Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 298: Lời Từ Chối Như Gió Thoảng, Nỗi Đau Khắc Sâu

Minh Khang đứng đó, giữa căn phòng rộng lớn của mình, sự trống rỗng và cô đơn bao trùm lấy anh như một tấm màn nhung đen. Ly rượu vang đỏ sóng sánh trên tay vẫn chưa một lần chạm môi, chất lỏng màu ruby ấy giờ đây trông như giọt máu cô đọng của một trái tim đang rỉ máu. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, kim giây vẫn tích tắc đều đặn, nhưng thời gian của anh và Yến Chi đã ngừng lại từ rất lâu rồi, không phải là một sự kết thúc đột ngột, mà là một quá trình kéo dài, một sự tan vỡ chậm rãi, từng chút một, qua mỗi lần gặp gỡ, qua mỗi khoảnh khắc lỡ nhịp. Nỗi đau của sự "muộn màng" giờ đây đã trở thành một vết sẹo không thể xóa nhòa trong trái tim anh. Anh biết, đây không phải là lời từ chối cuối cùng, nhưng nó đã đủ để giết chết mọi hy vọng mong manh còn sót lại trong anh. Tất cả những gì anh có thể làm là chấp nhận, chấp nhận rằng có những người, dù định mệnh có đẩy họ vào nhau bao nhiêu lần đi chăng nữa, cũng sẽ không bao giờ có được nhau vào đúng thời điểm. Và anh, dù đã trưởng thành hơn, dũng cảm hơn, nhưng vẫn mãi là một Minh Khang đến muộn. Anh đã mất cô, không phải vì một sai lầm lớn lao, mà vì một chuỗi những khoảnh khắc sai thời điểm, những lựa chọn ưu tiên không phù hợp, và một sự chậm trễ đầy hối tiếc.

Anh đã ở lại căn hộ của Yến Chi lâu hơn một chút, đủ để cô và Thế Vinh cùng rời đi, đủ để anh chắc chắn rằng anh sẽ không phải đối mặt với họ một lần nữa trong đêm nay. Sau đó, anh lang thang trên những con phố ướt át vì trận mưa vừa tạnh, không đích đến, không suy nghĩ, chỉ để những bước chân vô định đưa anh đi. Khi ánh đèn đường bắt đầu mờ đi trong màn đêm, và tiếng còi xe trở nên thưa thớt hơn, anh mới nhận ra mình đang đứng trước quán cà phê 'Dấu Chân Mưa' – nơi mà họ đã từng có những cuộc trò chuyện đầu tiên, nơi mà những hạt mầm tình cảm đầu tiên đã nảy nở giữa họ, dẫu chưa bao giờ được anh vun trồng đúng cách. Như một sự thôi thúc không thể cưỡng lại, anh bước vào. Quán vẫn giữ nguyên vẻ kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ, nội thất gỗ sẫm màu, những chiếc đèn vàng ấm áp hắt bóng lên những bức tranh cũ và sách báo vintage. Một bản nhạc acoustic nhẹ nhàng, quen thuộc, vang lên trong không gian, quyện với mùi cà phê rang xay thoang thoảng và hương hoa nhài từ khu vườn nhỏ sau nhà. Bầu không khí ấm cúng, lãng mạn, nhưng cũng phảng phất một nỗi u buồn khó tả, như thể chính không gian này cũng đang giữ lại những kỷ niệm đã qua của anh và cô.

Minh Khang chọn một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy những hạt mưa còn đọng trên lá cây và ánh đèn đường lấp lánh như những giọt nước mắt pha lê. Anh gọi một tách cà phê đen, nhưng khi nó được mang ra, anh chỉ nhìn chằm chằm vào làn khói mỏng bốc lên từ chiếc ly sứ, tâm trí anh quay cuồng trong mớ bòng bong của những suy nghĩ và cảm xúc. Anh muốn nói ra tất cả, muốn níu giữ một tia hy vọng cuối cùng, dù biết rằng điều đó thật ích kỷ và tàn nhẫn với Yến Chi, người đã tìm thấy bến đỗ bình yên của mình. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê và hương hoa nhài tràn vào lồng ngực, cố gắng tìm lại sự bình tĩnh đã mất. Anh tựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm thành phố đang dần chìm sâu vào giấc ngủ. Ánh đèn neon từ những bảng hiệu quảng cáo nhấp nháy, tạo nên một bức tranh sống động nhưng cũng đầy xa lạ. Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung gương mặt Yến Chi, nụ cười của cô, ánh mắt cô khi họ còn trẻ, còn nhiều cơ hội để bắt đầu. Nhưng giờ đây, những hình ảnh đó đã trở nên mờ nhạt, bị thay thế bởi hình ảnh cô gái bình yên, tự tin và mãn nguyện mà anh đã gặp tối nay.

