Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 378: Khung Hình Tự Do
Ánh nắng sớm len lỏi qua ô cửa kính cường lực từ sàn đến trần của căn hộ penthouse, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền sàn gỗ sồi. Thành phố Sài Gòn vẫn còn ngái ngủ, nhưng đã bắt đầu cựa mình, những tiếng còi xe yếu ớt vọng lên từ xa, hòa cùng tiếng gió nhẹ nhàng rít qua khe cửa. Không khí trong lành, mang theo chút hương vị đặc trưng của đô thị về sáng, phảng phất mùi khói xe lẫn hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn trên cao. Minh Khang thức dậy mà không cần tiếng chuông báo thức, một cảm giác nhẹ nhõm, gần như vô trọng lực lan tỏa khắp cơ thể anh.
Anh đứng bên cửa sổ kính lớn, hai tay đút túi quần, ngắm nhìn dòng sông Sài Gòn uốn lượn như dải lụa bạc dưới ánh bình minh. Những chiếc tàu nhỏ bắt đầu di chuyển, vẽ nên những vệt sóng lăn tăn trên mặt nước. Không còn sự hối hả, không còn gánh nặng của những dự án lớn hay những cuộc họp căng thẳng. Chỉ có anh, và một khoảng không gian mênh mông, tĩnh lặng bao bọc lấy. Anh nhớ lại lời từ chối của Yến Chi, không phải bằng sự đau đớn hay tiếc nuối, mà bằng một sự chấp nhận hiển nhiên, một lẽ tự nhiên mà anh đã học cách đón nhận.
"Đã làm tất cả những gì có thể," anh độc thoại nội tâm, giọng trầm ấm vang vọng trong khoảng không trống trải của căn hộ. "Không hối tiếc. Hóa ra, bình yên lại đến từ đây." Từng câu chữ ấy không còn là sự tự an ủi gượng gạo, mà là một sự thật hiển nhiên, một chân lý mà anh đã phải đi qua một hành trình dài để chạm tới. Anh đã từng nghĩ rằng sự bình yên chỉ đến khi mọi thứ hoàn hảo, khi anh đạt được tất cả những mục tiêu đã đặt ra. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng, bình yên không phải là điểm đến, mà là trạng thái của tâm hồn khi anh học cách buông bỏ những kỳ vọng không thực tế, những áp lực do chính mình tạo ra.
Bước chân anh nhẹ nhàng lướt trên sàn gỗ, tiến về phía bếp. Mùi hương gỗ quý từ nội thất cao cấp vẫn còn vương vấn, hòa cùng mùi nước hoa nam tính phảng phất trên áo sơ mi trắng tinh tươm anh đang mặc. Anh pha một tách cà phê, tiếng nước sôi reo nhẹ trong ấm siêu tốc, tiếng cà phê nhỏ giọt đều đặn xuống chiếc ly sứ trắng muốt. Mọi động tác đều chậm rãi, từ tốn, không một chút vội vã. Anh không còn nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền của mình với ánh mắt hối thúc, mà chỉ để cảm nhận dòng chảy thời gian, thong thả. Chiếc đồng hồ, từng là biểu tượng của sự kiểm soát và hiệu quả, giờ đây chỉ là một vật trang sức, nhắc nhở anh về một quá khứ đã qua. Anh nhấp một ngụm cà phê nóng hổi, vị đắng nhẹ lan tỏa trên đầu lưỡi, nhưng không còn mang theo vị chát của tiếc nuối. Thay vào đó, nó là vị của sự tỉnh táo, của một khởi đầu mới.
Ngồi xuống chiếc sofa êm ái, anh mở laptop, lướt qua những bức ảnh anh đã chụp được trong buổi học nhiếp ảnh gần nhất. Đặc biệt là bức ảnh cây hoa giấy. Anh ngắm nhìn nó thật lâu, thật kỹ. Những cánh hoa hồng phớt và trắng mỏng manh, rơi rụng trên nền xi măng thô ráp. Lúc đầu, anh đã cố gắng tìm kiếm một khung hình hoàn hảo, một góc chụp không tì vết. Nhưng rồi, lời Thầy Nguyên đã giúp anh buông bỏ. Và giờ đây, khi nhìn lại, chính sự "không hoàn hảo" ấy lại làm nên vẻ đẹp chân thực, sống động của bức ảnh. Nó giống như cuộc đời, không phải lúc nào cũng theo ý mình, không phải lúc nào cũng hoàn mỹ, nhưng chính những vết xước, những điều không như mong đợi lại tạo nên những nét chấm phá độc đáo, không thể thay thế.
