Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 297: Bến Đỗ Bình Yên Của Em
Minh Khang cúi đầu, không còn đủ sức để nhìn vào đôi mắt bình yên của cô nữa. Tất cả những gì anh có thể làm là chấp nhận, chấp nhận rằng có những người, dù định mệnh có đẩy họ vào nhau bao nhiêu lần đi chăng nữa, cũng sẽ không bao giờ có được nhau vào đúng thời điểm. Nỗi đau này, không bi kịch dữ dội, chỉ là sự chấp nhận một lẽ thật nghiệt ngã của cuộc đời, một dư vị ngọt ngào pha lẫn cay đắng, khắc sâu vào tâm hồn anh, như một vết sẹo vô hình nhưng mãi mãi nhức nhối. Anh đã cảm thấy như thế, cái cảm giác muốn buông xuôi, muốn đứng dậy và quay lưng bước đi, chôn vùi tất cả những gì vừa diễn ra vào một góc khuất của ký ức. Nhưng lý trí anh, hay đúng hơn là một tàn dư mong manh của hy vọng, lại không cho phép. Anh biết, nếu anh quay lưng bây giờ, đó sẽ là dấu chấm hết thật sự. Một dấu chấm hết không thể đảo ngược.
Bàn tay anh vẫn siết chặt ly cà phê sứ, cảm giác lạnh lẽo từ men sứ truyền vào lòng bàn tay như muốn ghì giữ anh lại, nhắc nhở anh về hiện thực đang tan chảy trong tay mình. Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, nhưng giờ đây nó lại vang lên như một khúc ca ai oán, một bản nhạc nền cho sự tan vỡ của một mối tình chưa từng kịp đơm hoa. Hương cà phê rang xay thoảng nhẹ, hòa lẫn với mùi bánh ngọt mới ra lò từ quầy, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến nao lòng, đối lập hoàn toàn với sự trống rỗng đang lan rộng trong lồng ngực Minh Khang. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, nén lại sự tuyệt vọng đang dâng trào từ những lời nói khách sáo nhưng ẩn chứa sự kiên định của Yến Chi trước đó. Anh không thể bỏ cuộc. Chưa phải bây giờ.
Minh Khang ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm phải ánh mắt cô. Yến Chi vẫn đang thưởng thức ly trà của cô, đôi mắt khẽ nhắm lại một thoáng, như đang tận hưởng khoảnh khắc bình yên của riêng mình. Khi cô mở mắt, ánh nhìn đó vẫn điềm tĩnh, không hề có một chút bối rối hay giận dữ, cũng không có sự thương hại. Chỉ là một sự bình thản đến lạ lùng, một sự bình thản mà Minh Khang nhận ra đã không còn dành cho anh. Nó giống như một bức tường vô hình, không gai góc nhưng kiên cố, ngăn cách anh khỏi thế giới riêng của cô.
“Cuộc sống của em dạo này thế nào, Yến Chi?” Minh Khang hỏi, giọng anh khản đặc, cố gắng giữ cho nó thật bình thường, dù từng lời thốt ra đều như cứa vào cổ họng. Anh biết mình đang dò xét, đang tìm kiếm một khe hở dù là nhỏ nhất trong cái bức tường bình yên ấy. “Anh thấy em... thật sự khác.” Anh nhấn nhá từ ‘khác’, mang theo một chút hàm ý tích cực, một sự khen ngợi, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một nỗi sợ hãi mơ hồ về cái ‘khác’ đó.
Yến Chi đặt ly trà xuống bàn, một chuyển động nhẹ nhàng, duyên dáng. Cô nhìn anh, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi, một nụ cười vừa lịch sự vừa chân thành, không gượng ép. “Em ổn, Khang. Thật sự rất ổn.” Giọng cô trong trẻo, không một chút gợn sóng, như chính tâm hồn cô vậy. Từng lời cô nói ra không phải là sự cố gắng xua đuổi, mà là một lời khẳng định nhẹ nhàng, một sự chia sẻ chân thật. Ánh mắt cô, không còn chút ưu tư hay mệt mỏi của những lần gặp gỡ trước, chỉ còn lại sự thanh thản và một niềm vui thầm kín.
Minh Khang cảm thấy một nỗi đau âm ỉ nơi lồng ngực. Anh đã từng khao khát nhìn thấy Yến Chi bình yên và hạnh phúc, nhưng không phải là một hạnh phúc mà anh không thuộc về. Anh đã từng nghĩ, anh sẽ là người mang lại điều đó cho cô. Giờ đây, mọi nỗ lực của anh dường như chỉ là một trò đùa nghiệt ngã của số phận. Anh hít một hơi sâu nữa, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ đang bủa vây, để tiếp tục câu chuyện mà anh biết, sẽ chỉ càng đào sâu thêm hố thẳm trong lòng mình.
