Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 292: Can Đảm Đối Diện
Minh Khang đứng lặng trước ô cửa kính lớn của căn hộ penthouse, hơi thở anh hòa vào làn khí lạnh từ điều hòa, tạo thành một làn sương mờ nhạt trên bề mặt trong suốt. Bên ngoài, những giọt mưa vẫn miệt mài rơi xuống thành phố, biến ánh đèn đêm thành những vệt sáng loang lổ, lung linh như một dải ngân hà nhân tạo. Tiếng mưa đập nhẹ vào kính, xen lẫn tiếng nhạc cổ điển không lời đang khẽ khàng len lỏi từ chiếc loa thông minh, tạo nên một bản hòa tấu trầm buồn, dường như đang dệt nên giai điệu cho chính những suy tư đang giằng xé tâm can anh.
Lời của Ngọc Trâm, lời của Hoàng Nam vẫn còn văng vẳng bên tai, như những lời thì thầm từ một phiên bản khác của chính anh, một phiên bản đã dũng cảm hơn, thực tế hơn. "Anh à, chị Yến Chi đã hạnh phúc. Hạnh phúc đó không có anh. Anh phải chấp nhận sự thật đó." Chấp nhận. Một từ dễ nói, nhưng khó làm, nhất là khi "sự thật" đó đồng nghĩa với việc từ bỏ một phần của chính mình, một phần của tương lai mà anh từng mường tượng. Anh vuốt nhẹ lên chiếc đồng hồ đeo tay, cảm nhận từng nhịp tích tắc lặng lẽ, như một lời nhắc nhở không ngừng về thời gian đã trôi, về những cơ hội đã vụt mất. Mỗi tiếng tích tắc ấy không chỉ là sự trôi đi của kim giây, mà còn là sự gặm nhấm của hối tiếc, của những điều anh đã từng cho là "chưa đến lúc".
Minh Khang chậm rãi bước đi trên sàn gỗ bóng loáng, tiếng đế giày tây nện nhẹ xuống sàn tạo nên những âm thanh đơn độc trong không gian rộng lớn. Căn hộ penthouse, biểu tượng của sự thành công và ổn định mà anh hằng theo đuổi, giờ đây lại mang một vẻ trống trải đến lạ lùng. Anh đã có tất cả những gì mình từng mơ ước: sự nghiệp vững chắc, tài chính dư dả, một vị thế đáng ngưỡng mộ trong giới kiến trúc. Nhưng khi đứng giữa tất cả những thành tựu ấy, anh lại thấy một khoảng trống mênh mông, một sự thiếu vắng không thể lấp đầy. Nó không phải là một chiếc ghế trống, mà là cả một khoảng không vô hình, nơi lẽ ra đã có bóng dáng Yến Chi.
Anh dừng lại bên quầy bar mini, nơi ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn led hắt lên những chai rượu vang đắt tiền. Anh rót một chút rượu đỏ vào ly, không phải để uống, mà chỉ để ngắm nhìn màu đỏ thẫm sóng sánh trong ánh đèn, như màu của một vết thương đã khép miệng nhưng vẫn còn âm ỉ đau. Hít một hơi thật sâu, mùi hương gỗ quý từ nội thất, quyện với mùi nước hoa nam tính phảng phất trên áo anh, cùng mùi rượu vang thoang thoảng, tạo nên một tổng thể mùi hương quen thuộc, xa xỉ nhưng không hề mang lại cảm giác an yên.
"Không còn là thời điểm để do dự nữa," anh tự nhủ, giọng nói trầm khẽ vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Dù kết quả có là gì, anh cần phải biết. Anh nợ bản thân và cả cô ấy một lời giải thích, một lời tạm biệt." Anh biết, điều này không phải để níu kéo. Tình yêu, đôi khi, không phải là sự chiếm hữu, mà là sự giải thoát. Giải thoát cho cả hai, khỏi những ràng buộc vô hình của quá khứ, của những phiên bản không đồng điệu. Anh cần một cái kết, một dấu chấm rõ ràng để anh có thể thực sự bước tiếp, để nỗi hối tiếc không còn là gông xiềng trói buộc anh vào một dòng thời gian đã cũ.
Anh đặt ly rượu xuống, đi đến bàn làm việc, nơi chiếc máy tính bảng và vài cuốn sổ ghi chép vẫn còn mở. Bật đèn bàn, ánh sáng vàng ấm áp hắt lên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu của anh, làm lộ rõ những quầng thâm mờ nhạt do những đêm dài trằn trọc. Anh cầm lấy một cuốn sổ nhỏ, bìa da màu nâu sẫm, từng là nơi anh ghi lại những ý tưởng kiến trúc táo bạo, những chiến lược kinh doanh đầy tham vọng. Giờ đây, anh dùng nó để phác thảo một kế hoạch khác, một kế hoạch không liên quan đến những tòa nhà chọc trời hay những dự án triệu đô, mà liên quan đến một cuộc gặp gỡ, một cuộc trò chuyện định mệnh.