Anh mỉm cười. Nụ cười ấy không còn là nụ cười gượng gạo che giấu sự mệt mỏi, mà là nụ cười mãn nguyện từ tận đáy lòng. "Phiên bản của mình đã thay đổi," anh nghĩ. "Và phiên bản của cô ấy cũng vậy. Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau, hai thời điểm khác nhau. Và điều đó hoàn toàn ổn." Sự chấp nhận này không phải là sự từ bỏ, mà là một sự giải thoát. Giải thoát khỏi gánh nặng của "phải" và "nên", giải thoát khỏi những định nghĩa cũ kỹ về tình yêu và hạnh phúc. Anh đã sẵn sàng để sống, để yêu, một cách trọn vẹn hơn, chân thật hơn, không còn bị ràng buộc bởi những bóng ma của quá khứ. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng anh đã không còn đơn độc. Anh có chính mình, có những đam mê mới, và một trái tim đã được chữa lành, sẵn sàng đón nhận mọi điều sẽ đến.
***
Buổi chiều tại Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa' mang một vẻ đẹp rất riêng. Ánh nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa sổ lớn, in hằn những vệt sáng hình lá cây lên nền gạch bông cũ kỹ. Không khí mát mẻ, dễ chịu, không còn cái oi ả thường ngày của Sài Gòn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những tiếng trò chuyện thì thầm đủ để tạo nên sự ấm cúng, riêng tư. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với hương hoa nhài thoang thoảng từ góc vườn nhỏ sau nhà, tạo nên một bản giao hưởng của các giác quan.
Minh Khang ngồi đối diện Hoàng Nam, trên chiếc ghế gỗ đã nhuốm màu thời gian. Hoàng Nam, với dáng người thư sinh và cặp kính tri thức, chăm chú quan sát bạn mình. Anh nhận thấy một sự thay đổi rõ rệt ở Minh Khang. Không còn vẻ căng thẳng, mệt mỏi hay ánh mắt đầy suy tư thường thấy. Thay vào đó là một sự điềm tĩnh, một vẻ bình yên sâu sắc, như thể Minh Khang vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình đã đè nén anh suốt bao năm qua.
"Trông mày khác lắm, Khang," Hoàng Nam khẽ nói, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn như thường lệ. Anh đẩy nhẹ chiếc kính lên sống mũi. "Giống như... vừa trút được gánh nặng nghìn cân vậy. Tao chưa bao giờ thấy mày bình thản đến thế, kể cả khi mày đạt được những thành công lớn nhất."
Minh Khang mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm, chân thành. Anh nhấp một ngụm cà phê nóng hổi từ chiếc ly sứ quen thuộc, cảm nhận vị đắng dịu dàng lan tỏa. "Đúng vậy, Nam," anh đáp, giọng nói trầm ấm, không còn chút gợn ưu tư nào. "Cứ ngỡ sẽ sụp đổ, sẽ chìm trong tiếc nuối khi mọi chuyện không như mình mong đợi. Nhưng lại thấy mình được giải thoát. Kỳ lạ thật." Anh ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa nhân tạo của quán cà phê đang rơi lách tách trên mái kính, tạo nên một khung cảnh lãng mạn, mơ màng.
"Giải thoát?" Hoàng Nam hỏi, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Mày đã làm gì vậy?"
"Tôi đã nói hết, Nam ạ," Minh Khang chậm rãi kể, không chút ngập ngừng. "Tôi đã bày tỏ hết lòng mình, những điều tôi giữ kín bấy lâu nay. Không còn gì để giữ lại, không còn gì để che giấu. Và tôi không hối tiếc, thật sự là không." Anh dừng lại một chút, như để tự cảm nhận lại từng lời mình vừa nói, để chắc chắn rằng đó là sự thật. "Tôi đã từng nghĩ rằng, việc không có được Yến Chi là một thất bại, một điều gì đó cần phải sửa chữa. Nhưng giờ đây, tôi hiểu rằng, đó không phải là lỗi của ai, cũng không phải là sự thất bại. Chỉ là... dòng chảy của cuộc đời. Chúng ta đã yêu nhau, chỉ là ở hai phiên bản khác nhau, vào hai thời điểm không trùng khớp."