“Anh thấy em... có vẻ tìm được điều gì đó rất quý giá.” Minh Khang nói, ánh mắt anh không rời khỏi cô, cố gắng đọc vị từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt Yến Chi. Lần này, anh không còn che giấu sự dò xét của mình nữa. Anh muốn nghe từ chính miệng cô, muốn cô xác nhận cái điều mà anh đã ngầm nhận ra từ lâu, từ cái cách Thế Vinh hiện diện bên cô, từ ánh mắt cô dành cho anh ta, và giờ đây là từ chính sự bình yên toát ra từ cô. Anh ám chỉ về mối quan hệ của cô, một sự ám chỉ đầy đau đớn mà anh tự mình dấn thân vào.
Yến Chi không ngần ngại. Cô khẽ gật đầu, một cử chỉ đơn giản nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân đối với Minh Khang. “Đúng vậy, Khang. Em đã học được cách trân trọng hiện tại. Học cách sống cho những gì đang có, thay vì cứ mãi chạy theo những điều xa vời.” Cô nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng chất chứa sự sâu sắc, như thể những năm tháng qua đã mài giũa cô thành một phiên bản hoàn thiện, một viên ngọc đã tìm thấy được vị trí xứng đáng của mình. “Thế Vinh... anh ấy là một người rất thấu hiểu.”
Minh Khang lắng nghe từng lời của Yến Chi, từng cử chỉ nhỏ, từng tia sáng trong mắt cô. Mỗi câu chữ cô thốt ra như một nhát dao găm sâu vào tim anh. "Thấu hiểu". Một từ đơn giản, nhưng lại là điều mà anh, trong suốt những năm tháng qua, đã không thể dành cho cô. Anh đã quá bận rộn với những mục tiêu, những tham vọng, những "sự ổn định" mà anh tin rằng sẽ mang lại hạnh phúc, mà quên mất rằng, điều một người phụ nữ cần đôi khi chỉ là sự thấu hiểu, sự hiện diện, sự đồng hành.
Yến Chi tiếp tục, không hề hay biết, hay có lẽ cô biết, rằng mỗi giây phút cô ngồi đó, từng lời cô nói ra, đều đang xé nát trái tim anh. “Anh ấy không vội vã, không yêu cầu em phải thay đổi, chỉ đơn giản là ở bên cạnh và cùng em vun đắp từng ngày.” Cô mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô lấp lánh sự mãn nguyện, nụ cười dịu dàng nhưng kiên định, không chút do dự. “Em cảm thấy mình đã tìm được đúng người, đúng thời điểm. Mọi thứ thật bình yên và vững vàng.”
Cái cụm từ "đúng người, đúng thời điểm" vang vọng trong tâm trí Minh Khang, như một bản án chung thân. Anh đã từng tự nhủ với bản thân hàng ngàn lần rằng anh là "đúng người", nhưng lại đến "sai thời điểm". Giờ đây, Yến Chi đã tìm thấy điều đó ở một người khác, một người đàn ông đã xuất hiện đúng lúc, khi cô cần nhất. Minh Khang cảm thấy một cơn đau thắt nơi lồng ngực, như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim anh. Tay anh vô thức đưa lên chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay, lớp kim loại lạnh lẽo trên cổ tay như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về thời gian đã trôi qua, về những cơ hội đã bỏ lỡ, về cái giá của sự ổn định mà anh đã đánh đổi bằng cả một tình yêu.
Anh nhìn cô, nhìn thật lâu, cố gắng khắc ghi từng nét trên khuôn mặt ấy vào tâm trí mình. Yến Chi không hề có vẻ khoa trương hay khoe khoang. Cô chỉ đơn thuần chia sẻ những cảm xúc chân thật, sự bình yên và thấu hiểu mà cô tìm thấy. Điều đó càng khiến Minh Khang đau đớn hơn. Nếu cô có chút vương vấn, chút tiếc nuối, có lẽ anh đã dễ chịu hơn. Nhưng không. Cô hoàn toàn mãn nguyện. Và sự mãn nguyện đó, một lần nữa, lại là một bức tường kiên cố mà anh không thể phá vỡ. "Đúng người, đúng thời điểm... đó là điều anh đã từng nghĩ, nhưng lại bỏ lỡ," Minh Khang tự nhủ trong thâm tâm, giọng độc thoại đầy chua chát.
