Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 290: Dấu Vết Hạnh Phúc Ẩn Mình
Tối muộn cùng ngày, Minh Khang trở về căn hộ penthouse của mình. Căn hộ rộng lớn, thiết kế hiện đại, tối giản và sang trọng. Kính cường lực từ sàn đến trần trải dài khắp không gian, phơi bày toàn bộ khung cảnh thành phố lung linh ánh đèn về đêm. Nội thất nhập khẩu đắt tiền, tông màu trầm ấm nhưng vẫn toát lên vẻ lạnh lùng, cô độc. Tiếng nhạc giao hưởng cổ điển mà anh thường nghe để thư giãn giờ đây lại càng khiến không gian trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Đôi khi, tiếng gió rít qua ô cửa kính cường lực, hoặc tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, lại càng làm nổi bật sự trống rỗng trong tâm hồn anh.
Anh đi đi lại lại trong căn hộ, ánh mắt thất thần. Những lời của Hoàng Nam cứ vang vọng trong đầu anh, không ngừng xoáy vào nỗi đau. "Yến Chi có vẻ đang hẹn hò với một người đàn ông nào đó... một doanh nhân thành đạt, khá chín chắn... nhìn rạng rỡ hơn hẳn... đang hạnh phúc lắm." Từng câu, từng chữ đều khớp một cách hoàn hảo với những gì anh đã thấy và cảm nhận ở Studio Sắc Màu, ở quán cà phê. Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là sự thật. Anh cảm thấy một sự tuyệt vọng lớn, nhận ra rằng có lẽ anh đã thực sự mất Yến Chi, mất cô ấy vào tay một người đàn ông khác, một người đến đúng thời điểm.
Cảm giác 'muộn màng' giờ đây không chỉ là một nỗi sợ hãi mơ hồ, một dự cảm không lành, mà đã trở thành một hiện thực cay đắng, rõ ràng đến mức tàn nhẫn. Anh ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa da đắt tiền, vùi mặt vào lòng bàn tay. Anh đã bỏ lỡ điều gì? Anh đã từ chối Yến Chi bao nhiêu lần, đã viện cớ "chưa ổn định", "chưa đến lúc" bao nhiêu lần? Mỗi lần cô ấy nhìn anh với ánh mắt mong chờ, mỗi lần cô ấy cố gắng kéo anh lại gần, anh đều đã đẩy cô ấy ra xa. Anh đã tự tay xây nên một bức tường vô hình giữa hai người, và giờ đây, chính anh lại là người phải đứng bên ngoài, nhìn vào bức tường đó và khao khát một điều đã không còn thuộc về mình.
Nỗi hối tiếc dâng trào, xen lẫn một sự giận dữ với chính bản thân mình. Anh đã quá bận rộn với sự nghiệp, với những mục tiêu vĩ đại mà anh tự đặt ra, đến mức quên mất rằng hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình, là những khoảnh khắc nhỏ nhặt mà anh đã bỏ qua. Anh đã tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó", và cái giá của sự "ổn định" đó là gì? Là mất đi người con gái mà anh yêu thương nhất.
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt dù vẫn còn đau đáu, nhưng đã ánh lên một tia quyết tâm mong manh. Anh không thể cứ mãi chìm đắm trong sự tuyệt vọng này. Dù có đau đớn đến mấy, anh cũng cần một câu trả lời trực tiếp từ Yến Chi. Anh cần đối mặt với sự thật, không thể chối bỏ nó thêm nữa. Dù kết quả có là gì, anh cũng cần được nghe từ chính miệng cô ấy. Anh cần biết, liệu có phải anh đã hoàn toàn mất đi cơ hội của mình, hay vẫn còn một tia hy vọng nhỏ bé nào đó len lỏi trong bóng tối này.
Minh Khang cầm chiếc điện thoại lên một lần nữa. Lần này, bàn tay anh không còn run rẩy nữa. Anh tìm số của Yến Chi, nhìn chằm chằm vào nó. Anh biết mình cần chuẩn bị cho một cuộc đối thoại không thể tránh khỏi, một cuộc đối thoại có thể sẽ xé nát trái tim anh thành từng mảnh. Nhưng anh không thể lùi bước. Anh cần được nghe cô ấy nói, cần được nhìn thẳng vào mắt cô ấy một lần cuối, để biết liệu "chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau" có phải là định mệnh nghiệt ngã của cuộc đời anh, hay liệu có một phép màu nào đó, dù là nhỏ nhất, có thể thay đổi được tất cả. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị kim loại trong miệng, và siết chặt chiếc điện thoại. Cuộc gọi này, anh sẽ không do dự nữa. Nhưng không phải bây giờ. Anh cần một kế hoạch, một sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho lần gặp gỡ định mệnh đó. Anh cần một bối cảnh, một lý do, một khoảnh khắc mà anh có thể nói ra tất cả những gì đã chôn giấu bấy lâu nay. Khoảnh khắc ấy, anh sẽ không để nó tuột mất một lần nữa, dù có phải đối mặt với nỗi đau lớn nhất đời mình.