Tiếng chuông gió khẽ leng keng khi cửa quán mở ra, và một bóng hình quen thuộc bước vào. Yến Chi. Cô không hề ngạc nhiên khi thấy anh, ánh mắt cô vẫn giữ sự điềm đạm thường thấy, như thể cô đã lường trước được cuộc gặp gỡ này. Cô mặc một chiếc váy len mỏng màu be, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, toát lên vẻ thanh thoát và bình yên. Cô tiến đến bàn của anh, không chút vội vã, nhẹ nhàng kéo ghế ngồi đối diện. Mùi hương nước hoa thoang thoảng từ cô lướt qua anh, một mùi hương tinh tế, không quá nồng, mang theo hơi thở của sự trưởng thành và độc lập.

"Khang," cô khẽ nói, giọng vẫn trong trẻo như ngày nào, nhưng có thêm một chút trầm lắng, chín chắn. "Anh vẫn còn ở đây sao?"

Minh Khang ngước nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa nỗi tuyệt vọng và những lời không nói hết. "Anh... anh muốn nói chuyện với em thêm một chút, Yến Chi." Giọng anh khẽ run, cố gắng kìm nén sự hỗn loạn trong lòng. Anh nhìn cô, tìm kiếm một tia hy vọng cuối cùng trong ánh mắt ấy, nhưng chỉ thấy sự bình yên và xa cách. Cô vẫn giữ nụ cười nhẹ, điềm đạm, nhưng nụ cười ấy lại tạo ra một khoảng cách vô hình, không thể vượt qua.

Yến Chi gật đầu nhẹ, đặt tay lên bàn, nhưng không phải để chạm vào anh, mà như một động tác khẳng định sự vững vàng của cô. "Được thôi, Khang. Em cũng nghĩ chúng ta cần nói chuyện rõ ràng." Cô gọi một tách trà hoa cúc, hương thơm dịu nhẹ của nó nhanh chóng lan tỏa, hòa quyện với mùi cà phê.

Minh Khang hít thở sâu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vụn cảm xúc trong lòng. "Anh biết, có lẽ anh đã quá chậm trễ... quá muộn màng. Nhưng anh vẫn muốn biết, liệu có bất kỳ khả năng nào... cho chúng ta không, Yến Chi?" Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt tràn đầy sự khẩn cầu và hy vọng mong manh. Anh nắm chặt ly cà phê sứ trong tay, cảm nhận hơi ấm từ nó, nhưng trái tim anh lại lạnh buốt. Anh biết, đây là cơ hội cuối cùng của anh.

Yến Chi nhìn anh một lúc lâu, ánh mắt cô không né tránh, nhưng cũng không thể hiện bất kỳ sự dao động nào. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở nhẹ như gió thoảng, rồi hướng ánh mắt về phía cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn còn đọng trên cành cây. "Khang à," cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự kiên định không thể lay chuyển, "em đã tìm thấy sự bình yên mà em từng khao khát. Em đã học được rằng hạnh phúc không phải là chờ đợi một phiên bản hoàn hảo của tương lai, mà là trân trọng những gì mình đang có ở hiện tại."

Lời nói của cô như một nhát dao bén ngọt đâm vào trái tim Minh Khang. Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, cố gắng nuốt xuống vị đắng chát đang dâng lên trong cổ họng. "Nhưng... những gì chúng ta từng có, những kỷ niệm... không lẽ không còn ý nghĩa gì sao?" Anh cố gắng níu kéo, dùng những mảnh vụn của quá khứ để chống đỡ cho hiện tại đầy chông chênh của mình. Anh nhớ về những buổi chiều họ cùng nhau đi dạo, những câu chuyện không đầu không cuối, những nụ cười và ánh mắt trao nhau. Chúng có thật, và chúng từng rất đẹp.

