Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 299: Bóng Hình Mới Trong Ánh Mắt Cũ

Minh Khang gục xuống, hai đầu gối chạm sàn, cơ thể anh như mất hết sức lực. Tiếng thủy tinh vỡ tan ấy không chỉ là âm thanh của một chiếc ly, mà còn là âm thanh của sự vỡ vụn của hy vọng, của một trái tim đã hoàn toàn tan nát. Anh đã đến quá muộn, thật sự quá muộn. Yến Chi đã không còn chờ đợi. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc mà anh không còn là một phần trong đó. Và anh, chỉ có thể chấp nhận, trong nỗi đau đớn tột cùng và sự hối tiếc không thể nguôi ngoai.

Anh vẫn nằm đó, giữa những mảnh vỡ lấp lánh như những giọt nước mắt pha lê trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo, hơi thở nặng nhọc hòa vào không khí đặc quánh mùi rượu và sự cô đơn. Đôi mắt anh nhắm nghiền, cố xua đi hình ảnh căn phòng trống rỗng và chính bản thân anh thảm hại. Nhưng càng cố gắng, những mảnh ký ức về ngày hôm đó, về cuộc gặp gỡ cuối cùng với Yến Chi, lại càng hiện lên rõ nét, tra tấn anh như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Không phải chỉ là buổi cà phê, không phải chỉ là lời từ chối dịu dàng nhưng dứt khoát của cô ấy. Sau đó, anh đã theo cô, cố chấp bám víu vào một tia hy vọng mỏng manh đến đáng thương, như một kẻ sắp chết đuối vùng vẫy giữa biển khơi.

Anh nhớ rõ buổi chiều hôm ấy, sau khi Yến Chi rời quán cà phê, cô đã đến một Phòng Triển Lãm Nghệ Thuật Đương Đại ở khu trung tâm. Anh không biết vì sao mình lại có mặt ở đó, có lẽ là bản năng của một kẻ đang cố tìm kiếm câu trả lời, hay chỉ đơn giản là không thể chấp nhận sự thật. Anh đã đứng khuất ở một góc, nhìn cô từ xa. Không gian nơi đó mang một kiến trúc công nghiệp hiện đại, với những bức tường trắng tinh khôi, trần nhà cao vút tạo cảm giác khoáng đạt, và sàn nhà lát gỗ sáng màu. Hệ thống chiếu sáng chuyên nghiệp tập trung vào từng tác phẩm, biến những đường nét, mảng màu đơn giản trở nên sống động và đầy ý nghĩa. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người thưởng lãm, tiếng xì xào bình luận khe khẽ, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng nhạc ambient du dương – tất cả tạo nên một bầu không khí thanh bình, tĩnh lặng, mang tính chiêm nghiệm. Mùi sơn mới từ những bức tranh vừa hoàn thành, mùi gỗ thoang thoảng từ những khung tác phẩm, và cả mùi cà phê nhẹ nhàng từ quầy nhỏ ở góc phòng, hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác thật dễ chịu, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn trong tâm hồn anh.

Minh Khang nhìn Yến Chi. Cô ấy vẫn thanh thoát như vậy, mái tóc dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, mặc một chiếc váy màu xanh olive đơn giản nhưng tinh tế, tôn lên vóc dáng thanh mảnh. Cô đứng trước một bức tranh trừu tượng, đôi mắt linh hoạt chăm chú nhìn ngắm, đôi môi khẽ mỉm cười như thể đang tìm thấy sự đồng điệu với tâm hồn nghệ sĩ. Vẻ bình yên và mãn nguyện toát ra từ cô lúc đó khiến trái tim anh thắt lại. Đây là Yến Chi mà anh từng biết, nhưng cũng không phải. Phiên bản này của cô dường như đã được mài giũa, hoàn thiện hơn, không còn chút vội vã hay ưu tư nào. Anh đã từng nghĩ, sẽ có một ngày anh mang đến cho cô sự bình yên này, sự ổn định mà anh luôn theo đuổi. Nhưng giờ đây, nó đã hiện hữu, không phải do anh.

