Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 294: Bình Yên Nơi Anh Không Thuộc Về
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn, nhường chỗ cho ánh đèn đô thị lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Minh Khang đứng trước tòa nhà trưng bày triển lãm, cảm giác trong lồng ngực như có hàng vạn cánh bướm đang vỗ loạn xạ. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở, nhưng vô ích. Chiếc cà vạt lụa thắt chặt quanh cổ dường như càng siết thêm sự căng thẳng đang chực trào trong lòng. Phía bên trong, qua lớp kính trong suốt của cánh cửa xoay, anh có thể nhìn thấy một thế giới khác – thế giới của những bức tường trắng tinh khôi, của ánh đèn spotlight dịu nhẹ đổ xuống những tác phẩm nghệ thuật trừu tượng, của tiếng xì xào vọng ra như một bản nhạc nền êm ái. Anh đã chọn nơi này, một không gian mà Yến Chi từng rất yêu thích, nơi những tâm hồn nhạy cảm có thể tìm thấy sự đồng điệu trong vẻ đẹp của cái phi thường, cái không thể gọi tên.
Anh chỉnh lại vạt áo vest, cố gắng che giấu bàn tay hơi run rẩy của mình. Dáng người cao ráo của anh, thường ngày toát lên vẻ tự tin, quyết đoán của một người đàn ông thành đạt, giờ đây lại mang một nét gì đó mong manh, lạc lõng. Đôi mắt sâu của anh, thường ẩn chứa sự suy tư khi đối diện với những con số hay kế hoạch kinh doanh phức tạp, giờ đây lại ngập tràn một nỗi niềm không thể gọi tên – là hy vọng, là lo sợ, là cả một sự hối tiếc chất chồng. Anh đã từng nghĩ rằng mình đủ mạnh mẽ để đối diện với bất cứ kết quả nào, đã từng chuẩn bị tinh thần cho cả sự từ chối lạnh lùng nhất. Nhưng khi khoảnh khắc này thực sự đến, khi cánh cửa vô hình ngăn cách anh với cô sắp sửa được mở ra, tất cả sự tự tin ấy dường như tan biến, chỉ còn lại một Minh Khang trần trụi với cảm xúc của mình.
Anh bước vào sảnh chính. Không gian bên trong mở ra rộng lớn, với trần nhà cao vút và sàn bê tông mài bóng loáng phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ. Mùi sơn mới còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ thoang thoảng của những khung tranh, mùi giấy của các tập brochure và một chút mùi cà phê từ quầy bar nhỏ ở góc sảnh. Tiếng bước chân của anh gần như bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn lại tiếng nhạc ambient không lời êm ái, như đang vuốt ve những tâm hồn đang chiêm nghiệm. Từng nhóm người đứng rải rác, thì thầm bình luận về các tác phẩm, tạo nên một bản giao hưởng xì xào, không quá ồn ào nhưng đủ để lấp đầy sự trống trải.
Minh Khang bắt đầu lướt mắt qua từng gương mặt, từng dáng người. Anh tìm kiếm một mái tóc dài quen thuộc, một nụ cười rạng rỡ, một ánh mắt thông minh. Mỗi giây phút trôi qua, hy vọng trong anh lại lớn dần, rồi lại chợt thắt lại bởi sự vắng mặt của cô. "Liệu cô ấy có đến không? Liệu cô ấy có hiểu... ý nghĩa của lời mời này?" Anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh như một tiếng vọng cô độc. Anh đã cố gắng để lời mời thật lịch sự, thật chân thành, không mang bất kỳ sự ép buộc nào. Anh chỉ muốn một cuộc trò chuyện, một cơ hội để nói ra những điều đã chôn giấu quá lâu.
Một người quen, giám đốc marketing của một công ty đối tác, bước đến và vẫy tay chào anh. "Chào Minh Khang, anh cũng đến đây à? Buổi triển lãm này thật thú vị!"
Minh Khang gật đầu, nở một nụ cười xã giao gượng gạo. "Vâng, tôi cũng tò mò về 'Dòng Chảy Thời Gian'." Anh nói, cố gắng che giấu sự phân tâm của mình. "Có lẽ chúng ta sẽ trò chuyện sau nhé, tôi đang tìm một người." Anh lịch sự từ chối lời mời của người đàn ông kia, ánh mắt không ngừng lướt qua từng gương mặt xa lạ. Anh biết mình đang liều lĩnh. Anh đã đặt cược tất cả vào cuộc gặp gỡ này, vào khả năng Yến Chi sẽ xuất hiện. Anh đã chuẩn bị cho rất nhiều kịch bản, nhưng kịch bản duy nhất anh không muốn đối mặt là cô không đến.
