Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 295: Khoảng Cách Vô Hình, Bức Tường Tinh Tế

Minh Khang tựa người vào bức tường lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào tác phẩm sắp đặt trước mặt. Những mảnh gương vỡ phản chiếu hình ảnh méo mó của chính anh, của thế giới xung quanh, như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự đổ vỡ của những hy vọng. Tim anh vẫn đập, nhưng không còn là những nhịp đập dồn dập của hy vọng, mà là những nhịp đập chậm rãi, nặng nề của một trái tim đang vỡ vụn. Không khí trong lồng ngực anh đặc quánh, tưởng chừng như chỉ cần một động tác mạnh hơn một chút, nó sẽ vỡ tan, kéo theo cả một bầu trời ký ức và tiếc nuối. Anh hít một hơi thật sâu, dồn nén mọi đau đớn và hối tiếc vào sâu bên trong, ép chúng chìm xuống tận cùng tâm hồn, cố gắng gom góp chút sức lực cuối cùng để đối mặt với sự thật. Anh phải nói chuyện với cô ấy, dù chỉ một lời, dù chỉ để khẳng định rằng anh đã ở đây, đã đến, dù cho tất cả đã quá muộn.

Dù đôi chân nặng trĩu như đeo chì, Minh Khang vẫn gượng dậy, từng bước chậm rãi nhưng kiên quyết, anh tiến về phía Yến Chi và Thế Vinh. Tiếng bước chân anh như bị nuốt chửng trong không gian rộng lớn của Phòng Triển Lãm Nghệ Thuật Đương Đại, nơi tường trắng cao vút chạm trần, sàn bê tông xám lạnh được đánh bóng phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ các thiết bị chiếu chuyên nghiệp. Tiếng xì xào của những người tham quan, tiếng va chạm nhẹ nhàng của ly cà phê từ quầy nhỏ ở góc phòng, và cả tiếng nhạc ambient du dương, tất cả đều trở thành một bản giao hưởng vô nghĩa trong tai anh, chỉ có tiếng tim anh đập thình thịch là rõ ràng nhất. Mùi sơn mới từ những tác phẩm vừa hoàn thiện hòa quyện với mùi gỗ trầm ấm của vài bức điêu khắc, tạo nên một không gian nghệ thuật tinh tế, nhưng với Minh Khang, chúng chỉ càng khiến anh cảm thấy ngột ngạt hơn.

Họ đang đứng trước một bức tranh trừu tượng lớn, với những mảng màu đối lập mạnh mẽ và những đường nét táo bạo, tựa như một sự hỗn loạn được sắp đặt một cách có chủ đích. Thế Vinh đang nghiêng người, nói nhỏ điều gì đó vào tai Yến Chi, khuôn mặt anh ta ánh lên vẻ say mê khi giảng giải. Yến Chi lắng nghe, đôi mắt long lanh phản chiếu ánh sáng từ bức tranh, và đôi môi cô cong lên thành một nụ cười mãn nguyện. Nụ cười ấy không còn là nét rạng rỡ của niềm vui bất chợt, mà là một sự bình yên sâu lắng, một sự thỏa mãn mà anh chưa từng thấy ở cô trong những lần gặp gỡ trước. Ánh mắt Minh Khang chạm vào nụ cười đó, và tim anh thắt lại, đau nhói. Cô ấy đẹp hơn bao giờ hết, tự do hơn bao giờ hết, và hạnh phúc hơn bao giờ hết. Hạnh phúc ấy không liên quan gì đến anh.

Anh đứng cách họ vài bước, hít thêm một hơi nữa, cố gắng gom nhặt những từ ngữ tự nhiên nhất. "Chào Yến Chi, Thế Vinh. Không ngờ lại gặp hai người ở đây," anh cất tiếng, giọng nói có chút khàn nhẹ, nhưng anh cố gắng giữ cho nó thật bình tĩnh, không để lộ dù chỉ một chút sự tuyệt vọng đang gào thét bên trong.

Yến Chi quay đầu lại, đôi mắt cô mở to một chút vì ngạc nhiên, rồi nhanh chóng giãn ra, thay bằng nụ cười quen thuộc. Nụ cười ấy vẫn ấm áp, thân thiện, nhưng có một khoảng cách vô hình, một sự lịch thiệp mà anh chưa từng cảm nhận được trước đây. "Ồ, Khang! Chào anh. Anh cũng đến xem triển lãm sao?" Cô hỏi, giọng nói vẫn trong trẻo như ngày nào, nhưng không còn chút rung động nào của quá khứ.

