Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 291: Lời Khuyên Từ Những Người Thân
Sự lạnh lẽo của mặt kính chạm vào da thịt. Chiếc điện thoại vẫn nằm im lặng bên cạnh, màn hình máy tính vẫn mở ra những bằng chứng không thể chối cãi về hạnh phúc của Yến Chi.
Anh đã thấy đủ. Thậm chí là quá đủ. Không cần một lời công khai, không cần một bài viết dài dòng. Chỉ những dấu vết ẩn mình trên mạng xã hội, những chi tiết nhỏ nhặt nhưng đầy sức nặng, đã đủ để vẽ nên một bức tranh hoàn chỉnh về cuộc sống mới của cô. Yến Chi thực sự đang hạnh phúc, và hạnh phúc đó không có anh. Nỗi hối tiếc và sự cay đắng dâng lên như thủy triều, nhấn chìm anh trong cảm giác muộn màng đến tê tái. Anh đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, có thể sắp xếp cuộc đời mình theo một kế hoạch hoàn hảo. Nhưng tình yêu, và đặc biệt là tình yêu với Yến Chi, đã chứng minh rằng anh đã sai.
"Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," câu nói đó vang vọng trong đầu anh, giờ đây nghe thật châm biếm và đau đớn. Anh đã đạt được sự ổn định, thậm chí là vượt xa những gì anh từng mơ ước. Anh có một sự nghiệp thành công, một vị trí vững chắc, một căn penthouse sang trọng với tầm nhìn triệu đô. Nhưng cái giá của sự "ổn định" đó là gì? Là anh đã bỏ lỡ cô gái mà anh yêu thương nhất, bỏ lỡ những khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời cô. Anh đã bận rộn xây dựng một đế chế, trong khi cô lại đang xây dựng một cuộc sống. Và giờ đây, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng, cô đã tìm thấy bến đỗ mới.
Minh Khang từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt vô hồn nhìn ra thành phố đang dần bừng sáng. Những tòa nhà chọc trời lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, dòng xe cộ bắt đầu tấp nập, tất cả đều đang chuyển động, nhưng anh lại cảm thấy mình bị mắc kẹt. Mắc kẹt trong quá khứ, trong những quyết định sai lầm, trong sự hối tiếc vô hạn. Anh nhìn vào hình ảnh của Yến Chi trên màn hình, nụ cười nhẹ nhàng, ánh mắt bình yên. Cô ấy thật sự đã tìm thấy điều mình mong muốn. Cô ấy đã không chờ đợi anh, và anh không có quyền trách móc. "Đúng người, sai thời điểm." Câu nói đó lại hiện lên, như một lời nguyền nghiệt ngã cho mối tình của họ. Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Anh đã là phiên bản quá bận rộn, quá tham vọng. Còn cô là phiên bản muốn được yêu thương, muốn được sống cho hiện tại. Và giờ đây, cô đã tìm thấy phiên bản phù hợp với mình.
Nỗi đau là thật, sự tuyệt vọng là thật. Nhưng giữa bộn bề cảm xúc đó, một tia lửa nhỏ, một quyết tâm le lói bắt đầu cháy âm ỉ trong lòng anh. Anh không thể cứ mãi chìm đắm trong sự dày vò này. Anh cần phải đối mặt. Không phải để giành lại Yến Chi, bởi vì anh biết, cô đã hạnh phúc, và hạnh phúc đó không có chỗ cho anh. Mà là để giải thoát cho chính mình. Để nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín bấy lâu nay, những lời hối tiếc, những lời yêu thương muộn màng. Để cô biết, rằng anh đã từng yêu cô sâu đậm đến thế nào, dù anh đã không thể hiện ra đúng lúc.
Anh nắm chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Lần này, không phải là sự hoang mang, mà là một sự cương quyết lạnh lùng. Anh sẽ không lùi bước nữa. Anh cần một cuộc gặp gỡ trực tiếp, một cuộc đối thoại thẳng thắn. Dù kết quả có đau đớn đến mấy, dù cô có từ chối anh một lần nữa, anh cũng cần được nghe từ chính miệng cô. Anh cần một cái kết, một sự chấp nhận để có thể tiếp tục sống, tiếp tục thở.