Anh bước chậm rãi qua các khu trưng bày, từ những bức tranh sơn dầu đầy màu sắc đến những tác phẩm điêu khắc trừu tượng làm từ kim loại. Mỗi tác phẩm đều như một mảnh ghép của tâm hồn nghệ sĩ, chất chứa những câu chuyện không lời. Nhưng tâm trí Minh Khang không thể tập trung vào những nét cọ hay khối hình. Toàn bộ giác quan của anh đều hướng về một mục tiêu duy nhất: Yến Chi. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo từ máy điều hòa phả ra, nhưng đó không phải là cái lạnh duy nhất. Có một cái lạnh khác đang len lỏi từ bên trong, một nỗi sợ hãi mơ hồ rằng anh sẽ không tìm thấy cô, hoặc nếu tìm thấy, mọi thứ sẽ không như anh mong đợi. Tim anh đập thình thịch, từng nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh cứ đi, cứ tìm, giữa dòng người qua lại, giữa những tác phẩm nghệ thuật lặng lẽ. Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu một nỗi mong chờ, một niềm hy vọng mong manh. "Yến Chi... cô ấy sẽ ở đâu?" anh tự hỏi, và câu hỏi đó vang vọng trong đầu anh, không ngừng nghỉ.
Giữa một đám đông nhỏ đang vây quanh một tác phẩm điêu khắc bằng đá cẩm thạch trắng muốt, hình ảnh một người phụ nữ với những đường nét mềm mại, Minh Khang đột nhiên khựng lại. Ánh đèn spotlight từ phía trên đổ xuống, như một vầng hào quang rực rỡ, làm nổi bật bóng dáng quen thuộc ấy. Cô ấy ở đó. Yến Chi.
Cô ấy đứng đó, rạng rỡ đến mức khiến toàn bộ không gian xung quanh dường như lu mờ. Chiếc váy cô mặc có lẽ là màu xanh ngọc bích, ôm lấy dáng người thanh thoát, tôn lên vẻ đẹp dịu dàng nhưng đầy sức sống. Mái tóc dài của cô được buộc gọn gàng một cách tự nhiên, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, linh hoạt. Nụ cười của cô, ánh mắt của cô, là thứ mà Minh Khang đã khắc sâu vào tâm trí suốt những năm qua, là thứ anh đã mong chờ được nhìn thấy, nhưng cũng là thứ khiến anh sững sờ đến mức quên cả hít thở. Cô đang cười, một nụ cười thật sự rạng rỡ, không hề gượng gạo hay che giấu. Nụ cười ấy lan tỏa từ khóe môi đến tận đôi mắt, khiến cả khuôn mặt cô bừng sáng. Cô đang trò chuyện với Mai Thư, người bạn thân thiết của mình, và cả hai dường như đang chia sẻ một câu chuyện vui vẻ nào đó, tiếng cười trong trẻo của Yến Chi vẳng đến tai Minh Khang dù anh đang đứng cách đó một khoảng.
Tâm trí Minh Khang trống rỗng, mọi suy nghĩ, mọi lo lắng trước đó đều tan biến như sương khói. Cả thế giới xung quanh anh dường như bị bóp méo, mờ đi, chỉ còn lại duy nhất hình ảnh Yến Chi ở trung tâm. Cô ấy thật sự đã đến. Cô ấy thật sự đang ở đây. Một làn sóng cảm xúc mạnh mẽ dâng trào trong lòng anh, là niềm vui sướng khi nhìn thấy cô, là sự nhẹ nhõm khi biết cô đã chấp nhận lời mời, nhưng xen lẫn vào đó là một dự cảm không lành, một nỗi lo sợ mơ hồ.
Và rồi, dự cảm ấy trở thành hiện thực, rõ ràng và đau đớn như một vết cứa.
