Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 379: Bình Yên Trong Khung Hình Của Sự Chấp Nhận

Minh Khang đã sẵn sàng để vẽ nên những "khung hình" mới cho cuộc đời mình, những khung hình của sự tự do và hạnh phúc đích thực.

***

Sáng sớm, ánh nắng ban mai lướt qua tấm kính cường lực từ sàn đến trần của căn hộ penthouse, đổ dài trên sàn gỗ ấm áp, đánh thức Minh Khang khỏi giấc ngủ sâu. Anh vươn vai, cảm nhận sự dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể, một cảm giác nhẹ nhõm hiếm có mà trước đây anh chỉ có thể mơ ước. Tiếng gió rít khe khẽ qua ô cửa sổ đóng kín, như một bản nhạc nền dịu êm cho sự tĩnh lặng tuyệt đối của không gian. Từ độ cao này, thành phố bên dưới vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, những tòa nhà cao tầng bắt đầu hiện rõ đường nét, như những khối kiến trúc khổng lồ đang từ từ thức giấc.

Anh bước đến bên cửa sổ, tay đặt hờ lên lớp kính mát lạnh. Cái nhìn của anh không còn vướng bận những toan tính, những áp lực vô hình của công việc hay những tiếc nuối về quá khứ. Đôi mắt sâu của anh giờ đây chứa đựng một sự thanh thản lạ lùng, phản chiếu ánh bình minh rực rỡ. Không có nỗi buồn, chỉ có sự tĩnh lặng và một cảm giác tự do, giải thoát chưa từng có đang lấp đầy từng ngóc ngách tâm hồn. Anh đã từng nghĩ rằng khoảnh khắc này sẽ là sự sụp đổ, là kết thúc cho một phần cuộc đời mình, nhưng thay vào đó, nó lại là một khởi đầu, một sự tái sinh.

Mùi hương gỗ quý thoang thoảng từ nội thất cùng với chút hương nước hoa nam tính còn vương lại từ tối qua quyện vào nhau, tạo nên một không gian riêng tư, dễ chịu. Minh Khang chậm rãi đi vào bếp, pha một tách cà phê đen nóng hổi. Tiếng nước chảy róc rách từ máy pha cà phê, mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp căn phòng, xua đi chút lạnh lẽo còn vương của buổi sớm. Anh cầm ly cà phê sứ, hơi ấm từ nó truyền qua lòng bàn tay, mang theo một sự an ủi nhẹ nhàng.

Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa da sang trọng, phóng tầm mắt ra khung cửa sổ lớn. Trên bàn trà thấp là chiếc máy ảnh kỹ thuật số cùng với một vài bức ảnh anh đã rửa ra. Anh cầm lấy những tấm ảnh, lướt qua từng khung hình. Đó là những khoảnh khắc đời thường: một bà cụ đang bán hoa bên đường, một chú chó nằm ngủ vắt vẻo dưới bóng cây, và đặc biệt là bức ảnh cây hoa giấy với những cánh hoa hồng nhạt rơi rụng trên nền đất ướt sau cơn mưa.

Anh nhìn vào bức ảnh cây hoa giấy, đôi môi khẽ mỉm cười. Nó không còn gợi lên trong anh sự tiếc nuối về một mối tình đã lỡ, hay hình bóng của Yến Chi trong những kỷ niệm xa xăm. Thay vào đó, anh thấy một vẻ đẹp trọn vẹn, tự nhiên, không cần phải sắp đặt hay cố gắng. "Mọi thứ đều có vẻ đẹp riêng của nó, dù hoàn hảo hay không," anh khẽ thì thầm, lặp lại chính lời mình đã nói với Thầy Nguyên. Đó là bài học lớn nhất mà anh đã học được, không chỉ từ nhiếp ảnh mà còn từ chính cuộc đời mình.

Anh đã từng tin rằng chỉ khi có được "sự ổn định" và đạt đến "phiên bản" hoàn hảo nhất của chính mình, anh mới xứng đáng để yêu và được yêu. Anh đã lao đầu vào công việc, xây dựng sự nghiệp, tạo dựng một đế chế vững chắc. Nhưng rồi anh nhận ra, cuộc sống không phải là một phương trình toán học với những biến số cố định. Tình yêu, và cả hạnh phúc, lại càng không. Yến Chi đã đến khi anh còn đang miệt mài theo đuổi những con số, những dự án khổng lồ. Anh đã không sẵn sàng, đã không thể nhận ra vẻ đẹp của cô trong phiên bản đời thường nhất. Và khi anh cuối cùng đã sẵn sàng, đã đủ đầy, thì cô lại không còn chờ đợi.

"Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau," anh nghĩ, nhấp một ngụm cà phê ấm. Giọng nói của Yến Chi, lời từ chối của cô, giờ đây không còn là mũi kim đâm vào trái tim anh, mà là một lời giải thích nhẹ nhàng, rõ ràng. Cô đã nói rằng cô đã sẵn sàng cho tình yêu, nhưng không phải với anh. Đó là sự thật phũ phàng, nhưng cũng là sự thật giải thoát. Anh đã từng oán trách, từng tiếc nuối về "thời điểm" không trùng khớp, nhưng giờ đây, anh hiểu rằng đó không phải là lỗi của ai cả. Chỉ là cuộc đời vốn dĩ như vậy. Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và quan trọng hơn, sai thời điểm.

Anh nhìn những bức ảnh, thấy mình trong đó – một Minh Khang của hiện tại, không còn gò bó bởi những định kiến hay kỳ vọng. Anh đã từ bỏ hoàn toàn mọi tiếc nuối và oán trách. Thay vào đó là một lòng biết ơn sâu sắc cho những bài học đã qua, cho những kỷ niệm, dù có chút cay đắng, nhưng đã giúp anh trưởng thành. Nhiếp ảnh không chỉ là một sở thích, nó đã trở thành một liệu pháp, một cách để anh nhìn thế giới và nội tâm mình một cách chân thật nhất. Nó củng cố trạng thái tinh thần mới của anh: một cá nhân trưởng thành, cân bằng, sẵn sàng cho một tương lai mới, không còn bị ràng buộc bởi quá khứ. Anh đã không còn là phiên bản của Minh Khang đầy tham vọng, căng thẳng, mà đã trở thành một Minh Khang trưởng thành, cân bằng và tràn đầy hy vọng.

Anh đặt ly cà phê xuống, ánh mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đã bừng sáng hoàn toàn. Một cảm giác bình yên trọn vẹn dâng lên trong lòng. Anh biết rằng, sự bình yên và chấp nhận này là nền tảng vững chắc cho một khởi đầu mới trong cuộc sống, nơi anh có thể tìm kiếm một mối quan hệ dựa trên sự cân bằng, thấu hiểu và trân trọng 'thời điểm' hơn. Anh đã sẵn sàng.

***

Đúng hẹn, Minh Khang lái xe đến quán cà phê 'Dấu Chân Mưa' vào giữa trưa. Quán vẫn giữ nguyên vẻ đẹp cổ kính, với kiến trúc nhà ống cũ kỹ, những bức tường gạch nhuốm màu thời gian và nội thất gỗ trầm ấm. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cổ vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng ly tách va chạm lách cách và những cuộc trò chuyện thì thầm. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò và chút mùi hoa nhài thoảng qua từ khu vườn nhỏ phía sau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn nhưng không kém phần yên tĩnh.

Hoàng Nam đã ngồi đợi sẵn ở chiếc bàn quen thuộc gần cửa sổ, nơi ánh nắng dịu nhẹ len lỏi vào, làm nổi bật dáng người thư sinh và cặp kính cận của anh. Anh đang lật giở một cuốn sách cũ, nhấp từng ngụm cà phê. Thấy Minh Khang bước vào, Hoàng Nam ngẩng đầu lên, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.

"Cậu đến rồi à," Hoàng Nam nói, giọng vẫn từ tốn và nhẹ nhàng. "Cà phê của cậu đây, tớ gọi trước rồi."

Minh Khang ngồi xuống ghế đối diện, đặt chiếc đồng hồ đeo tay lịch lãm xuống bàn. Anh nhìn Hoàng Nam, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. Hoàng Nam, người bạn thân đã luôn ở bên cạnh, lắng nghe mọi tâm sự của anh qua bao thăng trầm.

"Cảm ơn cậu, Nam," Minh Khang đáp, cầm lấy ly cà phê sứ còn nóng hổi. Hơi ấm từ ly cà phê lan tỏa, sưởi ấm lòng bàn tay anh. "Tớ có chuyện muốn nói với cậu."

Hoàng Nam gật đầu, đặt cuốn sách xuống. "Tớ đây, cậu cứ nói đi." Anh nhìn thẳng vào Minh Khang, đôi mắt ẩn chứa sự thấu hiểu và quan tâm.