Minh Khang từ từ gập chiếc laptop lại. Màn hình tối sầm, xóa đi hình ảnh của Yến Chi và những bằng chứng về hạnh phúc mới của cô. Căn phòng lại chìm vào bóng tối một lần nữa, chỉ còn ánh sáng ban mai hắt vào từ khung cửa sổ. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa kính, nhìn ra xa xăm. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng đã có thêm một quyết tâm sắt đá. Anh sẽ đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có nghiệt ngã đến đâu. Anh sẽ nói ra những lời cuối cùng, không phải vì hy vọng, mà vì tình yêu. Và rồi, anh sẽ học cách chấp nhận, học cách buông bỏ, dù đó là điều khó khăn nhất mà anh từng phải làm trong cuộc đời mình. Cuộc đối mặt sắp tới sẽ là một lời tỏ tình, một lời từ biệt, và có thể, là khởi đầu cho một phiên bản mới của chính anh, một phiên bản đã học được cái giá của sự muộn màng.
***
Đêm đó, Minh Khang không thể ngủ. Anh ngồi lặng lẽ trong căn penthouse của mình, không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ thành phố xuyên qua tấm kính cường lực từ sàn đến trần. Những tòa nhà chọc trời lấp lánh như những vì sao nhân tạo, trải dài đến vô tận, vẽ nên một bức tranh thịnh vượng nhưng cũng đầy cô độc. Tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa sổ, xen lẫn tiếng nước chảy đều đều từ hồ bơi vô cực nhỏ phía ban công, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch đến rợn người. Mùi gỗ quý từ nội thất nhập khẩu hòa quyện với hương nước hoa nam tính nhẹ nhàng, cùng chút dư vị của ly rượu vang đã cạn từ lâu, càng làm không gian thêm phần trầm mặc. Căn hộ rộng rãi, sang trọng này, thứ mà anh đã đổ bao tâm huyết để gây dựng, giờ đây lại mang đến một cảm giác trống rỗng đến cùng cực.
Anh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, màn hình đã tắt nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh Yến Chi hạnh phúc vẫn hiện lên rõ mồn một. Nụ cười nhẹ nhàng, ánh mắt bình yên, tất cả đều là những bằng chứng không thể chối cãi về một hạnh phúc mà anh không phải là một phần trong đó. Anh tự hỏi, liệu mình có thật sự đã bỏ lỡ tất cả? Liệu có còn cơ hội nào không, hay tất cả đã kết thúc theo một cách nghiệt ngã nhất? Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu có thể chờ đợi, rằng sự nghiệp và thành công mới là nền tảng vững chắc cho một mối quan hệ. Nhưng Yến Chi đã chứng minh điều ngược lại. Cô ấy đã không chờ đợi, và đó là lỗi của anh.
"Mình đã làm gì sai?" Anh thì thầm, giọng nói lạc lõng trong không gian rộng lớn. "Không, mình không sai. Mình chỉ làm điều mà mình tin là đúng. Nhưng tại sao lại đau thế này?" Anh đứng dậy, bước đi loanh quanh trong phòng, từng bước chân vang vọng trên nền đá cẩm thạch mát lạnh. Tay anh vô thức chạm vào những vật dụng đắt tiền, những tác phẩm nghệ thuật hiện đại mà anh đã tốn không ít công sức để sưu tầm. Chúng là biểu tượng cho sự thành công, cho cái "ổn định" mà anh luôn theo đuổi. Nhưng giờ đây, tất cả dường như vô nghĩa.
