Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 293: Lời Mời Từ Quá Khứ, Lựa Chọn Của Hiện Tại
Màn hình điện thoại hiển thị thông báo "Đã gửi". Minh Khang đặt thiết bị xuống bàn kính, một tiếng "cạch" nhẹ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Anh thở ra một hơi dài, nặng nhọc, như trút bỏ một gánh nặng vô hình đã đè nén anh suốt thời gian qua. Đôi mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, với những ánh đèn đô thị bắt đầu lên đèn, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất.
Đây là bước đi đầu tiên, và anh không thể quay lại. Cuộc đối mặt sắp tới, dù kết quả có là gì, sẽ là một lời tỏ tình, một lời từ biệt, và có thể, là khởi đầu cho một phiên bản mới của chính anh. Một phiên bản đã học được cái giá của sự muộn màng, một phiên bản đã dám đối mặt với cảm xúc thật của mình, và một phiên bản cuối cùng đã chấp nhận rằng có những người, không phải là "không đúng", chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản, và sai thời điểm.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng dịu dàng của ngày mới xuyên qua khung cửa sổ kính lớn, rải những vệt vàng óng ả lên sàn gỗ sẫm màu trong căn penthouse của Minh Khang. Không khí trong lành, mang theo chút se lạnh của buổi sớm mai, lùa nhẹ vào qua khe cửa ban công, làm lay động những tán lá xanh mướt của vài chậu cây cảnh được đặt tinh tế trong góc phòng. Minh Khang đứng bên cửa sổ, tay cầm một ly cà phê đen sóng sánh, hơi nóng bốc lên làm mờ ảo gương mặt anh. Anh nhìn ra ngoài xa xăm, nơi thành phố đang dần tỉnh giấc, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, như những cột mốc của tham vọng và sự phát triển không ngừng.
Anh đã thức dậy từ rất sớm, nỗi trằn trọc không cho phép anh ngủ yên quá lâu. Mặc dù đã gửi đi email từ tối qua, một cảm giác bồn chồn vẫn bám riết lấy anh, len lỏi vào từng tế bào, khiến trái tim anh đập nhanh hơn bình thường. Anh đã cố gắng tập trung vào công việc, vào những kế hoạch kinh doanh phức tạp đang chờ đợi trên bàn làm việc, nhưng tâm trí anh cứ miên man về một cái tên, một bóng hình. Anh chạm nhẹ vào mặt kính của chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc, món quà tự thưởng cho bản thân sau một dự án lớn thành công, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại dưới ngón tay. Đã bao nhiêu lần anh nhìn vào nó, chờ đợi một điều gì đó, một khoảnh khắc, một tín hiệu?
Anh quay trở lại với chiếc laptop đang mở trên bàn ăn sáng, màn hình vẫn hiển thị hộp thư đã gửi. Anh không mong một phản hồi ngay lập tức, nhưng mỗi phút trôi qua đều là một thử thách cho sự kiên nhẫn của anh. Anh nhớ lại lời khuyên của Hoàng Nam: “Cứ nói đi, dù kết quả có là gì, ít nhất cậu cũng đã sống thật với lòng mình.” Và Ngọc Trâm: “Đừng để hối tiếc gặm nhấm anh mãi.” Anh đã làm rồi, anh đã gửi đi rồi. Giờ đây, điều duy nhất anh có thể làm là chờ đợi.