Hoàng Nam gật đầu, lắng nghe từng lời của bạn. Anh biết, Minh Khang đã phải trải qua một hành trình nội tâm đầy gian nan để đến được điểm này. Từ một người luôn cố gắng kiểm soát mọi thứ, đặt ra những điều kiện cứng nhắc cho tình yêu và hạnh phúc, giờ đây Minh Khang đã học được cách chấp nhận, cách buông bỏ.
"Vậy Yến Chi thì sao?" Hoàng Nam hỏi, giọng điệu thận trọng.
Minh Khang khẽ thở dài, nhưng hơi thở đó không mang theo sự buồn bã, mà là một sự thanh thản. "Yến Chi đã tìm thấy hạnh phúc của cô ấy. Một hạnh phúc mà cô ấy xứng đáng có được, ở đúng thời điểm. Tôi tôn trọng điều đó. Và tôi cũng sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, với một tâm thế khác." Anh đưa mắt nhìn Hoàng Nam, ánh mắt kiên định. "Tôi đã học được rằng, 'đúng người, sai thời điểm' không phải là một bi kịch, mà là một bài học. Bài học về sự chấp nhận, về việc trân trọng những gì mình có, và về việc không ngừng phát triển bản thân. Tôi không còn muốn chạy theo những định nghĩa thành công hay hạnh phúc của người khác nữa. Tôi muốn tự mình vẽ nên định nghĩa cho riêng mình."
Hoàng Nam mỉm cười, một nụ cười ấm áp. "Tao mừng cho mày, Khang. Thật sự mừng. Mày xứng đáng có được sự bình yên này. Và tao tin, với tâm thế này, mày sẽ tìm thấy được hạnh phúc đích thực. Một hạnh phúc không cần phải chờ đợi 'ổn định', mà là hạnh phúc đến từ sự tự do trong tâm hồn." Anh biết rằng, những gì Minh Khang nói ra không chỉ là lời của một người bạn đang tâm sự, mà là sự chuyển hóa sâu sắc của một con người. Minh Khang đã không còn bị quá khứ ràng buộc, đã không còn bị những kỳ vọng không thực tế làm cho mệt mỏi. Anh đã thực sự giải thoát.
Minh Khang nhìn vào ly cà phê của mình, thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đó. Khuôn mặt anh, dù đã trải qua nhiều thăng trầm, giờ đây lại hiện lên một vẻ thanh thoát, nhẹ nhõm đến lạ. Anh đã từng là một bức tranh được vẽ vội vàng, đầy những nét cọ mạnh mẽ nhưng cũng chất chứa sự căng thẳng. Giờ đây, anh cảm thấy mình như một bức tranh hoàn thiện, với những gam màu trầm ấm, những nét vẽ tinh tế, và một không gian rộng lớn để thở. Anh đã sẵn sàng để thêm vào những gam màu mới, những câu chuyện mới, không còn sợ hãi hay chần chừ.
***
Cuối chiều, con hẻm nhỏ với cây hoa giấy quen thuộc lại đón chào Minh Khang. Ánh nắng vàng nhạt xiên qua những tán lá xanh rờn của cây hoa giấy, tạo nên những vệt sáng lung linh trên con đường lát đá. Không khí mát mẻ dưới bóng cây, mang theo mùi hoa giấy thoang thoảng, quyện với mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà cổ và chút hương thức ăn từ các gia đình đang chuẩn bị bữa tối. Tiếng gió xào xạc trên những tán lá, tiếng chim hót líu lo đâu đó và tiếng người đi lại nhẹ nhàng tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, hoài niệm.
Thầy Nguyên đứng giữa con hẻm, với phong thái điềm tĩnh và đôi mắt tinh anh, đang hướng dẫn một nhóm học viên. Ông là một người đàn ông trung niên, mái tóc điểm bạc, luôn mang theo một chiếc máy ảnh cũ kỹ nhưng đầy uy lực. Khi nhìn thấy Minh Khang, thầy mỉm cười nhẹ.