Anh dừng lại bên cửa sổ, nhìn ra dòng xe cộ vẫn tấp nập dưới chân. Thành phố này, nơi anh đã chiến đấu và giành chiến thắng, giờ đây lại giống như một cái lồng mạ vàng, giam giữ anh trong nỗi hối tiếc của chính mình. Anh nhớ lại những lời Yến Chi từng nói, về việc sống cho hiện tại, về việc trân trọng từng khoảnh khắc. Anh đã gạt bỏ chúng, cho rằng đó là những suy nghĩ nông nổi, không thực tế. Nhưng ai mới là người nông nổi đây? Có phải là anh, người đã mải miết chạy theo những mục tiêu xa vời, mà quên mất đi giá trị của những gì đang có trong tầm tay?
Minh Khang thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nỗi niềm. Anh cảm nhận rõ sự cô đơn đang gặm nhấm từng tế bào. Đã bao lâu rồi anh không có ai để chia sẻ những suy nghĩ sâu kín nhất của mình? Đã bao lâu rồi anh không cho phép bản thân yếu đuối? Anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm thấy cơn đau đầu nhức nhối. Cái giá của sự "ổn định" này quá đắt, quá đắt đến mức anh không thể chịu đựng thêm được nữa.
Màn hình điện thoại lại sáng lên, không phải là một tin nhắn hay cuộc gọi, mà là ánh sáng phản chiếu từ thành phố. Anh nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình, khuôn mặt phờ phạc, đôi mắt sâu hoắm vì thiếu ngủ. Anh không nhận ra chính mình. Anh luôn là người mạnh mẽ, lý trí, luôn kiểm soát mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy bất lực hơn bao giờ hết.
"Không thể thế này mãi được," anh tự nhủ. "Mình cần phải làm gì đó." Không phải để níu kéo, không phải để giành giật. Mà là để đối mặt, để nói ra, để giải thoát. Anh cần một lời kết cho tất cả những cảm xúc hỗn độn này. Anh cần một sự chấp nhận, dù có đau đớn đến mấy.
Anh cầm điện thoại lên, ngón tay lướt trên danh bạ, dừng lại ở một cái tên quen thuộc. Hoàng Nam. Người bạn thân thiết, người luôn ở bên anh qua mọi thăng trầm, người duy nhất có thể hiểu được phần nào những gì anh đang trải qua. Minh Khang hít một hơi thật sâu, rồi bấm nút gọi. Tiếng chuông reo dài trong sự im lặng của căn phòng, như kéo dài thêm nỗi chờ mong của anh.
***
Trưa hôm sau, Minh Khang và Hoàng Nam ngồi đối diện nhau tại Nhà Hàng 'Bữa Tối Của Ký Ức'. Kiến trúc tân cổ điển của nhà hàng với nội thất gỗ tối màu, ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống từng bàn ăn phủ khăn trắng tinh, cùng những lọ hoa tươi và nến lung linh, thường mang đến một không gian lãng mạn và yên bình. Nhưng hôm nay, bầu không khí lại nặng trĩu. Tiếng nhạc không lời du dương, tiếng ly tách chạm nhẹ và tiếng thì thầm trò chuyện của những thực khách xung quanh dường như chỉ càng làm nổi bật sự im lặng căng thẳng giữa hai người. Mùi thức ăn cao cấp, rượu vang và hương hoa ly nhè nhẹ lan tỏa, nhưng Minh Khang chẳng cảm thấy chút vị giác nào. Anh chỉ cảm thấy một sự đắng chát trong cổ họng.
Minh Khang trông phờ phạc, khác hẳn vẻ ngoài điềm tĩnh, chỉn chu thường ngày. Đôi mắt anh trũng sâu, khuôn mặt góc cạnh gầy đi trông thấy. Anh mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, nhưng vẫn không che giấu được sự mệt mỏi toát ra từ anh. Hoàng Nam, với dáng người thư sinh và cặp kính tri thức, nhìn bạn với ánh mắt đầy lo lắng. Anh đã nghe điện thoại của Minh Khang đêm qua, và giọng điệu của bạn đã khiến anh không khỏi bất an.
"Khang, mày ổn không?" Hoàng Nam hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn.
Minh Khang lắc đầu, đặt ly nước lọc xuống bàn với tiếng cạch nhẹ. "Không ổn, Nam ạ. Chưa bao giờ không ổn như bây giờ." Anh hít một hơi, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. "Tao đã thấy... cô ấy thực sự hạnh phúc."
