Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 296: Lời Nói Muộn Màng, Bức Tường Vô Hình
Minh Khang biết, anh sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy. Khoảng cách vô hình này, bức tường tinh tế mà Thế Vinh đã dựng lên, chỉ càng làm cho khao khát trong anh bùng cháy dữ dội hơn. Anh sẽ tìm cách, dù là liều lĩnh hay tuyệt vọng đến mấy, để có thể nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín suốt bao nhiêu năm qua. Nhưng trong khoảnh khắc này, giữa không gian nghệ thuật đầy chiêm nghiệm, anh chỉ có thể đứng đó, cảm nhận sự tan vỡ của những hy vọng, và chấp nhận rằng, có lẽ, anh đã đến quá muộn, cho một tình yêu đã từng là tất cả của anh.
Anh đứng đó, như một cái bóng đổ dài trên sàn bê tông bóng loáng, im lặng quan sát. Ánh mắt anh không rời Yến Chi, cô gái đã từng là cả thế giới của anh, giờ đây lại rạng rỡ và xa vời đến thế. Hoàng Nam và Khánh Linh vẫn đứng bên cạnh, nhưng sự hiện diện của họ dường như tan biến vào không khí, nhường chỗ cho nỗi cô độc mênh mông trong tâm trí Minh Khang. Anh biết, cơ hội không phải lúc nào cũng đến hai lần. Nếu anh để Yến Chi rời đi đêm nay mà không nói một lời, anh sẽ mãi mãi hối hận. Một luồng khí lạnh đột ngột xộc vào phổi, không phải từ cơn gió se lạnh bên ngoài, mà từ sự quyết tâm bùng cháy trong lòng anh. Anh siết chặt nắm tay, cảm nhận từng đốt xương khẽ kêu răng rắc. Không, anh sẽ không buông xuôi. Chưa phải bây giờ.
Minh Khang đợi. Anh đợi đến khi nhóm của Yến Chi bắt đầu tản đi. Mai Thư và những người bạn khác lần lượt chào tạm biệt, hứa hẹn sẽ gặp lại. Thế Vinh, sau khi trao đổi vài lời cuối cùng với Yến Chi và vuốt nhẹ mái tóc cô một cách đầy trìu mến, đã lịch sự cáo từ trước, có lẽ để lấy xe hoặc có một cuộc gọi quan trọng cần giải quyết. Minh Khang không biết, và cũng không quan tâm. Điều anh quan tâm lúc này là khoảng trống ngắn ngủi mà sự ra đi của Thế Vinh đã tạo ra. Một khe hở mong manh trong bức tường kiên cố, một tia sáng yếu ớt xuyên qua màn đêm của nỗi tuyệt vọng.
Khi chỉ còn lại Yến Chi đang nói lời cuối với một trong những nhà tổ chức triển lãm, Minh Khang hít một hơi thật sâu, nén lại sự hỗn loạn trong lồng ngực. Bước chân anh, từng bước một, trở nên chắc chắn hơn, dù tim anh vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh tiến về phía cô, xuyên qua những tác phẩm nghệ thuật còn vương lại ánh đèn mờ ảo, cảm giác như mình đang bước vào một mê cung của những cảm xúc chưa được gọi tên.
Yến Chi, với chiếc váy lụa màu xanh ngọc ôm sát dáng người thanh thoát, quay lưng lại với anh. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa trên vai, phản chiếu ánh sáng vàng dịu từ một tác phẩm sắp đặt gần đó, tạo thành một vầng hào quang mong manh. Cô cười, nụ cười nhẹ nhàng và duyên dáng, khi trao đổi danh thiếp với người phụ trách. Minh Khang đứng cách cô vài bước chân, đủ gần để cảm nhận hương nước hoa thoang thoảng từ cô, một mùi hương tinh tế, thanh khiết, như chính con người cô. Mùi hương ấy, sau bao năm, vẫn có sức mạnh khuấy động những tầng ký ức sâu kín nhất trong anh.