Anh bắt đầu ghi lại những gạch đầu dòng. "Cách tiếp cận Yến Chi." Dưới đó là những ý tưởng thoáng qua: gọi điện trực tiếp? Gửi email? Nhờ một người bạn chung? Mỗi lựa chọn hiện ra đều mang theo những nỗi lo lắng riêng. Một cuộc gọi trực tiếp có thể quá đột ngột, quá áp đặt. Một email có thể dễ dàng bị bỏ qua hoặc hiểu lầm. Nhờ người thứ ba lại đi ngược lại mong muốn đối mặt trực tiếp của anh. Anh gạch bỏ từng ý tưởng, đôi khi dừng lại, nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn thức, vẫn hối hả, như chính những dòng suy nghĩ không ngừng nghỉ trong đầu anh.
"Anh nợ cô ấy một sự chân thành," anh thì thầm. "Và anh nợ chính mình một sự rõ ràng." Anh nhớ lại những lần gặp gỡ trước đây. Lần đầu tiên, khi anh còn quá trẻ và tham vọng, chỉ nhìn thấy sự nghiệp. Lần thứ hai, khi anh đã có chút thành tựu nhưng vẫn bị cuốn theo guồng quay công việc. Lần thứ ba, khi anh đã bắt đầu nhận ra giá trị của tình yêu, nhưng Yến Chi lại đang bình yên với cuộc sống độc thân của mình. Và giờ đây, lần thứ tư, khi anh đã sẵn sàng, thì cô lại đã có một bến đỗ mới. Sự trớ trêu của thời điểm, như một lời nguyền định mệnh, luôn đeo bám mối quan hệ của họ.
Anh lại nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay. Kim giờ chỉ gần nửa đêm. Không gian tĩnh mịch bao trùm lấy anh, chỉ còn tiếng tích tắc đều đặn của thời gian và tiếng mưa rơi không ngớt. Anh biết, đây không phải là lúc để níu kéo một thứ đã thuộc về quá khứ. Đây là lúc để đối mặt, để nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín bấy lâu nay. Những lời hối tiếc, những lời yêu thương muộn màng. Để Yến Chi biết, và để anh có thể thanh thản. Quyết tâm sắt đá dần thay thế nỗi tuyệt vọng ban đầu, một ngọn lửa nhỏ nhóm lên trong trái tim anh, không phải là ngọn lửa của hy vọng được quay lại, mà là ngọn lửa của sự can đảm để đối diện với sự thật, dù sự thật đó có đau đớn đến nhường nào. Anh sẽ làm điều đó, không phải vì cô, mà là vì chính anh, vì một phiên bản mới của Minh Khang, một phiên bản đã học được cái giá của sự muộn màng, một phiên bản đã dám đối mặt với cảm xúc thật của mình.
***
Sáng hôm sau, văn phòng Kiến trúc Khởi Nguyên ngập tràn trong ánh sáng trắng của đèn huỳnh quang và tiếng gõ bàn phím lạch cạch quen thuộc. Mùi cà phê mới pha thơm lừng hòa lẫn với mùi giấy in và chút hương liệu đặc trưng từ những mô hình kiến trúc mới hoàn thành, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn nhưng cũng đầy năng lượng sáng tạo. Minh Khang ngồi trước màn hình máy tính lớn, nhưng khác với mọi ngày, những bản vẽ phức tạp hay các dự án đang chờ duyệt không phải là thứ anh đang nhìn vào. Thay vào đó, màn hình hiển thị hàng loạt kết quả tìm kiếm về các sự kiện nghệ thuật, triển lãm tranh, hội thảo văn hóa.
Anh lướ qua từng trang web, từng thông tin, đôi mắt sâu thẳm lướt nhanh qua các dòng chữ, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu, một cơ hội để gặp Yến Chi một cách "tự nhiên" nhất có thể. Anh biết, Yến Chi là một tâm hồn nghệ sĩ, cô ấy thích những không gian tĩnh lặng, đầy cảm hứng. Một cuộc gọi điện thoại thẳng thừng, hay một lời mời gặp mặt trực tiếp qua tin nhắn, có lẽ sẽ khiến cô cảm thấy gượng ép hoặc không thoải mái. Anh muốn tạo ra một bối cảnh mà cô có thể chấp nhận, một nơi mà cả hai có thể trò chuyện mà không bị áp lực bởi những ánh nhìn hay sự sắp đặt.