Anh đặt chiếc điện thoại xuống mặt bàn kính lạnh lẽo, tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Ánh sáng xanh từ màn hình chiếc máy tính lớn trên bàn làm việc hắt lên khuôn mặt góc cạnh, khắc sâu thêm những đường nét mệt mỏi, ưu tư của anh. Căn phòng penthouse rộng lớn, sang trọng, giờ đây chỉ còn lại một mình anh, vật lộn với những suy nghĩ và cảm xúc hỗn loạn. Tiếng nhạc không lời cổ điển đã tắt từ lúc nào, chỉ còn tiếng gió đêm khe khẽ rít qua khe cửa kính cường lực, và đôi khi là tiếng nước chảy nhỏ giọt từ hồ bơi vô cực trên sân thượng, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô độc.
Mùi hương gỗ quý và nước hoa nam tính cao cấp vẫn vương vấn trong không khí, nhưng không thể xoa dịu đi sự trống rỗng bên trong. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, số máy của Yến Chi vẫn hiển thị rõ ràng. Một cuộc gọi trực tiếp, một cuộc đối chất thẳng thắn – đó là điều anh đã quyết tâm. Nhưng rồi, sự lưỡng lự lại dâng lên, như một con sóng ngầm kéo anh lại. Điều gì sẽ xảy ra nếu cô ấy thực sự xác nhận mọi thứ? Liệu anh có đủ dũng khí để nghe lời từ chối, để đối mặt với sự thật phũ phàng rằng cô đã có một mối quan hệ mới, rằng anh đã hoàn toàn mất đi cơ hội của mình? Nỗi sợ hãi ấy lớn đến mức nó gần như làm tê liệt mọi hành động.
Minh Khang, một người đàn ông luôn điềm tĩnh, quyết đoán trong công việc, giờ đây lại cảm thấy mình yếu đuối đến lạ. Anh đã từng nói rằng "chưa đến lúc" cho tình yêu, nhưng giờ đây, anh lại sợ hãi rằng "đã quá muộn". Cái giá của sự "ổn định" mà anh theo đuổi, sự thành công trong sự nghiệp mà anh đã đổi bằng bao đêm trắng và những cuộc gặp gỡ lỡ nhịp, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng: đó là sự mất mát. Mất đi Yến Chi, mất đi một tương lai mà lẽ ra anh đã có thể nắm giữ.
Anh không thể gọi. Không phải vì anh thiếu dũng khí, mà vì anh cần thêm thời gian để chuẩn bị, để thu thập "bằng chứng", để hiểu rõ hơn về "đối thủ vô hình" này. Anh cần biết cô ấy đang hạnh phúc đến mức nào, hạnh phúc với ai, và hạnh phúc đó có thật sự vững chắc hay không. Anh cần một sự chuẩn bị kỹ lưỡng, một chiến lược, giống như cách anh vẫn làm trong công việc. Dù đây là chuyện tình cảm, nhưng bản năng của một doanh nhân, một người đàn ông luôn kiểm soát mọi thứ, vẫn trỗi dậy mạnh mẽ. Anh muốn đối mặt với sự thật, nhưng không phải trong trạng thái mù quáng.
Anh trượt khỏi ghế, bước đến bàn làm việc. Tiếng click chuột nhẹ nhàng vang lên khi anh bật màn hình máy tính lớn. Ánh sáng xanh lại tràn ngập, phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của anh. Ngón tay anh, vẫn còn chút run rẩy, lướt trên bàn phím. Anh gõ tên Yến Chi vào thanh tìm kiếm của mạng xã hội, nơi mà anh đã từng lướt qua một cách hờ hững, nhưng giờ đây lại trở thành cánh cửa duy nhất dẫn anh đến thế giới của cô. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng bao nhiêu sự hối tiếc và nỗi lo âu.