Anh cảm thấy sự hoài nghi dâng lên, hoài nghi về tất cả những nỗ lực của mình, về cái giá của sự ổn định mà anh đã đánh đổi bằng cả một tình yêu. Có phải anh đã sai lầm khi tin rằng sự nghiệp, sự vững vàng tài chính sẽ là nền tảng vững chắc cho mọi thứ, kể cả tình yêu? Có phải anh đã quá lý trí, quá tính toán mà bỏ qua những cảm xúc chân thật nhất, những rung động đầu đời? Cô ấy nói cô ấy tìm được sự bình yên, sự vững vàng. Chẳng phải đó là những điều anh đã từng cố gắng xây dựng để mang lại cho cô sao? Nhưng anh đã xây dựng chúng một mình, trong khi cô lại cần một người đồng hành cùng cô xây dựng từ những viên gạch đầu tiên.
Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, nhưng giờ đây nó lại vang lên như một khúc ca ai oán, một bản nhạc nền cho sự tan vỡ của một mối tình chưa từng kịp đơm hoa. Minh Khang biết, đây không phải là cái kết mà anh mong muốn, nhưng đó lại là sự thật trần trụi. Cái "rào cản vô hình" mà anh cảm nhận từ cô, giờ đây đã trở nên rõ ràng và không thể phá vỡ. Nó không phải là sự thù hận, cũng không phải là sự thờ ơ, mà là một bức tường của thời điểm, của những lựa chọn, của những phiên bản cuộc đời đã rẽ sang những hướng khác nhau, không bao giờ có thể gặp lại ở cùng một điểm. Cô ấy đã là một phiên bản Yến Chi rạng rỡ và mãn nguyện, một phiên bản mà anh không còn thuộc về.
Anh cúi đầu, không còn đủ sức để nhìn vào đôi mắt bình yên của cô nữa. Tất cả những gì anh có thể làm là chấp nhận, chấp nhận rằng có những người, dù định mệnh có đẩy họ vào nhau bao nhiêu lần đi chăng nữa, cũng sẽ không bao giờ có được nhau vào đúng thời điểm. Minh Khang lặng lẽ đứng dậy, không nói thêm một lời nào. Anh đặt vài tờ tiền lên bàn, đủ để trả cho ly cà phê chưa uống của mình và ly trà của Yến Chi. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn điềm tĩnh, khẽ gật đầu như một lời chào tạm biệt.
Minh Khang quay lưng bước đi, tiếng bước chân nặng nề của anh vang vọng trong không gian quán cà phê yên tĩnh. Anh không quay đầu lại. Ngoài kia, đêm Sài Gòn đã khuya, những con phố vắng tanh, chỉ còn lại ánh đèn đường vàng vọt và mùi ẩm của đất trời sau một ngày dài. Anh cảm thấy một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy mình, một sự trống rỗng đến cùng cực. Anh đã đến đúng nơi, đã nhìn thấy đúng người, đã nói ra những lời cần nói, nhưng tất cả lại sai thời điểm. Nỗi đau của sự "muộn màng" giờ đây đã trở thành một vết sẹo không thể xóa nhòa trong trái tim anh. Anh biết, đây không phải là lời từ chối cuối cùng, nhưng nó đã đủ để giết chết mọi hy vọng mong manh còn sót lại trong anh.
Minh Khang trở về căn hộ penthouse của mình trong màn đêm tĩnh mịch của thành phố. Căn phòng rộng lớn, được thiết kế tối giản và sang trọng, giờ đây lại mang một vẻ cô độc đến đáng sợ. Kính cường lực từ sàn đến trần phơi bày toàn cảnh Sài Gòn rực rỡ ánh đèn, nhưng tất cả những ánh sáng đó đều không thể xua tan bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn anh. Tiếng nhạc không lời cổ điển mà anh thường bật để thư giãn sau một ngày dài, giờ đây chỉ càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng đến rợn người, như một bản giao hưởng dành cho sự cô đơn. Tiếng gió rít khe khẽ qua ô cửa kính cao vút, hòa cùng tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, tạo nên một bản nhạc buồn bã, day dứt.
Anh trút bỏ áo khoác, nới lỏng cà vạt, từng cử động đều chậm rãi và nặng nề, như thể cơ thể anh đang mang một gánh nặng vô hình. Hương gỗ quý từ nội thất nhập khẩu hòa l��n với mùi nước hoa nam tính của chính anh, tạo nên một không gian quen thuộc nhưng hôm nay lại xa lạ đến lạ thường. Anh bước đến quầy bar mini, rót một ly rượu vang đỏ sóng sánh. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn âm trần phản chiếu vào chất lỏng màu ruby, tạo nên một vẻ đẹp ma mị. Nhưng anh không uống. Anh chỉ đứng đó, bất động, cầm ly rượu trên tay, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đang ngủ vùi dưới lớp ánh đèn.