Thế Vinh cũng quay sang, đôi mắt anh ta lướt qua Minh Khang một cách nhanh chóng nhưng đầy đánh giá, rồi nở một nụ cười lịch thiệp. Anh ta đưa tay ra, chủ động bắt tay Minh Khang. "Chào anh, Minh Khang. Thế giới này quả thật nhỏ bé." Bàn tay Thế Vinh ấm áp và rắn chắc, một cái bắt tay tự tin nhưng không hề quá chặt, đủ để khẳng định sự hiện diện của mình mà không cần phải phô trương. Minh Khang cảm nhận được sự tự tin đó, sự vững chãi của một người đàn ông đã tìm thấy bến đỗ, và sự ấm áp mà anh ta mang lại cho Yến Chi.

"Đúng vậy," Minh Khang đáp lại, cố gắng giữ cho ánh mắt mình không quá tập trung vào Yến Chi, nhưng thực lòng, anh không thể rời mắt khỏi cô. "Bức tranh này thật thú vị. Yến Chi, anh nhớ em rất thích phong cách này." Anh tạm dừng một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ, nhưng thực ra là đang tìm kiếm một kẽ hở, một khoảnh khắc riêng tư. "Chúng ta có thể... nói chuyện một lát không?" Câu hỏi cuối cùng được thốt ra, không phải là một lời mời gọi lãng mạn, mà là một sự cầu xin thầm lặng, một hy vọng mong manh. Ánh mắt anh lúc này mới dám trực diện nhìn vào Yến Chi, cố gắng gửi gắm tất cả những điều chưa nói, những tiếc nuối và khao khát cháy bỏng. Yến Chi nhìn anh, nụ cười trên môi cô có hơi cứng lại một chút, như thể cô đã hiểu được ẩn ý đằng sau câu nói đó, nhưng chưa kịp phản ứng.

Thế Vinh, như một người đọc được suy nghĩ, hoặc chỉ đơn thuần là người luôn ở đó để bảo vệ không gian riêng của họ, đã khéo léo chen vào ngay lập tức. Anh ta đặt tay nhẹ lên eo Yến Chi, một cử chỉ thân mật nhưng không quá lộ liễu, đủ để đánh dấu chủ quyền. "Minh Khang nói đúng, bức này thật sự rất ấn tượng, phải không em? Những mảng màu này, chúng tựa như những cung bậc cảm xúc của một cuộc đời. Anh từng đọc được đâu đó rằng, nghệ thuật trừu tượng chính là nơi cảm xúc được thăng hoa mà không cần tuân theo bất kỳ quy tắc nào." Anh ta quay sang Yến Chi, ánh mắt đầy trìu mến. "Em yêu, em thấy thế nào về ý nghĩa của nó? Anh nhớ em rất nhạy cảm với những thông điệp ẩn giấu trong nghệ thuật."

Yến Chi, như được Thế Vinh kéo về với thực tại, mỉm cười quay sang anh ta, đôi mắt cô lại một lần nữa ánh lên vẻ hạnh phúc. "Đúng vậy. Em thích cái cách nó thách thức người xem phải tự tìm ra ý nghĩa của riêng mình. Giống như cuộc sống vậy, không phải lúc nào cũng có một câu trả lời rõ ràng." Cô nói, giọng điệu tự nhiên, thoải mái, như thể họ đang ở trong không gian riêng của mình, không hề có sự xuất hiện của Minh Khang.

Minh Khang cảm thấy một làn sóng lạnh lẽo dâng lên trong lồng ngực. Anh đã cố gắng tạo ra một không gian riêng, một khoảnh khắc để kết nối, nhưng Thế Vinh đã phá vỡ nó một cách tinh tế, không hề thô lỗ, nhưng hiệu quả đến đáng sợ. Anh nhận ra, lời nói của mình không đủ sức phá vỡ bức tường bình yên mà Yến Chi và Thế Vinh đã cùng nhau xây dựng. Anh chỉ có thể đứng đó, như một người ngoài cuộc, chứng kiến hạnh phúc của họ, một hạnh phúc mà anh đã từng mơ ước được là một phần của nó. Anh nuốt khan, vị đắng ngắt tràn ngập khoang miệng.

Không bỏ cuộc, Minh Khang cố gắng lần nữa. "Yến Chi," anh lại gọi tên cô, cố gắng thu hút sự chú ý của cô về phía mình. "Anh nghĩ chúng ta cần nói chuyện riêng về chuyện gì đó." Anh nói, lần này, anh không còn giấu diếm ý định của mình nữa, sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào giọng nói.

Thế Vinh quay lại nhìn Minh Khang, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi, nhưng ánh mắt đã ánh lên một tia sắc lạnh, cảnh báo. "À, anh Khang có vẻ có chuyện riêng tư muốn trao đổi. Nhưng có lẽ chúng ta có thể đi xem khu vực trưng bày sắp đặt trước, Yến Chi?" Anh ta lại nhìn sang Yến Chi, một lần nữa đưa ra một lựa chọn đã được định sẵn, một lời mời không thể từ chối, bởi nó được gói gọn trong sự quan tâm và chiều chuộng. "Anh nhớ em từng nói muốn tìm hiểu về nghệ thuật tương tác mà, khu vực đó rất độc đáo. Hôm nay có một tác phẩm sắp đặt ánh sáng rất thú vị."

