành vượt bậc của cô. Anh đã nhìn thấy, nhưng không thực sự thấy. Anh đã nghe, nhưng không thực sự lắng nghe. Anh đã bỏ lỡ một Yến Chi đang tự mình chữa lành, tự mình vươn lên mạnh mẽ sau những đổ vỡ. Anh đã không hiểu rằng sự độc lập, bình yên đó không phải là một lời mời gọi anh, mà là một minh chứng rằng cô có thể sống tốt mà không cần anh. Tiếng vọng của những lời trò chuyện thì thầm trong phòng triển lãm năm nào giờ đây như những lời trách móc, xoáy sâu vào tâm trí anh. Anh đã bỏ lỡ phiên bản Yến Chi độc lập, mạnh mẽ, phiên bản mà anh đáng lẽ ra phải trân trọng và ủng hộ. Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng "sự ổn định" của riêng mình, đến nỗi không nhận ra rằng Yến Chi cũng đang tự xây dựng một "sự ổn định" khác, một sự ổn định của tâm hồn và nội lực, không phụ thuộc vào bất kỳ ai.
***
Và rồi là lần gặp thứ ba, vào một buổi tối mát mẻ của năm thứ ba, tại nhà hàng "Bữa Tối Của Ký Ức", nơi ánh đèn lồng dịu dàng và tiếng nhạc acoustic du dương tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn. Anh nhớ mùi hương của những món ăn đặc trưng của nhà hàng, mùi rượu vang thoang thoảng trong không khí, và tiếng ly tách chạm nhau khe khẽ. Đến lúc này, trái tim anh đã bắt đầu có những rung động rõ ràng, anh đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi với cuộc đua sự nghiệp không ngừng nghỉ và khao khát một bến đỗ bình yên. Anh đã chủ động mời cô đi ăn, hy vọng có thể hàn gắn lại những gì đã bỏ lỡ. Yến Chi vẫn rất thân thiện, nụ cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt cô không còn sự bối rối hay mong chờ như những lần trước. Cô đã tìm thấy sự mãn nguyện trong cuộc sống độc thân của mình, một sự mãn nguyện không hề giả tạo hay gượng ép.
"Anh nghĩ... có lẽ anh đã bỏ lỡ nhiều điều," anh đã nói, giọng anh trầm hơn, mang theo chút suy tư và hối tiếc. Đó là lời thừa nhận đầu tiên của anh về sự chậm trễ của mình, một lời thừa nhận mà anh đã phải mất ba năm để thốt ra.
Yến Chi nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự thấu hiểu, nhưng cũng không có một chút do dự nào. "Mỗi người đều có hành trình riêng của mình, Khang ạ. Quan trọng là mình biết trân trọng hiện tại." Cô nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sức mạnh nội tại. Lúc đó, anh chỉ cảm thấy một sự trống rỗng khó tả, không biết lý do. Anh đã cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một dấu hiệu rằng cô vẫn còn dành chỗ cho anh trong trái tim mình. Nhưng giờ đây, anh đã hiểu: cô đã không còn dành chỗ cho anh trong những kỳ vọng của mình nữa. Cô đã buông bỏ những mong đợi về anh, và đã tìm thấy bình yên trong chính sự lựa chọn của mình. Cô đã tìm thấy sự mãn nguyện trong cuộc sống độc thân, một cuộc sống tự do và không bị ràng buộc bởi bất kỳ điều kiện nào. Cô đã không còn chờ đợi.
Minh Khang (hiện tại) bật cười cay đắng, tiếng cười nghẹn ngào hòa lẫn với tiếng nấc. Anh tự hỏi tại sao anh không nhận ra điều đó sớm hơn. Tại sao anh lại phải đợi đến khi cô hoàn toàn không còn chờ đợi anh, không còn mong đợi anh, thì anh mới bắt đầu cảm thấy rung động? Anh đã đánh mất Yến Chi của năm thứ nhất, Yến Chi của năm thứ hai, và giờ đây, anh lại đứng trước Yến Chi của năm thứ ba – một Yến Chi đã hoàn toàn bình yên và mãn nguyện với cuộc sống của chính cô. Anh đã quá chậm, quá lý trí, để rồi khi cảm xúc của anh bắt đầu thức tỉnh, thì cảm xúc của cô đã đi xa. Anh đã bỏ lỡ phiên bản Yến Chi mãn nguyện, phiên bản đã tìm thấy giá trị của sự tự do và bình yên nội tại.
