Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 339: Ảnh Hạnh Phúc Nơi Xa

Minh Khang đặt ly cà phê sứ xuống bàn, hơi ấm từ nó dần tan đi trong không khí se lạnh của quán. Anh đưa ngón tay cái lướt nhẹ trên màn hình điện thoại, tìm kiếm cái tên đã từng là một nỗi ám ảnh, giờ đây lại là hy vọng duy nhất của anh. *Yến Chi*. Tên cô hiện lên, rõ ràng, như một lời nhắc nhở về những gì anh đã để vuột mất, và cả những gì anh đang quyết tâm đối mặt.

***

Trong căn penthouse rộng lớn trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, ánh đèn đô thị rực rỡ từ bên ngoài hắt vào, tạo nên một tấm thảm ánh sáng lung linh dưới chân Minh Khang. Tối muộn, đầu năm thứ năm của câu chuyện tình không trọn vẹn, anh ngồi trước màn hình máy tính lớn, nơi những con số và biểu đồ phân tích thị trường thường chiếm lĩnh, nhưng hôm nay, nó chỉ hiển thị một trang mạng xã hội. Không gian xung quanh tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe rõ tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa kính, tiếng nước chảy đều đặn từ hồ bơi vô cực nhỏ trên ban công, và cả tiếng nhạc không lời cổ điển anh vẫn thường mở để xoa dịu những căng thẳng sau một ngày làm việc dài. Mùi hương gỗ quý từ nội thất, quyện với chút nước hoa nam tính còn vương trên áo, tạo nên một bầu không khí sang trọng nhưng cũng đầy cô độc. Anh cảm nhận rõ sự rộng rãi của căn phòng, một sự rộng rãi đôi khi đồng nghĩa với trống trải.

Minh Khang chậm rãi gõ tên Yến Chi vào thanh tìm kiếm. Lòng anh dấy lên một cảm giác hồi hộp đến lạ, pha lẫn chút lo lắng và cả sự sợ hãi. Đã bao lâu rồi anh không chủ động tìm kiếm cô? Từ ngày anh lao vào sự nghiệp như một con thiêu thân, gác lại mọi thứ cá nhân, mọi rung động. Anh từng tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," và giờ đây, anh đã có tất cả những gì anh từng đặt ra làm mục tiêu. Nhưng sự ổn định ấy, sự thành công ấy, lại đi kèm với một cái giá đắt đỏ: sự trống rỗng trong tâm hồn và nỗi tiếc nuối khôn nguôi về một bóng hình.

"Yến Chi... em đang ở đâu?" anh thì thầm, giọng nói trầm ấm thường ngày nay lại khẽ rung. "Liệu em có còn nhớ mình không?" Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu anh. Anh lướt qua danh sách bạn bè cũ, những người quen chung, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của cô. Anh biết rằng Yến Chi không phải là người quá hoạt động trên mạng xã hội, nhưng anh vẫn hy vọng tìm thấy điều gì đó, dù là nhỏ nhoi nhất. Ánh mắt anh, dù vẫn còn hằn lên sự mệt mỏi từ công việc triền miên, nhưng lại ẩn chứa một khao khát mới mẻ, một tia hy vọng mà anh đã tự tay dập tắt bấy lâu.

Anh nhấp chuột vào một cái tên. Không phải tài khoản của cô, mà là một người bạn chung đã từng gặp cả hai trong một lần đi chơi nhóm. Anh lướt qua những bức ảnh cũ, những dòng trạng thái vô thưởng vô phạt, cố gắng chắt lọc những mảnh ghép về cuộc sống của Yến Chi. Mỗi bức ảnh, mỗi dòng chữ dù không trực tiếp nhắc đến cô, nhưng lại gợi lên trong anh những ký ức về cô gái với đôi mắt thông minh, nụ cười trong trẻo và cái cách cô ấy sống hết mình cho hiện tại. Anh nhớ lại những lần gặp gỡ tình cờ, những khoảnh khắc lỡ nhịp, khi anh đang mải mê chạy theo những mục tiêu vật chất thì cô lại đang tìm kiếm những giá trị tinh thần. "Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ," câu nói ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, như một lời trách móc nhẹ nhàng.