Yến Chi, dường như hoàn toàn không nhận ra ý đồ của Minh Khang, hoặc có lẽ cô đã cố tình phớt lờ, chỉ đơn thuần nhìn Minh Khang một cách lịch sự, rồi lại quay sang Thế Vinh với một nụ cười rạng rỡ. "Đúng vậy, anh Vinh! Em suýt quên mất." Cô nói, rồi cô vô tư nắm lấy bàn tay của Thế Vinh, ngón tay họ đan vào nhau một cách tự nhiên, như một thói quen đã được hình thành từ rất lâu. "Khang, anh xem thử đi, rất sáng tạo. Bọn em sẽ đi trước." Cô nói, giọng điệu thân thiện, không một chút ác ý, nhưng những lời nói đó lại như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim Minh Khang.

Họ bắt đầu di chuyển, Thế Vinh lịch thiệp cúi đầu chào Minh Khang một lần nữa, kéo Yến Chi đi theo hướng khu vực sắp đặt. Bóng lưng họ dần khuất sau đám đông, để lại Minh Khang đứng trơ trọi giữa không gian rộng lớn của phòng triển lãm. Anh cảm thấy mình như một bức tượng sống, bất động và vô nghĩa, giữa dòng người qua lại, giữa những tác phẩm nghệ thuật đầy ý nghĩa. Tiếng nhạc ambient du dương lúc này bỗng trở nên thật chói tai, và mùi sơn mới trong không khí bỗng trở nên ngột ngạt đến khó thở. Anh đã cố gắng, đã dũng cảm đối mặt, nhưng kết quả chỉ là sự bất lực và nỗi đau nhân lên gấp bội. Thế Vinh không cần phải dùng lời lẽ gay gắt hay hành động thô bạo, anh ta chỉ cần sự hiện diện, sự tinh tế và sự quan tâm dành cho Yến Chi là đủ để tạo ra một khoảng cách vô hình, một bức tường vững chắc mà Minh Khang không thể nào vượt qua.

Minh Khang tiếp tục lang thang trong buổi triển lãm, nhưng tâm trí anh không còn dành cho nghệ thuật. Mỗi bức tranh, mỗi tác phẩm điêu khắc, mỗi góc nhìn đều gợi nhắc anh về Yến Chi, về những điều cô yêu thích, về những cuộc trò chuyện mà họ đã từng có. Anh nhớ về cái cách cô say mê phân tích một bức tranh, ánh mắt cô lấp lánh khi tìm thấy ý nghĩa sâu xa trong một tác phẩm trừu tượng. Anh nhớ về cái cách cô thích nắm tay anh khi đi bộ qua các phòng trưng bày, nhỏ giọng bình luận về từng chi tiết. Giờ đây, những hình ảnh đó nhòa dần, thay thế bằng hình ảnh Yến Chi nắm tay Thế Vinh, với nụ cười mãn nguyện và ánh mắt rạng rỡ, một hạnh phúc mà anh không còn thuộc về.

Thời gian trôi qua chậm rãi, từng khoảnh khắc như kéo dài vô tận. Minh Khang cảm thấy mình như một linh hồn lạc lối trong mê cung của ký ức và tiếc nuối. Anh đi qua khu vực trưng bày tranh tĩnh vật, nơi những chiếc bình cổ, những bó hoa héo úa và những chiếc bàn gỗ cũ kỹ được tái hiện một cách sống động. Anh nhớ Yến Chi từng nói rằng cô thích tranh tĩnh vật vì chúng gợi cho cô cảm giác về sự bền vững, về vẻ đẹp của thời gian trôi đi. Nhưng giờ đây, anh lại thấy chúng như một lời nhắc nhở về những gì đã mất, về những khoảnh khắc tĩnh lặng mà anh đã không trân trọng. Mùi cà phê thoang thoảng từ quầy nhỏ không thể làm dịu đi vị đắng trong cổ họng anh.

Buổi triển lãm dần đi đến hồi kết. Dòng người thưa thớt dần, tiếng xì xào cũng nhỏ hơn. Minh Khang cuối cùng đành phải chấp nhận thất bại. Anh đứng từ xa, gần lối ra, nhìn Yến Chi và Thế Vinh cùng Mai Thư và một vài người bạn khác đang vui vẻ trò chuyện, chuẩn bị ra về. Mai Thư, với mái tóc highlight sành điệu và nụ cười rạng rỡ, đang pha trò gì đó, khiến Yến Chi cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Thế Vinh đứng bên cạnh Yến Chi, một tay nhẹ nhàng đặt lên lưng cô, một cử chỉ quan tâm và che chở rất tự nhiên. Họ cười nói tự nhiên, như một cặp đôi đã gắn bó từ lâu, hoàn toàn hòa nhập vào nhóm bạn, không hề có chút gượng ép hay khoảng cách nào.