***
Minh Khang mở mắt, chuỗi hồi ức đau đớn đó kết thúc nhưng nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí còn dữ dội hơn, như thể mỗi mảnh ký ức lại khoét sâu thêm một vết thương vào tâm hồn anh. Anh nhìn những cánh hoa giấy đỏ dưới chân, chúng vẫn rụng lả tả theo làn gió nhẹ, như những giọt nước mắt của thời gian, như những khoảnh khắc đã rơi rụng khỏi cuộc đời anh và Yến Chi. Mùi hoa giấy nồng nàn quyện với mùi ẩm mốc của con hẻm, tạo thành một bản giao hưởng của sự hoài niệm và tiếc nuối. Anh đã bỏ lỡ, hết lần này đến lần khác, vì sự lý trí và những ưu tiên sai lầm của mình. Anh đã đặt sự nghiệp, tiền bạc, và cái gọi là "sự ổn định" lên trên tất cả, để rồi khi anh đạt được chúng, anh lại nhận ra mình đã đánh mất đi điều quý giá nhất.
"Mình đã không nhìn thấy, không lắng nghe, không hiểu... cho đến khi quá muộn," anh thì thầm, giọng nói khản đặc, hòa vào tiếng gió xào xạc. Anh đã không nhìn thấy những tín hiệu, không lắng nghe những rung động của Yến Chi. Anh đã không hiểu rằng tình yêu không phải là một thứ có thể chờ đợi, không phải là một phần thưởng cho sự thành công. Nó là một khoảnh khắc, một cảm xúc, một sự kết nối cần được trân trọng ngay tại hiện tại. Và anh đã bỏ lỡ tất cả.
Giờ đây, cô đã có bến đỗ, một bến đỗ bình yên và hạnh phúc bên Thế Vinh, người đã đến đúng thời điểm, đúng lúc cô cần một bờ vai, cần một sự thấu hiểu. Và anh, Minh Khang, chỉ còn lại sự hối tiếc vô hạn, một sự hối tiếc gặm nhấm từng tế bào trong cơ thể anh. Cảm giác trống rỗng bao trùm lấy anh, khiến anh gần như không còn cảm nhận được trọng lực của chính mình. Anh là một kẻ thua cuộc, một kẻ đã thắng trong cuộc đua sự nghiệp nhưng lại thua thảm hại trong cuộc chiến tình yêu. Anh đã tìm kiếm sự ổn định, và cuối cùng anh đã có nó. Nhưng cái giá phải trả cho sự ổn định ấy lại quá đắt, đó là việc mất đi Yến Chi, mất đi phiên bản của cô mà anh đã từng có thể nắm giữ. Giờ đây, cô đã là một phiên bản khác, một phiên bản đã tìm thấy hạnh phúc bên một người khác, một người đến đúng lúc, đúng thời điểm.
Minh Khang từ từ đứng dậy, bóng anh đổ dài trên con hẻm nhỏ, mờ ảo dưới ánh đèn vàng vọt. Cảm giác lạnh lẽo từ bức tường cũ vẫn còn vương vấn trên lưng anh. Anh nhìn lên bầu trời đêm, những ngôi sao lấp lánh như đang chế giễu sự chậm trễ của anh. Cảm giác như cả thế giới đang trôi xa, bỏ lại anh một mình trong cái không gian đầy tiếc nuối này. Anh biết, anh phải chấp nhận. Chấp nhận sự thật nghiệt ngã rằng anh đã bỏ lỡ. Chấp nhận rằng Yến Chi đã không còn là của anh. Sự chấp nhận này không phải là sự buông xuôi dễ dàng, mà là một sự đầu hàng hoàn toàn trước một lẽ thật nghiệt ngã của cuộc đời. Anh đã chấp nhận rằng anh đã để lỡ. Không còn lối thoát, không còn hy vọng nào nữa. Chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi hối tiếc khắc sâu, gặm nhấm từng tế bào trong cơ thể anh. Nhưng anh cũng biết, từ đống tro tàn của sự hối tiếc này, một Minh Khang khác sẽ phải được tái sinh, một Minh Khang sẽ phải đối mặt với hậu quả của những lựa chọn trong quá khứ, và học cách sống với cái giá của sự ổn định mà anh đã chọn.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.