Từ phía sau Yến Chi, một người đàn ông bước đến. Anh ta có vẻ ngoài trưởng thành, dáng người vững chãi, với chiếc áo khoác da màu nâu trầm khoác hờ trên vai, tạo nên một phong thái phóng khoáng nhưng không kém phần lịch thiệp. Anh ta nhẹ nhàng đặt một tay lên eo Yến Chi, một cử chỉ tự nhiên đến mức quen thuộc, như thể đó là điều anh ta vẫn thường làm. Ánh mắt anh ta nhìn Yến Chi ấm áp lạ thường, không phải là cái nhìn ngưỡng mộ hay say đắm nhất thời, mà là một ánh nhìn đầy sự trân trọng, thấu hiểu, như thể đã thuộc về cô từ rất lâu rồi. Yến Chi khẽ nghiêng đầu, nụ cười vẫn nở trên môi, và cô nhìn lại anh ta bằng ánh mắt tương tự, một ánh mắt bình yên và mãn nguyện.
Thế Vinh. Anh ta chính là Thế Vinh. Cái tên mà anh đã nghe loáng thoáng từ Mai Thư qua lời kể của Hoàng Nam, cái tên mà anh đã cố gắng phớt lờ, đã cố gắng tin rằng đó chỉ là một sự thoáng qua, một mối quan hệ xã giao nào đó. Nhưng không. Cách anh ta đứng bên cô, cách cô tựa vào anh ta một cách vô thức, cách họ trao nhau ánh mắt và nụ cười, tất cả đều nói lên một điều: họ thuộc về nhau.
Minh Khang đứng sững lại, như bị đóng băng giữa dòng thời gian. Ánh mắt anh dán chặt vào hai người họ, quên cả việc hít thở. Tiếng xì xào của những người xung quanh, tiếng nhạc ambient êm dịu, tất cả đều trở nên xa xăm, như thể anh đang ở trong một chiếc hộp kín cách biệt với thế giới bên ngoài. Trái tim anh, vốn đã đập dồn dập vì hồi hộp, giờ đây như bị bóp nghẹt, một cơn đau buốt lan tỏa khắp lồng ngực. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm, không phải từ không khí điều hòa, mà từ sâu thẳm bên trong. Đây không phải là Yến Chi mà anh từng biết, cũng không phải là Yến Chi mà anh đã mong chờ được gặp lại. Đây là một phiên bản Yến Chi hoàn toàn mới, một phiên bản đã tìm thấy bến đỗ, đã bình yên và hạnh phúc, một hạnh phúc mà không có anh.
Cả hai tạo thành một bức tranh hài hòa, bình yên đến lạ. Một bức tranh mà Minh Khang cảm thấy mình không có chỗ đứng, một bức tranh mà anh chỉ có thể đứng ngoài quan sát, như một người xa lạ đang lạc bước vào một khung cảnh vốn dĩ không dành cho mình.
Minh Khang lùi lại, từng bước chân nặng nề như thể đang mang trên vai cả một tảng đá vô hình. Anh cố gắng tìm một góc khuất, phía sau một tác phẩm sắp đặt khổng lồ làm từ những mảnh gương vỡ, để có thể tiếp tục quan sát mà không bị phát hiện. Anh không muốn mình trở thành kẻ phá bĩnh, kẻ đứng ngoài lén lút nhìn vào hạnh phúc của người khác. Nhưng một lực hút vô hình nào đó lại giữ chân anh lại, không cho phép anh rời đi. Anh muốn nhìn. Anh cần nhìn. Anh cần tự mình chứng kiến sự thật phũ phàng này.
Từ vị trí ẩn nấp, anh tiếp tục dõi theo Yến Chi và Thế Vinh. Anh nhìn thấy Thế Vinh cúi xuống, nói nhỏ điều gì đó vào tai Yến Chi. Cô mỉm cười dịu dàng, nụ cười ấy không còn là sự rạng rỡ của niềm vui bất chợt, mà là một sự mãn nguyện, một sự bình yên sâu lắng. Anh nhìn thấy cách họ nhìn nhau, không cần lời nói, chỉ bằng ánh mắt, họ đã trao đổi hàng vạn điều. Cách họ di chuyển cùng nhau, một sự ăn ý không cần luyện tập, như thể họ đã đồng hành cùng nhau từ rất lâu rồi. Anh nhận ra, đó là sự ổn định, sự thấu hiểu mà anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ mang lại cho Yến Chi, nhưng lại mãi mãi trì hoãn vì những mục tiêu xa vời của bản thân.
