Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 336: Khoảng Trống Giữa Những Thành Công

Khi những ánh đèn đường lụi tàn trong ánh bình minh đầu tiên, nhuộm hồng nền trời phía Đông, Yến Chi đang say giấc nồng với nụ cười mãn nguyện trên môi. Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, nơi những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh, Minh Khang đã bắt đầu một ngày mới từ sớm, với những bản kế hoạch ngổn ngang và những cuộc họp không ngừng nghỉ. Thế giới của anh vẫn quay cuồng trong vòng xoáy của tham vọng và thành công, khác xa với sự bình yên mà Yến Chi đang tận hưởng.

***

Văn phòng kiến trúc ‘Khởi Nguyên’ của Tập đoàn Thiên Phong luôn là một tổ ong nhộn nhịp, ngay cả khi chiều muộn đã buông xuống, phủ một lớp ánh vàng nhạt lên những ô cửa kính khổng lồ. Bên trong phòng họp lớn, không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng xen lẫn hưng phấn. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch từ các phòng làm việc bên ngoài vọng vào như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của năng suất. Thi thoảng, tiếng chuông điện thoại reo lên gấp gáp, hoặc tiếng máy in phun ra những tập tài liệu trắng tinh, giòn giã, phá vỡ sự tĩnh lặng tạm thời.

Minh Khang đứng trước màn hình LED khổng lồ, nơi các biểu đồ tăng trưởng ấn tượng và những mô hình 3D sống động của dự án ‘Skyline Residence’ đang hiển thị. Anh cao ráo, vóc dáng cân đối, nhưng có thể thấy rõ những dấu vết của những đêm dài làm việc không ngừng nghỉ trên gương mặt góc cạnh. Đôi mắt sâu của anh, vốn dĩ luôn ẩn chứa sự suy tư, giờ đây lại càng thêm mệt mỏi, dù anh đang trình bày với một vẻ tự tin gần như tuyệt đối. Trang phục của anh, chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu kết hợp với quần tây màu than lịch sự, vẫn không giấu được sự gầy guộc của một người đàn ông dường như đã dồn hết tâm huyết vào công việc. Anh nói với giọng trầm, điềm tĩnh, từng câu từng chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, thể hiện sự chính xác và khả năng phân tích sắc bén.

“Chúng ta đã vượt chỉ tiêu 20% so với kế hoạch ban đầu, thưa ông An,” Minh Khang chỉ vào một biểu đồ màu xanh lá cây vút thẳng lên cao, “Tỷ suất lợi nhuận trên vốn đầu tư (ROI) đạt mức cao nhất trong lịch sử các dự án tương tự của Tập đoàn. Thành công này không chỉ khẳng định vị thế của Thiên Phong trên thị trường bất động sản cao cấp, mà còn mở ra những cơ hội mới để chúng ta mở rộng sang phân khúc căn hộ thông minh trong tương lai.”

Ông An, Chủ tịch Hội đồng Quản trị, một người đàn ông trung niên với mái tóc điểm bạc và ánh mắt tinh tường, gật đầu liên tục, trên môi nở nụ cười mãn nguyện. Ông ta vỗ nhẹ vào vai Minh Khang khi anh kết thúc bài thuyết trình. “Minh Khang, anh đã làm rất tốt. Đây là một thành công vượt ngoài mong đợi. Đội ngũ của anh đã chứng minh được năng lực xuất sắc. Công sức của mọi người trong suốt ba năm qua thật sự đã được đền đáp xứng đáng.”

Những tràng vỗ tay ròn rã vang lên khắp phòng họp. Những gương mặt đồng nghiệp xung quanh đều rạng rỡ, ánh lên niềm tự hào và sự ngưỡng mộ.

Đức Anh, trợ lý trẻ tuổi của Minh Khang, ngồi ở hàng ghế đầu, đôi mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết. Cậu ta mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt và quần tây chỉnh tề, trông rất năng động và chuyên nghiệp. Đức Anh không giấu nổi vẻ thán phục, thì thầm với đồng nghiệp bên cạnh, đủ lớn để Minh Khang có thể nghe thấy: “Anh Khang thật sự là thần tượng của em! Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!”