Anh thở dài, hơi thở mang theo mùi ly rượu vang đỏ còn vương trên bàn. Anh đã uống một chút để xoa dịu thần kinh, nhưng nỗi bồn chồn trong anh vẫn không hề vơi đi. Anh nhấp một ngụm rượu cuối cùng, vị chát nhẹ tan trong vòm miệng, đọng lại một dư vị đăng đắng. Anh tự hỏi, nếu như ngày ấy anh đã không quá cứng nhắc với suy nghĩ của mình, nếu như anh đã dám dũng cảm một lần nắm giữ lấy bàn tay cô, liệu mọi chuyện có khác không? Câu hỏi ấy không có lời đáp, và anh biết. Anh chỉ có thể đối mặt với hiện tại và tương lai.

Minh Khang tắt màn hình máy tính, cả căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo của ánh đèn thành phố. Anh đứng dậy, bước ra ban công, dựa vào lan can kính mát lạnh. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hương vị của đô thị về đêm. Anh nhìn xuống những dòng xe cộ như những vệt sáng nối dài, những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những khối kim cương. Anh đã chinh phục được đỉnh cao mà anh hằng mơ ước, nhưng từ đây, anh lại thấy mình cô độc hơn bao giờ hết. Khoảng trống trong lòng anh không phải là sự thiếu vắng vật chất, mà là sự thiếu vắng của một tâm hồn đồng điệu, một người để anh có thể chia sẻ những thành công, những mệt mỏi, và cả những ước mơ.

"Đúng người, sai thời điểm," anh lặp lại trong im lặng. Anh đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, kể cả cảm xúc. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng tình yêu không phải là một phương trình có thể giải được bằng lý trí. Nó là một dòng chảy, đòi hỏi sự dũng cảm để hòa mình vào, và anh đã chần chừ quá lâu. Quyết định tìm kiếm Yến Chi không phải là một sự vội vàng, mà là kết quả của một quá trình đấu tranh nội tâm kéo dài, một sự thức tỉnh muộn màng. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với bất cứ điều gì, miễn là anh không còn phải sống trong sự hối tiếc.

***

Trong một khoảnh khắc nghỉ ngơi ngắn ngủi giữa những dự án chồng chất, Minh Khang lại vô thức mở điện thoại. Chiều năm thứ năm, ánh nắng gay gắt của thành phố hắt vào văn phòng kiến trúc "Khởi Nguyên" qua những tấm kính cường lực, khiến không gian bên trong càng trở nên sáng bừng và chuyên nghiệp. Nội thất tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, những mô hình kiến trúc tinh xảo được trưng bày khắp nơi, tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo, tiếng trao đổi công việc rộn ràng, tất cả tạo nên một bầu không khí bận rộn nhưng tràn đầy năng lượng sáng tạo. Anh đang ngồi trước máy tính, bản vẽ thiết kế còn dang dở, mùi giấy in và cà phê mới pha hòa quyện trong không khí lạnh của điều hòa.

Thường ngày, anh hiếm khi để tâm đến mạng xã hội trong giờ làm việc. Anh là người cực kỳ tập trung và kỷ luật. Nhưng hôm nay, có lẽ vì những suy nghĩ về Yến Chi đã len lỏi vào tâm trí anh từ đêm qua, anh lại bất giác chạm vào biểu tượng Instagram. Thuật toán mạng xã hội, như một sự trớ trêu của định mệnh, bất ngờ hiển thị một bài đăng từ một người bạn chung của anh và Yến Chi.

Màn hình điện thoại sáng lên, và trái tim Minh Khang như ngừng đập. Hình ảnh Yến Chi hiện lên rõ nét, rạng rỡ, hạnh phúc đến chói mắt. Cô đang cười thật tươi, nụ cười hồn nhiên, tự tại, không chút ưu tư hay vướng bận. Mái tóc dài của cô buông xõa trên vai, bay nhẹ trong gió biển. Cô mặc một chiếc váy maxi màu xanh ngọc, đơn giản nhưng tôn lên dáng người thanh thoát. Đôi mắt cô lấp lánh niềm vui, phản chiếu ánh nắng vàng của một bãi biển tuyệt đẹp. Bên cạnh cô, một người đàn ông với vẻ ngoài trưởng thành, có chút phong trần, đang vòng tay ôm lấy eo cô. Đó là Thế Vinh, người anh đã từng thoáng thấy trên một vài bài đăng của bạn bè, nhưng chưa bao giờ chú ý kỹ. Anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi linen trắng, quần short kaki, đôi mắt có hồn và nụ cười phóng khoáng, ánh nhìn tràn đầy yêu thương dành cho Yến Chi. Khung cảnh phía sau là biển xanh, cát trắng, nắng vàng – một bức tranh hoàn hảo của hạnh phúc và bình yên.

