Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 300: Ánh Mắt Đã Thuộc Về Người

Tiếng còi xe từ xa vọng lại, lẫn vào tiếng nhạc ambient dịu nhẹ từ một quán cà phê bên đường, vẫn không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng bao trùm Minh Khang. Anh vẫn đứng đó, giữa lối ra của phòng triển lãm, như một pho tượng vô tri bị bỏ quên trong dòng chảy hối hả của cuộc đời. Bóng dáng Yến Chi đã khuất hẳn, mang theo cả chút hy vọng cuối cùng còn sót lại trong lồng ngực anh. Anh đã có tất cả mọi thứ, nhưng lại mất đi điều duy nhất anh thực sự khao khát. Câu nói ấy cứ vang vọng trong đầu anh, trở thành một điệp khúc đau đớn, khắc khoải. Đêm Sài Gòn vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng trong mắt anh, mọi thứ chỉ còn là một màu xám xịt, vô vị.

Anh đã trở về căn penthouse của mình, nhưng giấc ngủ dường như đã từ chối anh từ rất lâu rồi. Căn hộ rộng lớn, được thiết kế theo phong cách hiện đại, tối giản với những đường nét tinh tế và vật liệu cao cấp, giờ đây lại mang một vẻ cô độc đến đáng sợ. Kính cường lực từ sàn đến trần trải dài khắp một mặt tường, mở ra toàn cảnh thành phố đang say ngủ dưới ánh đèn lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Đêm qua, anh đã đứng đó, nhìn xuống, nhìn mãi vào khoảng không vô định. Tiếng nhạc không lời cổ điển từ hệ thống âm thanh vòm vẫn du dương, nhưng chỉ càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, nặng nề. Thỉnh thoảng, tiếng gió rít qua khe cửa kính cao vút, như một tiếng thở dài của chính căn phòng.

Anh đi lại, bước chân nhẹ bẫng trên sàn gỗ ấm áp, nhưng tâm trí anh thì nặng trĩu. Câu hỏi của chương trước, "Liệu có còn gì để mất nữa không?", cứ ám ảnh anh. Đêm qua, anh đã tìm thấy câu trả lời, một câu trả lời lạnh lẽo và tàn nhẫn: không, anh không còn gì để mất nữa. Cái khoảnh khắc Yến Chi quay lưng, bóng dáng thanh thoát của cô hòa vào dòng người tấp nập, đã là dấu chấm hết cho mọi hy vọng. Cô đã tìm thấy bến đỗ, một bến đỗ bình yên và hạnh phúc, một nơi không có anh. Và điều đau đớn nhất, là cô hoàn toàn mãn nguyện với sự lựa chọn ấy. Anh đã khao khát được nhìn thấy cô hạnh phúc, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng rằng anh sẽ chỉ là người đứng ngoài nhìn, một khán giả bất đắc dĩ trong vở kịch đời cô.

Sáng sớm, ánh nắng đầu tiên của ngày mới rọi qua khung cửa kính lớn, chiếu thẳng vào không gian phòng khách, làm nổi bật những đường vân gỗ quý và những món đồ nội thất nhập khẩu đắt tiền. Mùi hương gỗ thoang thoảng, hòa quyện với mùi nước hoa nam tính nhẹ nhàng của anh, tạo nên một bầu không khí sang trọng nhưng vẫn không thể xua đi cảm giác trống rỗng. Anh đến bên quầy bar nhỏ, rót một ly cà phê đen đặc, đã nguội lạnh từ lúc nào. Tách cà phê trong tay, anh lại tiến đến bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố đang dần thức giấc. Những dòng xe bắt đầu đổ ra đường, tạo thành những sợi chỉ bạc lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, vẫn hối hả, vẫn vô tình cuốn đi mọi thứ, kể cả những mảnh vỡ của trái tim anh.