Minh Khang hít một hơi sâu, rồi từ tốn kể lại. "Hôm đó, sau khi Yến Chi từ chối tớ… tớ đã nghĩ mình sẽ gục ngã, Nam ạ. Tớ đã chuẩn bị tinh thần cho một sự đau khổ tột cùng, một nỗi thất vọng lớn lao." Anh dừng lại một chút, như để sắp xếp lại những cảm xúc phức tạp trong mình. "Nhưng hóa ra, khi đã nói ra hết, khi đã dốc hết lòng mình, tớ lại thấy nhẹ nhõm đến lạ. Giống như một gánh nặng đã được buông bỏ."

Hoàng Nam không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe, đôi mắt vẫn nhìn Minh Khang với sự kiên nhẫn.

"Tớ không biết phải diễn tả thế nào," Minh Khang tiếp tục, giọng nói trầm ấm nhưng giờ đây không còn sự nặng nề như trước. "Đó không phải là sự thờ ơ, cũng không phải là tớ hết yêu. Tình cảm thì vẫn còn đó, nhưng nó đã biến đổi. Nó không còn là sự ám ảnh, sự tiếc nuối hay khao khát chiếm hữu nữa. Nó trở thành một sự chấp nhận, một lời chúc phúc chân thành."

Hoàng Nam khẽ cười. "Tớ mừng cho cậu, Khang. Cậu xứng đáng với sự bình yên này."

Minh Khang gật đầu, nhấp một ngụm cà phê. "Đúng vậy. Tớ nhận ra rằng, chúng ta đã yêu nhau, nhưng đúng là ở hai phiên bản khác nhau. Tớ của những năm tháng tuổi trẻ, chỉ biết lao đầu vào công việc, coi sự nghiệp là trên hết. Còn cô ấy, Yến Chi của lúc ấy, lại cần một tình yêu hiện hữu, một bờ vai để tựa vào sau những đổ vỡ. Và khi tớ cuối cùng đã học được cách yêu, đã sẵn sàng để cho đi, thì cô ấy lại đã tìm thấy sự bình yên của riêng mình, đã không còn chờ đợi."

"Nó giống như hai đường thẳng song song, Khang ạ," Hoàng Nam nhẹ nhàng nói, "có thể nhìn thấy nhau, cảm nhận được nhau, nhưng mãi mãi không thể giao cắt ở cùng một điểm."

"Đúng vậy," Minh Khang tiếp lời, ánh mắt xa xăm. "Và điều đó, tớ nghĩ, không có gì sai cả. Không ai có lỗi cả. Chỉ là 'đúng người, sai thời điểm', và 'sai phiên bản'." Anh nhìn thẳng vào Hoàng Nam, nụ cười trên môi chân thành và thanh thoát. "Cô ấy cũng xứng đáng với hạnh phúc của riêng mình. Tớ thực sự vui cho cô ấy. Tớ hy vọng cô ấy sẽ tìm thấy được người đàn ông mà cô ấy mong muốn, một người đàn ông ở đúng phiên bản mà cô ấy cần, vào đúng thời điểm mà cô ấy sẵn sàng."

Hoàng Nam vỗ nhẹ vào vai Minh Khang. "Tớ biết cậu đã rất mạnh mẽ để đi qua tất cả những điều này, Khang. Và tớ tin rằng, với một Minh Khang như bây giờ, cậu cũng sẽ tìm thấy được hạnh phúc đích thực của mình. Cậu đã buông bỏ được những gánh nặng của quá khứ, đã tìm thấy sự tự do trong tâm hồn. Đó là điều quan trọng nhất."

Minh Khang cảm thấy một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn mình. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu là phải nắm giữ, là phải đấu tranh. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng đôi khi, buông bỏ cũng là một cách yêu thương sâu sắc, một cách để cả hai cùng tìm thấy hạnh phúc, dù không phải là bên nhau. Anh đã không còn bị ám ảnh bởi những "phiên bản" đã qua, mà đã sẵn sàng để vẽ nên những "khung hình" mới cho cuộc đời mình, không còn sợ hãi hay chần chừ.

***

Chiều tà, Minh Khang một mình trở lại con hẻm nhỏ với cây hoa giấy quen thuộc. Ánh nắng vàng nhạt xiên qua những tán lá xanh rờn của cây hoa giấy, tạo nên những vệt sáng lung linh trên con đường lát đá. Không khí mát mẻ dưới bóng cây, mang theo mùi hoa giấy thoang thoảng, quyện với mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà cổ và chút hương thức ăn từ các gia đình đang chuẩn bị bữa tối. Tiếng gió xào xạc trên những tán lá, tiếng chim hót líu lo đâu đó và tiếng người đi lại nhẹ nhàng tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, hoài niệm.