Khi Yến Chi quay lại, ánh mắt cô chạm vào anh. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua đôi mắt ấy, nhưng rất nhanh sau đó, nó được thay thế bằng một nụ cười nhẹ, lịch sự và có phần khách sáo. Một nụ cười mà anh chưa từng thấy ở cô trước đây, một nụ cười ẩn chứa sự xa cách mà anh không tài nào lý giải nổi.
“Yến Chi,” giọng Minh Khang khàn đặc, anh cố gắng để nó không run rẩy, “em có thể cho anh xin vài phút nói chuyện riêng được không?” Lời nói của anh bật ra hơi vội vàng, mang theo một chút khẩn khoản, một chút tuyệt vọng mà anh không thể che giấu. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một chút cảm xúc quen thuộc.
Yến Chi khẽ nghiêng đầu, đôi mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Cô không từ chối ngay lập tức, nhưng cũng không thể hiện bất kỳ sự nhiệt tình nào. Nụ cười trên môi cô vẫn giữ nguyên, như một lớp màn chắn vô hình. “À, Khang,” cô đáp, giọng nói trong trẻo nhưng không chút gợn sóng, “vâng, được thôi. Nhưng có lẽ ở đây không tiện lắm. Anh có thể ghé quán cà phê gần đây không?” Cô nói, rồi khẽ liếc nhìn quanh không gian triển lãm gần như trống rỗng, nơi chỉ còn vài nhân viên đang dọn dẹp. Lời đề nghị của cô không phải là một lời mời, mà giống như một sự sắp đặt lịch sự, một cách để giữ khoảng cách và kiểm soát tình huống.
Minh Khang cảm nhận được điều đó. Anh nhận ra sự khách sáo trong từng câu chữ của cô, sự tinh tế trong cách cô tránh né một cuộc đối mặt trực tiếp ngay tại đây. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Đây là cơ hội duy nhất. “Được,” anh gật đầu, giọng anh vẫn còn chút căng thẳng, “anh sẽ đợi em ở ngoài.”
Yến Chi khẽ mỉm cười lần nữa, nụ cười ấy vẫn không hề chạm đến đôi mắt. “Không cần đâu. Anh cứ đến trước, em sẽ theo sau.” Cô nói, rồi lại quay đi, tiếp tục thu dọn những vật dụng cá nhân còn sót lại trên chiếc bàn trưng bày.
Minh Khang đứng đó thêm vài giây, cảm giác như mình là một kẻ thừa thãi, một vị khách không mời mà đến. Anh lặng lẽ quay người, bước ra khỏi không gian triển lãm, để lại sau lưng ánh đèn vàng ấm áp và mùi sơn mới còn vương vấn. Bước chân anh nặng nề, mỗi bước đi đều mang theo một gánh nặng vô hình. Hoàng Nam và Khánh Linh đã biến mất từ lúc nào, có lẽ họ đã hiểu và âm thầm rời đi, để lại cho anh không gian riêng tư mà anh khao khát, nhưng cũng là không gian của sự cô độc. Cơn gió đêm Sài Gòn phả vào mặt anh, mang theo chút ẩm ướt và hương hoa sữa thoang thoảng, một mùi hương gợi nhớ về những buổi tối lãng mạn đã xa. Anh nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình. Có lẽ, đây là lần cuối cùng anh có thể níu giữ một hy vọng mong manh.
***
Quán cà phê “Dấu Chân Mưa” nằm khuất sâu trong một con hẻm nhỏ của Sài Gòn, nơi những ngôi nhà ống cổ kính san sát nhau, mang đậm dấu ấn kiến trúc Pháp thuộc. Minh Khang tìm đến đó theo gợi ý của Yến Chi, một nơi mà anh chưa từng biết đến, nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên đã cảm nhận được sự ấm cúng, lãng mạn và có chút u buồn. Tấm biển gỗ mục bạc màu treo lủng lẳng dưới mái hiên đầy rêu phong, với dòng chữ được viết tay mềm mại, như một lời mời gọi bước vào một thế giới khác, tách biệt khỏi sự ồn ào, náo nhiệt của phố thị.