Anh uống cạn ly cà phê, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không thể sánh bằng vị đắng của sự thật đang gặm nhấm tâm hồn anh. Ánh mắt anh, vốn dĩ đã sâu thẳm, giờ đây lại càng thêm kiên quyết một cách đau đớn. "Phải, không còn gì để mất nữa," anh tự nhủ, giọng nói khản đặc, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. "Chỉ còn sự thật." Anh cần nhìn thấy, cần cảm nhận, để thực sự chấp nhận. Sự chấp nhận không đến một cách dễ dàng, nó đòi hỏi sự đối mặt trực tiếp với những điều tàn nhẫn nhất. Anh cần một bằng chứng cụ thể, một cú giáng cuối cùng để dập tắt hoàn toàn những tia lửa hy vọng le lói, dù là nhỏ nhất, còn sót lại trong sâu thẳm tâm hồn. Anh muốn tự mình chứng kiến, để không còn bất kỳ sự mơ hồ nào, để có thể nói với chính mình rằng: "Đây là kết thúc thật rồi."

Anh rời khỏi cửa sổ, bước vào phòng thay đồ. Từng cử chỉ của anh đều chậm rãi, nặng nề, như thể mỗi động tác đều tiêu tốn một phần sức lực cuối cùng. Anh chọn một bộ trang phục đơn giản, không quá cầu kỳ nhưng vẫn lịch sự – một chiếc áo sơ mi màu xám than và quần tây tối màu. Anh không muốn mình quá nổi bật, chỉ muốn hòa mình vào đám đông, trở thành một người quan sát vô hình. Anh cần phải đến đó, đến nơi đã kết thúc tất cả, để tự mình đóng lại cánh cửa của quá khứ. Anh biết rằng điều này sẽ rất đau đớn, nhưng anh cũng biết rằng đó là cách duy nhất để anh có thể thực sự buông bỏ.

***

Chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu đi và không khí trở nên mát mẻ hơn, Minh Khang lại một lần nữa bước vào Phòng Triển Lãm Nghệ Thuật Đương Đại. Kiến trúc công nghiệp hiện đại của nơi này vẫn vậy, với những bức tường trắng tinh khôi, trần nhà cao vút và sàn bê tông sáng màu, làm nổi bật những tác phẩm nghệ thuật trừu tượng đầy màu sắc. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của khách tham quan, tiếng xì xào bình luận khe khẽ, cùng với tiếng nhạc ambient nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tĩnh lặng. Mùi sơn mới, mùi gỗ và mùi giấy từ các tác phẩm, đôi khi xen lẫn mùi cà phê thoang thoảng từ quầy nhỏ, lan tỏa trong không gian.

Anh hòa mình vào đám đông, cố gắng không thu hút sự chú ý. Anh tìm một vị trí kín đáo, khuất sau một tác phẩm điêu khắc lớn bằng kim loại, hình xoắn ốc vươn cao, từ đó có thể quan sát khu vực trung tâm một cách rõ ràng. Trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì hồi hộp, mà vì một nỗi sợ hãi mơ hồ, một dự cảm về điều sắp đến. Anh biết mình đang tự đẩy mình vào một vực thẳm của cảm xúc, nhưng anh không thể dừng lại. Anh cần nhìn thấy, cần cảm nhận sự thật trần trụi.

Và rồi, cô xuất hiện. Yến Chi. Cô không hề đơn độc. Cô bước vào cùng Thế Vinh, dáng người thanh thoát của cô nổi bật giữa đám đông. Hôm nay, cô mặc một chiếc váy màu xanh pastel nhẹ nhàng, tôn lên vẻ đẹp dịu dàng nhưng không kém phần tự tin. Mái tóc dài của cô được buộc cao, để lộ chiếc cổ thanh tú và những đường nét hài hòa trên khuôn mặt. Đôi mắt cô vẫn toát lên sự thông minh và linh hoạt, nhưng giờ đây, chúng còn lấp lánh một ánh sáng bình yên, mãn nguyện mà anh chưa từng được chứng kiến một cách trọn vẹn. Thế Vinh đứng bên cạnh cô, vẻ ngoài trưởng thành, có chút phong trần với chiếc áo khoác da màu nâu sẫm và quần jean. Anh ấy cao hơn Yến Chi một cái đầu, mái tóc hơi dài và lãng tử, đôi mắt có hồn và nụ cười phóng khoáng, đầy sự thấu hiểu.