Yến Chi mỉm cười, một nụ cười pha lẫn chút hoài niệm nhưng cũng đầy xa cách. "Có chứ, Khang. Chúng là một phần của hành trình, một phần không thể thiếu đã định hình con người em ngày hôm nay." Cô quay lại nhìn anh, ánh mắt cô trong trẻo và sáng rõ, "Nhưng hành trình của mỗi người là khác nhau, và điểm đến cũng có thể khác. Em đã chọn con đường của mình, và em hạnh phúc với nó. Em đã đi qua những phiên bản của chính mình, phiên bản chờ đợi, phiên bản mạnh mẽ, và giờ là phiên bản bình yên. Em không còn là Yến Chi của ngày xưa, người từng bấp bênh và dễ dao động nữa."

Minh Khang cảm thấy một bức tường vô hình đang dần dựng lên giữa họ, cao hơn, vững chắc hơn bất kỳ rào cản nào anh từng tưởng tượng. Anh nhìn bàn tay cô đặt trên mặt bàn gỗ sẫm màu, những ngón tay thon dài, bình thản. Anh muốn chạm vào, muốn phá vỡ khoảng cách ấy, nhưng anh biết, làm vậy chỉ khiến anh nhận ra sự thật đau lòng hơn. Anh đã nghĩ, chỉ cần anh kiên trì, chỉ cần anh đủ dũng cảm, anh có thể thay đổi mọi thứ. Nhưng Yến Chi đã thay đổi, cô đã trưởng thành, và cái sự thay đổi đó nằm ngoài tầm kiểm soát của anh. Cô không còn chờ đợi anh, không còn chờ đợi một "Minh Khang phiên bản trưởng thành và ổn định" nữa. Cô đã tự tìm lấy hạnh phúc cho "phiên bản" của chính mình, ở "đúng thời điểm" của cô.

Quán cà phê 'Dấu Chân Mưa' vẫn vang lên tiếng nhạc acoustic dịu nhẹ, tiếng ly tách va chạm trong bếp, và tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác. Không gian ấm cúng ấy giờ đây lại trở thành một cái lồng chật chội, giam hãm nỗi tuyệt vọng của Minh Khang. Mùi cà phê nguội dần, hương hoa nhài vẫn thoang thoảng, nhưng tất cả chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn và lạc lõng trong lòng anh. Anh cố gắng tìm một từ ngữ, một câu nói nào đó để níu kéo, nhưng cổ họng anh khô khốc, và tâm trí anh hoàn toàn trống rỗng. Anh nhận ra rằng, những lời nói của Yến Chi không phải là lời buộc tội, mà là một sự thật hiển nhiên, được cô nói ra một cách nhẹ nhàng, bình thản, không chút oán trách. Và chính điều đó lại càng khiến anh đau đớn hơn.

Yến Chi vẫn nhìn anh, ánh mắt cô như muốn nói rằng cô hiểu nỗi đau của anh, nhưng cô không thể làm khác được. Cô đã từng yêu anh, từng chờ đợi anh. Nhưng tình yêu không phải là một cuộc đua marathon chỉ cần người đến đích là được. Tình yêu cần sự đồng điệu của hai trái tim, sự hiện diện của hai con người ở đúng thời điểm. Và họ, đã lỡ nhau quá nhiều lần. Minh Khang cảm thấy mình như đang chìm dần xuống đáy của một đại dương sâu thẳm, nơi ánh sáng không thể với tới, nơi chỉ còn lại sự im lặng và lạnh lẽo. Anh đã xây dựng một sự nghiệp vững chắc, đạt được sự ổn định mà anh hằng khao khát, nhưng cái giá của nó là mất đi người con gái anh yêu thương. Cái giá ấy, giờ đây, quá đắt.

Trời đã tạnh mưa từ lúc nào không hay, nhưng không khí trong quán cà phê vẫn phảng phất một nỗi buồn man mác. Ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu xuống gương mặt Minh Khang, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi và nỗi đau ẩn chứa trong đôi mắt anh. Anh lắng nghe từng lời của Yến Chi, mỗi câu chữ như một tiếng chuông báo hiệu sự kết thúc. Anh nhìn thấy sự mãn nguyện chân thật trong ánh mắt cô, không phải là sự giả tạo hay cố gắng che đậy. Cô đã thực sự tìm thấy điều cô muốn, và điều đó không liên quan đến anh. Một nỗi đau thấu tận tim gan ập đến, khiến anh cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào lồng ngực.