Anh đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, tiếng chuông gió leng keng chào đón anh vào một không gian tĩnh lặng, ấm áp. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, hắt bóng lên những bức tường gạch trần và nội thất gỗ sẫm màu. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, cùng chút thoang thoảng của hoa nhài từ khu vườn nhỏ phía sau, tạo nên một bầu không khí dễ chịu đến lạ lùng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ một chiếc loa cổ điển vang vọng khắp căn phòng, những giai điệu du dương không lời, như đang kể lại một câu chuyện tình buồn nào đó.
Minh Khang chọn một chiếc bàn nhỏ nép mình bên cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm vắng. Anh ngồi xuống chiếc ghế bọc da cũ kỹ, cảm nhận sự mềm mại và quen thuộc của chất liệu. Anh gọi một ly cà phê đen đá, vị đắng quen thuộc mà anh vẫn thường dùng để giữ mình tỉnh táo qua những đêm dài làm việc. Trong khi chờ đợi, anh lặng lẽ quan sát những bức tranh cũ kỹ treo trên tường, những cuốn sách xếp chồng lên nhau trên kệ gỗ, và những vật dụng trang trí vintage được sắp đặt một cách ngẫu hứng nhưng đầy tinh tế. Mỗi chi tiết nhỏ đều toát lên một vẻ hoài niệm, khiến lòng anh càng thêm nặng trĩu.
Chừng mười lăm phút sau, Yến Chi bước vào. Cô vẫn giữ nguyên vẻ thanh thoát, nhẹ nhàng như một làn gió. Chiếc váy lụa màu xanh ngọc giờ đây lại càng tôn lên dáng vẻ mảnh mai của cô dưới ánh đèn vàng ấm áp. Cô mỉm cười với nhân viên phục vụ, rồi ánh mắt lướt qua một lượt trước khi dừng lại ở chỗ anh. Nụ cười trên môi cô hơi hé mở, vẫn lịch sự và khách sáo, nhưng không còn sự ngạc nhiên như lúc ở triển lãm. Cô bước đến, đôi giày cao gót khẽ gõ nhịp trên sàn gỗ, tạo nên một âm thanh nhỏ bé nhưng rõ ràng trong không gian yên tĩnh.
“Anh đến lâu chưa?” Yến Chi hỏi, khi cô kéo chiếc ghế đối diện anh và ngồi xuống. Giọng cô vẫn trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng Minh Khang cảm nhận được một bức tường vô hình giữa họ, một rào cản tinh tế mà anh không thể chạm tới.
“Anh vừa đến thôi,” Minh Khang đáp, giọng anh hơi khàn, anh cố gắng giữ bình tĩnh. Anh nhìn cô, đôi mắt anh dường như muốn đọc thấu mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc ẩn giấu sau vẻ ngoài điềm tĩnh ấy. Yến Chi vẫn xinh đẹp như ngày nào, nhưng có một điều gì đó đã thay đổi, một sự trưởng thành, một sự tự tin toát ra từ cô, khiến anh cảm thấy cô càng xa tầm với.
Cô gọi một ly trà hoa cúc, rồi quay sang nhìn anh, ánh mắt cô vẫn bình thản. “Anh muốn nói chuyện gì, Khang?” Cô hỏi, một cách trực tiếp nhưng không hề thô lỗ, như thể cô muốn đi thẳng vào vấn đề, không muốn lãng phí thời gian vào những lời lẽ vòng vo.
Minh Khang hít một hơi thật sâu. Ly cà phê đen đá của anh đã được đặt xuống bàn, nhưng anh không cảm thấy muốn uống. Đầu ngón tay anh chạm vào thành ly lạnh buốt, cảm giác lạnh lẽo ấy dường như thấm vào tận xương tủy. “Yến Chi,” anh bắt đầu, giọng anh ngập ngừng, “anh biết những năm qua anh đã... anh đã mắc sai lầm.” Anh cố gắng tìm từ ngữ thích hợp, cố gắng giải thích về sự thiếu quan tâm của mình, về những ưu tiên sai lầm mà anh đã đặt lên hàng đầu. “Anh đã quá tập trung vào sự nghiệp, vào việc xây dựng nền tảng mà anh nghĩ là cần thiết cho một tương lai ổn định. Anh đã tin rằng ‘chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó’.” Anh nói, những lời đó như một lời thú tội, một gánh nặng đã đè nén anh suốt bao năm.