Anh mở một trang web, tìm kiếm thông tin về triển lãm nghệ thuật "Dòng Chảy Thời Gian". Đây là một sự kiện mà anh đã tình cờ đọc được vài tuần trước, ngay lập tức gợi cho anh nhớ về Yến Chi. Cô ấy từng có một niềm đam mê đặc biệt với nghệ thuật đương đại, đặc biệt là những tác phẩm kết hợp giữa hội họa và điêu khắc. Anh nhớ như in lần đầu tiên họ cùng đi xem một triển lãm tương tự, cách đây đã vài năm. Lúc đó, anh vẫn còn đang mải mê với những con số, những dự án. Anh chỉ đi theo cô vì phép lịch sự, nhưng rồi bị cuốn hút bởi cách cô say sưa phân tích từng đường nét, từng màu sắc. Ánh mắt cô sáng lên khi đứng trước một tác phẩm trừu tượng, đôi môi mấp máy giải thích những ẩn ý sâu xa mà anh, một người chỉ quen với sự rõ ràng của logic và dữ liệu, không thể nào nắm bắt được. Anh đã thấy một Yến Chi hoàn toàn khác, một Yến Chi sâu sắc, tinh tế và đầy cảm xúc, khác xa với hình ảnh cô gái năng động, có phần bướng bỉnh mà anh vẫn thường thấy.
Lần đó, cô đã nói: "Nghệ thuật không phải là để hiểu, mà là để cảm nhận, Minh Khang ạ. Giống như tình yêu vậy, không phải lúc nào cũng có lý do, nhưng nó vẫn tồn tại." Câu nói ấy, vào thời điểm đó, chỉ là một câu nói thoáng qua. Nhưng giờ đây, nó như một nhát dao cứa vào trái tim anh. Anh đã quá bận rộn với việc "hiểu" mọi thứ, với việc đặt ra những điều kiện, những lý do, mà quên mất rằng có những thứ chỉ cần "cảm nhận".
Anh nhìn lại lời mời mà anh đã cẩn thận soạn thảo. "Chào Yến Chi, tôi biết em có thể bận, nhưng tôi muốn mời em đến buổi triển lãm nghệ thuật 'Dòng Chảy Thời Gian' vào cuối tuần này. Tôi nhớ em từng rất thích những tác phẩm của nghệ sĩ đó. Tôi cũng muốn có một cuộc trò chuyện ngắn với em, nếu em cảm thấy thoải mái." Anh đã cố gắng giữ cho lời lẽ thật trung lập, không quá thân mật, cũng không quá xa cách. Anh muốn cô cảm thấy tự do để từ chối mà không cảm thấy áp lực. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh vẫn nuôi một tia hy vọng mong manh. Một tia hy vọng rằng cô sẽ chấp nhận, một lần cuối cùng.
Căn phòng penthouse sang trọng, với kiến trúc hiện đại, tối giản, và nội thất nhập khẩu đắt tiền, bỗng trở nên quá rộng lớn và tĩnh lặng. Âm thanh duy nhất là tiếng nhạc không lời cổ điển phát ra từ loa thông minh, và tiếng gió nhẹ rít qua ô cửa kính, như một bản giao hưởng buồn cho tâm trạng anh. Mùi hương gỗ quý từ những món đồ nội thất, hòa quyện với mùi nước hoa nam tính phảng phất trên áo anh, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, cô độc. Ánh sáng đô thị rực rỡ vào ban đêm thường làm anh cảm thấy mình đang đứng trên đỉnh thế giới, nhưng vào buổi sáng, khi mọi thứ vẫn còn chìm trong sự chờ đợi, nó chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng bên trong.
"Đây là cơ hội cuối cùng, Khang. Đừng làm hỏng nó," anh tự nhủ, giọng nói trầm khàn vang vọng trong không gian vắng lặng. Anh đã đặt cược tất cả vào lời mời này, không phải để níu kéo một điều gì đó đã mất, mà là để có thể đối diện với sự thật, để có thể nói ra những điều cần nói, những điều mà anh đã kìm nén quá lâu. Anh không còn muốn "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Anh muốn yêu, ngay bây giờ, ngay lập tức, dù là yêu một phiên bản của Yến Chi đã không còn chờ đợi anh nữa. Anh đã học được cái giá của sự ổn định, của những mục tiêu được đặt ra mà bỏ quên đi những cảm xúc chân thật nhất.