Anh lướt qua những bài đăng cũ của Yến Chi, những hình ảnh cô từng chia sẻ trong những năm tháng họ lướt qua nhau. Anh thấy cô của những ngày đầu tiên, với đôi mắt còn vương chút ưu tư sau đổ vỡ, nhưng vẫn toát lên vẻ kiên cường. Anh thấy cô của năm thứ hai, bắt đầu tìm lại sự bình yên trong công việc và những chuyến đi. Anh thấy cô của năm thứ ba, độc lập, tự tin, rạng rỡ với những dự án riêng. Mỗi bức ảnh là một phiên bản của Yến Chi mà anh đã từng gặp, từng cảm nhận, nhưng chưa bao giờ thực sự nắm giữ. Và giờ đây, anh đang tìm kiếm phiên bản mới nhất của cô, phiên bản mà anh sợ hãi nhất. Anh dừng lại, nhìn chằm chằm vào những dòng trạng thái, những bức ảnh, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu, một mảnh ghép nào đó về cuộc sống hiện tại của cô. Sự im lặng trong căn phòng càng khiến cho hành trình tìm kiếm này trở nên nặng nề và cô độc hơn bao giờ hết. Anh cảm thấy mình như một kẻ trộm, lén lút nhìn vào cuộc đời của người mà anh từng có cơ hội ở bên, nhưng đã tự tay đánh mất. Một cảm giác tội lỗi và hối hận dâng lên, khiến trái tim anh thắt lại.
***
Đêm dần về khuya, ánh đèn thành phố bên ngoài cửa kính cường lực bắt đầu lụi tàn, nhường chỗ cho sắc xám bạc của rạng sáng. Minh Khang vẫn ngồi bất động trước màn hình, mắt dán chặt vào từng chi tiết nhỏ. Màn hình lớn tràn ngập hình ảnh và dòng trạng thái của Yến Chi, như một cuốn phim quay chậm về cuộc đời cô mà anh đã bỏ lỡ. Tiếng click chuột nhẹ nhàng vang lên đều đặn trong căn phòng tĩnh mịch, mỗi tiếng động như một nhát dao cứa vào trái tim anh. Ngoài kia, tiếng gió đêm đã dịu đi, chỉ còn sự im lặng tuyệt đối bao trùm lấy căn penthouse lạnh lẽo, càng làm nổi bật sự hỗn loạn trong tâm trí anh.
Anh cẩn thận xem xét từng bức ảnh, đọc từng bình luận, như một thám tử đang tìm kiếm manh mối cho một vụ án quan trọng. Ngón tay anh run rẩy trên bàn phím, đôi khi phóng to một chi tiết nhỏ đến mức pixel vỡ ra, nhưng anh vẫn cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp. Bỗng nhiên, anh dừng lại. Một bức ảnh chụp một góc quán cà phê quen thuộc, nơi Yến Chi thường ghé qua. Trên bàn, có hai ly cà phê sứ trắng, đặt cạnh nhau, hơi nghiêng về phía nhau như hai người đang trò chuyện thân mật. Một chiếc đồng hồ đeo tay nam tính, mặt kim loại sáng bóng, bị khuất một nửa sau ly cà phê, nhưng Minh Khang vẫn đủ nhạy bén để nhận ra đó không phải là của Yến Chi. Anh đã từng thấy chiếc đồng hồ tương tự ở đâu đó, nhưng ký ức mờ nhạt khiến anh không thể gọi tên ngay lập tức.
Anh phóng to bức ảnh, cố gắng nhìn rõ hơn. Dù chỉ là một góc nhỏ, nhưng sự sắp đặt, sự thân mật ẩn chứa trong hai chiếc ly, và đặc biệt là sự hiện diện của chiếc đồng hồ nam tính, đã nói lên nhiều điều. Họng anh nghẹn ứ, một vị kim loại đắng ngắt tràn ra trong miệng. Anh cố gắng lý giải, cố gắng tìm một kẽ hở để phủ nhận. Có thể là bạn bè? Đồng nghiệp? Nhưng cảm giác của anh mách bảo điều ngược lại.
Anh lướt xuống. Một bức ảnh khác, chụp bàn tay của Yến Chi đặt trên một cuốn sách. Bên cạnh cuốn sách là một vật dụng nhỏ, một chiếc móc chìa khóa xe hơi, kiểu dáng mạnh mẽ, nam tính, có logo một hãng xe sang mà Minh Khang nhận ra. Lại một chi tiết nữa, nhỏ nhặt nhưng đầy sức nặng, như một bằng chứng không thể chối cãi. Minh Khang cảm thấy một cơn đau thắt lại trong lồng ngực. Anh đã từng mơ về việc nắm tay Yến Chi, cùng cô đọc sách, cùng cô chia sẻ những khoảnh khắc bình yên như thế. Nhưng giờ đây, bên cạnh cô không phải là anh, mà là một bóng hình vô hình khác, được thể hiện qua những vật dụng đơn giản, đời thường nhưng lại đầy ý nghĩa.
