Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 338: Tiếng Gọi Từ Khoảng Trống
Bình minh dần lên cao, phủ vàng cả căn phòng, và trong ánh sáng mới mẻ ấy, Minh Khang cảm thấy một quyết tâm mới chớm nở, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh sẽ không chùn bước. Anh sẽ tìm Yến Chi.
Ánh sáng đầu tiên của ngày mới, vốn dĩ chỉ là một vệt hồng cam yếu ớt, giờ đây đã trở thành một dòng lũ vàng óng ả, tràn ngập không gian rộng lớn của căn penthouse. Nó len lỏi qua từng kẽ lá của cây cảnh bày trí tinh tế, nhảy nhót trên mặt kính cường lực, rồi đổ tràn xuống sàn đá cẩm thạch mát lạnh, xua đi những bóng đêm còn sót lại từ một đêm dài suy tư. Minh Khang không lập tức đứng dậy. Anh vẫn ngồi đó, trên chiếc sofa da đen mềm mại, ly rượu cạn đã được đặt xuống bàn, nhưng ánh mắt anh không còn chìm đắm trong sự hối tiếc vô vọng nữa. Thay vào đó, một luồng năng lượng mới, một sự kiên định lạ lùng đang cuộn chảy trong huyết quản anh.
Cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một hố sâu thăm thẳm nuốt chửng anh, mà như một khoảng không đang chờ được lấp đầy. Thành phố bên dưới đã bắt đầu thức giấc. Từ độ cao này, anh có thể nhìn thấy những dòng xe cộ li ti như những con kiến đang bò trên mặt đường, những tòa nhà cao tầng khác đang phản chiếu ánh nắng, lấp lánh như những khối pha lê khổng lồ. Tiếng còi xe yếu ớt vọng lên, hòa lẫn với tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính cách âm hoàn hảo, tạo nên một bản giao hưởng đô thị rất riêng, vừa sôi động vừa xa cách.
Minh Khang đứng dậy, sải bước đến bên cửa sổ lớn, đưa tay chạm vào mặt kính lạnh lẽo. Hơi lạnh từ kính truyền đến đầu ngón tay, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa vừa bùng lên trong lòng anh. Anh nhìn xuống, nhìn dòng chảy không ngừng của cuộc sống bên dưới. Bao năm qua, anh cũng là một phần của dòng chảy ấy, một phần không ngừng nghỉ, không ngừng đấu tranh để vươn lên. Anh đã đạt được mọi thứ mình từng mơ ước về sự nghiệp, về tiền tài, về địa vị. Nhưng đổi lại là gì? Là căn penthouse xa hoa này, là sự tĩnh lặng đến cô độc mỗi khi anh trở về, là những buổi sáng thức dậy mà không có ai để chia sẻ một tách cà phê, một nụ cười, hay đơn giản chỉ là một lời chào.
Anh quay người, chậm rãi đi về phía bếp. Không gian bếp cũng rộng rãi và hiện đại không kém, với những thiết bị tối tân được ẩn giấu khéo léo. Mùi gỗ quý từ đồ nội thất và một chút mùi nước hoa nam tính còn vương lại từ tối qua lảng vảng trong không khí. Anh lấy một chiếc cốc sứ trắng tinh từ tủ, đổ cà phê hạt vào máy xay. Tiếng máy xay rền rĩ phá vỡ sự im lặng, rồi mùi cà phê rang xay thơm lừng bắt đầu lan tỏa, xộc vào khứu giác anh, đánh thức mọi giác quan. Anh pha một tách cà phê đen, không đường, không sữa, vị đắng ngắt quen thuộc.
Khi tách cà phê đã ở trong tay, Minh Khang trở lại phòng khách, bật chiếc TV màn hình lớn. Các kênh tin tức kinh doanh đang chạy những dòng tít về thị trường chứng khoán, về các dự án đầu tư mới. Anh lướt qua chúng một cách vô hồn. Tâm trí anh không thể tập trung vào những con số khô khan hay những chiến lược phức tạp nữa. Tất cả những gì anh cố gắng, rốt cuộc là vì điều gì? Để rồi mỗi sáng thức dậy, chỉ có một mình mình đối diện với sự im lặng này sao? Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu anh, day dứt và ám ảnh.
Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay trái. Một chiếc đồng hồ đắt tiền, tinh xảo, biểu tượng của sự chính xác, của kỷ luật thép mà anh đã tự đặt ra cho bản thân bao năm qua. Nó nhắc nhở anh về thời gian, về những múi giờ khác biệt anh đã phải làm việc, về những cuộc họp xuyên đêm, những chuyến công tác không ngừng nghỉ. Nhưng giờ đây, nó chỉ gợi nhắc về thời gian đã trôi qua, những khoảnh khắc quý giá đã vuột mất, những cơ hội mà anh đã bỏ lỡ vì mãi chạy theo những giá trị vật chất. Anh chợt nhận ra, sự ổn định mà anh luôn theo đuổi, cái giá của nó không hề rẻ. Nó đã đánh đổi bằng chính sự bình yên trong tâm hồn anh, bằng những mối quan hệ chân thành, và bằng cả một tình yêu có thể đã chớm nở.
Minh Khang đặt tách cà phê xuống, ánh mắt vẫn nhìn ra thành phố. Nắng đã lên cao hơn, soi rõ từng chi tiết của những tòa nhà, của những con đường. Anh nhớ Yến Chi. Nhớ cái cách cô ấy nói về việc sống cho hiện tại, về việc cảm nhận từng khoảnh khắc. Anh đã từng nghĩ đó là sự bồng bột, là thiếu thực tế. Nhưng giờ đây, khi đã ở trên đỉnh cao của sự nghiệp, anh mới hiểu được giá trị thực sự của những điều cô ấy nói. Thành công không phải là đích đến cuối cùng. Hạnh phúc mới là thứ đáng để theo đuổi. Và hạnh phúc ấy, anh biết, không thể mua được bằng tiền, không thể xây dựng chỉ bằng những dự án bạc tỷ. Nó cần sự sẻ chia, cần sự đồng điệu, cần một trái tim biết rung động. Cần một người để cùng xây dựng.
Cảm giác trống rỗng ấy không phải là mới, nó đã âm ỉ trong anh từ lâu, nhưng giờ đây, sau đêm dài hồi tưởng, nó trở nên rõ ràng và sắc nét hơn bao giờ hết. Nó là một lời nhắc nhở không ngừng, một tiếng gọi từ sâu thẳm tâm hồn anh. Anh đã quá mệt mỏi với việc chạy đua. Anh cần một bến đỗ. Anh cần một người để cùng anh ngắm bình minh mỗi sáng, chia sẻ những câu chuyện vu vơ, và cùng nhau xây dựng một tương lai không chỉ có những con số và bản báo cáo. Anh cần Yến Chi. Quyết tâm ấy, không còn là một ý nghĩ thoáng qua, mà đã trở thành một mệnh lệnh không thể chối từ. Anh sẽ tìm cô ấy.
***
Buổi chiều, Văn Phòng Kiến Trúc "Khởi Nguyên" vẫn tấp nập như mọi ngày. Ánh đèn trắng sáng rực hắt lên những bức tường kính, phản chiếu những mô hình kiến trúc tinh xảo và những bản vẽ chi tiết treo khắp nơi. Tiếng gõ bàn phím lách cách như mưa rơi, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc sôi nổi từ các khu vực làm việc mở, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự chuyên nghiệp và năng động. Mùi giấy in, mùi cà phê mới pha từ pantry, và thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp từ các đồng nghiệp tạo nên một bầu không khí đặc trưng của môi trường công sở hiện đại.
Minh Khang đang chủ trì một cuộc họp quan trọng về dự án "Tháp Thiên Niên Kỷ" – một công trình chọc trời đầy tham vọng mà công ty anh đang theo đuổi. Anh vẫn thể hiện sự sắc bén, quyết đoán thường thấy của một nhà lãnh đạo tài năng. Giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh của anh đưa ra những phân tích sâu sắc, những chỉ đạo rõ ràng, khiến mọi người trong phòng họp đều phải nể phục. Mặc dù đêm qua anh gần như thức trắng, nhưng anh vẫn duy trì được sự tập trung cao độ, giải quyết mọi vấn đề một cách nhanh gọn và hiệu quả.
"Vậy là phần thiết kế cảnh quan sẽ do đội của anh Long phụ trách, và chúng ta cần một báo cáo chi tiết về tiến độ thi công của tầng hầm trước cuối tuần này," Minh Khang tổng kết, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong phòng. "Mọi người có ý kiến gì khác không?"
Không gian im lặng một lát, không ai có ý kiến phản đối. Minh Khang gật đầu, ra hiệu kết thúc cuộc họp. "Cuộc họp kết thúc. Mọi người có thể nghỉ giải lao."
Ngay khi lời anh vừa dứt, không khí căng thẳng lập tức tan biến. Mọi người đứng dậy, giãn cơ, trò chuyện rôm rả. Minh Khang ngồi lại ghế, đưa tay xoa nhẹ thái dương. Một sự mệt mỏi vô hình đột nhiên ập đến, khiến anh cảm thấy nặng nề. Anh vô thức quan sát những người xung quanh.