Mùi sơn mới trong không khí bỗng trở nên ngột ngạt, hòa lẫn với mùi nước hoa thoang thoảng từ những người xung quanh, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, như đang bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh nắm chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận từng vết đau nhói như muốn kéo anh ra khỏi cơn mê muội này. Cơn đau thể xác ấy không thấm vào đâu so với nỗi đau đang cào xé tâm can anh.
"Thật sự là quá muộn rồi sao?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, không phải là một câu hỏi nghi vấn, mà là một lời khẳng định đầy chua xót. "Cô ấy đã tìm thấy bến đỗ rồi... Một bến đỗ mà không phải là mình."
Anh nhớ lại lời khuyên của Hoàng Nam, người bạn thân thiết đã bao lần nhắc nhở anh về những giá trị đích thực của cuộc sống. "Cậu có biết cái gì quan tr���ng hơn tiền bạc và sự nghiệp không, Minh Khang? Đó là thời điểm. Là nắm bắt khoảnh khắc. Yêu thương và hạnh phúc không chờ đợi ai bao giờ." Anh nhớ lời Ngọc Trâm, người chị đồng nghiệp từng nói: "Đừng để khi mình đủ đầy, người mình thương lại đã đủ đầy với người khác." Và anh nhớ cả sự chậm trễ của chính mình, sự trì hoãn đã trở thành bản năng, bản năng đã cướp đi cơ hội của anh.
Anh đã từng tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Nhưng giờ đây, khi anh đã có được sự ổn định mà mình hằng mong muốn, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng để yêu, để trao đi tất cả, thì Yến Chi lại không còn chờ đợi anh nữa. Cô đã tự mình xây dựng một cuộc sống bình yên, vững vàng, và bên cạnh cô là một người đàn ông khác, người đã đến đúng thời điểm, người đã mang lại cho cô những gì cô cần, ngay khi cô cần.
Thế Vinh không phải là một phép màu, không phải một định mệnh phi thường. Anh ta chỉ là một người đàn ông chân thành, ấm áp, đã xuất hiện vào khoảnh khắc mà Yến Chi cần được yêu thương và chở che nhất. Anh ta là hiện thực, là bến đỗ mà Yến Chi đã tìm thấy sau bao nhiêu phiên bản của chính mình.
Minh Khang cảm thấy một khoảng cách vô hình, không thể vượt qua, dâng lên giữa anh và Yến Chi. Đó không chỉ là khoảng cách về không gian vật lý, mà là khoảng cách của thời gian, của những lựa chọn, của những phiên bản cuộc đời đã rẽ sang những hướng khác nhau. Anh đã từng nghĩ rằng chỉ cần anh đủ dũng cảm để nói ra, chỉ cần anh đủ chân thành để bày tỏ, mọi thứ sẽ có cơ hội. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, tình yêu không chỉ cần sự chân thành, mà còn cần sự đúng lúc.
Anh quay lưng lại, cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí vẫn như đông đặc lại, nghẹn ứ trong cổ họng. Một cảm giác cô độc tột cùng bao trùm lấy anh, giữa không gian đông đúc của buổi triển lãm. Anh đã đến đúng nơi, đã nhìn thấy đúng người, nhưng tất cả lại sai thời điểm. Cô ấy đã là một phiên bản Yến Chi rạng rỡ và mãn nguyện, một phiên bản mà anh không còn thuộc về. Và anh, dù đã trưởng thành hơn, dũng cảm hơn, nhưng vẫn mãi là một Minh Khang đến muộn. Nỗi đau này, không bi kịch dữ dội, chỉ là sự chấp nhận một lẽ thật nghiệt ngã của cuộc đời, một dư vị ngọt ngào pha lẫn cay đắng, khắc sâu vào tâm hồn anh.
Anh tựa người vào bức tường lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào tác phẩm sắp đặt trước mặt. Những mảnh gương vỡ phản chiếu hình ảnh méo mó của chính anh, của thế giới xung quanh, như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự đổ vỡ của những hy vọng. Tim anh vẫn đập, nhưng không còn là những nhịp đập dồn dập của hy vọng, mà là những nhịp đập chậm rãi, nặng nề của một trái tim đang vỡ vụn.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.