Họ đang đứng trước một bức tranh trừu tượng lớn, màu sắc rực rỡ nhưng lại mang một vẻ trầm mặc. Yến Chi nhẹ nhàng chỉ vào một chi tiết trên bức tranh, rồi quay sang Thế Vinh. Cô nói gì đó, giọng cô quá nhỏ để Minh Khang có thể nghe rõ, nhưng anh có thể thấy khóe môi cô cong lên thành một nụ cười rạng rỡ. Một nụ cười không còn gượng gạo hay che giấu, không còn chút ưu tư nào vương vấn, mà là sự mãn nguyện, bình yên thật sự. Ánh mắt cô nhìn Thế Vinh đầy tin tưởng và dịu dàng, một ánh mắt mà Minh Khang chưa từng được nhận từ cô, dù đã trải qua biết bao kỷ niệm. Đó là ánh mắt của một người phụ nữ tìm thấy bến đỗ, tìm thấy sự an toàn và thấu hiểu.

Thế Vinh cúi xuống lắng nghe, mái tóc anh khẽ chạm vào vai cô. Anh mỉm cười, nụ cười ấm áp và chân thành, không hề có chút gượng ép nào. Rồi anh khẽ đặt bàn tay lên eo cô, một cử chỉ tự nhiên, thân mật, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời. Bàn tay anh không siết chặt, chỉ khẽ đặt lên, nhưng nó lại như một dấu ấn khẳng định quyền sở hữu, một sự gắn kết không thể phá vỡ. Yến Chi không hề có bất kỳ phản ứng né tránh hay ngần ngại nào, ngược lại, cô còn tựa nhẹ vào anh một cách tự nhiên, như thể đó là nơi cô thuộc về.

Minh Khang đứng đó, chăm chú quan sát mọi cử chỉ, mọi ánh mắt trao nhau của họ. Mỗi chi tiết nhỏ, mỗi cái chạm nhẹ, mỗi nụ cười đều như một lưỡi dao sắc nhọn cứa vào lồng ngực anh. Anh cảm nhận rõ ràng sự gắn kết đó, một sợi dây vô hình nhưng vô cùng bền chặt đã nối liền hai con người ấy. Họ không cần phải nói quá nhiều, chỉ cần ánh mắt, cử chỉ cũng đủ để thể hiện sự thấu hiểu và tình yêu sâu sắc. Anh siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến mức đau điếng, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau đang xé nát trái tim anh.

Anh đã từng tin rằng mình có thể sửa chữa mọi thứ, rằng anh chỉ cần một cơ hội nữa. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu của họ mạnh mẽ đến mức có thể vượt qua mọi khoảng cách thời gian và những phiên bản không đồng điệu. Nhưng giờ đây, đứng trước khung cảnh này, anh nhận ra sự thật phũ phàng: anh đã hoàn toàn sai lầm. Yến Chi đã thay đổi, cô đã trưởng thành, và cô đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc không có anh. Cô đã không còn chờ đợi. Cô đã đi tiếp, và anh, kẻ chậm chân, chỉ còn biết đứng nhìn.

Cảnh tượng Yến Chi trao ánh mắt ấm áp, tin cậy cho Thế Vinh cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Đó là ánh mắt mà anh đã luôn khao khát, nhưng chưa bao giờ thực sự có được. Đó là ánh mắt của một người phụ nữ đã tìm thấy sự ổn định, sự bình yên mà cô từng tìm kiếm. Và anh, chính vì quá mải mê theo đuổi sự ổn định của riêng mình, đã để vuột mất cơ hội có được ánh mắt ấy.

Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim anh, khiến anh khó thở. Anh không thể chịu đựng thêm nữa. Anh không thể tiếp tục đứng nhìn hạnh phúc của cô, một hạnh phúc không có sự hiện diện của anh. Bằng một ý chí cuối cùng, anh quay lưng, lặng lẽ rời đi, không dám ngoái đầu nhìn lại. Anh sợ rằng chỉ một cái liếc nhìn nữa thôi cũng đủ để khiến anh sụp đổ ngay tại đây, giữa đám đông vô tình này. Anh bước đi, từng bước chân nặng trĩu, cố gắng hòa mình vào dòng người, biến mình thành một bóng đen vô hình.