Anh nán lại, chờ đợi. Anh biết mình không thể cứ thế rời đi, không thể chấp nhận một lời từ chối gián tiếp như ở quán cà phê. Anh cần một cái gì đó dứt khoát hơn, một câu trả lời trực diện hơn, dù nó có đau đớn đến mấy. Đó là sự cố chấp cuối cùng của một người đàn ông đã nhận ra mình đã đánh mất điều quý giá nhất. Khi Yến Chi chậm rãi di chuyển qua các tác phẩm, dần tiến về phía lối ra, Minh Khang hít một hơi thật sâu. Anh chỉnh lại vạt áo sơ mi, cố gắng giữ cho gương mặt mình vẻ bình tĩnh nhất có thể, dù trong lòng anh là một cơn bão táp. Khoảnh khắc cô chuẩn bị bước qua cánh cửa lớn dẫn ra bên ngoài, anh bước đến, chắn ngang lối đi của cô.

Yến Chi hơi giật mình, đôi mắt toát lên sự ngạc nhiên khi nhìn thấy anh. Nhưng rất nhanh, nụ cười nhẹ nhàng, xã giao lại nở trên môi cô. Nụ cười ấy đẹp, nhưng không chạm đến đáy mắt, như một bức tường vô hình ngăn cách họ.

"Yến Chi," giọng anh khẽ khàng, chứa đựng quá nhiều cảm xúc đè nén, "anh... anh có thể nói chuyện với em thêm một lát không?"

Cô ấy không từ chối thẳng thừng, chỉ hơi nghiêng đầu, ánh mắt thoáng qua một chút bối rối, nhưng rồi sự điềm tĩnh lại nhanh chóng trở lại. "Có chuyện gì sao, Khang? Em nghĩ chúng ta đã nói đủ rồi." Giọng cô vẫn trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một ý muốn kết thúc rất rõ ràng, như một cơn gió thoảng qua, mang theo hương thơm của sự dứt khoát.

Minh Khang cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Anh biết mình đang kéo dài một điều vô vọng, nhưng sự tuyệt vọng khiến anh trở nên bám víu. "Anh chỉ... muốn biết em có thực sự ổn không. Anh thấy em... rất khác." Anh nói, ánh mắt phức tạp, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng nhỏ nhoi nào đó trong đôi mắt cô, một dấu hiệu của sự mềm lòng, một kẽ hở cho anh chen chân vào. Nhưng không có gì ngoài sự bình yên và lịch thiệp. Yến Chi vẫn nhìn anh, nhưng ánh mắt cô lại như đang nhìn xuyên qua anh, nhìn vào một nơi xa xăm nào đó mà anh không thuộc về. Anh nhận ra, sự khác biệt mà anh cảm nhận được không chỉ là về ngoại hình hay phong thái, mà là từ sâu thẳm bên trong cô, một sự thay đổi toàn diện, nơi anh không còn vai trò gì nữa.

Cái cách Yến Chi từ chối một cách lịch thiệp, không hề gay gắt nhưng lại dứt khoát đến lạnh lùng, khiến Minh Khang cảm thấy mình như đang đứng trên một tảng băng mỏng. Anh cố gắng nói thêm, tìm một lý do để kéo dài khoảnh khắc này, một cơ hội nhỏ nhoi để anh có thể giải bày hết những gì anh đã chôn giấu suốt bao năm qua. Anh muốn nói rằng anh đã thay đổi, rằng anh đã đạt được "sự ổn định" mà anh từng nghĩ là quan trọng nhất. Anh muốn nói rằng anh đã sẵn sàng, sẵn sàng để yêu thương cô, để bù đắp cho những tháng ngày cô đơn mà cô đã trải qua. Nhưng những lời ấy cứ nghẹn lại nơi cổ họng, không thể thốt ra thành tiếng. Anh thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt trước sự bình yên vững chãi của cô.

Họ đứng ở lối ra của phòng triển lãm, nơi ánh sáng chiều tà đang dần tắt hẳn. Bên ngoài, thành phố đang lên đèn, những tòa nhà cao tầng bắt đầu lấp lánh như những khối pha lê khổng lồ. Yến Chi nhẹ nhàng bước lùi một bước, giữ một khoảng cách vừa đủ, không quá xa nhưng cũng không còn đủ gần để tạo ra sự thân mật. Mái tóc dài của cô khẽ lay động trong làn gió nhẹ từ cửa thổi vào, mang theo mùi hương thanh khiết, quen thuộc nhưng cũng xa lạ. Anh từng yêu mùi hương ấy, mùi hương của sự tự do, của những ước mơ không bị ràng buộc. Giờ đây, mùi hương ấy vẫn ở đó, nhưng anh không còn cảm thấy mình có thể chạm tới.