Minh Khang khẽ gật đầu đáp lại những lời khen ngợi và ánh mắt ngưỡng mộ. Anh mỉm cười xã giao, nụ cười gần như là một phản xạ được lập trình sẵn sau bao nhiêu năm đối mặt với những lời chúc tụng. Tuy nhiên, trong lòng anh, một khoảng trống lạnh lẽo lại đang dâng lên, hoàn toàn đối lập với không khí hân hoan xung quanh. Thành công, vinh quang, những con số ấn tượng... tất cả đều hiện hữu, nhưng chúng không mang lại cảm giác trọn vẹn như anh từng kỳ vọng.

Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của mình, một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền, mặt kính sapphire lấp lánh phản chiếu ánh đèn phòng họp. Thời gian vẫn trôi không ngừng, kim giây vẫn tuần tự di chuyển, như thể đang chế nhạo sự bất lực của con người trước dòng chảy vô tận của nó. Ba năm cho dự án này, năm năm cho vị trí Phó Giám đốc, và hơn mười năm miệt mài cho sự nghiệp. Anh đã đổi tất cả, đã hy sinh tất cả cho cái gọi là "sự ổn định", cho "thành công". Nhưng liệu cái giá đó có thực sự xứng đáng? Câu hỏi đó cứ lẩn quẩn trong tâm trí anh, như một con sóng ngầm, dù bề ngoài biển cả vẫn yên ả. Mùi giấy in, mùi cà phê mới pha, mùi nước hoa cao cấp của những người xung quanh, tất cả hòa quyện tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự thành công, nhưng lại không thể lấp đầy sự trống rỗng trong anh.

Ông An tiếp tục nói về những định hướng mới, về các dự án tiếp theo, về việc mở rộng thị trường. Minh Khang vẫn lắng nghe, vẫn gật đầu, vẫn đưa ra những ý kiến sắc bén khi cần. Nhưng tâm trí anh đã bắt đầu lạc về một nơi khác, một nơi không có những con số khô khan, không có những biểu đồ tăng trưởng. Một nơi có ánh mắt của ai đó, một nụ cười mà anh đã từng thấy, từng khao khát, nhưng lại tự tay đẩy ra xa vì những lý do mà giờ đây anh bắt đầu thấy... thật mong manh.

***

Ánh đèn vàng ấm áp của nhà hàng ‘Bữa Tối Của Ký Ức’ hắt xuống những chiếc khăn trải bàn trắng tinh, tạo nên một không gian lãng mạn và thanh lịch. Tiếng nhạc jazz không lời du dương vang lên từ hệ thống âm thanh ẩn mình, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhẹ và những cuộc trò chuyện thì thầm. Mùi thức ăn cao cấp, rượu vang hảo hạng, và hương hoa ly trắng tinh khiết từ những bình hoa nhỏ trên mỗi bàn hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí sang trọng và yên tĩnh.

Minh Khang ngồi ở một bàn ăn sang trọng trong phòng VIP, cùng với Hoàng Nam và một vài đồng nghiệp cấp cao khác. Đây là bữa tiệc ăn mừng dành cho thành công của dự án ‘Skyline Residence’. Rượu vang đỏ được rót đầy những chiếc ly pha lê, và tiếng cụng ly vang lên liên tục, biểu tượng cho sự chúc tụng và niềm vui chiến thắng.

“Chúc mừng Minh Khang, chúc mừng tất cả chúng ta!” Một giọng nói hân hoan vang lên.

Minh Khang mỉm cười xã giao, nâng ly lên cụng nhẹ. Anh nhấp một ngụm rượu vang, cảm nhận vị chát đắng quen thuộc lan tỏa trên đầu lưỡi, nhưng hôm nay, nó dường như có phần nồng hơn, đắng hơn bình thường. Anh lắng nghe những lời chúc tụng, những câu chuyện vui vẻ, nhưng anh không thực sự nhập tâm. Ánh mắt anh lạc đi nơi khác, lướt qua những bức tranh treo tường theo phong cách tân cổ điển, rồi dừng lại ở gương mặt trầm ngâm của Hoàng Nam.

Hoàng Nam, bạn thân và cũng là một đồng nghiệp đáng tin cậy của anh, ngồi đối diện. Anh chàng cao, dáng người thư sinh, đeo chiếc kính gọng kim loại mỏng, trông rất lịch sự và nhã nhặn trong chiếc áo polo màu xanh đậm. Hoàng Nam đã quan sát Minh Khang suốt cả buổi tối với vẻ lo lắng hiện rõ trong đôi mắt.