Anh đứng dậy, đi đến ban công, nhìn xuống thành phố đang sôi động bên dưới. Hàng ngàn con người đang hối hả với cuộc sống của mình. Ai cũng có những lựa chọn, những hối tiếc. Nhưng liệu có bao nhiêu người dám đối mặt với những hối tiếc đó, dám chủ động tìm kiếm một cơ hội cuối cùng, dù biết rằng cơ hội đó có thể chỉ là một lời từ biệt? Anh đưa tay vuốt tóc, cảm nhận sự mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt. Anh đã trải qua một hành trình dài, từ một chàng trai trẻ đầy tham vọng đến một người đàn ông trưởng thành hơn, nhưng cũng mệt mỏi hơn. Và giờ đây, anh chỉ muốn một sự rõ ràng. Một sự rõ ràng cho trái tim anh, và có thể, cho cả Yến Chi. Anh tin rằng, dù cho kết quả có như thế nào, việc dám đối mặt sẽ giúp anh tìm thấy sự thanh thản, để có thể khép lại một chương, và mở ra một chương mới cho cuộc đời mình, một phiên bản mới của chính anh, không còn bị ám ảnh bởi những câu hỏi "nếu như".
***
Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng dịu dàng của tháng tư trải vàng trên ban công nhỏ của căn hộ Yến Chi, nhuộm sáng từng chiếc lá xanh của giàn hoa giấy đang vươn mình. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói líu lo của trẻ con dưới sân chung cư, và tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa cổ điển vang vọng trong không gian, tạo nên một bức tranh yên bình, quen thuộc. Yến Chi ngồi bên bàn gỗ nhỏ cạnh cửa sổ, tay cầm một cây bút chì than, miệt mài phác thảo trong cuốn sổ vẽ cũ kỹ của mình. Cô đang vẽ một đóa hoa hồng hé nở, từng cánh hoa được khắc họa tỉ mỉ, mềm mại, như muốn bắt giữ khoảnh khắc tinh khôi nhất của sự sống. Mùi hương của trà thảo mộc thoang thoảng từ ly trà đang đặt cạnh, hòa quyện với hương hoa nhài từ ban công, và chút mùi giấy cũ từ cuốn sổ, tạo nên một không gian ấm cúng, đầy cảm hứng.
Cô đã tìm thấy sự bình yên này sau bao nhiêu thăng trầm. Sau những đổ vỡ, sau những lần lỡ nhịp, Yến Chi đã học được cách trân trọng hiện tại, trân trọng những khoảnh khắc giản dị mà trước đây cô từng bỏ lỡ. Cô không còn là cô gái chờ đợi, cô không còn là cô gái sống trong những điều kiện "phải có" của người khác. Cô là Yến Chi của hiện tại, độc lập, bình yên, và tự do.
"Ting!"
Tiếng chuông thông báo email vang lên đột ngột, phá vỡ sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối mà cô đang tận hưởng. Yến Chi nhíu mày, đặt bút chì xuống, khẽ chạm vào màn hình điện thoại. Cô ít khi nhận được email cá nhân, đa phần là thư rác hoặc thông báo công việc. Nhưng khi nhìn thấy tên người gửi, đôi mắt cô thoáng chốc mở to. Minh Khang.
Một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng cô. Bất ngờ, và một chút bối rối. Cô lướt ngón tay trên màn hình, mở email. Dòng chữ đầu tiên hiện ra: "Chào Yến Chi, anh hy vọng em vẫn ổn." Nghe thật lịch sự, thật xã giao, nhưng ẩn chứa một sự chân thành khó tả. Cô đọc tiếp, từng câu chữ như chậm lại trong tâm trí cô. "Anh biết điều này có thể hơi đột ngột, nhưng anh có chuyện muốn nói trực tiếp với em, một cuộc trò chuyện ngắn thôi." Rồi đến lời mời: "Anh muốn mời em đến buổi triển lãm nghệ thuật 'Dòng Chảy Thời Gian' vào cuối tuần này. Anh nhớ em từng rất thích những tác phẩm của nghệ sĩ đó."
"Dòng Chảy Thời Gian."