"Khang, hôm nay đến sớm vậy sao?" Thầy Nguyên hỏi, giọng nói vẫn từ tốn nhưng đầy sự quan tâm.
Minh Khang mỉm cười đáp lại, nụ cười thoải mái. "Vâng, thưa thầy. Em muốn tranh thủ chụp thêm vài tấm trước khi nắng tắt hẳn."
Buổi học hôm nay không còn là những bài tập kỹ thuật khô khan. Thầy Nguyên khuyến khích các học viên tự do khám phá, tìm kiếm những khoảnh khắc đời thường, những góc nhìn độc đáo. Minh Khang cầm chiếc máy ảnh trên tay, cảm giác nó không còn nặng nề như trước, mà trở nên nhẹ bẫng, như một phần mở rộng của chính mình. Anh không còn cố gắng sắp đặt hay tìm kiếm 'bức ảnh hoàn hảo' theo một khuôn mẫu nào đó. Anh chỉ quan sát.
Ống kính của anh hướng về phía một cụ già đang ngồi đọc báo trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ trước hiên nhà, ánh nắng chiếu rọi lên mái tóc bạc phơ của cụ. Rồi anh lia máy đến những đứa trẻ đang chơi đùa vô tư dưới bóng cây, tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng khắp con hẻm. Mỗi khoảnh khắc đều mang một vẻ đẹp tự nhiên, không gò bó, không ép buộc. Anh nhấn nút chụp, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng của máy ảnh, và mỗi khung hình đều như một lời thì thầm, kể lại một câu chuyện không lời.
Thầy Nguyên tiến đến bên cạnh Minh Khang, nhìn vào màn hình máy ảnh của anh. Ông gật gù hài lòng. "Hôm nay Khang chụp rất tốt. Có vẻ như em đã tìm thấy 'ánh sáng' của riêng mình rồi."
Minh Khang khẽ cười, ánh mắt anh nhìn về phía cây hoa giấy quen thuộc, nơi những cánh hoa vẫn đang nhẹ nhàng rơi rụng trên nền đất. "Vâng, thầy. Em đã học được cách nhìn mọi thứ như nó vốn có, không phán xét, không tiếc nuối. Mọi thứ đều có vẻ đẹp riêng của nó, dù hoàn hảo hay không." Lời nói của anh không chỉ là lời đáp lại thầy, mà còn là lời tự khẳng định cho chính bản thân mình. Anh đã thực sự thấm thía bài học về sự buông bỏ.
Anh nâng chiếc máy ảnh lên một lần nữa, ngắm nhìn cây hoa giấy. Lần này, anh không còn thấy sự tiếc nuối cho 'khung hình' quá khứ, không còn hình bóng của Yến Chi trong từng cánh hoa rụng. Anh chỉ thấy vẻ đẹp hiện hữu, đầy sức sống của cây hoa giấy, và sự bình yên của chính mình. Anh chụp một bức ảnh. Bức ảnh ấy không chỉ là hình ảnh của cây hoa giấy, mà còn là hình ảnh của sự tự do, của một tâm hồn đã được giải thoát khỏi mọi ràng buộc. Anh cảm thấy tâm hồn mình hoàn toàn tự do, sẵn sàng cho những hành trình mới, những khám phá mới.
Minh Khang biết rằng, sự bình yên và chấp nhận này là nền tảng vững chắc cho một khởi đầu mới. Một khởi đầu nơi anh có thể tìm kiếm một mối quan hệ dựa trên sự cân bằng và thấu hiểu lẫn nhau, không còn những áp đặt hay kỳ vọng. Việc anh tiếp tục theo đuổi nhiếp ảnh sẽ mở ra những cơ hội mới, những mối quan hệ mới và những khám phá sâu sắc hơn về bản thân. Anh đã không còn là phiên bản của Minh Khang đầy tham vọng, căng thẳng, mà đã trở thành một Minh Khang trưởng thành, cân bằng và tràn đầy hy vọng. Anh đã sẵn sàng để vẽ nên những "khung hình" mới cho cuộc đời mình, những khung hình của sự tự do và hạnh phúc đích thực.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.