Những lời của Yến Chi vang vọng không ngừng trong tâm trí anh, mỗi câu chữ như một nhát dao khắc sâu thêm sự hối tiếc và tuyệt vọng. "Em ổn, Khang. Thật sự rất ổn." "Thế Vinh... anh ấy là một người rất thấu hiểu." "Em cảm thấy mình đã tìm được đúng người, đúng thời điểm. Mọi thứ thật bình yên và vững vàng." Từng câu, từng chữ, khắc sâu vào tâm trí anh như những vết sẹo không thể xóa nhòa.
"Bình yên... vững vàng... thấu hiểu." Minh Khang độc thoại nội tâm, giọng anh khẽ run rẩy trong không gian vắng lặng. "Những điều anh đã từng nghĩ mình sẽ mang lại cho em, nhưng lại để em tự tìm lấy ở một người khác." Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh nụ cười mãn nguyện của cô, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc khi nhắc đến Thế Vinh. Nhưng vô ích. Chúng cứ hiện hữu rõ ràng, sống động, như một bằng chứng không thể chối cãi về sự thất bại của anh.
Anh đã có tất cả những gì anh từng khao khát: sự nghiệp vững chắc, tài chính ổn định, một căn hộ sang trọng giữa lòng thành phố. Anh đã đạt được "sự ổn định" mà anh tin rằng là điều kiện tiên quyết để yêu. Nhưng cái giá của nó là gì? Cái giá của nó là mất đi một người con gái mà anh đã yêu thương, mất đi cơ hội được cùng cô xây dựng nên những "bình yên" và "vững vàng" đó. Anh đã quá chậm. Quá chậm để nhận ra rằng tình yêu không thể chờ đợi điều kiện đủ đầy. Tình yêu cần được vun đắp từ những rung động, từ sự hiện diện, từ sự thấu hiểu ngay trong từng khoảnh khắc hiện tại.
"Đúng người, đúng thời điểm... anh đã có em ở thời điểm em cần, nhưng anh lại không đủ dũng khí để giữ lấy. Giờ đây, khi anh sẵn sàng, em đã không còn chờ đợi." Anh siết chặt ly rượu trong tay, cảm giác lạnh lẽo từ thủy tinh không thấm vào đâu so với cái lạnh lẽo đang lan tỏa trong lòng anh. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh thành công, chỉ cần anh ổn định, cô sẽ vẫn ở đó. Anh đã sai. Sai lầm đến nghiệt ngã. Yến Chi đã thay đổi, đã trưởng thành, đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, không còn là phiên bản cô gái chờ đợi anh nữa. Cô đã học cách buông bỏ, trong khi anh lại đang học cách nắm giữ.
"Cô ấy hạnh phúc. Thật sự hạnh phúc. Đó là điều mà anh... không thể phủ nhận." Minh Khang nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt anh vô định lướt qua những tòa nhà cao tầng, những ánh đèn đủ màu sắc. Hạnh phúc của Yến Chi, dù không có anh, vẫn là một điều có thật, một điều mà anh buộc phải chấp nhận. Sự mãn nguyện của cô, sự bình yên trong ánh mắt cô, là tiền đề vững chắc cho một lời từ chối nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, một lời từ chối mà anh biết chắc sẽ đến, nhưng có lẽ không còn sức để đối mặt nữa.
Anh quay lưng khỏi khung cửa sổ, đặt ly rượu xuống bàn mà không hề nhấp một ngụm. Anh chỉ đứng đó, giữa căn phòng rộng lớn, cảm nhận sự trống rỗng và cô đơn bao trùm lấy mình. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay, kim giây vẫn tích tắc đều đặn, nhưng thời gian của anh và Yến Chi đã ngừng lại từ rất lâu rồi. Nó không phải là một sự kết thúc đột ngột, mà là một quá trình kéo dài, một sự tan vỡ chậm rãi, từng chút một, qua mỗi lần gặp gỡ, qua mỗi khoảnh khắc lỡ nhịp.
Nỗi đau của sự "muộn màng" giờ đây đã trở thành một vết sẹo không thể xóa nhòa trong trái tim anh. Anh biết, đây không phải là lời từ chối cuối cùng, nhưng nó đã đủ để giết chết mọi hy vọng mong manh còn sót lại trong anh. Tất cả những gì anh có thể làm là chấp nhận, chấp nhận rằng có những người, dù định mệnh có đẩy họ vào nhau bao nhiêu lần đi chăng nữa, cũng sẽ không bao giờ có được nhau vào đúng thời điểm. Và anh, dù đã trưởng thành hơn, dũng cảm hơn, nhưng vẫn mãi là một Minh Khang đến muộn. Anh đã mất cô, không phải vì một sai lầm lớn lao, mà vì một chuỗi những khoảnh khắc sai thời điểm, những lựa chọn ưu tiên không phù hợp, và một sự chậm trễ đầy hối tiếc.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.