"Cô ấy sẽ không thích một lời mời trực tiếp, đột ngột," anh lẩm bẩm, ngón tay gõ nhẹ lên bàn phím, tìm kiếm thêm các từ khóa liên quan đến "triển lãm ảnh đương đại", "workshop làm gốm nghệ thuật" hay "gallery mới khai trương". Anh nhớ Yến Chi từng yêu thích những góc phố cổ kính, những quán cà phê nhỏ với không gian ấm cúng, những buổi triển lãm nghệ thuật nơi cô có thể chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Những ký ức ấy ùa về, rõ ràng đến mức anh gần như có thể cảm nhận được mùi hương của những bức tranh sơn dầu, nghe thấy tiếng nhạc jazz dịu nhẹ từ một quán cà phê quen thuộc.
Anh đã từng là một phiên bản quá lý trí, quá tham vọng, luôn đặt sự nghiệp lên hàng đầu. Giờ đây, anh nhận ra rằng những thứ đó, dù quan trọng, nhưng không phải là tất cả. Anh đã hy sinh quá nhiều khoảnh khắc, quá nhiều cơ hội để được ở bên Yến Chi, để cùng cô tận hưởng những điều nhỏ bé, giản dị mà ý nghĩa. Cái giá của sự ổn định mà anh từng theo đuổi, giờ đây trở nên quá đắt.
Anh mở một cửa sổ trình duyệt mới, gõ tên của Yến Chi vào ô tìm kiếm. Trang cá nhân của cô hiện ra, với những hình ảnh tươi sáng, những bài viết đầy lạc quan. Anh dừng lại ở một bức ảnh cô chụp cùng bạn bè tại một quán cà phê sách, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt long lanh. Anh biết, cô ấy đã thực sự hạnh phúc, không có anh. Và điều đó, dù đau đớn, nhưng cũng mang lại cho anh một sự rõ ràng đến tàn nhẫn.
Anh cân nhắc việc gọi cho Mai Thư hoặc Kim Ngân, những người bạn thân của Yến Chi mà anh từng quen biết. Họ có thể giúp anh tìm hiểu về lịch trình của cô, hoặc tạo ra một cuộc gặp gỡ "tình cờ". Nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng bị dập tắt. Anh không muốn làm phiền cuộc sống của Yến Chi bằng cách đi đường vòng. Anh không muốn cô cảm thấy mình đang bị "theo dõi" hay bị "sắp đặt". Cuộc đối mặt này, dù kết quả có ra sao, phải là một điều trực tiếp, chân thành, từ anh đến cô.
"Liệu có tồn tại một cơ hội nào tự nhiên nữa không?" Anh tự hỏi, một câu hỏi lơ lửng trong không khí, không lời đáp. Những gì đã qua, những gì đã mất, không thể quay lại. Mối quan hệ của họ đã bị định hình bởi những khoảnh khắc lỡ nhịp, bởi những phiên bản khác nhau của chính họ. Giờ đây, khi anh đã trưởng thành hơn, đã học được cách trân trọng những giá trị cảm xúc, thì Yến Chi đã ở một bến đỗ mới, một phiên bản đã không còn chờ đợi anh nữa.
Anh thở dài, khẽ day day thái dương. Đầu óc anh quay cuồng với hàng tá thông tin, hàng tá lựa chọn. Cuối cùng, anh đóng tất cả các cửa sổ liên quan đến sự kiện nghệ thuật. Anh nhận ra, việc cố gắng tạo ra một "tình cờ" giờ đây chỉ là sự ngụy biện. Điều anh cần là một sự đối mặt chân thật, không tô vẽ, không giả dối. Anh đã mất quá nhiều thời gian để trốn tránh, để trì hoãn. Giờ là lúc anh phải thẳng thắn.
Anh mở ứng dụng email, bắt đầu soạn một bức thư mới. Những ngón tay anh lướt trên bàn phím, chậm rãi và cẩn trọng. Đây không chỉ là một email, đây là một lời nhắn gửi cả tâm can, một lời nói ra từ sâu thẳm trái tim anh, những điều mà anh đã kìm nén suốt bao năm qua. Từ ngữ cần phải được chọn lọc kỹ càng, để truyền tải sự chân thành, sự hối tiếc, nhưng không được phép mang theo bất kỳ sự ép buộc hay áp đặt nào. Anh muốn một cuộc trò chuyện, không phải một lời tỏ tình vội vã, không phải một nỗ lực tuyệt vọng để níu kéo. Chỉ là một cuộc trò chuyện. Để khép lại. Để giải thoát.