Dưới các bức ảnh đó, những bình luận từ bạn bè Yến Chi nối tiếp nhau, như những tiếng chuông báo tử cho hy vọng cuối cùng của Minh Khang. "Chúc mừng nhé, Yến Chi!", "Hạnh phúc thật đó!", "Nhìn Chi rạng rỡ hẳn ra!", "Có tin vui gì rồi đây!"... Từng câu, từng chữ cứa vào tim anh, khẳng định những gì anh đã sợ hãi. Sự hoang mang, lo lắng từ những tin đồn giờ đây đã trở thành một nỗi đau thực thể, một sự thật không thể phủ nhận. Anh cảm thấy như mình đang bị nhấn chìm trong một dòng nước xoáy của sự hối tiếc và tuyệt vọng.
Anh tiếp tục lướt. Một bài đăng khác, Yến Chi chỉ viết ngắn gọn: "Bình yên là đây." Kèm theo đó là một bức ảnh chụp một khu vườn nhỏ, tràn ngập cây xanh và hoa lá, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua tán lá. Đôi mắt Minh Khang bỗng nheo lại. Khu vườn này... anh đã từng thấy nó ở đâu đó. Một ký ức chợt ập về, một story ngắn trên tài khoản mạng xã hội của Thế Vinh, mà anh vô tình lướt qua khi kiểm tra tài khoản của một đối tác chung. Chi tiết về một loại cây cảnh đặc biệt, một góc nhỏ của khu vườn, đã khớp một cách hoàn hảo. Minh Khang cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.
Không cần phải công khai, không cần một lời tuyên bố hoa mỹ. Những dấu vết ẩn mình trên mạng xã hội đã nói lên tất cả. Yến Chi thực sự đang hạnh phúc, một hạnh phúc bình yên, vững vàng, và hạnh phúc đó không có anh. Cái cảm giác "muộn màng" giờ đây không còn là một dự cảm mơ hồ mà đã trở thành một hiện thực tàn nhẫn, rõ ràng đến từng milimet. Anh đã cố gắng tìm kiếm một kẽ hở, một lý do để phủ nhận, nhưng mọi thứ đều chỉ hướng về một kết luận duy nhất: cô đã tìm thấy bến đỗ mới của mình.
Minh Khang cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Anh đã từng nghĩ rằng mình có thể chiến đấu, có thể giành lại Yến Chi. Nhưng nhìn vào những hình ảnh này, nhìn vào sự bình yên và rạng rỡ của cô, anh hiểu rằng mình đang đối mặt với một bức tường vô hình quá lớn. Yến Chi của hiện tại không còn là cô gái của những năm trước, chờ đợi anh, mong mỏi anh. Cô đã trưởng thành, đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, và đó là một hạnh phúc mà anh không thể chen chân vào. Cảm giác lạnh lẽo của căn penthouse càng thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến anh rùng mình. Anh đã từng là người đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán, nhưng giờ đây, anh cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu ớt trước hạnh phúc của cô. Mùi cà phê nguội trong ly bên cạnh đã hòa lẫn với mùi thất vọng và chua chát, tràn ngập trong không gian.
***
Sáng sớm, ánh bình minh yếu ớt bắt đầu len lỏi qua ô cửa kính cường lực, nhuộm vàng một phần căn phòng penthouse. Thành phố bên dưới bắt đầu cựa mình thức giấc, tiếng còi xe xa xăm và tiếng động cơ nhẹ nhàng vọng lên, báo hiệu một ngày mới đang đến. Nhưng đối với Minh Khang, cảm giác như thời gian đã ngừng trôi, hoặc đã quay ngược lại để nhấn chìm anh vào một hố sâu của sự hối tiếc. Anh gục đầu xuống bàn làm việc, hai tay ôm lấy thái dương, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt kính chạm vào da thịt. Chiếc điện thoại vẫn nằm im lặng bên cạnh, màn hình máy tính vẫn mở ra những bằng chứng không thể chối cãi về hạnh phúc của Yến Chi.