Yến Chi lắng nghe, ánh mắt cô không hề dao động. Cô đưa ly trà hoa cúc lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, rồi nhẹ nhàng đặt xuống. “Khang,” cô đáp, giọng nói thanh thoát, nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển được, “những chuyện đó đã là quá khứ. Em hiểu anh có những lựa chọn riêng. Em cũng vậy.” Cô không trách móc, không oán giận, chỉ đơn giản là xác nhận một sự thật, một lẽ dĩ nhiên của cuộc đời. Minh Khang cảm thấy một cú sốc nhẹ chạy dọc sống lưng. Sự bình thản của cô còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc nào.
“Nhưng bây giờ anh đã thay đổi,” Minh Khang vội vàng tiếp lời, cố gắng níu giữ tia hy vọng cuối cùng. Anh đẩy chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay mình, cảm giác lạnh lẽo của kim loại. “Anh nhận ra điều quan trọng nhất là gì. Anh muốn bù đắp cho những gì đã bỏ lỡ. Anh muốn...” Anh ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô, khao khát được nhìn thấy một chút dấu vết của Yến Chi ngày xưa trong đôi mắt ấy. “Anh muốn có em trong cuộc đời này, Yến Chi.”
Lời tỏ tình, dù muộn màng, đã được thốt ra. Không phải là một lời tỏ tình lãng mạn, mà là một lời thú nhận đầy tuyệt vọng.
Yến Chi khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, như một làn khói mỏng tan vào không khí. Cô mỉm cười, một nụ cười gần như không thể nhận ra, rồi lại đưa mắt nhìn ra cửa sổ, nơi con hẻm nhỏ chìm trong bóng đêm. “Em rất vui khi anh đã tìm thấy điều quan trọng cho mình, Khang ạ.” Cô nói, giọng cô vẫn đều đều, không hề có chút xúc động nào. “Em cũng vậy. Em đã tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc trong cuộc sống hiện tại của mình, Khang ạ. Em nghĩ đó là điều mà cả hai chúng ta đều xứng đáng có được.”
Những lời của Yến Chi, dù nhẹ nhàng đến đâu, cũng như những nhát dao cứa vào tim Minh Khang. Cô không từ chối một cách gay gắt, không nổi giận, không oán trách. Cô chỉ đơn giản là khẳng định hạnh phúc của mình, một hạnh phúc mà anh không hề thuộc về. Anh cảm thấy một sự bất lực tột cùng dâng lên trong lòng. Anh cố gắng giữ ánh mắt cô, nhưng cô thỉnh thoảng liếc nhìn ra cửa sổ hoặc vào ly trà của mình, tránh những cái nhìn quá sâu sắc, quá chân thành từ anh. Cái cảm giác 'xa cách' vô hình nhưng hữu hình ấy đè nặng lên không khí giữa hai người, khiến anh cảm thấy ngột ngạt.
“Bình yên và hạnh phúc?” Minh Khang hỏi, giọng anh lạc đi một chút. “Đó là... đó là điều em tìm thấy bên Thế Vinh phải không?” Anh biết mình không nên hỏi, nhưng sự ghen tuông và nỗi tuyệt vọng đã đẩy anh đến bờ vực.
Yến Chi quay lại nhìn anh, ánh mắt cô vẫn điềm tĩnh, không hề có một chút bối rối hay giận dữ. “Thế Vinh là một người đàn ông tốt, Khang. Anh ấy mang lại cho em sự ổn định và bình yên mà em cần, vào đúng thời điểm em cần nó nhất.” Cô không né tránh, cũng không phủ nhận. Lời nói của cô như một sự khẳng định rõ ràng nhất, một bức tường kiên cố mà anh không thể phá vỡ. “Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản.” Cô nhẹ nhàng nói, lặp lại một câu nói đã từng ám ảnh anh từ lâu, nhưng giờ đây nó lại mang một ý nghĩa cay đắng hơn bao giờ hết.