***

Anh bước đi vô định, không biết mình đang đi đâu, chỉ biết mình cần phải thoát khỏi nơi đó, thoát khỏi hình ảnh ám ảnh về hạnh phúc của Yến Chi. Cuối cùng, những bước chân mệt mỏi của anh đưa anh lạc vào một con hẻm nhỏ quen thuộc, nơi có cây hoa giấy nở rực rỡ. Dọc hai bên hẻm là những ngôi nhà cũ kỹ, tường đã ngả màu rêu phong, những dây điện chằng chịt giăng mắc trên cao. Cây hoa giấy lớn với những chùm hoa đỏ thắm, hồng rực, phủ kín cả một mái hiên cũ kỹ, tạo nên một vòm hoa lãng mạn, nhưng giờ đây lại mang một vẻ bi thương.

Anh tựa người vào bức tường cũ kỹ, cảm nhận sự lạnh lẽo và ẩm mốc thấm qua lớp áo sơ mi. Tiếng gió xào xạc lá, tiếng chim hót líu lo từ đâu đó vọng lại, cùng với mùi hoa giấy nồng nàn, ngọt ngào và mùi ẩm mốc đặc trưng của con hẻm cũ, tất cả đều trở nên vô nghĩa đối với anh. Trong tâm trí anh, chỉ còn lại hình ảnh Yến Chi và Thế Vinh, đặc biệt là ánh mắt đó. Ánh mắt bình yên, hạnh phúc, và đầy tin cậy mà cô dành cho Thế Vinh – một ánh mắt không còn dành cho anh. Nó cứ lặp đi lặp lại, như một vết dao cứa vào tâm hồn anh, không ngừng nghỉ.

Anh ngước nhìn những cánh hoa giấy mỏng manh đang rụng lả tả theo làn gió nhẹ. Mỗi cánh hoa rơi xuống như một giọt nước mắt vô hình, như một mảnh vỡ của hy vọng. Anh nhận ra, đó là sự thật cuối cùng, không thể chối cãi. Anh đã đến quá muộn, và bến đỗ của Yến Chi đã là một nơi không có anh. Cô đã tìm thấy người đến đúng thời điểm, người có thể chia sẻ cùng cô những rung động hiện tại, những khoảnh khắc bình yên không cần phải chờ đợi.

"Quá muộn... thật sự quá muộn rồi," anh thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể nó được kéo ra từ sâu thẳm cõi lòng anh. Từng lời như một nhát dao tự đâm vào chính mình. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má, nóng hổi, mặn chát. Anh không còn sức để đứng vững. Anh trượt dài xuống bức tường, vùi mặt vào hai bàn tay, để những giọt nước mắt chảy tự do, không còn chút kiềm nén nào. Từng tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, yếu ớt và đau đớn.

Anh không còn sức để níu giữ bất cứ điều gì. Anh đã thấy, đã cảm nhận, và giờ đây, anh phải chấp nhận. Sự chấp nhận này không phải là sự buông xuôi dễ dàng, mà là một sự đầu hàng hoàn toàn trước một lẽ thật nghiệt ngã của cuộc đời. Anh đã chấp nhận rằng anh đã để lỡ. Không còn lối thoát, không còn hy vọng nào nữa. Chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi hối tiếc khắc sâu, gặm nhấm từng tế bào trong cơ thể anh.

Minh Khang đã có tất cả mọi thứ: sự nghiệp vững chắc, tiền bạc, địa vị xã hội. Nhưng anh đã đánh đổi điều quý giá nhất, điều mà anh thực sự khao khát: tình yêu, và một bến đỗ bình yên bên cạnh người con gái anh yêu. Anh đã tìm kiếm sự ổn định, và cuối cùng anh đã có nó. Nhưng cái giá phải trả cho sự ổn định ấy lại quá đắt, đó là việc mất đi Yến Chi, mất đi phiên bản của cô mà anh đã từng có thể nắm giữ. Giờ đây, cô đã là một phiên bản khác, một phiên bản đã tìm thấy hạnh phúc bên một người khác, một người đến đúng lúc, đúng thời điểm. Anh đã thua, thua một cách thảm hại, vì chính sự chần chừ và những ưu tiên sai lầm của mình. Nước mắt cứ thế tuôn rơi, hòa vào mùi hoa giấy và không khí ẩm mốc của con hẻm, đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của một trái tim từng kiên cường.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free