Hoàng Nam, bạn thân và cũng là đối tác lâu năm của anh, đang đứng trò chuyện với Khánh Linh, một kiến trúc sư trẻ tài năng trong công ty. Anh nghe loáng thoáng tiếng cười nhẹ của Khánh Linh, và Hoàng Nam đang kể về kế hoạch cuối tuần của họ. "Tớ đã đặt vé đi xem phim rồi, cậu có muốn đi ăn sushi trước không?" Hoàng Nam hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng và đầy quan tâm. Minh Khang thấy Khánh Linh gật đầu, nụ cười rạng rỡ trên môi.
Xa hơn một chút, Đức Anh, cậu đồng nghiệp cấp dưới trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, đang hăm hở khoe ảnh bạn gái trên điện thoại với một nhóm đồng nghiệp khác. Đôi mắt cậu ta sáng lên, tràn đầy niềm hạnh phúc giản dị. "Sếp Khang cuối tuần có kế hoạch gì không ạ? Em định đưa bạn gái đi Hội An, nghe nói đẹp lắm!" Đức Anh bất chợt quay sang hỏi anh, vẻ mặt phấn khởi.
Minh Khang chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười gượng gạo. "Anh có chút việc riêng cần giải quyết."
Trong tâm trí anh, cái tên "Hội An" như một tiếng chuông ngân, gợi lên một hình ảnh quen thuộc. *Hội An... Yến Chi cũng thích Hội An.* Cô ấy đã từng kể về những con hẻm cổ kính, về những ngôi nhà rêu phong, về những chiếc đèn lồng lung linh trong đêm. Cô ấy đã từng ao ước được một lần cùng anh đến đó. Nhưng anh đã quá bận rộn với những bản vẽ, với những dự án, với những cuộc họp không hồi kết. Anh đã gạt bỏ những ao ước giản dị ấy, cho rằng chúng là phù phiếm, là không cần thiết trong hành trình xây dựng sự nghiệp của anh.
Hoàng Nam tiến lại gần, đặt tay lên vai anh. "Khang, cậu ổn không? Trông cậu có vẻ hơi lơ đãng." Giọng Hoàng Nam vẫn dịu dàng, nhưng ẩn chứa sự lo lắng.
Minh Khang lắc đầu. "Không sao, chỉ là hơi mệt chút thôi." Anh cố gắng giữ giọng điệu bình thản, nhưng sự thật là anh đang vật lộn với những suy nghĩ hỗn độn trong đầu.
Hoàng Nam thở dài nhẹ. "Cậu nên nghỉ ngơi đi, đừng để công việc cuốn đi hết."
*Cuốn đi hết... rồi còn lại gì?* Minh Khang tự hỏi. Anh nhìn vào bức ảnh gia đình trên bàn làm việc của một đồng nghiệp. Một người đàn ông trẻ tuổi đang mỉm cười hạnh phúc bên vợ và hai đứa con nhỏ. Ánh mắt anh dừng lại ở đó, một sự ghen tị nhẹ nhàng dâng lên. Không phải ghen tị với sự nghiệp hay tài năng của người đó, mà là với sự bình dị, với tổ ấm mà anh ta có. Anh đã đánh đổi tất cả để có được thành công, nhưng anh đã bỏ lỡ những điều quan trọng hơn, những điều mà tiền bạc không thể mua được.
Anh cảm thấy một khao khát cháy bỏng. Một khao khát được về nhà, được có một người phụ nữ chờ đợi anh, được cùng nhau chia sẻ một bữa ăn ấm cúng, được kể cho nhau nghe về một ngày đã qua. Nhưng căn penthouse của anh, rộng lớn và sang trọng, chỉ có sự im lặng và cô độc chờ đợi.
Minh Khang đứng dậy, cầm lấy bản báo cáo đã ký, ánh mắt dứt khoát hơn. "Tớ cần không gian riêng một chút." Anh nói với Hoàng Nam, rồi bước nhanh ra khỏi phòng họp, để lại phía sau những tiếng trò chuyện rôm rả và những ánh mắt nhìn theo đầy quan ngại của bạn mình. Anh biết, anh không thể tiếp tục như thế này nữa.