Tên triển lãm như một cú đánh mạnh vào những ký ức đã ngủ quên. Yến Chi nhắm mắt lại, một nụ cười nhẹ trên môi cô tắt dần. Cô nhớ như in lần đầu tiên cô và Minh Khang cùng đi xem triển lãm nghệ thuật. Lúc đó, anh vẫn còn là một chàng trai trẻ đầy tham vọng, luôn bận rộn với công việc. Cô thì vừa trải qua một mối tình tan vỡ, tìm đến nghệ thuật như một cách để chữa lành. Họ đã đứng rất lâu trước một bức tranh trừu tượng, cô say sưa giải thích những cảm nhận của mình, còn anh lắng nghe một cách chăm chú, dù đôi mắt anh vẫn ẩn chứa sự xa xăm của những tính toán. Cô đã từng nghĩ, có lẽ anh không hiểu được tâm hồn nghệ sĩ của cô, nhưng anh vẫn ở đó, vẫn chịu đựng sự luyên thuyên của cô.
Cô mở mắt, nhìn ra ban công, ánh mắt xa xăm. "Minh Khang...?" cô khẽ thì thầm, như đang gọi một cái tên từ rất lâu rồi. Tại sao lại là bây giờ? Khi cô đã tìm thấy sự bình yên, khi cô đã có một cuộc sống ổn định, một mối quan hệ mới với Thế Vinh, một người đàn ông hiểu và trân trọng những giá trị của cô.
Cô đọc lại email, lần này chậm rãi hơn, từng chữ một. "Có những điều anh cần phải nói ra, không phải để thay đổi bất cứ điều gì, mà là để anh có thể thực sự đối mặt với chính mình." Câu này khiến Yến Chi suy nghĩ. Đối mặt với chính mình? Điều đó có nghĩa là gì? Anh hối hận chăng? Hay anh chỉ đơn thuần muốn một lời giải thoát? Cô đã từng mong chờ một lời nói như thế, cách đây rất lâu rồi. Nhưng ở thời điểm đó, anh lại không thể nói. Và giờ đây, khi anh đã sẵn sàng, thì cô lại không còn chờ đợi.
"Nếu em bận, anh sẽ hiểu. Nhưng nếu em có thể sắp xếp được một chút thời gian, anh rất muốn được gặp em. Cuối tuần này em có rảnh không? Anh có thể sắp xếp theo lịch của em." Lời lẽ rất lịch sự, không hề có chút ép buộc. Nhưng chính sự lịch sự đó lại tạo ra một áp lực vô hình. Cô cảm thấy mình có trách nhiệm phải trả lời, phải cư xử đúng mực, không thể phớt lờ như một người xa lạ. Dù sao, họ cũng đã từng có một khoảng thời gian, một mối quan hệ dù không thành hình nhưng vẫn để lại những dấu ấn sâu sắc.
Yến Chi day day ngón tay cái lên màn hình điện thoại, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt kính. Cô thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi và chút tiếc nuối. "Sao lại là lúc này chứ..." cô lại tự nhủ. Cô không muốn sự bình yên của mình bị xáo trộn. Cô đã xây dựng một "vỏ bọc" kiên cố cho trái tim mình, không muốn bất kỳ cơn gió nào từ quá khứ thổi vào làm lung lay nó. Thế Vinh là một phần của sự bình yên đó, một bến đỗ an toàn mà cô đã tìm thấy sau bao nhiêu bão tố. Liệu việc gặp Minh Khang, dù chỉ là một "cuộc trò chuyện ngắn", có đáng để cô đánh đổi sự bình yên hiện tại?
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vẫn đang nhảy múa trên tán lá. Tâm trí cô hỗn loạn. Một mặt, cô tò mò về những gì Minh Khang muốn nói. Mặt khác, cô sợ hãi việc đối mặt với những cảm xúc cũ, những ký ức mà cô đã cất sâu vào một góc tim. Cô đã đi qua những phiên bản khác nhau của chính mình, từ một người vừa trải qua đổ vỡ đến một người bình yên, độc lập, và cuối cùng là không còn chờ đợi. Giờ đây, cô không muốn quay lại phiên bản cũ của mình nữa. Cô muốn giữ vững phiên bản hiện tại, phiên bản đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. Cô gập cuốn sổ phác thảo lại, cất cây bút chì vào hộp. Những nét vẽ dang dở vẫn còn đó, nhưng tâm trí cô đã không còn ở lại với đóa hồng hé nở. Cô cần một lời khuyên, một góc nhìn khách quan từ người thân thiết nhất.