Yến Chi mỉm cười, một nụ cười không hề giả dối, nhưng cũng không hề mang theo chút hy vọng nào cho anh. "Em ổn, Khang. Em rất ổn. Cuộc sống của em bây giờ rất bình yên và trọn vẹn." Cô khẽ nhấp môi, ánh mắt có chút mơ màng khi nhắc đến điều đó. "Anh hỏi em thấy em khác ư? Có lẽ là vậy. Em nghĩ ai rồi cũng sẽ thay đổi theo thời gian, theo những trải nghiệm mà mình đã đi qua. Em đã học được cách trân trọng hiện tại, trân trọng những gì mình đang có."

Nghe cô nói, Minh Khang cảm thấy một nhát dao vô hình cứa vào tim. "Trân trọng hiện tại... những gì đang có..." Anh biết cô đang nói về ai, về điều gì. Anh đã từng có cơ hội là "hiện tại" của cô, là "những gì cô có" lúc đó. Nhưng anh đã đánh mất nó, vì cái gọi là "sự ổn định", vì cái "chưa đến lúc" của chính mình. Anh vẫn đứng yên đó, nhìn cô, cố gắng thu vào lòng mình từng chi tiết nhỏ nhất về cô, như thể đó là lần cuối cùng anh được phép làm như vậy. Nỗi hối tiếc dâng trào, một dòng nước lạnh buốt chạy qua tâm can anh. Anh hối tiếc vì đã không đủ dũng cảm, hối tiếc vì đã quá lý trí, và hối tiếc nhất là đã để thời gian cuốn trôi đi cơ hội của mình.

Yến Chi tiếp tục, giọng điệu tự nhiên như thể đang kể một câu chuyện bình thường, một phần của cuộc sống hàng ngày, không hề có ý khoe khoang hay cố ý làm tổn thương anh, nhưng chính sự tự nhiên ấy lại càng khiến anh đau đớn. "À, cuối tuần này Vinh và em có hẹn đi xem buổi hòa nhạc cổ điển. Anh ấy rất thích, và em cũng đang dần tìm thấy niềm vui trong đó. Anh biết không, trước đây em ít khi đi xem những buổi như vậy, nhưng từ khi quen Vinh, em thấy mình khám phá được nhiều điều mới mẻ, cả về âm nhạc lẫn những sở thích khác." Cô dừng lại một chút, ánh mắt lấp lánh một niềm hạnh phúc rất thật khi nhắc đến "Vinh". "Anh ấy có một cách nhìn thế giới rất... khác, và em thích điều đó. Anh ấy giúp em nhìn thấy mọi thứ dưới một góc độ mới."

Lời nói của cô như một nhát đâm chí mạng. "Vinh... Thế Vinh." Cái tên ấy vang vọng trong đầu Minh Khang như một bản án. Anh cảm thấy nghẹn ngào, cổ họng khô khốc. Anh đã nghe về Thế Vinh, biết Thế Vinh là ai, nhưng nghe chính miệng Yến Chi nhắc đến, với một sự thân mật và hạnh phúc rõ ràng đến thế, lại là một cảm giác hoàn toàn khác. Đó là một sự khẳng định không thể chối cãi, một lời tuyên bố không cần nói ra rằng cô đã hoàn toàn thuộc về một người đàn ông khác. Nụ cười của cô khi nhắc đến Thế Vinh, ánh mắt lấp lánh ấy, là bằng chứng sống động cho "bến đỗ bình yên" mà cô đã tìm thấy. Anh đã từng khao khát được thấy cô hạnh phúc như vậy, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được rằng anh sẽ chỉ là người đứng ngoài nhìn.

Minh Khang cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt anh không giấu được sự đau đớn tột cùng. Anh nuốt khan, giọng nói khản đặc: "Thế à... Anh... anh mừng cho em." Những lời này thốt ra thật khó khăn, như thể mỗi từ đều phải xé toạc ra từ lồng ngực anh. Anh mừng cho cô, thật lòng. Nhưng sự mừng rỡ ấy pha lẫn một nỗi cay đắng, một sự hối tiếc không thể nói thành lời. Anh mừng vì cô đã tìm thấy hạnh phúc, nhưng anh đau đớn vì hạnh phúc ấy không có anh.