Minh Khang cảm thấy một nỗi đau xé lòng, không phải vì ghen tuông tầm thường, mà vì sự hối tiếc tột độ và nhận ra rằng khoảng cách giữa anh và Yến Chi giờ đây đã trở thành một 'bức tường' vững chắc, không thể phá vỡ. Đó là bức tường của thời gian, của những lựa chọn, của những phiên bản cuộc đời đã rẽ sang những hướng khác nhau. Anh đã từng tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó", nhưng giờ đây, khi anh đã có tất cả, thì Yến Chi đã tìm thấy sự ổn định của riêng mình, bên một người đàn ông khác.

Hoàng Nam và Khánh Linh tìm đến anh, bước chân nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí u uẩn bao trùm lấy anh. Hoàng Nam đặt tay lên vai anh, ánh mắt đầy thông cảm. "Khang... anh ổn chứ?" Giọng nói của Hoàng Nam nhẹ nhàng, chứa đựng sự lo lắng và thấu hiểu.

Minh Khang lắc đầu, giọng anh khàn đặc, yếu ớt, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vượt qua một ngọn núi đá nặng nề. "Anh không thể... Anh không thể nói chuyện riêng với cô ấy." Anh nhìn về phía Yến Chi, cô đang quay lưng lại với anh, mái tóc dài buông xõa trên vai, trông thật bình yên và xa vời. Ánh đèn vàng ấm áp từ một tác phẩm sắp đặt gần đó đổ lên bóng lưng cô, tạo thành một vầng sáng dịu nhẹ, như một hào quang của hạnh phúc.

Khánh Linh nắm chặt tay Hoàng Nam, thở dài một tiếng khe khẽ, đôi mắt cô cũng nhìn theo bóng dáng Yến Chi với sự đồng cảm sâu sắc. "Em ấy có vẻ rất hạnh phúc..." Cô nói, giọng nói nhẹ nhàng, như một lời khẳng định không cần phải tranh cãi.

"Hạnh phúc... một hạnh phúc mà anh không thuộc về." Minh Khang thì thầm, những lời đó như một lời thú tội, một sự chấp nhận đau đớn. Anh cảm thấy một cảm giác cô độc tột cùng bao trùm lấy anh, giữa không gian đông đúc của buổi triển lãm. Anh đã đến đúng nơi, đã nhìn thấy đúng người, nhưng tất cả lại sai thời điểm. Cô ấy đã là một phiên bản Yến Chi rạng rỡ và mãn nguyện, một phiên bản mà anh không còn thuộc về. Và anh, dù đã trưởng thành hơn, dũng cảm hơn, nhưng vẫn mãi là một Minh Khang đến muộn.

Anh quay lưng lại với khung cảnh hạnh phúc của Yến Chi, cúi đầu, bàn tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh cảm nhận rõ ràng từng mạch máu đang căng lên trong lòng bàn tay, từng vết hằn của móng tay in sâu vào da thịt. Cơn gió se lạnh từ bên ngoài, luồn qua cánh cửa tự động vừa mở, khẽ chạm vào gáy anh, mang theo mùi ẩm của đất trời sau một ngày dài và mùi thơm ngọt ngào của hoa sữa thoang thoảng từ những con phố xa. Tất cả đều nhắc nhở anh về sự sống, sự thay đổi, và sự thật nghiệt ngã rằng thời gian không chờ đợi bất cứ ai. Nỗi đau này, không bi kịch dữ dội, chỉ là sự chấp nhận một lẽ thật nghiệt ngã của cuộc đời, một dư vị ngọt ngào pha lẫn cay đắng, khắc sâu vào tâm hồn anh, như một vết sẹo vô hình nhưng mãi mãi nhức nhối.

Minh Khang biết, anh sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy. Khoảng cách vô hình này, bức tường tinh tế mà Thế Vinh đã dựng lên, chỉ càng làm cho khao khát trong anh bùng cháy dữ dội hơn. Anh sẽ tìm cách, dù là liều lĩnh hay tuyệt vọng đến mấy, để có thể nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín suốt bao nhiêu năm qua. Nhưng trong khoảnh khắc này, giữa không gian nghệ thuật đầy chiêm nghiệm, anh chỉ có thể đứng đó, cảm nhận sự tan vỡ của những hy vọng, và chấp nhận rằng, có lẽ, anh đã đến quá muộn, cho một tình yêu đã từng là tất cả của anh.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free