“Thành công lớn thế này, sao trông cậu vẫn có vẻ suy tư vậy, Khang?” Hoàng Nam hạ giọng hỏi, khi những người khác đang mải mê trò chuyện. Giọng nói của anh nhẹ nhàng, từ tốn, đầy sự quan tâm.

Minh Khang khẽ lắc đầu, môi nở một nụ cười nhạt nhẽo, gần như là tự giễu. “Chỉ là… nghĩ về những gì đã đổi lấy nó thôi, Nam.”

“Cậu đã đổi lấy sự nghiệp, danh vọng, tiền bạc… tất cả những gì một người đàn ông cần để ổn định,” Hoàng Nam nói, nhưng trong lời anh có một chút ngập ngừng, như thể anh nhận ra sự trống rỗng trong câu trả lời của chính mình. “Cậu đã đạt được mục tiêu của mình rồi còn gì? Cậu từng nói, ‘Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó’. Giờ thì cậu đã ổn định hơn bất kỳ ai rồi, Khang.”

Minh Khang im lặng, cầm ly rượu xoay nhẹ. Ánh đèn phản chiếu lên mặt rượu lấp lánh như những vì sao xa xôi. Anh nhớ lại câu nói đó của mình, câu nói đã định hình gần như toàn bộ cuộc đời anh trong suốt mười năm qua. ‘Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó’. Một châm ngôn sống sắt đá, một lời thề với bản thân. Anh đã tin vào nó một cách mù quáng, tin rằng đó là con đường duy nhất dẫn đến hạnh phúc trọn vẹn. Nhưng giờ đây, khi đã đạt được cái gọi là “ổn định” ở một mức độ mà nhiều người mơ ước, anh lại thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết.

“Và cái giá của nó…?” Minh Khang thì thầm, không phải hỏi Hoàng Nam, mà là tự hỏi chính mình. Giọng anh trầm xuống, chất chứa một sự mệt mỏi mà những người khác có lẽ không nhận ra. Cái giá của sự ổn định, đôi khi, lại là sự cô độc. Cái giá của việc theo đuổi một mục tiêu duy nhất, đôi khi, lại là bỏ lỡ những điều quý giá khác.

Hoàng Nam không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn Minh Khang. Anh biết bạn mình đang vật lộn với điều gì đó sâu sắc hơn là chỉ sự mệt mỏi công việc. Anh nhìn thấy sự trống rỗng trong đôi mắt của người bạn thân, dù đôi mắt ấy đang nhìn vào một bữa tiệc thành công rực rỡ. Sự ổn định mà Minh Khang có được, dường như đã không còn là điều anh thực sự khao khát nữa. Có lẽ, anh đã nhận ra rằng có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Hoàng Nam chỉ ước rằng Minh Khang đã nhận ra điều này sớm hơn.

Minh Khang đặt ly rượu xuống, thở dài một cách nhẹ nhõm nhưng cũng đầy chất chứa. Anh nhìn Hoàng Nam, và trong ánh mắt ấy có một sự thành thật hiếm hoi. “Cảm ơn cậu, Nam. Vì đã luôn ở đây.”

Hoàng Nam khẽ gật đầu, không cần nhiều lời. Anh hiểu, Minh Khang đang ở một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời mình.

***

Khi đồng hồ điểm quá nửa đêm, ánh đèn đô thị rực rỡ từ trên cao nhìn xuống chỉ còn là những đốm sáng nhấp nháy, tựa như dải ngân hà thu nhỏ dưới chân. Minh Khang đứng bên cửa sổ lớn bằng kính cường lực của căn hộ penthouse của mình. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, thiết kế hiện đại, tối giản, với nội thất nhập khẩu đắt tiền và tông màu trầm chủ đạo. Nó rộng lớn, sang trọng, nhưng cũng vì thế mà trở nên tĩnh lặng và cô độc đến đáng sợ khi chỉ có một mình anh. Tiếng gió đêm rít nhẹ qua ô cửa kính, tạo nên một âm thanh kỳ ảo, hòa cùng tiếng nước chảy đều đều từ hồ bơi vô cực nhỏ ở ban công bên ngoài.