Anh đã thấy đủ. Thậm chí là quá đủ. Không cần một lời công khai, không cần một bài viết dài dòng. Chỉ những dấu vết ẩn mình trên mạng xã hội, những chi tiết nhỏ nhặt nhưng đầy sức nặng, đã đủ để vẽ nên một bức tranh hoàn chỉnh về cuộc sống mới của cô. Yến Chi thực sự đang hạnh phúc, và hạnh phúc đó không có anh. Nỗi hối tiếc và sự cay đắng dâng lên như thủy triều, nhấn chìm anh trong cảm giác muộn màng đến tê tái. Anh đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, có thể sắp xếp cuộc đời mình theo một kế hoạch hoàn hảo. Nhưng tình yêu, và đặc biệt là tình yêu với Yến Chi, đã chứng minh rằng anh đã sai.
"Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," câu nói đó vang vọng trong đầu anh, giờ đây nghe thật châm biếm và đau đớn. Anh đã đạt được sự ổn định, thậm chí là vượt xa những gì anh từng mơ ước. Anh có một sự nghiệp thành công, một vị trí vững chắc, một căn penthouse sang trọng với tầm nhìn triệu đô. Nhưng cái giá của sự "ổn định" đó là gì? Là anh đã bỏ lỡ cô gái mà anh yêu thương nhất, bỏ lỡ những khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời cô. Anh đã bận rộn xây dựng một đế chế, trong khi cô lại đang xây dựng một cuộc sống. Và giờ đây, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng, cô đã tìm thấy bến đỗ mới.
Minh Khang từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt vô hồn nhìn ra thành phố đang dần bừng sáng. Những tòa nhà chọc trời lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, dòng xe cộ bắt đầu tấp nập, tất cả đều đang chuyển động, nhưng anh lại cảm thấy mình bị mắc kẹt. Mắc kẹt trong quá khứ, trong những quyết định sai lầm, trong sự hối tiếc vô hạn. Anh nhìn vào hình ảnh của Yến Chi trên màn hình, nụ cười nhẹ nhàng, ánh mắt bình yên. Cô ấy thật sự đã tìm thấy điều mình mong muốn. Cô ấy đã không chờ đợi anh, và anh không có quyền trách móc. "Đúng người, sai thời điểm." Câu nói đó lại hiện lên, như một lời nguyền nghiệt ngã cho mối tình của họ. Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Anh đã là phiên bản quá bận rộn, quá tham vọng. Còn cô là phiên bản muốn được yêu thương, muốn được sống cho hiện tại. Và giờ đây, cô đã tìm thấy phiên bản phù hợp với mình.
Nỗi đau là thật, sự tuyệt vọng là thật. Nhưng giữa bộn bề cảm xúc đó, một tia lửa nhỏ, một quyết tâm le lói bắt đầu cháy âm ỉ trong lòng anh. Anh không thể cứ mãi chìm đắm trong sự dày vò này. Anh cần phải đối mặt. Không phải để giành lại Yến Chi, bởi vì anh biết, cô đã hạnh phúc, và hạnh phúc đó không có chỗ cho anh. Mà là để giải thoát cho chính mình. Để nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín bấy lâu nay, những lời hối tiếc, những lời yêu thương muộn màng. Để cô biết, rằng anh đã từng yêu cô sâu đậm đến thế nào, dù anh đã không thể hiện ra đúng lúc.
Anh nắm chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Lần này, không phải là sự hoang mang, mà là một sự cương quyết lạnh lùng. Anh sẽ không lùi bước nữa. Anh cần một cuộc gặp gỡ trực tiếp, một cuộc đối thoại thẳng thắn. Dù kết quả có đau đớn đến mấy, dù cô có từ chối anh một lần nữa, anh cũng cần được nghe từ chính miệng cô. Anh cần một cái kết, một sự chấp nhận để có thể tiếp tục sống, tiếp tục thở.
Minh Khang từ từ gập chiếc laptop lại. Màn hình tối sầm, xóa đi hình ảnh của Yến Chi và những bằng chứng về hạnh phúc mới của cô. Căn phòng lại chìm vào bóng tối một lần nữa, chỉ còn ánh sáng ban mai hắt vào từ khung cửa sổ. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa kính, nhìn ra xa xăm. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng đã có thêm một quyết tâm sắt đá. Anh sẽ đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có nghiệt ngã đến đâu. Anh sẽ nói ra những lời cuối cùng, không phải vì hy vọng, mà vì tình yêu. Và rồi, anh sẽ học cách chấp nhận, học cách buông bỏ, dù đó là điều khó khăn nhất mà anh từng phải làm trong cuộc đời mình. Cuộc đối mặt sắp tới sẽ là một lời tỏ tình, một lời từ biệt, và có thể, là khởi đầu cho một phiên bản mới của chính anh, một phiên bản đã học được cái giá của sự muộn màng.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.