Yến Chi, với sự tinh tế vốn có, dường như cảm nhận được nỗi buồn ẩn giấu trong giọng điệu của anh. Cô vẫn giữ nụ cười nhẹ, ánh mắt nhìn thẳng nhưng không tập trung vào anh, như thể cô đang nhìn vào một tương lai khác, một tương lai không có hình bóng anh. "Cảm ơn anh. Anh cũng vậy nhé, Khang. Em thấy anh dạo này có vẻ bận rộn hơn rất nhiều." Cô nói, một lời chúc xã giao, không có ý nghĩa sâu sắc, chỉ là phép lịch sự thông thường. Một lời quan tâm hời hợt, một sự nhận xét khách quan về một người quen, không hơn không kém. Nó không phải là ánh mắt lo lắng, hay sự thấu hiểu mà cô từng dành cho anh. Điều đó càng khiến anh nhận ra khoảng cách giữa họ đã xa đến nhường nào. Anh đã từng là tất cả đối với cô, giờ đây anh chỉ là một phần nhỏ bé, mờ nhạt trong dòng chảy cuộc đời cô.

Anh chỉ biết gật đầu, không thể nói thêm lời nào. Anh nhận ra mình đã thất bại hoàn toàn. Những lời nói của Yến Chi, tuy dịu dàng và lịch thiệp, nhưng lại như những viên gạch vững chắc xây lên bức tường ngăn cách giữa họ. Anh đã đến đúng người, nhưng lại sai thời điểm. Và giờ đây, khi thời điểm của anh đến, thì người ấy đã không còn chờ đợi. Khoảnh khắc ấy, anh nhận ra không phải chỉ là "muộn màng" nữa, mà là "không còn chỗ trống". Không gian trong trái tim và cuộc đời Yến Chi đã được lấp đầy bởi một người khác, một người đến đúng lúc, đúng thời điểm.

Yến Chi liếc nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn anh với một nụ cười nhẹ, đầy sự thấu hiểu nhưng cũng dứt khoát. "Vậy thôi nhé, Khang. Em phải đi rồi. Tối nay em còn có việc khác. Tạm biệt anh." Giọng cô vẫn trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng không hề có sự do dự. Cô quay lưng đi, bóng dáng thanh thoát của cô dần khuất sau cánh cửa lớn, hòa vào dòng người tấp nập của buổi tối Sài Gòn đang lên đèn. Anh nhìn theo, trong lòng trào dâng một nỗi đau đớn tột cùng. Anh đã thực sự mất cô rồi sao, Yến Chi? Em đã có một bến đỗ, một người đàn ông khác. Và anh, chỉ là kẻ đứng ngoài nhìn.

Minh Khang vẫn đứng sững lại đó, giữa lối ra của phòng triển lãm, như một pho tượng vô tri. Tiếng ồn ào của đô thị bắt đầu vọng vào, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện, tiếng nhạc từ các cửa hàng gần đó. Mùi khói bụi và mùi thức ăn đường phố từ bên ngoài ùa vào, đánh thức anh khỏi cơn mê man. Anh đưa tay lên che mắt, cả người như bị rút cạn năng lượng, không còn chút sức lực nào để níu giữ. Nỗi hối tiếc và tuyệt vọng dâng trào, nhấn chìm anh. Anh đã cố gắng, đã vùng vẫy, nhưng cuối cùng vẫn phải đối mặt với sự thật phũ phàng: anh đã thua, thua vì chính sự chần chừ và những ưu tiên sai lầm của mình.

Anh mở mắt, cái lạnh của sàn đá cẩm thạch thấm qua lớp vải quần, nhắc nhở anh về hiện thực đau đớn. Những mảnh vỡ ly rượu vang đỏ vẫn lấp lánh xung quanh, như những lời nhắc nhở không ngừng về sự vỡ vụn của hy vọng. Cái chết của hy vọng không đến một cách đột ngột, nó là một quá trình dài, từ những lời từ chối dịu dàng ở quán cà phê, đến ánh mắt bình yên của Yến Chi khi nhắc về Thế Vinh tại triển lãm. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh hoàn chỉnh về sự muộn màng, về một tình yêu đã không thể nào thành hình. Minh Khang hít sâu một hơi, mùi rượu vang nhức nhối xộc vào mũi, nhưng nỗi đau trong lòng anh còn nhức nhối hơn gấp vạn lần. Anh đã chấp nhận, chấp nhận rằng anh đã để lỡ. Không còn lối thoát, không còn hy vọng nào nữa. Chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi hối tiếc khắc sâu. Anh đã có tất cả mọi thứ, nhưng lại mất đi điều duy nhất anh thực sự khao khát.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free