Minh Khang đóng băng tại chỗ, mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất. Tiếng gõ bàn phím, tiếng điện thoại, tiếng đồng nghiệp trao đổi, tất cả đều tan biến vào hư vô. Chỉ còn lại hình ảnh rạng rỡ của Yến Chi và người đàn ông bên cạnh cô, khắc sâu vào tâm trí anh. Bàn tay anh run nhẹ, chiếc điện thoại như muốn tuột khỏi tay.

"Hạnh phúc... Cô ấy thật sự hạnh phúc rồi," một giọng nói trầm trong đầu anh thì thầm, vừa là sự thật hiển nhiên, vừa là một nhát dao cứa vào trái tim anh. "Mình đã đến quá muộn, thật sự quá muộn rồi sao?"

Nỗi đau đớn cuộn trào trong lồng ngực anh. Một cảm giác tiếc nuối tột cùng, một sự hối hận sâu sắc vì những năm tháng đã để trôi qua vô ích. Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng đế chế của riêng mình, quá mải mê với những con số và dự án, đến nỗi quên mất rằng hạnh phúc không nằm ở những tòa nhà chọc trời hay những hợp đồng bạc tỷ, mà nằm ở những khoảnh khắc bình dị, ở sự sẻ chia, ở một nụ cười rạng rỡ của người mình yêu. Anh đã đánh đổi quá nhiều để đạt được "sự ổn định", và giờ đây, anh đang phải trả giá bằng chính hạnh phúc của mình.

Minh Khang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, cố gắng tìm một vết gợn nào đó trong nụ cười của cô, một chút gì đó không hoàn hảo, một dấu hiệu cho thấy cô không thực sự hạnh phúc. Nhưng không, nụ cười của Yến Chi chân thật đến từng milimet, đôi mắt cô rạng rỡ không chút giả dối. Cô không chỉ hạnh phúc, cô còn bình yên. Một sự bình yên mà anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ mang đến cho cô, nhưng giờ đây, một người khác đã làm điều đó.

Anh nhắm mắt lại, một cảm giác tê tái lan khắp cơ thể. Anh nhớ lại những lần gặp gỡ trước đây. Khi anh chỉ là một chàng trai trẻ đầy tham vọng, cô là người vừa trải qua đổ vỡ. Khi anh mải mê với sự nghiệp, cô lại tìm thấy sự độc lập. Khi anh bắt đầu nhận ra giá trị của tình yêu, cô lại không còn chờ đợi. Và giờ đây, khi anh đã sẵn sàng, cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên của riêng mình. "Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản," anh đã tự nhủ như vậy, nhưng chứng kiến bằng mắt mình lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Anh đã sai, sai một cách đau đớn.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh. Dù đau lòng, nhưng anh không thể phủ nhận rằng Yến Chi xứng đáng với hạnh phúc này. Cô đã luôn sống theo cảm xúc, tin vào hiện tại, không chờ đợi điều kiện đủ đầy mà chỉ cần rung động. Và cô đã tìm thấy điều đó. Trái ngược với anh, người đã luôn đặt ra điều kiện cho tình yêu, cho hạnh phúc.

Minh Khang tắt điện thoại, đặt nó xuống bàn. Anh cảm thấy một sự nặng nề đè nén lồng ngực. Mặc dù hình ảnh ấy khiến anh đau, nhưng nó cũng làm rõ ràng hơn một điều: quyết định của anh là đúng. Anh cần phải nói ra, không phải để thay đổi hiện thực này, không phải để cố gắng giành lấy cô khỏi hạnh phúc của mình. Mà là để giải tỏa cho chính anh, để không còn phải sống trong nỗi hối tiếc dai dẳng, để cô biết rằng, dù muộn màng, anh đã từng yêu cô sâu sắc đến nhường nào. Anh đã đến đúng người, nhưng sai thời điểm. Và bây giờ, anh phải chấp nhận điều đó.