***
Tối cùng ngày, quán cà phê "Dấu Chân Mưa" chìm trong một không khí ấm cúng lạ thường. Bên ngoài, những hạt mưa lất phất rơi trên mái kính, tạo nên những âm thanh tí tách nhẹ nhàng, như một bản nhạc nền cho những câu chuyện thầm kín. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, hòa quyện với hương bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ của nội thất, tạo nên một sự thư thái dễ chịu. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ những chiếc lồng đèn cổ điển hắt xuống, phủ lên không gian một vẻ lãng mạn, đôi khi có chút u buồn.
Yến Chi ngồi đối diện Mai Thư, ly cà phê sứ trên bàn đã cạn một nửa. Mai Thư, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và phong cách ăn mặc sành điệu, vẫn luôn là điểm sáng trong bất kỳ không gian nào. Nhưng lúc này, trên gương mặt xinh đẹp của cô bạn thân lại lộ rõ vẻ lo lắng, ánh mắt chăm chú nhìn Yến Chi, chờ đợi.
"Cậu định làm gì?" Mai Thư mở lời, giọng nói nhanh và mạnh mẽ như thường lệ, nhưng lần này lại pha chút dò hỏi. "Cậu biết đấy, anh ta đã bỏ lỡ cậu bao nhiêu lần rồi."
Yến Chi day day mép cốc cà phê, ánh mắt đăm chiêu nhìn những giọt mưa trượt dài trên cửa kính. Cô đã kể lại toàn bộ câu chuyện, từ việc nhận được email của Minh Khang cho đến lời mời tham dự triển lãm nghệ thuật "Dòng Chảy Thời Gian". "Mình cũng không biết nữa," Yến Chi khẽ đáp, giọng nói trầm xuống. "Anh ấy chỉ muốn một cuộc trò chuyện ngắn. Nhưng mình... mình không muốn sự bình yên của mình bị xáo trộn."
Mai Thư thở dài, đưa tay nắm lấy bàn tay Yến Chi đang đặt trên bàn, truyền cho cô sự ấm áp và an ủi. "Đúng là anh ta luôn xuất hiện vào những thời điểm khó hiểu nhất," Mai Thư nói, giọng điệu xen lẫn chút mỉa mai và thông cảm. "Hồi trước thì cứ mãi chạy theo sự nghiệp, giờ thì lại muốn nói chuyện khi cậu đã có hạnh phúc riêng. Đúng là 'đúng người, sai thời điểm' kinh điển của cậu mà."
Yến Chi khẽ cười buồn, cụm từ đó đã trở thành một định mệnh trớ trêu trong câu chuyện của cô. "Mình chỉ cảm thấy... có chút tò mò. Anh ấy nói là có những điều cần phải nói ra, không phải để thay đổi bất cứ điều gì. Có lẽ, anh ấy cũng muốn một lời giải thoát cho chính mình."
"Giải thoát cho mình anh ta thôi à?" Mai Thư nhướng mày, có chút bất bình. "Thế còn cậu thì sao? Cậu đã bình yên như thế này rồi. Đừng để anh ta khuấy động lại những cảm xúc mà cậu đã khó khăn lắm mới cất giấu được. Cậu đã đi qua bao nhiêu 'phiên bản' của chính mình rồi, Yến Chi. Cậu xứng đáng với một hạnh phúc trọn vẹn ở hiện tại."