***
Chiều tối, một cơn mưa nhẹ bất chợt đổ xuống thành phố, gột rửa đi cái nóng nực ban ngày, mang theo không khí dịu mát và trong lành. Minh Khang tìm đến Quán Cafe "Dấu Chân Mưa", nơi anh từng có những lần gặp gỡ tình cờ với Yến Chi, những lần gặp gỡ mà giờ đây anh nhận ra là những định mệnh đã bị anh bỏ lỡ. Quán cà phê vẫn giữ nguyên nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ, với nội thất gỗ trầm ấm, ánh đèn vàng dịu nhẹ và những bức tranh cũ kỹ treo trên tường. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ hòa lẫn với tiếng ly tách va chạm lách cách và tiếng trò chuyện thì thầm của những thực khách, tạo nên một bầu không khí vừa lãng mạn, vừa có chút u buồn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ sau nhà, đánh thức những ký ức xa xăm.
Anh chọn một góc quen thuộc, nơi anh có thể quan sát mọi người mà không bị chú ý. Bên ngoài cửa sổ kính, những hạt mưa lách tách rơi trên mái hiên, trên những tán cây xanh, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ. Anh gọi một tách cà phê đen nóng, rồi ngồi đó, đưa mắt nhìn quanh.
Một cặp đôi trẻ đang ngồi đối diện anh, tay trong tay, thì thầm những lời yêu thương. Cô gái đang cười khúc khích, nụ cười trong trẻo như tiếng chuông gió. Chàng trai ân cần đưa khăn giấy cho cô lau miệng. Xa hơn một chút là một gia đình nhỏ, người mẹ đang kiên nhẫn đút từng thìa kem cho đứa con trai nhỏ, người cha đang đọc truyện cổ tích với giọng ấm áp. Những hình ảnh bình dị ấy, vốn dĩ không có gì đặc biệt, nhưng lại chạm đến sâu thẳm trái tim Minh Khang.
Anh đã từng nghĩ chỉ cần có sự nghiệp, mọi thứ sẽ ổn. Anh đã từng tin rằng tình yêu là một thứ xa xỉ, một gánh nặng có thể cản trở bước tiến của anh. Anh đã gạt bỏ Yến Chi, gạt bỏ những cảm xúc chớm nở vì anh cho rằng mình chưa đủ ổn định, chưa đủ vững vàng để yêu thương ai đó. Nhưng giờ đây, khi có tất cả, khi đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, anh lại thấy trống rỗng đến vậy. Một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn, không một dự án nào, không một con số lợi nhuận nào có thể lấp đầy.
Minh Khang đưa tay chạm vào chiếc ly cà phê sứ quen thuộc, cảm nhận hơi ấm từ nó truyền qua lòng bàn tay. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh Yến Chi hiện rõ trong tâm trí anh. Cô ấy đã từng nói về việc sống cho hiện tại, về cảm xúc, về những điều nhỏ nhặt làm nên hạnh phúc. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều. Bỏ lỡ những khoảnh khắc được cùng cô ấy tận hưởng một buổi chiều mưa, bỏ lỡ những cơ hội được lắng nghe những câu chuyện của cô, bỏ lỡ cả một tình yêu mà lẽ ra anh đã có thể nắm giữ.
"Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ," câu nói ấy chợt hiện lên trong đầu anh. Đó là anh và Yến Chi. Khi anh chạy đua với thời gian để xây dựng sự nghiệp, cô ấy đã tìm thấy sự bình yên trong chính mình. Khi anh bắt đầu nhận ra giá trị của tình yêu, cô ấy đã không còn chờ đợi anh nữa. Anh đã đến đúng người, nhưng sai thời điểm. Hoặc có lẽ, anh đã không nhận ra phiên bản đúng của cô ấy ngay từ đầu, và cô ấy cũng đã không nhận ra phiên bản đúng của anh.
Nỗi tiếc nuối cuộn trào trong anh, nhưng không còn là sự day dứt vô vọng. Thay vào đó, nó biến thành một quyết tâm sắt đá. Anh không thể trì hoãn thêm nữa. Anh phải đối mặt với điều này, dù kết quả có ra sao. Dù Yến Chi có từ chối, dù cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, anh vẫn cần phải nói ra những điều đã giữ kín trong lòng suốt bấy lâu. Anh cần phải làm điều đó, không chỉ vì cô, mà còn vì chính anh, vì phiên bản Minh Khang đã trưởng thành, đã nhận ra giá trị thực sự của tình yêu và thời điểm.
Tiếng mưa vẫn tí tách rơi bên ngoài, nhưng trong lòng Minh Khang, một cơn bão cảm xúc đã dịu xuống, nhường chỗ cho sự bình lặng và một quyết định không thể lay chuyển. Anh mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Anh lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên trong không gian mờ ảo của quán cà phê. Ngón tay anh lướt nhẹ trên danh bạ, tìm kiếm một cái tên quen thuộc, một cái tên đã từng là nỗi ám ảnh, giờ đây lại là hy vọng duy nhất của anh. Yến Chi.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.