Yến Chi khẽ nhấp một ngụm trà hoa cúc, hơi ấm từ ly trà dường như truyền vào cô thêm sự bình tĩnh. "Thế Vinh là một người đàn ông trưởng thành, Khang," cô tiếp tục, giọng cô dịu dàng nhưng đầy sức nặng, ánh mắt cô lấp lánh khi nhắc đến tên anh ấy, "anh ấy thấu hiểu và luôn ủng hộ em. Anh ấy cho em cảm giác an toàn và được yêu thương một cách trọn vẹn, không vội vã, không chờ đợi. Em không cần phải cố gắng để chứng minh điều gì, hay phải chờ đợi một tương lai xa xăm. Mọi thứ cứ tự nhiên đến, đúng như những gì em luôn mơ ước."

Những lời nói của cô như một lời tuyên bố cuối cùng, đóng sập cánh cửa hy vọng mong manh còn sót lại trong trái tim Minh Khang. Anh nhìn ánh mắt cô, nhìn nụ cười nhẹ nhàng trên môi cô khi nhắc đến Thế Vinh. Đó là một nụ cười không có sự nuối tiếc, không có sự ràng buộc của quá khứ, chỉ có sự bình yên và hạnh phúc hiện tại. Anh nhận ra rằng, Yến Chi đã thực sự tìm thấy "đúng người, đúng thời điểm" của cô, và đó không phải là anh. Cái cảm giác "khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ" chưa bao giờ rõ ràng và đau đớn đến thế. Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng "sự ổn định" của mình, mà quên mất rằng tình yêu cần được vun đắp từ những "rung động" và "hiện diện" ngay trong từng khoảnh khắc.

Minh Khang cúi gằm mặt, bàn tay nắm chặt dưới gầm bàn đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực, khiến anh khó thở. Mùi cà phê nguội dần trong ly sứ, và tiếng nhạc acoustic dịu nhẹ trong quán cà phê giờ đây lại trở thành một bản nhạc tang thương, ai oán. Anh muốn hét lên, muốn hỏi tại sao họ lại lỡ nhau nhiều đến thế, nhưng anh biết, câu trả lời đã quá rõ ràng. Không phải ai sai, chỉ là thời điểm không đúng.

"Anh hiểu rồi..." Minh Khang khẽ nói, giọng anh run run, khản đặc. Anh cố gắng ngẩng đầu lên nhìn cô, nhưng ánh mắt anh lại né tránh. "Anh thật sự... xin lỗi vì đã làm phiền em, Yến Chi. Xin lỗi vì đã... đến quá muộn." Lời xin lỗi ấy không chỉ dành cho buổi tối hôm nay, mà còn cho tất cả những năm tháng đã qua, cho tất cả những lần anh đã bỏ lỡ cô. Anh nhìn cô, đôi mắt anh đỏ hoe, nhưng anh cố gắng kìm nén những giọt nước mắt chực trào.

Yến Chi nhìn anh với một ánh mắt đầy sự thấu hiểu nhưng cũng đầy khoảng cách. Cô khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, nụ cười ấy không có ý nghĩa gì khác ngoài sự từ biệt. "Không sao đâu Khang. Em luôn mong anh cũng tìm được hạnh phúc của riêng mình." Cô nhẹ nhàng đứng dậy, hành động của cô như một tín hiệu báo hiệu cuộc trò chuyện đã kết thúc. Mùi hương nước hoa dịu nhẹ từ cô lướt qua anh một lần nữa, như một lời tạm biệt cuối cùng. Cô quay lưng bước đi, bóng dáng thanh thoát của cô dần khuất sau cánh cửa, để lại Minh Khang một mình giữa không gian quán cà phê ấm cúng mà giờ đây lại lạnh lẽo đến tận cùng. Anh vẫn ngồi đó, bất động, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, những lời nói của Yến Chi vẫn văng vẳng bên tai, khắc sâu vào tâm trí anh như những vết sẹo không thể xóa nhòa. "Bình yên... mãn nguyện... trọn vẹn... không vội vã, không chờ đợi..."