Minh Khang tháo chiếc đồng hồ đeo tay ra, đặt nó lên mặt bàn kính cạnh cửa sổ. Chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh đèn, giờ đây không còn là vật nhắc nhở về thời gian, mà như một biểu tượng của những năm tháng anh đã dành trọn cho công việc. Anh day thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi không chỉ về thể chất mà còn là sự kiệt quệ về tinh thần. Mùi gỗ quý từ đồ nội thất hòa với mùi nước hoa nam tính phảng phất trên cơ thể anh, tạo nên một không khí xa hoa nhưng cũng đầy trống rỗng.

Anh nhìn xuống thành phố, nơi hàng triệu con người đang chìm vào giấc ngủ, hoặc vẫn đang miệt mài với cuộc sống của riêng họ. Anh đã có tất cả. Một sự nghiệp vững chắc, một vị trí đáng mơ ước, một tài sản khổng lồ. Anh đã đạt được cái "ổn định" mà anh từng khao khát đến cháy bỏng. Nhưng tại sao, vào khoảnh khắc này, anh lại cảm thấy trống rỗng đến vậy? Một câu hỏi lớn, không lời đáp, cứ lơ lửng trong không khí.

Anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm khàn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. “Mười năm… Hay là năm năm? Mình đã đổi tất cả để có được điều này. Nhưng liệu nó có đáng?”

Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí. Một cô gái với đôi mắt biết cười, mái tóc dài buông xõa, và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Yến Chi. Cái tên ấy, đã từng bị anh cố gắng chôn vùi dưới lớp đất của những tham vọng, giờ đây lại trỗi dậy, rõ ràng hơn bao giờ hết.

Anh nhớ về lần gặp gỡ đầu tiên, sự ngượng nghịu, sự không đồng điệu. Anh nhớ về nụ cười của cô, sự bình yên mà anh từng cảm nhận được khi ở bên cô, dù chỉ là những khoảnh khắc ngắn ngủi. Anh đã nói rằng cô đến quá sớm, rằng anh chưa sẵn sàng. Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng một nền móng vững chắc cho tương lai, đến mức bỏ lỡ cả hiện tại.

“Nếu quay lại, mình có chọn khác không? Có thể nào… nắm giữ những điều đã trôi qua?”

Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí Minh Khang, như một mũi khoan vô hình. Anh đã từng tin rằng tình yêu có thể chờ đợi, rằng khi anh ổn định, mọi thứ sẽ tự động đâu vào đấy. Nhưng giờ đây, anh nhận ra sự ngây thơ và sai lầm của mình. Tình yêu không phải là một món đồ có thể cất giữ rồi lấy ra dùng khi cần. Tình yêu là một loài cây, cần được vun trồng, chăm sóc, và nếu bỏ bê, nó sẽ héo úa, tàn lụi, hoặc mọc rễ ở một mảnh đất khác.

Anh nhớ lại những khoảnh khắc Yến Chi xuất hiện trong cuộc đời anh, từng phiên bản của cô, từng khoảnh khắc cô đã cố gắng chạm tới anh. Nhưng anh, Minh Khang của những phiên bản cũ, đã quá mải mê với những con số, những dự án, những mục tiêu xa vời. Anh đã bỏ lỡ cô, hết lần này đến lần khác, vì cái gọi là "đúng thời điểm" của riêng anh.

Một cảm giác tiếc nuối sâu sắc dâng trào trong lòng anh, hòa lẫn với khao khát mãnh liệt. Anh khao khát một mối quan hệ sâu sắc, một người để sẻ chia những thành công, những mệt mỏi. Anh khao khát một nụ cười không phải là xã giao, một ánh mắt không phải là ngưỡng mộ, mà là tình yêu.

Anh đứng đó, nhìn những ánh đèn lấp lánh dưới kia, và tự hỏi, liệu Yến Chi, phiên bản của Yến Chi mà anh đã từng biết, có còn tồn tại? Cô có còn bình yên như anh từng thấy? Hay cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên của riêng mình, không còn chờ đợi anh nữa? Sự suy ngẫm sâu sắc này, cảm giác trống rỗng giữa những thành công vang dội, là một lời cảnh tỉnh. Minh Khang của tuổi ba mươi mốt đã không còn là Minh Khang của những năm tháng hai mươi bảy, hai mươi tám. Anh đã mệt mỏi với việc chạy theo những mục tiêu vô tận. Anh đã sẵn sàng cho một sự thay đổi lớn, một sự thay đổi mà anh biết, sẽ không dễ dàng. Anh sẽ không để mình hối tiếc thêm một lần nào nữa.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free