***
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, hắt những vệt màu cam và tím lên khung cửa sổ k��nh của căn hộ penthouse. Gió nhẹ lùa qua ban công, mang theo hơi thở cuối cùng của một ngày dài, làm lay động tấm rèm cửa trắng ngà. Minh Khang ngồi trên sofa da, chiếc điện thoại thông minh đặt trên lòng bàn tay anh, màn hình hiển thị một bản nháp email đã được soạn thảo kỹ lưỡng.
Anh đã đọc đi đọc lại nó không biết bao nhiêu lần, chỉnh sửa từng câu chữ, từng dấu chấm phẩy, như một kiến trúc sư tỉ mỉ hoàn thiện bản vẽ cuối cùng của một công trình quan trọng. Mỗi từ ngữ đều được cân nhắc để truyền tải sự chân thành nhưng không áp đặt, sự hối tiếc nhưng không bi lụy, và một mong muốn duy nhất: được nói chuyện trực tiếp với Yến Chi.
Nội dung email không dài, chỉ vỏn vẹn vài dòng, nhưng chất chứa cả một gánh nặng cảm xúc của anh:
"Chào Yến Chi,
Anh hy vọng em vẫn ổn.
Anh biết điều này có thể hơi đột ngột, nhưng anh có chuyện muốn nói trực tiếp với em, một cuộc trò chuyện ngắn thôi. Có những điều anh cần phải nói ra, không phải để thay đổi bất cứ điều gì, mà là để anh có thể thực sự đối mặt với chính mình.
Nếu em bận, anh sẽ hiểu. Nhưng nếu em có thể sắp xếp được một chút thời gian, anh rất muốn được gặp em. Cuối tuần này em có rảnh không? Anh có thể sắp xếp theo lịch của em.
Trân trọng,
Minh Khang"
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn khí lạnh. Mùi hương gỗ quý từ nội thất, mùi nước hoa nam tính phảng phất quanh anh, cùng với sự tĩnh lặng đến ngột ngạt của không gian, tất cả như đang dồn nén, chờ đợi một khoảnh khắc. Anh biết, đây là một bước đi mạo hiểm, một bước đi có thể mang lại sự từ chối, sự đau đớn. Nhưng anh cũng biết, anh không thể không làm. Nỗi hối tiếc đã gặm nhấm anh quá lâu rồi.
Ngón cái của anh đặt nhẹ lên nút "Gửi", nằm ẩn dưới dòng chữ cuối cùng của email. Anh ngập ngừng một vài giây, như đang đứng trước một vực sâu không đáy, không biết liệu bước tiếp sẽ là sự giải thoát hay là một cú ngã đau đớn hơn. Toàn bộ cơ thể anh căng thẳng, một luồng điện chạy dọc sống lưng, từ đỉnh đầu xuống tận gót chân. Đó là sự pha trộn kỳ lạ giữa cảm giác nhẹ nhõm vì cuối cùng đã dám hành động, và nỗi lo lắng tột độ về phản ứng mà anh sắp nhận được.
"Anh biết điều này có thể kết thúc mọi thứ. Nhưng anh không thể không làm." Lời tự nhủ ấy vang vọng trong tâm trí anh, như một lời thề với chính mình. Anh đã xây dựng một "đế chế" vững chắc cho riêng mình, nhưng anh đã đánh mất Yến Chi. Giờ đây, anh cần phải đối mặt với hậu quả của những lựa chọn đó.
Với một quyết tâm sắt đá, không chút do dự nào còn sót lại, Minh Khang nhấn nút "Gửi".
Màn hình điện thoại nhanh chóng hiển thị thông báo "Đã gửi". Anh đặt thiết bị xuống bàn kính, một tiếng "cạch" nhẹ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Anh thở ra một hơi dài, nặng nhọc, như trút bỏ một gánh nặng vô hình đã đè nén anh suốt thời gian qua. Đôi mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, với những ánh đèn đô thị bắt đầu lên đèn, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất.
Đây là bước đi đầu tiên, và anh không thể quay lại. Cuộc đối mặt sắp tới, dù kết quả có là gì, sẽ là một lời tỏ tình, một lời từ biệt, và có thể, là khởi đầu cho một phiên bản mới của chính anh. Một phiên bản đã học được cái giá của sự muộn màng, một phiên bản đã dám đối mặt với cảm xúc thật của mình, và một phiên bản cuối cùng đã chấp nhận rằng có những người, không phải là "không đúng", chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản, và sai thời điểm.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.