Đêm đã khuya. Minh Khang trở về căn hộ penthouse của mình, không biết đã đi qua bao nhiêu con phố, vượt qua bao nhiêu ngã tư. Sự trống rỗng trong lòng anh giờ đây còn lớn hơn cả sự rộng lớn của căn hộ sang trọng này. Căn phòng khách được thiết kế hiện đại, tối giản, với kính cường lực từ sàn đến trần, nội thất nhập khẩu đắt tiền, tông màu trầm, tất cả đều toát lên vẻ sang trọng, xa hoa. Nhưng trong mắt anh lúc này, nó chỉ là một không gian lạnh lẽo, cô độc đến đáng sợ. Tiếng nhạc không lời cổ điển vang lên khe khẽ từ hệ thống âm thanh thông minh, nhưng nó không thể lấp đầy sự tĩnh lặng đến rợn người trong căn phòng. Tiếng gió rít qua ô cửa kính, tiếng nước chảy từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, tất cả đều hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự cô đơn. Mùi hương gỗ quý và nước hoa nam tính cao cấp giờ đây chỉ càng làm nổi bật sự thiếu vắng của một hơi ấm khác.

Anh đứng bên cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn bên dưới. Hàng ngàn, hàng vạn ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp, nhưng cũng đầy xa cách. Anh đã có tất cả những gì anh từng khao khát – sự nghiệp vững chắc, tài chính ổn định, một căn hộ penthouse mơ ước giữa lòng thành phố sầm uất. Anh đã đạt được "sự ổn định" mà anh tin rằng là điều kiện tiên quyết để yêu. Nhưng cái giá của nó là gì? Cái giá của nó là mất đi một người con gái mà anh đã yêu thương, mất đi cơ hội được cùng cô xây dựng nên những "bình yên" và "vững vàng" đó. Anh đã quá chậm. Quá chậm để nhận ra rằng tình yêu không thể chờ đợi điều kiện đủ đầy. Tình yêu cần được vun đắp từ những rung động, từ sự hiện diện, từ sự thấu hiểu ngay trong từng khoảnh khắc hiện tại.

Anh nhìn ly rượu vang đỏ còn nguyên trên tay, thứ chất lỏng màu ruby ấy giờ đây trông như máu. Ly rượu vẫn lạnh lẽo trong tay anh, nhưng cái lạnh lẽo ấy không thấm vào đâu so với cái lạnh buốt đang lan tỏa trong lòng anh. Từng lời nói của Yến Chi vang vọng không ngừng trong đầu anh, rõ ràng và đau đớn như một bản án cuối cùng.

"Bình yên... mãn nguyện... trọn vẹn... Tất cả những thứ anh từng nghĩ mình sẽ mang lại cho em, giờ đây đã có người khác làm được, và đúng thời điểm." Minh Khang độc thoại nội tâm, giọng anh khẽ run rẩy trong không gian vắng lặng. "Anh đã sai rồi, Yến Chi. Sai thật rồi. Anh đã có em ở thời điểm em cần, nhưng anh lại không đủ dũng khí để giữ lấy. Giờ đây, khi anh sẵn sàng, em đã không còn chờ đợi." Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh nụ cười mãn nguyện của cô, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc khi nhắc đến Thế Vinh. Nhưng vô ích. Chúng cứ hiện hữu rõ ràng, sống động, như một bằng chứng không thể chối cãi về sự thất bại của anh.

Anh siết chặt nắm tay, cảm giác đau nhói từ lòng bàn tay không thể nào sánh bằng nỗi đau đang cào xé trái tim anh. Anh buông lỏng tay, và ly rượu vang đỏ trượt khỏi những ngón tay run rẩy, rơi xuống sàn đá cẩm thạch với một tiếng vỡ tan chói tai. "Choang!" Tiếng thủy tinh vỡ vụn, những mảnh vỡ lấp lánh phản chiếu ánh đèn thành phố như những giọt nước mắt pha lê, văng tung tóe trên nền đá lạnh lẽo. Anh gục xuống, hai đầu gối chạm sàn, cơ thể anh như mất hết sức lực. Tiếng thủy tinh vỡ tan ấy không chỉ là âm thanh của một chiếc ly, mà còn là âm thanh của sự vỡ vụn của hy vọng, của một trái tim đã hoàn toàn tan nát. Anh đã đến quá muộn, thật sự quá muộn. Yến Chi đã không còn chờ đợi. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc mà anh không còn là một phần trong đó. Và anh, chỉ có thể chấp nhận, trong nỗi đau đớn tột cùng và sự hối tiếc không thể nguôi ngoai.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free