Anh cầm chiếc máy ảnh trên tay, bước đi chậm rãi dọc con hẻm. Hôm nay, anh không còn đến đây với tư cách là một học viên đang cố gắng nắm bắt kỹ thuật, hay một người đang tìm kiếm sự giải thoát. Anh chỉ đơn giản là một người đàn ông đang sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, với một tâm hồn đã tìm thấy sự bình yên. Anh không còn mang theo áp lực hay sự tìm kiếm 'bức ảnh hoàn hảo'. Anh chỉ quan sát, chỉ ghi nhận.

Ống kính của anh hướng về phía một cụ già đang ngồi đọc báo trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ trước hiên nhà, ánh nắng chiếu rọi lên mái tóc bạc phơ của cụ. Anh không cố gắng tìm kiếm một bố cục phức tạp, chỉ đơn giản là ghi lại khoảnh khắc bình dị ấy. Rồi anh lia máy đến những đứa trẻ đang chơi đùa vô tư dưới bóng cây, tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng khắp con hẻm. Chúng không hề biết rằng mình đang trở thành một phần của một "khung hình" đầy ý nghĩa, một biểu tượng của sự vô tư và hạnh phúc hiện tại. Mỗi khoảnh khắc đều mang một vẻ đẹp tự nhiên, không gò bó, không ép buộc. Anh nhấn nút chụp, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng của máy ảnh, và mỗi khung hình đều như một lời thì thầm, kể lại một câu chuyện không lời.

Anh dừng lại trước cây hoa giấy. Những cánh hoa hồng nhạt vẫn đang nhẹ nhàng rơi rụng trên nền đất, tạo thành một tấm thảm màu sắc lãng mạn. Lần này, anh nhìn cây hoa giấy, không còn cảm giác tiếc nuối về những gì đã lỡ, hay những hình bóng quá khứ. Anh chỉ thấy vẻ đẹp hiện hữu, đầy sức sống của nó, và sự bình yên của chính mình. Nó giống như cách anh trân trọng những gì đã có với Yến Chi – không nuối tiếc, không oán trách, chỉ là một sự chấp nhận dịu dàng cho một phần đẹp đẽ nhưng đã khép lại của cuộc đời.

"Mỗi người một con đường, một hạnh phúc riêng. Và điều đó là đủ," anh thì thầm, lời nói tan vào làn gió mát. Anh đã từng nghĩ rằng hạnh phúc là phải có được một điều gì đó cụ thể, một người nào đó bên cạnh. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng hạnh phúc có thể đến từ sự bình yên trong tâm hồn, từ việc chấp nhận những gì đã qua và trân trọng những gì đang hiện hữu.

Anh nâng chiếc máy ảnh lên một lần nữa, ngắm nhìn cây hoa giấy. Anh không chụp một bức ảnh cận cảnh hay một góc độ đặc biệt nào. Anh chỉ đơn giản là ghi lại toàn bộ vẻ đẹp của nó, với những tán lá xanh um, những chùm hoa rực rỡ và những cánh hoa đang rơi lả tả. Bức ảnh ấy không chỉ là hình ảnh của cây hoa giấy, mà còn là hình ảnh của sự tự do, của một tâm hồn đã được giải thoát khỏi mọi ràng buộc, khỏi gánh nặng của "phiên bản" cũ và những kỳ vọng không thành.

Minh Khang cảm thấy tâm hồn mình hoàn toàn tự do, sẵn sàng cho những hành trình mới, những khám phá mới. Anh biết rằng, việc anh tiếp tục theo đuổi nhiếp ảnh sẽ mở ra những cơ hội mới, những mối quan hệ mới và những khám phá sâu sắc hơn về bản thân. Đó sẽ là một Minh Khang của tương lai, một phiên bản toàn diện và hạnh phúc hơn, không còn bị ám ảnh bởi những "thời điểm" hay "phiên bản" đã lỡ. Anh đã tìm thấy sự bình yên sâu sắc và trọn vẹn, chấp nhận rằng họ đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau và giờ đây, mỗi người đều xứng đáng với con đường hạnh phúc riêng. Anh đã sẵn sàng để vẽ nên những "khung hình" mới cho cuộc đời mình, những khung hình của sự tự do và hạnh phúc đích thực, không còn một chút vấn vương hay hối tiếc.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free