***

Minh Khang tìm đến “Dấu Chân Mưa” một lần nữa, vào một buổi chiều tối cuối năm thứ năm, khi mưa đã bắt đầu lất phất rơi, tạo nên một màn sương mờ ảo cho thành phố. Quán cà phê vẫn giữ nguyên nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ, với nội thất gỗ trầm ấm và những bức tranh cũ kỹ treo trên tường. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ hòa cùng tiếng ly tách va chạm lách cách và tiếng trò chuyện thì thầm của những thực khách, tạo nên một bầu không khí vừa lãng mạn, vừa có chút u buồn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ sau nhà, tất cả đều gợi lên những ký ức xa xăm, những nỗi niềm chưa dứt.

Anh chọn ngồi ở góc quen, nơi anh đã từng chứng kiến những cặp đôi hạnh phúc, nơi anh đã từng lặng lẽ suy ngẫm về cuộc đời mình. Trước mặt anh là một ly cà phê sứ đã nguội lạnh từ lâu, tựa như chính trái tim anh lúc này, vẫn còn nguyên hình hài nhưng đã mất đi hơi ấm. Hình ảnh Yến Chi hạnh phúc bên Thế Vinh vẫn ám ảnh tâm trí anh, như một thước phim quay chậm, lặp đi lặp lại. Nỗi đau và sự tiếc nuối cuộn trào trong anh, nhưng không còn là sự hỗn loạn của những cảm xúc tiêu cực. Thay vào đó, một cảm giác bình yên lạ lùng cũng xuất hiện, như một dòng nước mát xoa dịu vết thương lòng. Anh nhận ra rằng hạnh phúc của cô không còn phụ thuộc vào anh, và anh, dù đau lòng, vẫn muốn cô hạnh phúc.

“Em xứng đáng với tất cả hạnh phúc này, Yến Chi,” anh thì thầm, giọng nói trầm buồn. “Dù không phải là mình, nhưng mình vẫn phải nói ra, để không còn hối hận…” Lời độc thoại nội tâm ấy như một lời thú tội muộn màng, không chỉ với Yến Chi mà còn với chính bản thân anh. Anh không còn muốn níu kéo, không còn muốn tranh giành. Anh chỉ muốn giải tỏa những gánh nặng trong lòng, những lời chưa nói, những cảm xúc bị kìm nén suốt bao năm.

Tiếng mưa lách tách rơi trên mái hiên, trên những tán cây xanh, tạo nên một âm thanh đều đặn, như nhịp điệu của cuộc đời vẫn cứ tiếp diễn, bất chấp những tiếc nuối và mất mát. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cà phê, của mưa, của hoa nhài. Trong bóng tối của đôi mắt nhắm nghiền, anh nhìn thấy lại Yến Chi của những phiên bản khác nhau: cô gái trẻ vừa trải qua đổ vỡ với ánh mắt buồn nhưng đầy kiên cường, cô gái độc lập, tự chủ với nụ cười tự tại, và giờ đây là Yến Chi bình yên, hạnh phúc bên một người khác. Anh đã yêu tất cả những phiên bản đó, dù ở những thời điểm khác nhau, dù chưa bao giờ dám nói ra.

Anh mở mắt, ánh nhìn giờ đây đã kiên định hơn bao giờ hết. Không còn sự mệt mỏi hay do dự, chỉ còn lại một quyết tâm sắt đá, một sự chấp nhận trưởng thành. Anh lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên trong không gian mờ ảo của quán cà phê. Ngón tay anh lướt đến cái tên Yến Chi một lần nữa, nhưng với một tâm thế hoàn toàn khác. Không phải là sự tìm kiếm vô vọng, không phải là sự hối tiếc mù quáng, mà là một sự chủ động, một lời thú nhận chân thành, sẵn sàng chấp nhận mọi kết quả. Dù cô có từ chối, dù cô đã có hạnh phúc riêng, anh vẫn cần phải làm điều này. Không phải để thay đổi quá khứ, mà để không còn hối tiếc về tương lai. Anh sẽ không còn trì hoãn nữa. Anh sẽ đối mặt, một lần và mãi mãi.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free