Yến Chi biết Mai Thư nói đúng. Cô đã từng là cô gái yếu đuối sau đổ vỡ, rồi là cô gái mạnh mẽ độc lập, và giờ đây, cô là người phụ nữ trưởng thành, biết trân trọng giá trị của bản thân và hạnh phúc mà mình đang có. Thế Vinh là hiện tại của cô, là người đã mang đến cho cô sự ổn định, sự thấu hiểu mà cô hằng khao khát. Anh không phải là một phép màu hay định mệnh siêu nhiên, anh chỉ là một người đàn ông chân thành, đến đúng thời điểm.
"Thế Vinh thì sao?" Mai Thư tiếp tục, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. "Cậu đã có một bến đỗ rồi, Chi à. Đừng để quá khứ làm cậu lung lay. Cậu và Thế Vinh đã có một mối quan hệ tốt đẹp, anh ấy rất yêu thương và tôn trọng cậu. Cậu có nghĩ đến cảm xúc của anh ấy không?"
Câu hỏi của Mai Thư như một gáo nước lạnh tạt vào tâm trí Yến Chi, khiến cô bừng tỉnh. Cô đã quá tập trung vào suy nghĩ của mình, vào những cảm xúc cũ đang trỗi dậy, mà quên mất rằng cô không còn một mình nữa. Cô có Thế Vinh. Cô có một mối quan hệ cần được trân trọng và bảo vệ.
"Mình... mình hiểu," Yến Chi nhẹ nhàng nói, siết chặt bàn tay Mai Thư. "Mình không muốn làm Thế Vinh buồn. Mình cũng không muốn phá vỡ sự bình yên mà mình đã cố gắng xây dựng." Cô nhìn vào đôi mắt Mai Thư, tìm kiếm sự thấu hiểu. "Nhưng mình cũng cảm thấy có chút trách nhiệm. Anh ấy đã rất lịch sự, và có lẽ, anh ấy thực sự cần một 'cuộc trò chuyện' để khép lại một điều gì đó."
Mai Thư gật đầu, hiểu được sự giằng xé trong lòng bạn mình. "Vậy thì cậu phải thật rõ ràng. Rõ ràng với anh ta, và rõ ràng với chính mình. Nếu cậu chấp nhận gặp, hãy đặt ra ranh giới. Đừng để anh ta có bất kỳ hy vọng nào không đáng có." Mai Thư dừng lại, nhìn Yến Chi với ánh mắt kiên định. "Cậu phải nhớ, cậu không phải là phiên bản của Yến Chi ngày xưa nữa. Cậu đã khác rồi. Anh ta cũng đã khác rồi. Và có những người, không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản."
Lời nói của Mai Thư vang vọng trong tâm trí Yến Chi. Đúng, cô đã là một phiên bản khác. Minh Khang cũng vậy. Họ đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau, ở hai thời điểm khác nhau. Và giờ đây, có lẽ đã quá muộn để những phiên bản ấy tìm thấy nhau. Cô hít một hơi sâu, cảm nhận mùi hương cà phê và bánh ngọt quen thuộc. Những giọt mưa bên ngoài vẫn rơi lách tách, như đang gột rửa đi những muộn phiền. Cô biết mình phải đưa ra một quyết định. Một quyết định không chỉ cho bản thân, mà còn cho hạnh phúc hiện tại của cô. Cô sẽ gặp Minh Khang, nhưng với một tâm thế khác, một tâm thế của một người đã trưởng thành, đã tìm thấy bến đỗ, và không còn chờ đợi. Cô sẽ đối mặt với quá khứ, để bảo vệ hiện tại của mình.
Yến Chi ngước nhìn Mai Thư, một nụ cười nhẹ nở trên môi, lần này là một nụ cười thực sự, không còn vướng bận. "Cảm ơn cậu, Mai Thư. Mình biết phải làm gì rồi." Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay bạn mình, như một lời động viên thầm lặng. Dù có gặp Minh Khang hay không, dù cuộc trò chuyện có diễn ra như thế nào, cô biết rằng mình sẽ không để bất kỳ điều gì làm lung lay hạnh phúc mà cô đang có.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.