Hoàng Nam không nói gì, chỉ kiên nhẫn lắng nghe. Anh biết Minh Khang cần thời gian và không gian để trút bầu tâm sự.
"Không phải với tao," Minh Khang nói tiếp, giọng anh khàn đi. "Tao đã nghe tin đồn, mày cũng biết đấy. Rồi tao... tao đã tìm kiếm trên mạng xã hội của cô ấy. Từng chi tiết nhỏ, từng dấu vết. Và tất cả... tất cả đều chỉ ra rằng cô ấy đã có một mối quan hệ mới. Một người đàn ông khác. Và cô ấy đang rất hạnh phúc."
Anh ngẩng đầu nhìn Hoàng Nam, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng. "Mày biết không, Nam? Tao đã nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ. Tao đã nghĩ mình chỉ cần ổn định, chỉ cần thành công, thì mọi thứ tốt đẹp sẽ đến. Nhưng Yến Chi... cô ấy đã không chờ đợi."
Hoàng Nam đưa tay ra, đặt nhẹ lên vai Minh Khang. "Khang, mày biết mà, tình yêu không phải lúc nào cũng là một cuộc đua hay một kế hoạch hoàn hảo. Quan trọng là thời điểm. Yến Chi đã không chờ đợi, không phải vì cô ấy không yêu mày, mà vì cô ấy đã đến đúng thời điểm của cô ấy, và mày lại đang ở một phiên bản khác."
Minh Khang cúi gằm mặt xuống, lời nói của Hoàng Nam như một nhát dao cứa thẳng vào vết thương lòng. "Phiên bản của nhau... đúng vậy. Tao là phiên bản quá bận rộn, quá tham vọng. Cô ấy là phiên bản muốn được yêu thương, muốn được sống cho hiện tại. Và khi tao cuối cùng đã sẵn sàng... cô ấy đã tìm thấy phiên bản phù hợp với mình." Anh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, nỗi hối tiếc và cay đắng dâng trào. "Tao đã bỏ lỡ tất cả. Những khoảnh khắc quan trọng nhất. Tao đã để mất cô ấy, Nam ạ."
"Việc mày nhận ra điều đó đã là một bước tiến lớn, Khang," Hoàng Nam ôn tồn nói. "Mày đã từng tin rằng 'chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó'. Mày đã đạt được sự ổn định đó, thậm chí còn hơn thế nữa. Nhưng cái giá của nó, mày đã tự mình nếm trải."
Minh Khang gật đầu chậm rãi. "Cái giá quá đắt. Một căn penthouse, một công việc ổn định, một tài khoản ngân hàng lớn... tất cả đều không thể lấp đầy được khoảng trống này." Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban trưa hắt vào, nhưng không thể xua đi bóng tối trong lòng.
"Mày có định làm gì không?" Hoàng Nam hỏi, giọng đầy suy tư. "Hay mày sẽ cứ để mọi thứ trôi qua như vậy?"
Minh Khang siết chặt ly nước trong tay. "Tao không biết. Tao đã từng nghĩ sẽ gọi điện cho cô ấy, đối mặt trực tiếp. Nhưng sau khi thấy cô ấy hạnh phúc như vậy... tao lại sợ. Sợ phải nghe cô ấy từ chối một lần nữa. Sợ phải chấp nhận sự thật nghiệt ngã này."
"Sợ hãi là điều tự nhiên, Khang," Hoàng Nam nói. "Nhưng mày không thể cứ trốn tránh mãi được. Điều gì khiến mày đau đớn nhất bây giờ? Là sự thật hay là sự mơ hồ?"
Minh Khang im lặng một lúc, suy nghĩ. "Sự mơ hồ... nó gặm nhấm tao từng ngày. Nhưng sự thật... nó lại quá tàn nhẫn."