Minh Khang cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Anh nhận ra, Yến Chi đã không còn là phiên bản của những ngày tháng xa xưa, của những lần gặp gỡ tình cờ mà cả hai đều mang theo những vết sẹo của riêng mình. Cô đã tìm thấy phiên bản tốt nhất của chính mình, một phiên bản bình yên, độc lập và mãn nguyện. Và anh, dù đã trưởng thành hơn, dũng cảm hơn, nhưng vẫn mãi là một Minh Khang đến muộn, một Minh Khang của những hối tiếc và khao khát. Anh siết chặt bàn tay trên mặt bàn lạnh lẽo, các khớp ngón tay trắng bệch. Nỗi đau này, không bi kịch dữ dội, chỉ là sự chấp nhận một lẽ thật nghiệt ngã của cuộc đời, một dư vị ngọt ngào pha lẫn cay đắng, khắc sâu vào tâm hồn anh, như một vết sẹo vô hình nhưng mãi mãi nhức nhối.
Anh nhìn cô, nhìn thật lâu, cố gắng khắc ghi từng nét trên khuôn mặt ấy vào tâm trí mình. Yến Chi vẫn đang thưởng thức ly trà của cô, đôi mắt khẽ nhắm lại, như đang tận hưởng khoảnh khắc bình yên của riêng mình. Cô không hề hay biết, hay có lẽ cô biết, rằng mỗi giây phút cô ngồi đó, từng lời cô nói ra, đều đang xé nát trái tim anh. Anh cảm thấy sự hoài nghi dâng lên, hoài nghi về tất cả những nỗ lực của mình, về cái giá của sự ổn định mà anh đã đánh đổi bằng cả một tình yêu.
Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, nhưng giờ đây nó lại vang lên như một khúc ca ai oán, một bản nhạc nền cho sự tan vỡ của một mối tình chưa từng kịp đơm hoa. Minh Khang biết, đây không phải là cái kết mà anh mong muốn, nhưng đó lại là sự thật trần trụi. Cái "rào cản vô hình" mà anh cảm nhận từ cô, giờ đây đã trở nên rõ ràng và không thể phá vỡ. Nó không phải là sự thù hận, cũng không phải là sự thờ ơ, mà là một bức tường của thời điểm, của những lựa chọn, của những phiên bản cuộc đời đã rẽ sang những hướng khác nhau, không bao giờ có thể gặp lại ở cùng một điểm.
Anh cúi đầu, không còn đủ sức để nhìn vào đôi mắt bình yên của cô nữa. Tất cả những gì anh có thể làm là chấp nhận, chấp nhận rằng có những người, dù định mệnh có đẩy họ vào nhau bao nhiêu lần đi chăng nữa, cũng sẽ không bao giờ có được nhau vào đúng thời điểm. Minh Khang lặng lẽ đứng dậy, không nói thêm một lời nào. Anh đặt vài tờ tiền lên bàn, đủ để trả cho ly cà phê chưa uống của mình và ly trà của Yến Chi. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn điềm tĩnh, khẽ gật đầu như một lời chào tạm biệt.
Minh Khang quay lưng bước đi, tiếng bước chân nặng nề của anh vang vọng trong không gian quán cà phê yên tĩnh. Anh không quay đầu lại. Ngoài kia, đêm Sài Gòn đã khuya, những con phố vắng tanh, chỉ còn lại ánh đèn đường vàng vọt và mùi ẩm của đất trời sau một ngày dài. Anh cảm thấy một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy mình, một sự trống rỗng đến cùng cực. Anh đã đến đúng nơi, đã nhìn thấy đúng người, đã nói ra những lời cần nói, nhưng tất cả lại sai thời điểm. Cô ấy đã là một phiên bản Yến Chi rạng rỡ và mãn nguyện, một phiên bản mà anh không còn thuộc về. Và anh, dù đã trưởng thành hơn, dũng cảm hơn, nhưng vẫn mãi là một Minh Khang đến muộn. Nỗi đau của sự "muộn màng" giờ đây đã trở thành một vết sẹo không thể xóa nhòa trong trái tim anh. Anh biết, đây không phải là lời từ chối cuối cùng, nhưng nó đã đủ để giết chết mọi hy vọng mong manh còn sót lại trong anh.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.