"Vậy thì mày phải đối mặt với nó, Khang," Hoàng Nam khuyên. "Dù đau đớn đến mấy, mày cũng cần một lời giải đáp rõ ràng. Không phải để níu kéo, mà là để giải thoát cho chính mày. Để mày có thể chấp nhận, để mày có thể bước tiếp. Mày cần một cái kết, cho dù đó là một cái kết mà mày không mong muốn. Nhưng đó sẽ là cái kết mà mày tự tạo ra, không phải cái kết bị động."
Hoàng Nam nhìn thẳng vào mắt Minh Khang, ánh mắt chân thành. "Hãy nhớ, Khang. Đôi khi, buông bỏ không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối, mà là sự chấp nhận mạnh mẽ nhất. Mày đã trưởng thành, mày đã thay đổi. Đã đến lúc mày phải đối mặt với cảm xúc thật của mình, không phải là một Minh Khang lý trí, mà là một Minh Khang dám yêu, dám đau."
Minh Khang uống cạn ly nước, cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi trút bầu tâm sự. Lời khuyên của Hoàng Nam, dù thực tế đến lạnh lùng, lại mang đến cho anh một sự rõ ràng cần thiết. Anh biết, Hoàng Nam nói đúng. Anh không thể cứ mãi chìm đắm trong sự dày vò này. Anh cần một cái kết, một sự chấp nhận để có thể tiếp tục sống, tiếp tục thở. Anh gật đầu, ánh mắt đã bớt đi vẻ vô hồn, thay vào đó là một chút quyết tâm le lói.
***
Chiều cùng ngày, Minh Khang tìm đến Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa'. Bên ngoài, những hạt mưa lất phất rơi, tạo nên một tấm màn mờ ảo trên con phố. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, cùng mùi gỗ cũ và hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn nhưng cũng phảng phất chút u buồn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và tiếng mưa rơi lách tách trên mái kính càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng, riêng tư của quán.
Ngọc Trâm đã đợi sẵn ở một góc quán cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra những giọt mưa đang trượt dài trên tấm kính. Cô em gái của anh, với mái tóc ngắn nhuộm màu thời trang và phong cách năng động, thường mang đến sự tươi vui, trẻ trung. Nhưng hôm nay, khi nhìn thấy anh trai bước vào, ánh mắt cô đầy sự lo lắng. Minh Khang ngồi xuống ghế đối diện, trông anh còn phờ phạc hơn cả buổi sáng.
"Anh Khang, anh làm em lo quá," Ngọc Trâm nói, giọng cô dịu hơn thường lệ. "Anh có chuyện gì vậy? Anh Hoàng Nam có nói sơ qua rồi, nhưng em muốn nghe từ anh."
Minh Khang nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa đang vẽ nên những đường cong trên mặt kính. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn lan tỏa. "Em biết không, anh đã nghĩ mình có thể đợi, nghĩ rằng mọi thứ sẽ ổn khi anh có đủ mọi thứ. Nhưng anh đã sai rồi."
Ngọc Trâm nắm lấy tay anh trai, bàn tay cô ấm áp và đầy sự động viên. "Anh à, em biết anh luôn muốn mọi thứ hoàn hảo. Nhưng tình yêu không phải là một công thức, cũng không phải là một dự án kinh doanh."
Minh Khang quay sang nhìn em gái, ánh mắt anh đầy sự hối hận. "Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng 'đế chế' của mình, mà quên mất rằng Yến Chi cũng đang xây dựng cuộc sống của cô ấy. Và khi anh nhìn lại, cô ấy đã ở một nơi rất xa, rất hạnh phúc... mà không có anh." Anh kể lại cho Ngọc Trâm nghe về những gì anh đã thấy trên mạng xã hội, về nỗi đau và sự tuyệt vọng khi nhận ra Yến Chi đã có một bến đỗ mới.
"Đúng người, sai thời điểm," Ngọc Trâm khẽ nói, lặp lại câu nói mà anh thường nghe. "Anh đã là một phiên bản quá lý trí, quá tham vọng. Còn chị Yến Chi là phiên bản muốn được yêu thương, muốn được sống cho hiện tại. Và giờ đây, chị ấy đã tìm thấy người phù hợp với phiên bản của mình."
Minh Khang gật đầu, lời của em gái như một sự xác nhận đau đớn. "Anh đã tin rằng 'sự ổn định' là tất cả. Nhưng cái giá của sự ổn định đó là anh đã bỏ lỡ cô ấy. Bỏ lỡ những khoảnh khắc mà lẽ ra anh nên có mặt."
"Anh à, đôi khi điều khó nhất không phải là buông bỏ, mà là chấp nhận sự thật," Ngọc Trâm nói, giọng cô chân thành và đầy tình cảm. "Dù đau đớn, anh vẫn cần đối diện với cảm xúc thật của mình. Anh không thể cứ mãi trốn tránh. Trốn tránh chỉ làm anh đau khổ thêm thôi."
Minh Khang nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn tiếp tục rơi, như những giọt nước mắt của bầu trời. Anh cảm nhận được sự bất lực, sự tiếc nuối đang gặm nhấm anh từ bên trong. Nhưng lời nói của Ngọc Trâm, cùng với lời khuyên của Hoàng Nam, đã gieo vào lòng anh một tia sáng.
"Anh cần phải làm gì bây giờ, Trâm?" anh hỏi, giọng anh chất chứa sự mệt mỏi nhưng cũng ẩn chứa một chút hy vọng mong manh. "Liệu có còn cơ hội nào không?"
Ngọc Trâm siết chặt tay anh trai. "Cơ hội cho cái gì, anh? Để níu kéo chị Yến Chi ư? Hay để giải thoát cho chính anh?" Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt kiên định. "Anh à, chị Yến Chi đã hạnh phúc. Hạnh phúc đó không có anh. Anh phải chấp nhận sự thật đó. Điều anh cần làm bây giờ, không phải là cố gắng giành lại những gì đã mất, mà là đối mặt với tất cả. Nói ra những gì anh cần nói, những gì anh đã giữ kín bấy lâu nay. Những lời hối tiếc, những lời yêu thương muộn màng. Để chị ấy biết, và để anh có thể thanh thản."
Minh Khang im lặng, những lời của Ngọc Trâm thấm sâu vào tâm trí anh. Nói ra. Giải thoát. Chấp nhận. Đó là những điều anh cần làm. Không phải vì hy vọng có thể thay đổi được điều gì, mà là vì chính bản thân anh. Vì tình yêu mà anh đã từng có, và vẫn còn giữ trong lòng.
"Dù cho kết quả là gì, anh cũng cần được nghe từ chính miệng chị ấy," Ngọc Trâm tiếp lời. "Anh cần một cái kết, một sự chấp nhận để anh có thể tiếp tục sống, tiếp tục thở. Đừng để những hối tiếc này gặm nhấm anh cả đời. Em biết anh mạnh mẽ. Em biết anh sẽ vượt qua. Nhưng trước khi vượt qua, anh cần phải đối mặt."
Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình căng tràn. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng đã không còn là sự hỗn loạn vô định. Thay vào đó, nó đã chuyển hóa thành một quyết tâm sắt đá. Anh ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Những lời khuyên của Hoàng Nam và Ngọc Trâm đã soi sáng cho anh con đường phía trước. Anh sẽ đối mặt. Anh sẽ nói ra. Anh sẽ chấp nhận.
Anh gật đầu, như thể đã đưa ra một quyết định cuối cùng, một lời hứa với chính mình. "Anh hiểu rồi, Trâm. Anh sẽ làm." Anh sẽ không trốn tránh nữa. Anh sẽ không lùi bước nữa. Cuộc đối mặt sắp tới sẽ là một lời tỏ tình, một lời từ biệt, và có thể, là khởi đầu cho một phiên bản mới của chính anh, một phiên bản đã học được cái giá của sự muộn màng, một phiên bản đã dám đối mặt với cảm xúc thật của mình. Chiếc đồng hồ đeo tay của anh tích tắc vang lên, như đếm ngược từng giây đến khoảnh khắc định mệnh.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.